Chương 11: Viên kẹo gặp Đường Thu
Biên tập: Hắc Tường Vy
Chương 11
Viên kẹo gặp Đường Thu
—
Tề Thịnh lại một lần nữa dùng hành động chứng minh mình vô cùng sấm rền gió cuốn (ý chỉ làm việc tác phong nhanh nhẹn, dứt khoát). Ngay sáng hôm sau, anh đã thu thập mọi chuyện thỏa đáng mà đứng trước mặt Đường Thu. Có điều Đường Thu nhìn thấy bên cạnh anh mang theo một chiếc valy lớn, trên tay trái phải đều là công văn và laptop, cùng một bộ mặt ngập tràn chí khí chuẩn bị trường kì kháng chiến thì hơi có chút bị dọa sợ.
Chẳng qua chỉ là đi thăm cái bệnh viện thôi mà... có cần thiết phải như đánh trận như vậy không?
"Tôi đã xin nghỉ nửa tháng ở công ty." Bỏ Đường Thu vào trong xe, Tề Thịnh thuận miệng nói.
Đường Thu thấp thỏm hỏi lại, "Anh vừa mới thăng chức không lâu, xin nghỉ nhiều như vậy..."
Tề Thịnh nhàn nhã trả lời, "Không sao, mấy năm nay tôi đều chưa từng nghỉ phép." Huống chi, từ ngay khi Đường Thu vào ở trong nhà, hôm sau anh cũng đã chuẩn bị rồi.
Lúc trước Tề Thịnh đã tới một lần, bởi vậy lần này cũng là ngựa quen đường cũ mà liên hệ người quen, một đường tiến vào bệnh viện không trở ngại. Cuối cùng là đối mặt với người đại diện canh giữ bên ngoài phòng bệnh của Đường Thu 24/24 kia.
Cũng may lần đầu Tề Thịnh có cải trang một chút, mặc đồ thể thao và đội mũ lưỡi trai nên lúc này một thân tây trang giày da đứng đối diện, người đại diện cũng không nhận ra anh.
Tề Thịnh cũng không nói lời vô nghĩa, tiến đến nói cho đối phương biết ý đồ của mình, đồng thời đối diện với anh mắt hoài nghi của y, không nhanh không chậm, tuyệt không hoang mang nói ra tài khoản, mật mã cùng vị trí giấu chìa khóa của Đường Thu. Sau khi người đại diện gọi điện xác nhận với vợ mình, vẫn bán tín bán nghi nhìn anh.
"Anh nói anh có quan hệ với cậu ấy rất tốt hồi ở cô nhi viện?"
Tề Thịnh mặt không đổi sắc trả lời, "Cậu ấy là người quan trọng nhất đối với tôi."
"Tôi chưa từng gặp qua anh."
"Mỗi một cuốn album, một cuốn photobook, một cuốn tạp chí chân dung, một poster quảng cáo của tôi đều có chữ kí của cậu ấy, là cậu ấy tặng cho tôi."
"Cậu ấy xảy ra chuyện lâu như vậy rồi vì sao bây giờ anh mới đến?"
Tề Thịnh dừng một chút, trong nháy mắt biểu tình kia vừa vi diệu lại vừa chua xót, "Tôi đã thề sẽ không quấy rầy sinh hoạt của cậu ấy. Nhưng là hiện tại... cậu ấy cần tôi."
Nói ra đến câu này, hốc mắt người đại diện cũng đỏ lên, rốt cuộc mới tin tưởng.
Mà Đường Thu tránh trong túi Tề Thịnh đã sớm quỳ lạy sát đất. Quá cảm động, thực sự quá cảm động! Ảnh đế cấp cẩu huyết lại thành thạo phát huy năng lực, đến chính cậu cũng đều phải tin = =
"Vào trong với tôi." Người đại diện mở cửa phòng, mời Tề Thịnh vào trong.
Phòng đơn của bệnh viện tư nhiên điều kiện không tồi, vào cửa là một phòng khách nhỏ, có đầy đủ đồ dùng sinh hoạt, lại qua một cánh cửa mới là phòng bệnh của Đường Thu. Căn phòng không lớn khá sáng sủa, bên giường bày biện các dụng cụ giám sát, bên cạnh cửa sổ còn có một chiếc ghế sopha dài.
Tề Thịnh liếc mắt đã nhìn thấy Đường Thu nằm trên giường bệnh. Gương mặt thon gầy tái nhợt bị che khuất dưới mặt nạ dưỡng khí, chăn hơi mỏng đắp trên người cậu, dưới góc chăn hỗn độn lộ ra dây rợ của các thiết bị y tế. Đại khái bởi vì phải giải phẫu nên cậu bị cạo đầu, trên đầu quấn băng trắng lạnh lẽo. Trừ bỏ hình dáng gương mặt mơ hồ có vài phần tương tự, liệu có ai tin được đây chính là Đường Thu vĩnh viễn cười sáng lạn như ánh mặt trời kia?
"Rõ ràng đã phẫu thuật thành công, sưng tấy cũng không còn nhưng không hiểu vì sao lại không tỉnh." Người đại diện cau mày nói với Tề Thịnh.
Anh trầm mặc không nói, chỉ có tay đút vào túi quần, một lần lại một lần nhẹ nhàng vuốt ve thân thể Đường Thu, đến khi cảm nhận được run rẩy của cậu chậm rãi bình phục.
