Chương 26
Diệp Lâm Anh vừa nói xong đã hối hận. Cô sực nhớ ra trong phòng mình có không ít hàng hiệu, nếu bị Thùy Trang thấy thì chắc chắn chị sẽ hoài nghi gia thế của cô. Cô không muốn đi làm mà mang theo hào quang của thiên kim chủ tịch, đặc biệt là sau khi nghe được cuộc nói chuyện của mấy người cô thì lại càng không muốn dính đến Diệp Nghị Vân trong công việc hàng ngày.
Cũng may Thùy Trang không đồng ý với yêu cầu của cô ngay mà hỏi lại: "Ở lại làm gì? Giờ em muốn ói hay là muốn trút bầu tâm sự?"
Diệp Lâm Anh ngẫm nghĩ rồi lắc đầu. Cô chỉ nhất thời nhanh miệng muốn Thùy Trang ở lại với mình do tác dụng của cồn thôi.
"Không phải bảo chị giúp em tắm rửa thay đồ đấy chứ?" Thùy Trang bông đùa, "Chị cần phải về. Ở nhà còn một đứa nhỏ."
"Chị có một đứa nhỏ á?!" Diệp Lâm Anh chấn động.
"..." Thùy Trang không nhịn được muốn trêu cô nàng, "Đúng rồi, vậy thì sao?"
Diệp Lâm Anh quan sát Thùy Trang từ trên xuống dưới một lượt, sau đó tán thưởng: "Chị giữ dáng hay quá."
"Phì." Thùy Trang bật cười, "Em nghĩ cái gì đấy? Đứa nhỏ đó là em gái chị, học lớp mười hai, phải trông chừng sát sao một chút."
"À, à, vậy nên mà." Diệp Lâm Anh nghĩ đến thằng nhóc Diệp Đình Viễn. Phó Tiệp gần như là dồn hết toàn bộ sự chú ý vào cu cậu, "Vậy sếp Trang chị mau về chăm sóc em gái đi."
"Đi đây, có chuyện quan trọng gì thì liên hệ chị." Thùy Trang phất phất tay, trước khi vào thang máy còn bất giác quay đầu nhìn lại, thấy Diệp Lâm Anh vẫn còn đứng ngay cửa dõi theo mình thì lên tiếng giục, "Mau vào đi."
"Vâng. Tạm biệt sếp Trang." Diệp Lâm Anh vẫy vẫy tay.
Thùy Trang bước vào thang máy. Thấy đối phương vẫn chưa định vào nhà, cô không khỏi cau mày: "Em còn không đi vào là chị giận đấy."
Diệp Lâm Anh lập tức mở cửa, nháy mắt đã khuất khỏi tầm nhìn của Thùy Trang.
Thùy Trang cười cười, sau đó bắt xe về nhà.
Trong phòng khách đang mở phim truyền hình, Thùy Anh lại nằm trên sô pha, dí mắt vào điện thoại mà cười khằng khặc. Thấy cô trở về, Thùy Anh hỏi: "Chị lại đi uống rượu với chị Di đấy à?"
"Sao vậy?"
"Người lớn các chị thật sự không nhẹ lo chút nào hết." Thùy Anh rót cho cô một ly nước mật ong, quay đầu lại tiếp tục chơi điện thoại.
"Đừng chơi nữa, mau làm cái này đi." Thùy Trang lấy bài thi ra, "Câu cuối cùng, chị biết làm."
"Lợi hại vậy sao? Chắc tra Google quá?" Thùy Anh nhận lấy bài thi nhìn một lúc, "Chị viết xong mất rồi thì em còn làm cái gì nữa?"
Thùy Trang sửng sốt, cầm bài thi nhìn xem mới thấy quả nhiên hai câu cuối cùng đã viết bài giải. Cô thế mà lại quên béng đi mất vụ này. Uống rượu hỏng việc, uống rượu hỏng việc mà. Sao lại không nghĩ đến chuyện bảo Diệp Lâm Anh viết ra giấy nháp cơ chứ.
"Nét chữ này không phải của chị." Sherlock Thùy Anh nói, "Dùng quyền trợ giúp hỏi người ngoài chứ gì!"
Thùy Trang cũng không phủ nhận: "Phải thì sao? Chị tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi, làm sao nhớ được nhiều vậy chứ?"
Thùy Anh hừ một tiếng, bắt đầu xem kỹ từng bước giải đề, sau đó kinh ngạc nói: "Chị tìm trợ giúp từ ai thế? Quá lợi hại. Ghi cho em đến hai cách giải, còn hết sức rõ ràng, dễ hiểu."
