Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chờ Đợi

Sau khi nghe Y/N nói “phải vượt qua 24 giờ tới”, mọi người gần như không hiểu chuyện gì đang xảy ra
Khang là người lên tiếng trước:
“24 giờ là sao vậy chị?”
Lê Phát cũng lo lắng:
“Không phải ca mổ thành công rồi hả?”
Anh Thọ nhìn Y/N
“Cô nói rõ hơn được không?”
Y/N đứng đó, cầm găng tay vừa tháo ra, giọng bình tĩnh nhưng nghiêm túc hơn bao giờ hết
“Ca phẫu thuật về mặt kỹ thuật là thành công.”
Cô nhìn mọi người
“Nhưng với tim của Bắc… điều quan trọng không phải chỉ là mổ xong”
Mọi người bắt đầu im lặng nghe
Cô nói tiếp:
“Trong 24 giờ đầu sau phẫu thuật, tim có thể phản ứng lại”
Anh Thọ hiểu ngay
“Ý cô là… có thể tái loạn nhịp?”
Cô gật đầu
“Đúng.”
Không khí lập tức nặng xuống
Khang hỏi nhỏ:
“Nếu… xảy ra thì sao?”
Y/N trả lời thẳng:
“Nếu tim không tự ổn định lại…”
“Cậu ấy có thể gặp nguy hiểm”
Cả hành lang chết lặng
Lê Phát lắp bắp:
“Vậy… khi nào mới được coi là ổn hẳn?”
Y/N nhìn về phía cửa phòng hồi sức
“Nếu cậu ấy tỉnh lại trong vòng 24 giờ…”
Cô dừng một giây
“Và nhịp tim ổn định”
“Khi đó, ca phẫu thuật mới được coi là thành công 100%”
Mọi người đứng yên
Không ai nói thêm câu nào
Kim Sang-sik lúc đó bước lên
“Hiện tại chúng ta có thể làm gì?”
Y/N trả lời:
“Chờ”
Một câu rất ngắn
Nhưng lại nặng nhất
Đêm đó
Không ai về
Anh Thọ ngồi gục đầu trên ghế
Khang và Lê Phát thay nhau nhìn qua cửa kính phòng hồi sức
Bên trong, Bắc nằm yên, máy móc xung quanh phát ra những tiếng “bíp” đều đặn
Y/N đứng cách đó không xa
Cô không ngồi
Chỉ đứng
Mắt không rời màn hình nhịp tim
Một y tá đi tới nhỏ giọng:
“Giáo sư… cô nên nghỉ một chút”
Cô lắc đầu
“Không cần”
Thời gian trôi rất chậm
1 giờ…
3 giờ…
6 giờ…
Mỗi lần máy phát ra âm thanh lạ, tim của tất cả mọi người như thắt lại
Anh Thọ đi tới gần cô
“Cô nên nghỉ một chút… tôi canh được.”
Y/N vẫn nhìn vào phòng hồi sức
“Không.”
Giọng cô rất nhẹ.
“Tôi phải ở đây khi cậu ấy tỉnh lại.”
Anh Thọ nhìn cô
Lần đầu tiên anh thấy…
một người luôn bình tĩnh như cô
lại lo đến mức không rời mắt như vậy.
Gần sáng
Ánh đèn ngoài hành lang vẫn sáng.
Mọi người gần như kiệt sức.
Nhưng vẫn không ai dám rời đi.
Y/N vẫn đứng đó
Mắt vẫn nhìn vào một người duy nhất
Trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ:
“Bắc… tỉnh lại đi”
Sáng hôm sau
Mọi người buộc phải rời Seoul để trở về tiếp tục giải đấu
Không ai muốn đi
Khang đứng trước phòng hồi sức nhìn vào lần cuối
“Em nhớ phải dậy sớm nha”
Lê Phát đặt tay lên kính
“Tụi em chờ anh”
Anh Thọ thở dài, quay sang Y/N.
“Tôi giao cậu ấy cho cô”
Y/N chỉ gật đầ.
Không nói gì thêm
Kim Sang-sik đứng phía sau, nhìn qua lớp kính một lúc lâu
Rồi ông nói:
“Khi cậu ấy tỉnh… báo cho tôi”
“Vâng”
Cánh cửa hành lang dần vắng người
Cuối cùng…chỉ còn lại Y/N
Và một người vừa tới
Chị Hà
Chị đứng trước cửa phòng hồi sức, mắt đỏ hoe
“Em cụa em… chưa tỉnh hả chị?”
Y/N nhìn chị
“Chưa”
Chị Hà quay đi lau nước mắt.
Giọng vẫn là giọng Nghệ nhưng nghẹn lại:
“Họ nói mổ thành công rồi mà…”
Y/N nói rất nhẹ:
“Phải đợi cậu ấy tỉnh lại”
Chị Hà gật đầu
“Gia đình… có mình em qua được”
“Mạ em không biết chuyện ni…”
Cô nhìn chị
“Em chưa nói à?”
Chị Hà lắc đầu.
“Mạ yếu… em không dám nói”
Rồi chị nhìn vào trong
—“Em chỉ nói là nó vẫn đang thi đấu thôi…”
Không khí lặng xuống
Trong phòng hồi sức Nguyễn Đình Bắc vẫn nằm yên
Máy theo dõi nhịp tim vẫn phát ra những tiếng đều đều
Y/N đứng bên cạnh, kiểm tra từng chỉ số
Chị Hà đứng phía sau, tay nắm chặt
“Chị… nó có đau không?”
Y/N trả lời:
“Không”
“Hiện tại cậu ấy không cảm nhận được”
Chị Hà thở nhẹ ra
Nhưng nước mắt vẫn rơi
“Nó mê bóng đá lắm…”
“Từ nhỏ đã vậy rồi…”
Cô không nói gì
Chỉ tiếp tục nhìn vào màn hình nhịp tim
Buổi tối
Phòng hồi sức yên tĩnh
Chị Hà đã mệt, ngủ gục trên ghế
Y/N vẫn ngồi đó
Cô chưa rời đi một phút nào
Ánh đèn trắng chiếu lên gương mặt cô
Mệt
Nhưng không rời mắt
Cô nhìn Bắc
Khẽ nói rất nhỏ:
“Cậu hứa rồi mà…”
“Không đau nữa”
Không ai nghe thấy câu đó
Ngoài kia, đội tuyển đã trở lại tập luyện
Không có Nguyễn Đình Bắc…sân tập bỗng trống đi một khoảng
Khang đứng nhìn khung thành
Lê Phát nói nhỏ:
“Không quen thật…”
Anh Thọ đứng phía sau.
“Cậu ấy sẽ quay lại.”
Nhưng trong lòng ai cũng hiểu.
Chỉ khi Bắc mở mắt…mọi thứ mới thật sự bắt đầu lại

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com