Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

33 - 34. Xấu Hổ Lẫn Nhục Nhã


Ánh mắt Clease dán chặt vào Hạ Tử Du mãi không rời, tràn đầy hứng thú.

Từng đã làm việc ở phòng PR, Hạ Tử Hu quen với loại ánh mắt quan sát kiểu như kiểu của Clease. Cố gắng giữ nụ cười ung dung, bình tĩnh đi đến cạnh Đàm Dịch Khiêm, dùng giọng điệu cấp dưới nói, "Tổng giám đốc, tôi đã mang hợp đồng anh cần tới rồi!"

Đàm Dịch Khiêm đang ngồi nhàn nhã trên ghế sofa, áo vét khoác một bên, cổ áo sơ mi màu trắng đã đươc cởi ra, cà vạt cũng nới bớt ra, nhìn Hạ Tử Du bằng ánh mắt lờ đờ uể oải, "Ngồi xuống đi!"

Hạ Tử Du chần chừ một giây rồi ngồi xuống ghế sofa cạnh Đàm Dịch Khiêm, lúc này cô mới chú ý tới, nhân viên phòng PR phụ trách xã giao với Clease ngồi đối diện lại là đám người Lâm Khả Khả.

Hạ Tử Du không khỏi nghi ngờ. Thông thường mà nói, xã giao với khách nước ngoài thường có nhân viên phòng PR thông thạo ngoại ngữ, nhưng hôm nay, phòng PR lại sắp cử đám người Lâm Khả Khả và Diêu Thục Nhi không hề thông thạo ngoại ngữ.

Hạ Tử Du đang nghi ngờ, một cánh tay mạnh mẽ quen thuộc nhất thời ôm ngang eo cô.

"A ——" Hạ Tử Du kêu nhẹ một tiếng, bất thình lình ngã vào lòng Đàm Dịch Khiêm, chìm trong hơi thở tràn đầy mùi hương dễ chịu thuộc về Đàm Dịch Khiêm.

Đối với động tác của Đàm Dịch Khiêm, ba người hội Lâm Khả Khả trợn to mắt.

Hạ Tử Du liền giãy giụa, tức giận xấu hổ nói, "Anh làm gì thế?"

Đàm Dịch Khiêm hôn gò má của Hạ Tử Du hết sức tự nhiên, "Bảo bối..."

Trong lúc vô tình liếc thấy ánh mắt của hội Lâm Khả Khả từ kinh ngạc chuyển thành miệt thị, Hạ Tử Du càng thêm ngượng ngùng đến muốn độn thổ cho xong, ra sức giãy giụa, "Anh mau buông tôi ra..."

Đàm Dịch Khiêm lại chẳng hề kiêng dè mà chạm nhẹ lên cánh môi lảm nhảm của Hạ Tử Du, nói cưng chiều, "Ngoan, chúng ta đi..." Dứt lời, Đàm Dịch Khiêm ôm Hạ Tử Du đứng dậy ngay lập tức.

Clease thấy Đàm Dịch Khiêm ôm người phụ nữ mà anh để ý, sắc mặt trầm xuống trong thoáng chốc.

Đàm Dịch Khiêm âm thầm nhếch mép, nhìn Clease bằng ánh mắt mênh mông thâm sâu do uống chút rượu đỏ, nói lời ái ngại, "Clease, ngại quá, người phụ nữ của tôi nôn nóng muốn đi... Chuyện hợp đồng anh có thể nói với cấp dưới của tôi, tôi đi trước đây."

Đáy mắt Clease bắt đầu nhóm lên lửa giận, ngại vì địa vị Đàm Dịch Khiêm ở giới thương mại, Clease cũng chỉ có thể ngấm ngầm chịu đựng, mỉm cười đưa mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm rời đi.

Vừa mới rời khỏi hội sở, Hạ Tử Du liền đẩy Đàm Dịch Khiêm thật mạnh.

Đôi mắt đen của Đàm Dịch Khiêm nhíu lại, ánh mắt giảo hoạt xấu xa nhìn Hạ Tử Du.

Sắc mặt Hạ Tử Du trở nên trắng bệch, những lời đồn đại ở phòng PR cùng với vẻ miệt thị của hội Lâm Khả Khả vừa rồi làm cô cảm thấy uất ức, không kiềm chế được mà hốc mắt trở nên ửng đỏ. Cô nói bằng giọng nghẹn ngào, "Đàm Dịch Khiêm, rốt cuộc anh muốn gì? Tôi biết rõ anh giúp đỡ ba tôi, tương lai tôi cũng không có quyền phản kháng. Nhưng ngay từ đầu chúng ta cũng đã đồng ý với nhau cần giữ bí mật chuyện này, tại sao khi nãy anh còn khiến tôi xấu hổ nhục nhã trước mặt đồng nghiệp như vậy?"

Đàm Dịch Khiêm nhìn đôi mắt ửng hồng của Hạ Tử Du, nói nhẹ nhàng, "Cô cho rằng như vậy là xấu hổ nhục nhã?"

Hạ Tử Du ngẩng đầu nhìn Đàm Dịch Khiêm, giận dữ thốt lên, "Chẳng lẽ không đúng sao?"

