Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

83 -84. Đến Chợ Lao Động Tìm Việc


Cô nhìn thẳng vào anh, gọi "Dịch Khiêm..." Theo bản năng.

Chỉ một giây, anh đã rời mắt đi, cảm giác xa lạ như thể họ chưa từng biết nhau.

"Dịch Khiêm, Dịch Khiêm"

Cô ra sức gào lên, nhưng xe của anh không hề có dấu hiệm chậm lại.

Cô chán nản dựa vào thành ghế, ánh mắt sững sờ nhìn bóng xe mỗi lúc một xa.

Bống dưng, tài xế tốt bụng hỏi thăm "Cô à, có cần đi theo chiếc xe kia không?" Mặc dù tốc độ xe mình thua xa, nhưng trong thành phố hạn chế tốc độ, taxi muốn đuổi theo xe Đàm Dịch Khiêm cũng không khó khăn mấy.

Hạ Tử Du nuốt lại sự chua xót nơi cổ họng "... Không cần"

"Được" Tài xế không nhiều lời hơn nữa.

Trở lại nhà nghỉ, Hạ Tử Du ôm chặt thân thể, co ro ở đầu giường.

Nhớ lại buổi chiều gặp nhau, nước mắt cô lại tuôn rơi lã chã...

Cô biết anh nhìn thấy cô, anh nhất định cũng nhận ra cô, nhưng, ánh mắt anh có thể bỏ qua cô dễ dàng như vậy sao?

Cô gọi anh nhiều như vậy, nhưng họ lại như những kẻ xa lạ mỗi lúc một cách xa...

Anh thật sự đã tống khứ cô ra khỏi cuộc sống của mình ư?

Cả đêm nay, cô lại không ngủ, sáng sớm hôm sau, để khỏi tiếp tục suy nghĩ lung tung ở nhà nghỉ, cô liền sang công ty lân cận tìm việc làm.

Cô vẫn cho là với trình độ học vấn cùng kinh nghiệm làm việc trước đó, mặc dù không thể có một công việc an nhàn ở một công ty lớn như trước đây thì ít nhất cô cũng tìm được một vị trí văn thư để duy trì ba bữa cơm no mỗi ngày, vậy mà, cô quên mất...

"Cô Hạ, ngại quá, chúng tôi chỉ là một công ty nhỏ, với trình độ học vấn của cô, công ty chúng tôi không có vị trí nào thích hợp với cô..."

"Cô Hạ, xin lỗi, công ty chúng tôi không nhận người đã từng phạm tội"

"Cô Hạ, xin lỗi, mời cô đến công ty khác nộp đơn..."

Cô tự nhiên lại quên mất thân phận hiện nay của mình – một kẻ vừa mãn hạn ra tù.

Cô dường như có thể cảm nhận được ánh nhìn khinh bỉ của những người phỏng vấn mình, trong lòng thầm mắng cô quả thật không biết gì.

Cô không hề chuẩn bị cho tình huống này, cho nên sau khi phỏng vấn tất cả các công ty, cô đành luống cuống đứng trước cửa công ty phỏng vấn cuối cùng.

Sự chua xót dâng lên nơi cổ họng, cô cố gắng trợn to mắt mới có thể giữ cho nướt mắt không tràn ra.

Đúng vậy, làm gì có công ty nào muốn thuê một nhân viên đã từng phạm tội? Với thế giới hai năm sau, hình như cô đã xa lạ không thể nào thích ứng nổi nữa...

Có lẽ vì Hạ Tử Du vẫn cứ đứng trước cửa công ty, một nhân viên tốt bụng đến bên cạnh nhắc nhở "Cô Hạ, thật ra thì công ty chúng tôi không phân biệt đối xử với người đã từng phạm tội, chỉ có điều tội danh của cô quá mức nhạy cảm đối với chúng tôi... Nếu cô muốn tìm công việc văn thư e rằng sẽ rất khó khăn, hay là cô đến chợ việc làm hỏi xem, có lẽ sẽ tìm được công việc thích hợp."

Chợ việc làm?

Đây là một từ chuyên môn xa lạ chừng nào, đến tận bây giờ cô cũng chưa từng nghĩ tới. Một người tốt nghiệp đại học xx nổi tiếng ở Mỹ lại có thể luân lạc đến bước này...

"Mẹ... Meo..."

