Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9

81

Cảnh sát chụp được rất nhiều ảnh hiện trường ở chung cư cùng với biệt thự của Khám Tắc.

Bọn họ chọn ra một vài tấm, cuối cùng chỉ lấy đi phần lớn ảnh chụp trong tầng hầm, còn lại thì giữ đó để lưu án.

Nói trắng ra là cảnh sát không có hứng thú với mấy tấm ảnh sinh hoạt kia, bởi vì nó không liên quan gì đến vụ án.

Bọn họ không muốn biết Khám Tắc thích mặc đồ gì, khăn trải giường có màu gì, chén đũa bao nhiêu bộ, tranh chữ trong thư phòng đáng giá bao nhiêu tiền.

Bọn họ chỉ cần bắt người lại, sau đó thẩm vấn, cuối cùng là nhốt vào tù hoặc tuyên án tử hình.

82

Những tấm ảnh bị vứt bỏ kia nằm sõng xoài trên mặt bàn, Du Tá - Hoặc phải nói là Lạc Thời, không chút để ý liếc nhìn nội dung trên ảnh chụp.

Vô luận là chung cư hay biệt thự, không chỉ có hơi thở của Khám Tắc mà còn có hơi thở của cậu.

Hai năm trước xuất hiện người thứ nhất mất tích, lúc ấy chuyện này vẫn chưa gây nên sự chú ý.

Cho đến khi xuất hiện người thứ hai, thứ ba, trong cục mới triệu tập cuộc họp, bắt đầu điều tra chuyện này.

Thủ đoạn của hung thủ cao siêu, chưa bao giờ để lại dấu vết. Cảnh sát không tìm ra manh mối của người hiềm nghi, mà người mất tích thì lại ngày càng nhiều.

Người nhà báo án, cảnh sát lập án, hứa hẹn điều tra... Lại là một vòng tuần hoàn.

Cho đến khi Lạc Thời một năm trước mới vào trong cục nghe được nội dung cuộc họp của bọn họ, cảm thấy hứng thú.

Cậu quyết định cẩn thận nghiên cứu.

83

Khi xuất hiện người thứ tám mất tích, Lạc Thời vuốt ve sườn mặt anh tuấn ôn hòa trên ảnh chụp, chắc chắn nói với ba của mình: "Án kiện có quan hệ với hắn."

Nguyên nhân không có gì đặc biệt, nhà từ thiện tên Khám Tắc này luôn trùng hợp xuất hiện trong phạm vi mất tích của nạn nhân.

Nhưng bọn họ không có bất luận chứng cứ nào.

Vầng hào quang trên người Khám Tắc quá đầy đủ, nếu không phải số lần xuất hiện quá nhiều, chẳng sợ cục trưởng có kinh nghiệm phá án cũng không dám tùy tiện suy đoán là hắn.

Bọn họ cần chứng cứ.

Nhưng phải an bài ai nằm vùng bên cạnh một người tâm lý vặn vẹo như vậy.

Mọi người đang khó xử thì một cánh tay trắng nõn bên cạnh cục trưởng giơ lên.

Lạc Thời nói: "An bài tôi đi."

"Cho tôi thời gian nửa năm, tôi sẽ mang chứng cứ trở về."

Lạc Hoành Tuấn nhìn con trai hồi lâu, ông trì hoãn chuyện này qua hai đêm, sau đó mới giống như một vị cục trưởng hạ mệnh lệnh với cấp dưới của mình: "Cho con nửa năm, không lấy được chứng cứ cũng phải trở về."

84

Mùa đông nửa năm sau, là mùa đông lạnh nhất trong những năm qua.

Lạc Thời bước vào hầm rượu, tùy tiện đặt chai rượu quý giá trong cái thùng rỗng, sau đó xoay người đánh giá một hồi, mới đẩy cánh cửa sẫm màu trong góc ra.

Cầm điện thoại mà mình "không thể vứt bỏ", bình tĩnh sắp xếp chăn đệm, sau khi thay quần áo mới liếc mắt nhìn cameras được ẩn đi, cậu ra đến cửa rồi đặt chìa khóa lên tủ giày, tay không rời đi.

Tựa như ngày đó cậu đến, không mang theo bất cứ thứ gì.