Thùy Trang nhấp một ngụm nước mật ong, nghĩ đến đôi mắt đỏ hoe vì khóc của Diệp Lâm Anh, nói: "Cũng là một bé."
"Lớp mười hai à?"
"Năm ba đại học."
"Vậy cũng đâu nhỏ. Cơ mà thật sự quá trâu bò, còn biết làm toán của tụi em. Em muốn mời người nọ làm gia sư cho em rồi đấy!"
Động tác của Thùy Trang chợt khựng lại. Cô kinh ngạc nhìn em gái: "Ý kiến hay."
Thành tích Thùy Anh chỉ ở mức trung bình vẫn luôn là vấn đề khiến cô đau đầu. Đích thân kèm em gái học thì rõ ràng là phải tốn thời gian và công sức, mấu chốt là chưa chắc đã biết làm bài. Mà Diệp Lâm Anh tuy có kiếm được chút tiền nhờ chơi cổ phiếu nhưng thu nhập suy cho cùng vẫn không ổn định. Lại nghĩ đến cách ăn mặc của cô nàng, nói không chừng em sẽ nhận việc này.
Thứ Hai, khi đi làm, Thùy Trang thử để ý trạng thái của Diệp Lâm Anh. Không suy sụp, cũng không oán trách, vẫn yên lặng, nghiêm túc làm việc hệt như trước kia. Xem ra thật sự đã bỏ ý định nghỉ việc.
Đúng lúc này, khách hàng Trần tổng gọi điện đến, muốn chỉnh sửa đôi chỗ trong tài liệu số liệu hôm trước.
"Được, ngài chờ một chút." Thùy Trang bước ra cửa, gọi một tiếng, "Diệp Lâm Anh, Quỳnh Nga, vào đây một chút."
Hai người ngồi xuống ghế, nghe tiếng bên kia đầu dây đã biết ngay phải cùng nhau xử lý chuyện này. Chuyên viên phân tích và trợ lí thường hay tham gia những cuộc họp qua điện thoại như thế. Không những có thể nắm bắt tiến độ của dự án nhanh hơn mà cũng tiện cho việc giúp VP bổ sung, sửa đổi.
Thùy Trang nói với bên kia điện thoại: "Được rồi, Trần tổng, anh có thể nói vấn đề của anh."
Bên phía Trần tổng nói rằng lúc trước có mấy đơn hàng không được ghi chép trong doanh số bán ra của công ty, giờ muốn bổ sung vào để tăng tổng doanh thu lên một chút. Hơn nữa, có một công ty có ý định thu mua liên hệ trực tiếp cho Trần tổng, hai bên nói chuyện khá hợp, muốn hỏi xem ý kiến của các cô thế nào.
Trong tay Thùy Trang có rất nhiều dự án, thật sự không thể nào nhớ rõ rành mạch từng chi tiết. Cố gắng giãy giụa lần cuối mà quay sang hỏi Diệp Lâm Anh: "Em còn nhớ tổng doanh thu lúc đó là bao nhiêu không?"
Diệp Lâm Anh trả lời một con số, nhân tiện nhắc lại một vài số liệu quan trọng.
Thùy Trang nhìn cô nàng với vẻ bất ngờ, sau đó tiếp tục bàn bạc với Trần tổng, cuối cùng nói: "Anh gửi cho tôi tài liệu về công ty của khách hàng có ý định thu mua ấy đi. Chúng tôi xây dựng mô hình so sánh thử xem."
"Được, được. Vậy phiền mọi người." Trần tổng cúp điện thoại.
Thùy Trang hỏi Quỳnh Nga: "Hiểu hết chưa?"
"Đại khái hiểu được rồi." Quỳnh Nga thở dài, "Lại phải dựng mô hình, lại phải dựng mô hình!"
Tuy nói việc xây dựng mô hình đa phần là do chuyên viên phân tích làm nhưng trợ lý phải phụ trách kiểm tra. Những lúc bận nhiều việc quá xử lý không xuể thì trợ lý cũng đành phải làm.
"Bé Diệp người ta còn chưa khóc mà em đã khóc trước rồi." Thùy Trang cười nói.
"Con bé đó là còn mang theo sự ngây ngô của vườn trường. Chờ bị xã hội chà đạp mấy năm như em là được." Quỳnh Nga bông đùa.
Diệp Lâm Anh gật đầu: "Đúng vậy, phải bị chà đạp."
Hai người cùng nhau bật cười.
Lúc rời khỏi văn phòng, Thùy Trang gọi Diệp Lâm Anh lại. Nhưng đến khi đối phương quay đầu nhìn thì cô lại cảm thấy khó mở miệng, đành ngại ngùng nói: "Tối cùng đi ăn cơm đi."