Trong đầu lại vang lên tiếng gọi non nớt của con gái, cô hít sâu một hơi, rồi mỉm cười cảm kích nói cảm ơn với người nhân viên thân thiện này.

Chuyện đã đến nước này, cô còn gì để đắn đo nữa?

Cô cần tiền, nếu không, cô và con gái không thể tiếp tục sinh tồn trên thế giới này được, lúc quyết định sinh con, cô chắc chắn đã phải nghĩ đến việc sẽ đối mặt với tất cả khó khăn, cho nên, bất luận gian nan trắc trở đến đâu, cô cũng phải kiên cường đối mặt.

Bắt một chiếc xe, cô không hề do dự bảo tài xế chở cô đến chợ việc làm.

Thật sự rất dễ tìm việc ở chợ việc làm, ở đây không quan tâm trình độ học vấn, bối cảnh ra sao, chỉ giúp người ta tìm được công việc thích hợp.

Đứng ở hàng dài, cô nhẫn nại chờ được gọi vào.

Khi những ánh mắt khác thường ném lên người cô, cô mới biết thì ra xung quanh cô không có ai cùng lứa tuổi, tới đây tìm việc hầu hết đều là người nhiều tuổi, cô đứng ở đây có vẻ rất kỳ lạ.

"Còn trẻ như vậy đã đến đây tìm việc, thật là không có tương lai"

"Nhìn cô ta gầy tong teo thế kia, liệu có bệnh gì không?"

Những chuyện liên quan đến cô bắt đầu xôn xao trái phải, cô chỉ cảm thấy đôi mắt khô khốc, đành cụp mi cúi xuống.

Rốt cuộc đến lượt cô, người phỏng vấn gọi "Hạ Tử Du"

"Có." Cô lướt qua mọi người tới trước mặt người phỏng vấn.

Có lẽ ở chợ việc làm không hỏi han nhiều về kiến thức trường lớp, Hạ Tử Du đột nhiên xuất hiện cũng khiến người phỏng vấn kinh ngạc.

Người đó không chắc chắn hỏi "A, cô tới đây bán sức lao động?"

Hạ Tử Du gật đầu "Đúng vậy, tôi muốn sớm tìm được một công việc thích hợp."

Người phỏng vấn nghi ngờ quan sát cô "Em gái trẻ, em muốn tìm việc có thể vào nội thành, nơi này không có công việc nhàn hạ đâu."

"Tôi biết rõ, nhưng nếu tìm được việc ở đây, tôi sẽ làm thật tốt." Giây phút này, trong đầu cô chỉ có khuôn mặt ngây thơ đáng yêu của con gái.

"Thế cũng được..." Người phỏng vấn không chất vấn Hạ Tử Du nữa, chậm rãi hỏi "Cô cảm thấy mình thích hợp với công việc gì?"

"Tôi... Tôi... Không biết" Hạ Tử Du trả lời. Thật ra, tốt nghiệp xong cô lập tức vào Đàm thị làm việc, công việc ở đó và công việc sau này của cô có lẽ là khác nhau một trời một vực. Cho nên, lúc này cô hoàn toàn không biết cô có thể làm gì.

Người phỏng vấn lại ngước nhìn cô, có lẽ vì thân thể gầy yếu và sắc mặt tái nhợt của cô khiến người phỏng vấn cảm thấy thương hại, đề xuất một công việc thích hợp cho cô "Tôi nghĩ, cô nên đến mấy khu nhà cao cấp trong thành phố chăm sóc vườn tược, không có vấn đề gì chứ?"

Hạ Tử Du lập tức nói ngay "Tôi có thể làm được" Nếu không biết, cô có thể học, chỉ cần có công việc là được rồi.

Người phỏng vấn gật đầu "Được, bây giờ cô đi vào sẽ thấy một vị quản gia thuê cô, cụ thể giờ làm việc thế nào, cô hãy hỏi bà ấy"

"Được" Hạ Tử Du nhanh chóng đứng dậy.

Đi tới phòng tiếp khách phía sau phòng khách, Hạ Tử Du không ngờ rằng, vị quản gia ngồi trong phòng tiếp khách kia lại là... Dì Lưu.  

''''''''''''''''''''

Giây phút nhìn thấy dì Lưu, Hạ Tử Du giật mình sững sờ.

Dì Lưu ngồi trên ghế salon cũng không dám tin vào mắt mình, từ từ đứng dậy, đôi mắt già nua nhìn thẳng vào Hạ Tử Du, bỗng chốc dì Lưu không dám tin thốt lên "Cô chủ?"

