75 - 76. Cô Bị Dẫn Đi Vì Phạm Tội Thương Mại
Chị Dư cầm điện thoại di động lên chuẩn bị gọi cho cục trưởng Trương, nhưng trong lúc vô tình ánh mắt lại liếc nhìn vài nhân viên phòng PR.
Những người này không khỏi làm cho cô nhớ lại lần đầu tiên cô điều tra hoàn cảnh của Hạ Tử Du
Đôi mắt trưởng phòng Lâm trừng lớn như chuông đồng, "Cái gì? Trợ lý Dư, cô muốn tôi sắp xếp cho Hạ Tử Du qua đêm với tổng giám đốc?"
"Đúng vậy."
Trưởng phòng Lâm khó xử nói, "Việc này không được đâu, Tử Du chắc chắn không đồng ý... Cô xem lại đổi người khác đi, Khả Khả và Thục Nhi phòng PR chúng tôi cũng rất xinh đẹp!"
"Tổng giám đốc đã chọn Hạ Tử Du."
Trưởng phòng Lâm bảo vệ Hạ Tử Du hết mình, "Nhưng tôi không muốn làm hại Tử Du như vậy! Cô ấy là một cô gái tốt, không chỉ nghiêm túc phụ trách công việc, thái độ làm người cũng thập toàn thập mỹ... Cô ấy không thể đi vào con đường này!"
"Nếu chị không làm được thì hãy cuốn gói về nhà đi, công ty còn có rất nhiều người mong muốn cống hiến sức lực cho tổng giám đốc! Nếu như chị làm được chuyện này, vị trí trưởng phòng PR của tổng công ty ở Mỹ sẽ thuộc về chị!"
Do quyền lợi thúc đẩy, trưởng phòng Lâm đã bán đứng nhân cách của mình. Nhưng mà, những lời trưởng phòng Lâm đã nói lại tác động đến chị Dư rất lâu.
Hạ Tử Du là một cô gái tốt...
Nghĩ đến chuyện này, cộng với giao tiếp với nhau lâu như vậy, dần dần, chị Dư quên mất bản tính ẩn sâu trong nội tâm Hạ Tử Du.
Vì vậy, vào giờ khắc Hạ Tử Du phải chấp nhận trả giá đắt vì chuyện quá khứ này, với cương vị là một trưởng bối đã từng chăm sóc cho Hạ Tử Du, cô không thể nhẫn tâm...
Hơn nữa, tận đáy lòng cô vẫn luôn đều cảm giác bất an, như thể cô cũng là đồng lõa tạo nên kết cục ngày hôm nay cho Hạ Tử Du.
Thở một hơi thật dài, cuối cùng chị Dư cầm điện thoại lên bấm số điện thoại di động của Đàm Tâm.
Điện thoại được kết nối, chị Dư lên tiếng trước, "Cô chủ, là tôi."
"Chị Dư, tôi đang chuẩn bị hành lý giúp Tiểu Hân để ngày mai cô ấy trở về nhà họ Hạ... Cô có chuyện gì sao?" Đàm Tâm nhắc nhở chị Dư là cô đang vội.
Chị Dư áy náy, "Xin lỗi đã quấy rầy cô, thật ra thì..." Chị Dư ngập ngừng một lát, cô biết mình không nên can thiệp vào chuyện này, nhưng mà không biết vì sao cô lại không thể trơ mắt nhìn Hạ Tử Du gặp chuyện. "Thật ra tôi muốn nói với cô, tổng giám đốc đã bảo tôi sắp xếp cục trưởng Trương đến nhà họ Hạ, có lẽ lát nữa cô Hạsẽ..."
Chị Dư vẫn chưa nói xong, cơn tức giận đè nén trong lòng Đàm Tâm đã dâng trào, "Cô đừng nhắc đến Hạ Tử Du với tôi... Tôi tin tưởng Dịch Khiêm lựa chọn đúng, người đàn bà đó hoàn toàn không đáng giá để đồng tình."
"Nhưng mà..."
Chị Dư còn định nói thêm nhưng Đàm Tâm đã cúp máy.
Chị Dư sững sờ đặt điện thoại di động xuống, chỉ có thể cảm thán bất đắc dĩ.
Sao anh vẫn chưa trả lời tin nhắn của cô?
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại không chớp mắt, Hạ Tử Du chỉ sợ bỏ lỡ tin nhắn của Đàm Dịch Khiêm.
Vậy mà, đợi đã lâu mà điện thoại di động của cô vẫn không có động tĩnh gì. Hạ Tử Du không khỏi cảm thấy mất mát.
Bỗng dưng, một nữ giúp việc trẻ tuổi sợ hãi chạy lên phòng thử đồ, nói gấp gáp, "Cô chủ, có cục trưởng Trương muốn tìm cô!"