85

Không khí bên ngoài vẫn còn hơi rét, Lạc Thời nửa mùa đông bị nhốt trong lồng giam ấm áp thở ra một ngụm khí lạnh, nhíu mày trở về trên xe.

Thật lâu sau, cậu hạ cửa kính xe xuống, nói với ba của mình: "Ba, con muốn ra nước ngoài."

Cậu không thích ra khỏi cửa, nhưng bị Khám Tắc nhốt lâu như vậy, nghẹn đến mức có chút khó chịu.

Cậu muốn nhìn cảnh biển Victoria, muốn xem phong thổ của Tây Song Bản Nạp.

Muốn rời đi mảnh đất có khí vị của Khám Tắc, quên một ít chuyện muốn quên, đến nơi khác ở một đoạn thời gian, chưa biết ngày về.

Nếp nhăn nơi khóe mắt của Lạc Hoành Tuấn càng sâu, như là đang hối hận, lại như đang tự trách.

Ông biết con của mình thông minh, cũng biết tính cách của cậu.

Từ sau khi vợ qua đời, công việc của ông lại luôn bận rộn, không biết bắt đầu từ lúc nào mà Lạc Thời đã trở thành dáng vẻ lãnh đạm không thích nói chuyện này.

Lạc Hoành Tuấn muốn hỏi con trai cần người đi cùng hay không, lại nghĩ tới bản thân mình không có kỳ nghỉ, căn bản không thể đi cùng cậu được.

Muốn để con trai sau khi kết án hãy đi, nhưng lời khuyên can đến miệng lại nói không ra.

Cuối cùng ông cách cửa xe, đưa tay đặt lên bả vai Lạc Thời: "Được, ba mua vé cho con."

Nhưng mà con ông lại thần sắc uể oải: "Không, con tự mình mua."

86

Vào ngày mua vé, đã lâu trên bầu trời của thành phố H mới nghênh đón được một tia nắng.

Thời tiết tốt đẹp, nhưng máy bay lại cất cánh vào ban đêm.

Lạc Thời cách tấm kính thủy tinh nhìn sân bay trống rỗng, sửa lại khăn choàng cổ.

Kỳ thật dấu vết trên cổ của cậu đã biến mất, nhưng lúc nào cậu cũng có cảm giác như mang theo ấn ký mà Khám Tắc để lại.

Lạc Thời được Khám Tắc nuôi nửa năm, thật vất vả mới nuôi ra chút thịt, nhưng ngắn ngủi mấy ngày lại gầy trở về.

Cậu không mang theo hành lý gì nhiều, chỉ có một chiếc túi nhỏ, kèm theo hai tấm ảnh.

Sau khi ngồi xuống vị trí của mình, cậu dựa đầu vào lưng ghế, lấy đồ vật trong túi ra.

Trong túi hồ sơ có rất nhiều ảnh chụp, cậu chỉ lấy hai tấm trong đó.

Một tấm là chụp tủ quần áo của Khám Tắc, giữa một loạt tây trang tối màu treo một bộ quần áo màu lam đậm mặc ở nhà.

Một tấm khác là chụp giường ngủ lầu ba trong biệt thự của Khám Tắc, chăn cùng với ga giường được mình vuốt phẳng, có nhiều thêm một phần bánh kem trước khi rời đi cậu chưa từng thấy. 

Một cái là cậu tặng Khám Tắc, một cái là Khám Tắc tặng cậu.

Mà hai món quà này bọn họ không ai mang đi, tất cả đều để lại trong căn "nhà" chứa đầy thi thể kia.

87

Cảnh sát không bắt được Khám Tắc, vẫn để cho hắn chạy thoát.

Bất quá thành phố H rộng lớn như vậy, nói trốn cũng không biết trốn ở đâu.

Lạc Thời hơi mệt mỏi, cậu cầm ảnh chụp nhắm mắt lại, trong đầu nghĩ đến những chuyện phát sinh gần đây.

Vị Lan tiên sinh mất tích kia cũng đã tìm được rồi, thi thể bị Khám Tắc giấu trong chiếc xe hắn thường dùng, ngâm trong thùng Ethanol có nồng độ cao. 