"Dì Lưu" Hạ Tử Du gần như không thể khống chế lao đến bên dì Lưu, dùng hết sức lực ôm chặt người phụ nữ đã từng vô cùng yêu thương cô.

"Cô chủ, thật sự là cô..." Dì Lưu nghẹn ngào.

Khóe mắt Hạ Tử Du ửng đỏ, trái tim đau xót.

Dì Lưu nhẹ nhàng nâng gò má gầy gò của cô, nhẹ nhàng hỏi "Sao cô lại gầy như vậy, hai năm qua có phải đã chịu khổ rất nhiều không?"

Hạ Tử Du không ngừng xua tay, cổ họng tắc nghẹn khiến cô không thể nói nên lời.

"Tôi thật sự đần quá, tôi quên mất hai năm qua cô ở..." Nói đến đây, dì Lưu dừng lại "cô chủ... Xin lỗi, hai năm qua cũng không thể đến trại giam thăm cô."

Hạ Tử Du cố gắng ngăn lại sự nghẹn ngào, nở một nụ cười miễn cưỡng "Con không sao, hai năm qua rất tốt."

Dì Lưu nhìn Hạ Tử Du thật kỹ, đau lòng "Sao cô có thể tốt được chứ, ở nơi đó hoàn toàn không phải chỗ của người"

Hạ Tử Du khẽ cười "À, tất cả đều đã qua rồi..."

Hàn huyên qua loa, dì Lưu hỏi thăm Hạ Tử Du "cô chủ, sao cô lại đến đây?"

"Con..." Hạ Tử Du dừng lại một chút, ngay sau đó ra vẻ thoải mái nói "Con tới đây tìm một người bạn." Cô không muốn dì Lưu biết hoàn cảnh khốn khó của mình lúc này, cô chỉ muốn giữ lại chút tự trọng trước mặt một người lớn mà cô đã từng thương yêu.

Dì Lưu cười nhẹ một tiếng "Cô chủ, tôi chăm sóc cô hơn mười năm, bộ dạng cô nói dối tôi còn không nhận ra sao? Cô đến đây tìm việc làm?"

Hạ Tử Du giật mình ngạc nhiên nhìn Dì Lưu.

Dì Lưu kéo tay Hạ Tử Du sang, vỗ nhè nhẹ "Bé ngốc, đừng giấu giếm trước mặt dì Lưu, dì Lưu biết tình cảnh bây giờ của con..."

Hạ Tử Du áy náy cúi đầu "Con xin lỗi, trước đây... Đã lừa gạt mọi người"

Dì Lưu thương tiếc "Chuyện đã qua đừng nhắc lại nữa, huống hồ dì Lưu luôn tin con giấu giếm mọi người nhất định là rất khổ tâm... Nếu con cần tiền, dì Lưu có thể giúp con."

Hạ Tử Du lập tức xua tay "Không cần, dì Lưu, mặc dù bây giờ con khó tìm việc, nhưng con có tay có chân, có thể nuôi sống mình"

Dì Lưu gật đầu nhè nhẹ "Chỉ là bây giờ con tìm việc chẳng phải sẽ khiến mình chịu uất ức sao?"

Hạ Tử Du bình tĩnh nói "Con không cảm thấy uất ức... Con chỉ hi vọng cuộc sống sau này sẽ được yên bình"

Lại nói từ đó, dì Lưu đau lòng thở dài "Aizz, cho dù con phạm sai lầm, tại sao tổng giám đốc lại đối xử với con tàn nhẫn như vậy chứ?"

Nhắc tới Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du lại nhớ lại cảnh họ gặp nhau hôm qua, cô hít một hơi thật sâu, nhún vai thoải mái "Anh ta làm như thế là chuyện đương nhiên, dù sao cũng do con lừa gạt trước..." Cô nghĩ là dì Lưu muốn nói Đàm Dịch Khiêm chẳng hề quan tâm đến cô.

Dì Lưu thoáng kích động "Chẳng lẽ trả thù một người nhất định phải dùng thủ đoạn hãm hại bỏ tù tàn khốc này sao?"

Hãm hại bỏ tù?

Hạ Tử Du nghi ngờ nhìn dì Lưu "Vú biết con bị hãm hại bỏ tù?"