Hạ Tử Du xách tà váy cưới nghi ngờ đứng dậy, "Cục trưởng Trương gì cơ?"
Nữ giúp việc trẻ tuổi trả lời, "Cục trưởng Trương thuộc Cục phòng chống tội phạm thương mại!"
"Hả?"
Hạ Tử Du còn chưa kịp có phản ứng, hai vị điều tra viên đi theo sau nữ giúp việc trẻ tuổi đã dùng còng tay lạnh như băng còng tay Hạ Tử Du lại.
Nữ giúp việc trẻ tuổi sợ tới mức bụm miệng, "Trời ơi..."
Hạ Tử Du hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, giãy khỏi chiếc còng tay theo bản năng. "Hai người đang làm gì vậy?"
Một cảnh sát áp giải Hạ Tử Du nói lời chính nghĩa, "Cô Hạ, chúng tôi nghi ngờ cô có liên quan đến việc chiếm đoạt tài sản của 'Đàm thị', bây giờ muốn mời cô đến cục cảnh sát điều tra."
Người giúp việc sốt ruột như thể kiến bò trên chảo nóng, "Các người không thể dẫn cô chủ nhà chúng tôi đi được..."
Không cho Hạ Tử Du biết rõ nguyên do, điều tra viên đã áp giải Hạ Tử Du ra khỏi phòng thử đồ.
Ở phòng khách lầu một, ông bà Hạ đã vội vã từ đi ra chắn trước mặt Hạ Tử Du, ngăn cản điều tra viên tiếp tục đi về phía trước.
Sắc mặt ông Hạ tái xanh, hiếm khi kích động như vậy, "Kẻ nào dám dẫn con gái tôi đi?"
Trong phòng khách cục trưởng Trương đi đến trước mặt ông Hạ, bình tĩnh nói, "Tổng giám đốc Hạ, tự ý xông vào dinh thự quả thực có hơi đường đột, nhưng đây là trình tự phá án của chúng tôi, hi vọng ông có thể hợp tác."
Bà Hạ không vui nhíu mày, "Các anh là ai? Dựa vào cái gì mà dẫn Tử Du nhà chúng tôi đi?"
Cục trưởng Trương giơ thẻ cục phòng chống tội phạm thương mại cho bà Hạ xem.
Bà Hạ kinh ngạc đọc lên, "Phòng chống tội phạm thương mại?"
"Đúng vậy, Hạ bà chủ, con gái bà bị nghi ngờ có dính líu đến tội thương mại, chúng tôi dẫn cô ấy về cục cảnh sát điều tra theo quy định." Cục trưởng Trương nhẫn nại giải thích.
Bà Hạ hoang mang nhíu mày, "Cục trưởng Trương, có phải đã nhầm lẫn ở đâu không? Con gái tôi làm sao có thể liên quan đến tội thương mại chứ?"
Hạ Tử Du vẫn tỉnh táo, nói, "Cục trưởng Trương, tôi mong ông có thể điều tra rõ ràng, tôi hoàn toàn không hiểu tội thương mại mà ông nói cả."
Cục trưởng Trương nghiêm mặt trả lời, "Nếu như không có chứng cớ chúng tôi sẽ không bắt người bừa bãi."
"Tôi không quan tâm các anh là cục trưởng gì đó, con gái tôi, tôi hiểu rất rõ, nó không bao giờ dính líu đến tội thương mại..." Ông Hạ chỉ vào mũi cục trưởng Trương mắng, "Anh mau thả Tử Du ra, đến khi anh điều tra rõ ràng rồi hẵng nói... Nếu như vu cáo hãm hại con gái tôi để cho nó chịu chút uất ức nào, nhà họ Hạ chúng tôi tuyệt đối không bỏ qua cho những cảnh sát như các người!!"
"Xin lỗi, chúng tôi đến theo thủ tục, hi vọng tổng giám đốc Hạ có thể hiểu... Dẫn đi!!" Sau khi Tiên Lễ Hậu Binh*, cục trưởng Trương lạnh giọng ra lệnh. (Trước tiên dùng đạo lý thuyết phục sau đó mới dùng đến áp lực)
Hai cảnh sát áp giải Hạ Tử Du tới ngoài cổng nhà họ Hạ.
"Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?" Bà Hạ sốt ruột kéo chồng.
"Bà yên tâm đi, tôi sẽ không để cho Tử Du chịu uất ức đâu." Ông Hạ đi theo Hạ Tử Du đến cục cảnh sát.
Ngoài cổng nhà họ Hạ, một chiếc xe thương vụ đỗ dưới bóng cây xanh um tùm.