"Vâng." Diệp Lâm Anh rụt rè gật đầu, sau đó quay về chỗ ngồi. Trong lòng cô quá đỗi vui sướng, không nhịn được phải tưới cho cây trầu bà trên bàn tí nước. Cô tăng tốc làm việc, tranh thủ tan làm sớm một chút để đi ăn cùng Thùy Trang.
Bận rộn mãi đến khi hết giờ làm, Diệp Lâm Anh vươn vai, đảo mắt nhìn về phía văn phòng. Sếp Trang còn đang nghiêm túc làm việc.
Thế thì cô tăng ca thêm một lúc nữa vậy.
Một tiếng sau, sếp Trang vẫn còn làm việc.
Một tiếng rưỡi sau, sếp Trang cuối cùng cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc vào túi xách.
Diệp Lâm Anh lập tức lưu tài liệu, sau đó tắt máy, tan làm thôi!
Thùy Trang bước ra, thấy Diệp Lâm Anh xách túi đi đến bèn hỏi: "Công việc hôm nay làm xong hết rồi sao?"
"Vâng."
"Vậy đi thôi. Em muốn ăn gì?" Cả hai cùng nhau đi về phía thang máy, gặp được sếp Lý cùng với hai sinh viên thực tập của anh ta, Nguyễn Chính Hạo và Hồ Hàm Xảo.
Cả đám người vào thang máy, sếp Lý cười nói: "Sếp Trang, đây là định dẫn sinh viên thực tập của cô đi ăn sao?"
"Phải. Anh cũng vậy à?"
"Ừ. Mấy hôm nay hai nhóc này biểu hiện khá tốt. Có muốn đi cùng không?"
Thùy Trang ngẫm thấy mình còn có chuyện cần nói nên bèn từ chối. Diệp Lâm Anh khẽ thở phào, cuối cùng cũng không cần phải ăn cơm chung với hai người này.
Trong lúc vô tình, Thùy Trang có nhìn thoáng qua nam sinh tên Nguyễn Chính Hạo kia, thấy cậu ta còn đang âm thầm nhìn lén Diệp Lâm Anh. Lại quay sang Diệp Lâm Anh với biểu cảm lạnh nhạt, Thùy Trang vô thức nhích lên trước một chút, chắn tầm mắt Nguyễn Chính Hạo.
Đến nhà hàng, hai người gọi món xong thì Thùy Trang lại hỏi: "Có phải cậu Nguyễn Chính Hạo kia đang theo đuổi em không?"
Diệp Lâm Anh sửng sốt. Đưa trà nóng đến tay Thùy Trang xong, cô mới trả lời: "Vâng, nhưng mà em từ chối rồi."
"Vậy sao? Không thích cậu ta à?"
"Vâng."
"À, vậy giờ cứ cố gắng làm việc đi." Thùy Trang tùy ý nhấp ngụm trà, sau đó nhìn chằm chằm vào đối phương suốt một lúc lâu.
Diệp Lâm Anh bị Thùy Trang nhìn đến nóng cả mặt, thi thoảng lại cúi đầu nhìn xem mình có chỗ nào sơ suất hay không.
"Em thiếu tiền không?" Đột nhiên Thùy Trang hỏi.
"A?"
Nhìn cách ăn mặc giản dị của đối phương, Thùy Trang nói: "Chị có một việc làm thêm khá tốt, không biết em có hứng thú không?"
Diệp Lâm Anh không ngờ hình tượng sinh viên thực tập nghèo khó của mình lại thành công đến thế, còn được giới thiệu cả việc làm thêm nữa. Cô đành phải cắn răng hỏi: "Việc gì vậy chị?"
Thùy Trang: "Gia sư."
"Em không biết mình có làm được công việc này không nữa. Thật ra làm gia sư rất khó, đặc biệt là khi bài tập bây giờ càng lúc càng khó hơn." Diệp Lâm Anh nói một hơi thật nhiều chữ, chữ nào cũng uyển chuyển biểu đạt ý từ chối.
Thùy Trang không ngốc, đương nhiên là nghe ra được ẩn ý trong lời đối phương. Cô tiếc nuối nói: "Cũng phải. Em bây giờ còn đang thực tập mà, không có nhiều thời gian để dạy kèm. Là chị suy xét chưa được kỹ lưỡng, chỉ quan tâm tình hình phía mình. Huống hồ lấy tính cách em gái chị thì nó có chịu học thêm hay không còn chưa biết được."