Dì Lưu nhanh mồm nhanh miệng "Tôi vô tình nghe ông chủ nhắc tới... Ông chủ nói tổng giám đốc Đàm đã biết chuyện cô giả mạo cô chủ Hạ Hân từ lâu nên đã lập kế hoạch bỏ tù cô..."

Hạ Tử Du trợn tròn mắt, không dám tin "Dì Lưu, vú đang nói gì vậy?"

Dì Lưu kinh ngạc nhìn Hạ Tử Du "Cô không biết những chuyện này sao?"

Hạ Tử Du khổ sở lắc đầu "Kế hoạch bỏ tù là thế nào? Dì Lưu, vú có thể nói rõ với con không?"

Nhìn vẻ mặt mờ mịt gấp gáp của Hạ Tử Du, lúc này dì Lưu mới ý thức được Hạ Tử Du không hề biết chuyện hai năm trước.

Dì Lưu nhẹ nhàng "Cô chủ, cô thật sự không biết gì sao?"

Hạ Tử Du lay nhẹ thân thể dì Lưu, khẩn cầu "Dì Lưu, vú đã nhìn con lớn lên, con biết đã từng làm việc sai lầm khiến mọi người thất vọng, nhưng con thật sự có rất nhiều điều nghi ngờ, con rất muốn vú giải đáp cho con... Vừa rồi vú nói Đàm Dịch Khiêm lập kế hoạch bỏ tù con, rốt cuộc là như thế nào?"

Dì Lưu do dự chốc lát, cuối cùng vẫn kể lại chuyện Đàm Dịch Khiêm hãm hại bỏ tù cô năm đó.

Sau khi nghe xong, Hạ Tử Du sững sờ rất lâu, dần dần, lệ che phủ đầy mắt cô.

Dì Lưu lo lắng gọi Hạ Tử Du đang trong trạng thái mất hồn "Cô chủ, cô chủ, cô đừng làm tôi sợ, cô làm sao vậy?"

Rất lâu sau Hạ Tử Du mới hoàn hồn, đôi mắt mơ hồ mờ mịt nhìn dì Lưu, như thể dùng tất cả sức lực kìm chế sự chua xót, khóc khẩn cầu dì Lưu "Dì Lưu, vú có thể giúp con một chút không, con muốn gặp anh ta, con muốn hỏi anh ta cho rõ..."

Dì Lưu vội vàng lau nước mắt cho Hạ Tử Du "Cô bé ngốc, đừng khóc... Tôi sẽ nghĩ cách."

Cùng lúc đó, trong biệt thự sang trọng Bắc Giao

Trong vườn, Đàm Dịch Khiêm nhàn nhã ngồi trong chiếc ô che nắng, trong tay anh là chất lỏng màu đỏ dập dềnh trong ly rượu, con mắt đen nhánh nhìn xa xăm.

Thành phố Y không hề nhỏ, nhưng cô và anh lại dễ dàng chạm mặt như thế.

Hai năm không gặp, mái tóc dài đen nhánh suôn mượt của cô đã biến thành mớ tóc khô vì thiếu chất, làn da không còn trắng nõn như tuyết giống ngày xưa, khuôn mặt cũng tái nhợt, cơ thể như chưa từng tao nhã xinh đẹp, gầy yếu như một tờ giấy...

Anh không ngờ, chỉ với một cái liếc mắt anh lại có thể nhớ nhiều đến vậy, trong đầu óc anh lúc này lại vang lên tiếng gọi gấp gáp của cô trong taxi...

"Dịch Khiêm, Dịch Khiêm..."

Anh nghĩ, thứ duy nhất không thay đổi vẫn là chất giọng không màng danh lợi của cô.

Đột nhiên, cổ anh được một người thân mật ôm lấy từ đằng sau, một giọng nói dễ nghe thì thầm bên tai "Dịch Khiêm, sao anh lại ngồi một mình ở đây?"

Đàm Dịch Khiêm nâng ly rượu trong tay khẽ nhấp một ngụm, không nói gì.

Người đó đi đến trước mặt Đàm Dịch Khiêm, cướp ly rượu đỏ đi, không bằng lòng chu mỏ "Hứ, người ta đang nói chuyện mà anh chẳng thèm để ý."

Đàm Dịch Khiêm ngước mắt liếc nhìn Đường Hân "Chẳng phải em nói mấy ngày nay phải ở nhà họ Hạ với ba mẹ sao?"  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com