Trong xe, một người đàn ông mặc bộ đồ tây màu đen đang nhà nhã tựa lưng vào lưng ghế, trên cổ tay anh đeo chiếc đồng hồ sản xuất số lượng có hạn, đung đưa ly rượu đỏ đắt tiền trên tay, tất cả đều biểu hiện cho thân phận cao quý của anh.
Bỗng dưng, xe cảnh sát dừng lại, Hạ Tử Du mặc váy cưới trắng tinh bị cảnh sát đẩy mạnh vào xe.
Cho đến khi xe cảnh sát rời đi, người đàn ông lúc này mới cong khóe miệng, nâng ly rượu đỏ nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
Sau khi xe cảnh sát biến mất, người đàn ông thong thả ung dung ra lệnh cho tài xế, "Lái xe."
"Dạ, tổng giám đốc."
Xuyên qua kính chiếu hậu, gương mặt tuấn mỹ của người đàn ông hiện ra rõ ràng, đôi mắt đen thẫm lóe lên vẻ hung ác không dễ dàng phát giác.
'''''''''''''''''''''''''''
Đêm xuống, ông Hạ trở lại nhà họ Hạ với vẻ mặt mệt mỏi.
Bà Hạ lập tức tiến đến, vội vã hỏi, "Sao rồi? Sao Tử Du không về cùng ông?"
Ông Hạ lắc đầu bất đắc dĩ, "Họ có chứng cứ xác thực, tôi không thể bảo lãnh cho Tử Du được."
"Tại sao có thể như vậy được?" Bà Hạ ngồi phịch xuống ghế sofa, "Không... Tôi muốn đến đồn cảnh sát đưa Tử Du về... Con gái bảo bối của tôi, một mình nó ở đó chắc là sợ lắm."
Ông Hạ giữ lấy cơ thể xúc động của bà Hạ, nghiêm mặt nói, "Bà đi thì có tác dụng gì? Cảnh sát làm việc theo quy định pháp luật, xúc động không giải quyết được bất cứ chuyện gì."
"Vậy ông cứ trơ mắt nhìn con gái chúng ta chịu uất ức ở đồn cảnh sát sao? Ngày mai nó còn kết hôn đấy! Kết hôn..." Bà Hạ đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, vội vã tìm số điện thoại trong di động của mình, "Đúng, ngày mai Tử Du sẽ lấy Dịch Khiêm, chúng ta phải nói chuyện này cho Dịch Khiêm biết."
Ông Hạ cũng vỗ đùi, "Đúng vậy, tại sao tôi lại không nghĩ ra, Dịch Khiêm nhất định có cách giúp Tử Du..."
"Phải đó." Bà Hạ vội vàng gọi điện.
Vài giây sau, điện thoại có tín hiệu trả lời.
"Bác gái." Trong điện thoại vẫn là giọng nói ân cần lễ phép của Đàm Dịch Khiêm.
Bà Hạ nói với giọng vô cùng lo lắng, "Dịch Khiêm, con mau tới nhà hai bác, Tử Du có chuyện rồi..."
Đang ở biệt thự nhìn Đường Hân ngủ say, Đàm Dịch Khiêm nhẹ nhàng nói, "Chuyện này con đã biết, hai bác yên tâm đi, 'con gái' hai người nhất định sẽ không có chuyện gì."
Lông mày bà Hạ thoáng chốc giãn ra, "Có thật không?"
Đàm Dịch Khiêm trả lời điềm đạm, ánh mắt vẫn không rời thiên sứ đang nằm ngủ bình yên trên giường. "Dạ."
"Được, có câu này của con, bác yên tâm rồi..."
Cuộc gọi kết thúc, ông Hạ vội vàng hỏi vợ, "Sao rồi? Dịch Khiêm nói gì?"
Bà Hạ thở phào nhẹ nhõm "Nó nói đã biết chuyện, sẽ xử lý, ngày mai Tử Du sẽ về."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt..."
"Tử Du, con gái ngoan của mẹ, tối nay con chịu cực ở lại đồn cảnh sát, ba mẹ đã nói chuyện này với Tử Khiêm rồi, nó nói sẽ giải quyết nhanh thôi. Có Dịch Khiêm ở đây, con nhất định sẽ không sao..."
Đây là cuộc điện thoại cuối cùng Hạ Tử Du nhận được ở đồn cảnh sát.
Trong phòng giam lạnh giá, Hạ Tử Du ngồi bó gối trên chiếc giường sắt hẹp nhỏ.
Nữ cảnh sát liếc bộ đồ của Hạ Tử Du, ném đại một bộ quần áo tù cho cô, "Thay bộ này đi."
Hạ Tử Du nhìn bộ quần áo màu vàng xám rồi nhìn lại chiếc váy cưới trắng nõn trên người, thân thiện nói với nữ cảnh sát, "Tôi nghĩ không cần thay bộ quần áo này, vì ngày mai tôi có thể ra ngoài."