Sau khi trải qua khám nghiệm, không phải do hít thở không thông mới dẫn đến tử vong, mà bị tiêm Ethanol vào mới dẫn đến tử vong.

Thủ pháp giống với 10 cổ thi thể kia.

Lạc Thời rũ mi mắt, khóe miệng hơi giật.

Cũng chỉ có Khám Tắc mới cảm thấy yên tâm thoải mái mỗi ngày mở ra cửa xe có chứa thi thể.

88

Lạc Thời ngủ rồi.

Khi thức dậy đã thấy ngoài cửa kính bay đầy đám mây trắng, máy bay đang bay đến mục tiêu đầu tiên của cậu - Victoria.

Cậu xoay cần cổ cứng đờ, lúc này mới chú ý đến vừa rồi không cẩn thận dựa vào vai hành khách kế bên.

Cậu ngồi thẳng thân thể, mở miệng nói: "Thực xin lỗi."

Người nọ khẽ cười: "Xin lỗi vì điều gì?"

Lạc Thời ngẩn người, đồng tử đột nhiên co rút.

Hành khách trước mắt mặc một bộ tây trang tối màu, tóc vuốt ra sau đầu, để lộ khuôn mặt anh tuấn xuất sắc.

Cậu nhớ rõ đây là bộ tây trang mà Khám Tắc thích nhất, sở dĩ biết được là vì cậu thường xuyên ủi phẳng quần áo cho nam nhân.

Quần áo mình đã từng chạm qua nhiều lần, mùi nước hoa thanh đằng nhàn nhạt, lộ ra một cổ hương vị nho nhã lại thanh lãnh.

Khuôn mặt hoàn toàn xa lạ, cùng với... Âm thanh vô cùng quen thuộc.

89

Nam nhân còn đang mỉm cười nhìn cậu, biểu tình ôn nhu.

"Chủ nhân cho sủng vật của mình mượn bả vai, không phải là chuyện đương nhiên sao?"

Trong nháy mắt cổ họng Lạc Thời như bị bóp lấy, không thể phát ra được chút âm thanh nào.

Xung quanh không có hành khách nào khác, dường như trong khoang máy bay chỉ còn lại hai người bọn họ.

Nam nhân vươn tay, nhẹ nhàng nâng cằm Lạc Thời: "Nửa tháng không gặp, câm rồi?"

Theo hắn chạm vào, cả người Lạc Thời run rẩy bất an, thân thể lại như không tự chủ được bắt đầu chờ mong điều gì đó.

Nam nhân tàn nhẫn cắn một cái trên môi cậu, hơi thở mang theo huyết tinh cười lạnh: "Chỉ chạm vào một chút như vậy, em đã bắt đầu hưng phấn?"

90

Khóe mắt Lạc Thời phiếm hồng, gian nan phun ra một chữ: "...Cút."

Khám Tắc híp mắt: "Thỏ con, em còn nhớ rõ lời tôi từng nói với em không?"

"Tôi không nỡ bẻ gãy đôi chân xinh đẹp của em, dù sao tôi vẫn thích dáng vẻ em trèo lên người tôi hơn."

"Cho nên em có thể thử xem, tư vị bị tôi trói ở trên giường."

"Tôi sẽ khiến cho em không biết liêm sỉ mở chân ra, cầu xin tôi chơi hỏng em."

Cổ Lạc Thời bị bóp chặt, hô hấp trở nên khó khăn, không khí xung quanh theo đó biến hóa, âm thanh bên tai như thể dần dần đi xa.

Khám Tắc mỉm cười, trên tay dùng sức lớn đến nỗi hiện lên cả gân xanh: "Binh bất yếm trá?"

Âm cuối hơi cao, như đang cười nhạo tin nhắn Lạc Thời gửi đến trước khi rời đi có bao nhiêu buồn cười.

Làm một tên biến thái tâm tư tỉ mỉ, sao hắn có thể phạm phải loại sai lầm cấp thấp là quên khóa hầm rượu như thế?

Hắn nhìn Lạc Thời rơi nước mắt, mặt lộ vẻ tiếc nuối: "Sai rồi, là tiên lễ hậu binh."

Tiên lễ hậu binh: phía trước thì đàn nghi lễ để chiêu hàng, phía sau thì phục sẵn binh mã để phản công.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com