Văn án
Thời Tuy ở Nhất Trung nổi tiếng là kẻ ngang ngược, bá đạo, không ai dám chọc vào. Còn Lục Hoài Tri lại là một học bá chính hiệu, đồng phục gọn gàng, thành tích xuất sắc. Hai người như nước sông không phạm nước giếng.
Thế nhưng ngày nọ Thời Tuy bước vào lớp với đầy khí thế hung hăng, ánh mắt không ngừng liếc về phía hàng ghế đầu, không biết đang tìm ai.
Các bạn ngồi hàng đầu không ai dám quay lại, bàn tán nhỏ làm vẫn thấp thỏm: "Nghe nói tối qua cậu ta lại hẹn đánh nhau, sau đó có một người qua đường tò mò nhìn thêm một chút liền bị kéo vào con hẻm nhỏ."
Mọi người đều đoán người đó bị đánh rất thê thảm.
Lục Hoài Tri ngồi hàng đầu nhìn dấu răng trên tay mình.
Thật ra, cũng không thê thảm lắm. Chỉ là sau khi đánh nhau ai đó vì kiệt sức mà xấu hổ giận dữ, liền cắn một cái thôi.
Chưa kịp để Thời Tuy nổi giận Lục Hoài Tri đã chủ động tìm đến: "Đi với tôi đến phòng y tế."
Thời Tuy bẻ các đốt ngón tay kêu răng rắc: "Được thôi! Lát nữa tôi sẽ đưa cậu đi."
"Chọn chỗ đi, solo hay hội đồng tùy cậu."
Nhưng Lục Hoài Tri chỉ nhàn nhạt liếc cậu một cái: "Nơi cậu cắn bị viêm rồi, không định chịu trách nhiệm à?"
Thời Tuy nhìn vết thương trên tay người đối diện, vết cắn dã lành giờ lại rỉ máu...
Thời Tuy: ?
Sau đó, cậu dường như bị bám đuôi.
Mỗi lần Thời Tuy quay đầu lại đều có thể nhìn thấy bóng dáng của Lục Hoài Tri, muốn thoát cũng không thoát nổi. Có lần, đối phương thậm chí còn dám liều mình chặn một thanh sắt đang bay tới.
Thời Tuy tức giận đến mức chửi ầm lên: "Cậu bị ngu sao!"
Cậu đã sớm quen với những tình huống thế này, vốn chịu đòn rất giỏi. Nhưng Lục Hoài Tri, học sinh ba tốt thì sao có thể chịu nổi cú đó chứ.
Lục Hoài Tri nhìn người vừa mắng vừa dùng cồn lau vết thương trên cánh tay anh, giọng thản nhiên nói: "Sau này đừng đánh nhau nữa, đau lắm."
Thời Tuy bực bội đáp qua loa: "Được rồi." Trong lòng lại nghĩ, thật là yếu đuối.
Nhưng chính Lục Hoài Tri yếu đuối này vào khi cậu sắp bị đám lưu manh bao vây đánh hội đồng, đã quật ngã tất cả bọn chúng.
Trên mặt anh vẫn là vẻ thản nhiên như thường, nhưng lại phảng phất mùi máu tanh.
Cũng trong con ngõ sâu ấy Thời Tuy vốn luôn ngông cuồng bị ép chặt vào tường, tay chân bị giữ chặt không thể nhúc nhích.
Lục Hoài Tri nhìn vết thương trên mặt Thời Tuy đôi mắt đen như mực: "Tôi nhớ mình đã nói, không được đánh nhau nữa."
Thời Tuy mấp máy môi nói nhỏ: "Biết rồi."
Thế nên, tay đang đặt trên eo cậu khi nào mới chịu bỏ ra hả!!!
Tag: Tình yêu duy nhất, trời sinh một cặp, truyện ngọt, học đường, nhẹ nhàng.
Nhân vật chính: Lục Hoài Tri (công) × Thời Tuy (thụ)
[Chú thích: Nam chính mỗi lần đánh nhau đều do người khác gây hấn trước hoặc giúp đỡ bạn học, không bao giờ chủ động gây chuyện.]
Tóm tắt một câu: Tán tỉnh tôi? Tôi thẳng như thép!
Thông điệp: Luôn có một người như thế, khi bạn lạc lối, họ sẽ dẫn dắt bạn đi đúng con đường.
Editor có lời muốn nói: Đọc được của một bạn edit nhưng chưa hoàn nên mình tự dịch đọc luôn 🥹 Dịch có nhờ can thiệp AI vào những chỗ khó nên không chắc đúng 100% ạ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com