Khai vị
"Em sẽ không ăn anh đâu... đúng không? Sẽ không giết anh? Sẽ không moi tim, moi gan anh ra để hầm lên rồi múc từng muỗng... đúng không?"
"...trả lời anh...trả lời đi"
anh ngồi cứng đờ mặt tái xanh như xác ướp mắt không dám rời người đối diện kẻ vẫn đang bình thản dùng dao cắt từng miếng thịt âm thanh "xoẹt xoẹt" vang lên giữa không gian yên ắng như thể hắn đang mổ phanh một cơ thể
" thẩm phán ee anh nói nhiều quá "
đáp lại anh là ánh mắt sắc lạnh đừng người đối diện ánh mắt làm anh run rẫy đôi mắt anh đảo liên hồi tìm đường thoát
cậu biết anh định làm gì tiếp theo...
" anh định bỏ trốn đấy à ? ai cho anh quyền bỏ trốn thế tình yêu ? đừng gián đoạn bữa tối của em như thế "
" anh không..."
cậu đứng bật dậy tiến để chổ anh
nhìn thấy người kia tiến đến anh cũng biết đời mình cũng chẳng còn cậu đặt 2 tay lên vai anh ghì chặt xuống ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào anh như sắp ăn tươi nuốt xống
tuyến ước mắt theo phản xạ mà túa ra...cậu cười khẩy nhìn anh đôi tay cũng dần thả lỏng
cậu cuối người hôn nhẹ mi mắt anh tay xoa đầu an ủi
" yêu khờ quá ! em sẽ không ăn anh theo nghĩa kia đâu ! ăn trên giường còn được, nhưng ăn theo nghĩa kia thì em không dám "
cậu nói xong thì cười xoà rồi ôm chặt anh vào lòng
nói anh thả lỏng ra như bản nảy sao ? anh không dám
nó ôm chặt rồi chặt hơn rồi chặt hơn khiến anh không thở nổi mà vội đấm lưng hắn thả lỏng
phía sao mặt nó trở lên khác lạ ánh mắt trên nên sắt xảo hơn tay sau nó ôm anh tay còn lại nghịch tóc
chốc nó nắm tóc anh bấu mạnh khiến anh đau điếng cả người
" đau..đau"
" em không biết sắp tới yêu định làm gì nhưng nếu yêu có ý định bỏ trốn thì đừng trách em sẽ làm những thứ yêu vừa hỏi "
Nói xong cậu thả tóc anh ra vội xoa bớt đau
hỏi anh có muốn bỏ trốn không ? anh nào dám mơ tưởng đến viễn cảnh anh được tự do ! đến cả trong mơ anh cũng chẳng dám
mọi thứ đối với anh bây giờ như địa ngục
cậu hành hạ anh đến thể xác lẫn tinh thần...anh muốn chết ! chỉ có cái chết mới giản thoát được anh khỏi nó !
đôi khi lại không....
sự thật đôi khi lại không phải như vâỵ...hoặc có thể chăng ?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com