Diệp Lâm Anh gật gật đầu, rồi đột nhiên khựng lại...
Ai? Ai muốn học thêm? Em gái chị á?
Diệp Lâm Anh buột miệng thốt lên: "Em đồng ý."
Thùy Trang: "Hả?"
"Em đồng ý làm gia sư cho em gái của chị. Cho dù bão táp mưa sa, cho dù em chị là lầm lì hay nóng tính, em cũng đồng ý dạy kèm cho em ấy, không rời không bỏ." Diệp Lâm Anh thề thốt.
Thùy Trang sửng sốt mất mấy giây, sau đó đỡ trán cười, bả vai mảnh khảnh không ngừng run rẩy. Mãi một lúc sau cô mới ngẩng đầu nói: "Em không cần chấp nhận đề nghị của chị vô điều kiện chỉ vì chị là cấp trên của em đâu. Chị đang nghiêm túc thương lượng với em. Em có thể từ chối, không cần phải có gánh nặng gì hết."
"Em cũng nghiêm túc. Thật đó, còn thật hơn cả sắt thép nữa." Diệp Lâm Anh luôn miệng nói, "Em gái chị học lớp mười hai đúng không? Em có kinh nghiệm dạy kèm. Em trai em cũng lớp mười hai."
"Thật không?"
"Vâng."
"Vậy thời gian có tiện cho em..."
"Có thể sắp xếp vào cuối tuần. Chút thời gian ấy thì vẫn có." Diệp Lâm Anh hận không thể lập tức bay đến nhà Thùy Trang mà dạy kèm.
Thùy Trang: "Em suy nghĩ kĩ rồi chứ?"
"Vâng, vâng. Nếu chị không yên tâm thì hiện tại mình có thể ký hợp đồng ngay." Diệp Lâm Anh nói.
Thùy Trang: "Ý kiến hay."
Hai bên thống nhất với nhau, Thùy Trang lập tức lấy giấy bút ra, viết một bản hợp đồng thuê mướn đơn giản, xác định thời gian, lương bổng, lại dò hỏi ý kiến Diệp Lâm Anh.
"Lương vầy có hơi cao không chị?" Diệp Lâm Anh không có kinh nghiệm làm gia sư nhưng mức này tuyệt đối đã vượt qua giá thị trường.
"Em chính là sinh viên giỏi của đại học B, không cho thêm một chút mà được à? Nếu kết quả tốt thì còn có tiền thưởng nữa." Thùy Trang lại bổ sung thêm điều này, "Còn muốn điều kiện gì nữa không?"
Diệp Lâm Anh: "Vậy em mạo muội hỏi một chút. Có bảo hiểm dưỡng lão, chữa bệnh, thất nghiệp, tai nạn, sinh sản không?
"..." Thùy Trang bật lại: "Em nằm mơ à?"
Diệp Lâm Anh cười cười: "Em nói giỡn."
Ấy khoan đã... có phải cô vừa nói giỡn với sếp Trang không?!
Đây thật sự chỉ là một bước đi nhỏ bé trong cuộc hội thoại, nhưng lại là bước tiến khổng lồ trong mối quan hệ!
Bạn Diệp Lâm Anh, bạn bước ra được rồi uhuhu!
Diệp Lâm Anh điên cuồng múa máy trong lòng, lại nhân cơ hội hỏi: "Vậy có bao ăn không?"
"Được." Thùy Trang tiếp tục bổ sung.
"Bao ở không?" Diệp Lâm Anh thấp thỏm nhìn đối phương.
"Cũng được luôn. Nếu buổi tối học quá muộn thì có thể bao ở, nhưng chưa chắc em đã chịu ở." Thùy Trang nói một cách đầy ẩn ý.
Diệp Lâm Anh: Hoàn mỹ!
Không có chuyện không chịu. Cho dù nhà sếp Trang là hang động hay gầm cầu thì cô cũng chịu tất!
Thùy Trang: "Còn vấn đề gì nữa không?"
Diệp Lâm Anh: Làm bạn gái em được không? Lấy em được không?
Thấy cô nàng thất thần, Thùy Trang hỏi lại lần nữa: "Còn vấn đề gì nữa không?"
Diệp Lâm Anh bị niềm vui làm mụ mị cả đầu óc, đã từ chuyện ở lại nhà sếp Trang mà mơ tưởng đến cuộc sống hôn nhân hạnh phúc của mình và Thùy Trang sau này, còn ba năm hai đứa. Cô buột miệng nói: "Chị muốn đặt tên em bé là gì?"
Thùy Trang khựng lại: "Hả???"
_____________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com