Nữ cảnh sát liếc nhìn Hạ Tử Du, cũng không ép cô, dù sao cô cũng chưa bị kết tội.
Đêm khuya yên tĩnh, Hạ Tử Du ngồi co rúm ở một góc giường.
Không ai biết, cô rất sợ bóng tối...
Cô vẫn nhớ rõ lúc còn nhỏ, mỗi khi đêm đến, mẹ ruột sẽ vứt cô vào một căn phòng tối, không được nói chuyện, cũng không thể gọi mẹ, chỉ có thể co rúm trong một góc tường...
Cảm giác lúc này như đưa cô quay trở lại lúc nhỏ, khiến cô không thể tìm được chút cảm giác an toàn nào.
Cô níu chặt vạt váy cưới, sợ hãi vùi mình giữa hai đầu gối.
Cô bắt đầu nhớ đến những khoảnh khắc hạnh phúc để mình có thể quên đi giây phút sợ hãi này.
"Dịch Khiêm, chúng ta nhất định sẽ bên nhau đến bạc đầu, phải không?"
"Dĩ nhiên."
"Dịch Khiêm, chúng ta sẽ sinh rất nhiều con, phải không?"
"Phải."
Cô nhớ đến thời gian hạnh phúc bên Đàm Dịch Khiêm, cuối cùng, chứng sợ tối đeo đẳng cô từ nhỏ tới giờ cũng dần dần giảm bớt.
Thân thể cô không còn run rẩy vì sợ hãi mà chỉ ôm chặt lấy vạt váy cưới để tự an ủi mình.
Mẹ nói Dịch Khiêm đã biết chuyện này, cô tin là Dịch Khiêm nhất định sẽ điều tra rõ ràng kẻ đã chiếm đoạt mười tám tỷ tiền mặt của Ức Phong.
Cho nên, ngày mai anh ấy nhất định sẽ tới đón mình.
Có lẽ bởi vì có niềm tin này, cảm giác sợ hãi từ từ biến mất, cô chầm chậm tựa vào bức tường lạnh giá chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau.
Ông bà Hạ đã gọi điện đến đồn cảnh sát từ sớm, thế nhưng, cảnh sát lại tuyên bố không hề có chứng cứ biện hộ cho Hạ Tử Du.
Bà Hạ không thể tiếp tục bình tĩnh được nữa, bà đau lòng khóc thành tiếng, "Không được, tôi phải đến đồn cảnh sát xem Tử Du thế nào... Không thấy con bé, tôi cũng không muốn sống nữa..."
Ông Hạ cố gắng duy trì lý trí, "Bà nói linh tinh gì thế, chẳng phải Dịch Khiêm đã nói sẽ giải quyết sao, chúng ta chờ chút xem sao."
Bà Hạ khóc rống xua tay, "Con gái bảo bối của tôi, chắc tối qua nó sợ lắm..."
Ông Hạ cũng lo lắng không kém.
Lúc này, dì Lưu vui sướng như gặp được cứu tinh chạy vào báo, "Ông chủ, tổng giám đốc Đàm đến rồi."
Ông bà Hạ lập tức đi ra vườn, đúng lúc xe Đàm Dịch Khiêm dừng lại.
Đàm Dịch Khiêm vừa bước xuống xe, bà Hạ lập tức chạy đến níu cánh tay anh, vội vàng hỏi, "Dịch Khiêm, chuyện của Tử Du giải quyết thế nào rồi? Sao con không đưa nó về?"
Đàm Dịch Khiêm không trả lời những câu hỏi liên tiếp của bà Hạ mà hướng ánh mắt về phía bên kia xe.
Sau một giây, hộ vệ đi theo Đàm Dịch Khiêm mở cửa xe, một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp bước ra.
Đàm Dịch Khiêm đi đến bên cạnh, cánh tay thân mật quàng qua hông cô gái yếu ớt, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt vô cùng căng thẳng của cô.
Cả nhà họ Hạ đều chú ý hành động của Đàm Dịch Khiêm, nghẹn họng trân trối nhìn.
Ông Hạ thấy vậy tỏ rõ thái độ không vui, "Dịch Khiêm, cô ta là ai?"
Nghe ông Hạ nghi hoặn hỏi, cô gái trẻ từ từ ngước đôi mắt trong sáng buồn bã nhìn ông bà Hạ.
Chớp nhoáng, khuôn mặt rất quen của cô gái trẻ lọt vào tầm mắt ông bà Hạ, khiến đôi vợ chồng già sững sờ.
Đàm Dịch Khiêm nhìn ông bà Hạ, tuyên bố một cách bình thản, "Không sai, cô ấy chính là Đường Hân, vợ tương lai của con và cũng chính là con gái của hai bác."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com