Đôi môi mỏng của Đàm Dịch Khiêm nói lời hờ hững, "Nếu từ ngày mai hội Lâm Khả Khả không bao giờ xuất hiện ở công ty nữa?"  

'''''''''''''''''''''''''''''''''

Hạ Tử Du giật mình kinh ngạc, bởi vì hoàn toàn không thể hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm không giải thích nhiều, lúc này ôm eo của Hạ Tử Du rất tự nhiên, khẽ nói, "Lên xe đi, tôi đưa cô về nhà."

Hạ Tử Du yên lặng, vẫn đang đợi anh cho cô một lời giải thích.

Song, sau khi ngồi vào xe, anh lại không hề mở miệng, chỉ dùng lòng bàn tay ấm áp của mình bao lấy bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của cô, ngón tay xoay nhẹ chiếc nhẫn đeo ở ngón giữa của cô.

Trong xe vẫn yên tĩnh như vậy.

Cô vài lần muốn lên tiếng hỏi anh, lại đột nhiên phát hiện tối nay anh luôn mang vẻ mặt trầm lắng kỳ lạ khó có thể dò la, dường như còn lộ ra luồng hơi lạnh lẽo, khiến người ta không khỏi cảm thấy sợ hãi. Vì vậy, từ đầu đến cuối cô không dám mở miệng.

Chiếc xe Bentley vẫn thả cô trước cửa nhà họ Hạ rồi vội vã chạy đi, không dừng lại một giây nào.

Bên trong xe, Đàm Dịch Khiêm lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho chị Dư.

Giọng nói Đàm Dịch Khiêm không hề có độ ấm như thể tới từ địa ngục, u ám mà quỷ mị, "Kết thúc Hạ Tử Du, tiếp tục điều tra Đường Hân."

Chị Dư nói cung kính, "Vâng."

Đàm Dịch Khiêm cúp điện thoại, đôi mắt thăm thẳm hờ hững liếc nhìn phía trước, bên trong xe tràn ngập không khí âm u lạnh lẽo.

Hạ Tử Du, rốt cuộc cô mưu mô tới mức nào?

Cô có thể ngang nhiên cướp đi tất cả của một người con gái vô tội, tại sao vẫn có thể ung dung sống trên thế giới này như vậy?

Cô muốn điều tra tin tức Đường Hân, phải chăng để có thể "Nhổ cỏ tận gốc" ?

Đáng tiếc, cô chỉ có thể thất bại mà thôi...

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm dần dần âm u lạnh lẽo, nhưng sắc mặt vẫn không hề thay đổi.

Hạ Tử Du vĩnh viễn sẽ không biết được, khi Đàm Dịch Khiêm giở trò xoay tròn chiếc nhẫn ở ngón tay giữa Hạ Tử Du thật ra là đang trút tất cả tức giận và tàn nhẫn lên chiếc nhẫn kia... Một khắc đó, anh gần như muốn lấy mạng Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du đóng kín cửa phòng, dựa người vào cánh cửa, dần dần yếu ớt trượt xuống.

Đúng vậy, cô thật sự rất mệt, rất mệt...

Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, khiến cô hoàn toàn không còn sức chống đỡ.

Rốt cuộc cô phải làm thế nào mới có thể làm cho lòng mình bình tĩnh lại được?

Vốn dĩ tất cả phiền não của cô chỉ có ở bí mật mà cô giấu giếm, nhưng hôm nay, cuộc đời của cô lại tự dưng chen vào một người đàn ông, làm cho cuộc sống cô càng lúc càng hỗn loạn...

Thở một hơi thật dài, Hạ Tử Du sợ hãi ôm chặt hai đầu gối.

Mấy ngày nay, may mắn duy nhất của cô đó là hôm nay rốt cuộc cô cũng tra ra được vài tin tức có liên quan đến Đường Hân...

Cô cảm thấy khoảng cách cô tìm thấy Đường Hân đã không còn xa nữa. Điều này cũng có nghĩa là cuộc sống được đãi ngộ hôm nay sắp rời xa cô mà đi, nhưng cô sẽ không bao giờ hối hận. Cô nợ Đường Hân.

Chôn giấu bí mật tận sâu dưới đáy lòng, Hạ Tử Du bắt đầu suy nghĩ chuyện xảy ra tối nay.

Tại sao Đàm Dịch Khiêm lại nói rằng ngày mai hội Lâm Khả Khả sẽ không trở về Đàm thị nữa?

Nghe giọng của Đàm Dịch Khiêm, hình như anh lại làm vài chuyện vì cô...

Giả sử đúng như lời Đàm Dịch Khiêm nói, Đàm Dịch Khiêm thật sự giúp cô giải quyết phiền não trước mắt. Phải biết, một khi người châm ngòi thổi gió trong công ty bị đuổi việc, những người đó cũng sẽ không dám đi truyền những lời đồn đại nữa, từ đó thì cô có thể lấy lại được yên tĩnh.

Nhưng mà, Đàm Dịch Khiêm thật sự che chở cho cô như vậy sao?  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com