Tuy là phòng đơn nhưng ban ngày vẫn rất náo nhiệt, thỉnh thoảng vẫn có hộ sĩ vào đổi thuốc cho Đường Thu, đo huyết áp, ghi lại số liệu thân thể linh tinh. Người đại diện đã nhìn quen rồi nên không để bụng, Tề Thịnh lại cực kỳ nghiêm túc đứng bên cạnh học tập, sau khi được hộ sĩ cho phép còn tự mình ra trận. Người đại diện trơ mắt nhìn Tề Thịnh trong vòng nửa ngày đã lấy tư thái chủ nhân của nơi này chuyển vào phòng bệnh —- không chỉ có sopha bị anh nhanh chóng chiếm cứ, ngay cả bàn trà bên ngoài cũng bị khiêng vào, sau đó anh gọn gàng ngăn nắp xếp văn kiện và laptop của mình lên.
Người diện nhìn lại nhìn, rốt cuộc... bái phục.
Đến tận chạng vạng, người đại diện ra ngoài nhận mấy cuộc điện thoại, lúc trở về đột nhiên hỏi Tề Thịnh một câu, "Bình thường anh có truy tinh sao?" (Đuổi theo, yêu thích thần tượng)
"Cũng không." Tề Thịnh bình tĩnh trả lời. Thân phận của anh hiện tại, đương nhiên Đường Thu cũng không tính là anh truy tinh.
"Vậy là tốt rồi." Người đại diện cắn quả táo, nói, "Chờ lát nữa có thể sẽ có mấy người đến thăm Đường Thu, đều là bạn bè trước đây của cậu ấy. Anh không cần quá kinh ngạc, cứ như bình thường là được."
"Ừm." Tề Thịnh thất thần đáp, tay trái sờ lên túi không nặng không nhẹ vuốt ve viên kẹo nhỏ. Đường Thu hôm nay an tĩnh đến bất thường.
Quả nhiên không lâu sau đó có người tới gõ cửa. Người nọ mặc một thân đồ hưu nhàn, hóa trang theo tiêu chuẩn minh tinh — mũ lưỡi trai, kính râm to bản, khẩu trang màu đen, cơ hồ không nhìn ra mặt mũi. Đối phương có vẻ quen biết với người đại diện, còn chưa nói gì y đã cười đón hắn tiến vào, còn cẩn thận nói tình huống gần đây của Đường Thu cho hắn nghe.
Nam nhân chỉ gật đầu, một đường tiến vào cũng không mở miệng. Lúc nhìn thấy Tề Thịnh trong phòng bệnh, hắn có hơi sửng sốt dừng lại.
Người đại diện thấp giọng nói gì đó với hắn, hai người đàn ông ăn ý gật đầu chào nhau, sau đó một bên tự nhiên ngồi xuống ghế bên cạnh giường bệnh, một bên tiếp tục bình tĩnh xem văn kiện.
Có điều sau khi người kia tháo mũ và khẩu trang ra, dù chỉ nhìn bằng khóe mắt nhưng Tề Thịnh vẫn nhận ra hắn.
Đó là ảnh để đỉnh đỉnh đại danh Dung Tấn. Tề Thịnh nhận ra hắn không phải bởi vì hắn nổi tiếng, mà bởi vì hắn đã cùng Đường Thu đóng rất nhiều bộ phim điện ảnh. <Độc hành hiệp> đóng vai kẻ ác vừa địch vừa bạn, <Phá giáo> đóng vai anh em kết nghĩa nhưng cuối cùng vẫn một chưởng đánh cậu xuống vách núi võ lâm mình chủ... Ngay cả tạp chí bình luận điện ảnh hà khắc nhất cũng khen hai người bọn họ là "Cặp diễn ăn ý."
Trừ điều đó ra, Tề Thịnh cũng không quá quen thuộc với Dung Tấn, đối với hắn cũng không thể hiện nhiều biểu tình. Nhưng Đường Thu hiển nhiên quan hệ cùng hắn không tồi, bởi vì từ lúc Dung Tấn ngồi xuống, Đường Thu liền bắt đầu không an phận vặn vẹo trong túi anh. Tuy động tác không lớn nhưng cũng nhìn ra được cậu đang hưng phấn.
Hưng phấn đến mức giống như thấp thỏm và bất an trước đây, chỉ bởi vì đối phương xuất hiện liền tất cả đều biến mất.
Ánh mắt Tề Thịnh có chút trầm xuống, thế nhưng anh rất nhanh trấn áp tia khó chịu kia xuống đáy lòng, đứng dậy đi vào phòng tắm, lấy Đường Thu ở trong túi ra.
Rốt cuộc Đường Thu cũng có thể thông khí, đôi mắt lượng lượng nhìn anh, Tề Thịnh ngữ điệu bình thường hỏi cậu, "Cao hứng lắm sao?"
Đường Thu ở trong lòng bàn tay anh nhảy một chút, giống như hơi ngượng ngùng với hấp tấp của mình, sau đó nhịn không được lại cười tươi, "Thật lâu đã không được gặp bạn bè, hơn nữa lại còn là anh ấy!"
Tề Thịnh nhíu mày, "Hắn?... Hắn thì làm sao?"
Đường Thu hớn hở giải thích, "Mỗi lần nhìn thấy Dung Tấn tôi sẽ đều gặp chuyện tốt."
"Hửm?" Tề Thịnh tỏ vẻ nghi vấn hừ một tiếng. Từ trước đến nay cùng ai nói chuyện anh sẽ đều cẩn thận dừng ở phạm vi cho phép, truy hỏi kĩ càng như vậy thực sự không đúng với quy tắc của mình chút nào, không khỏi làm mày anh nhăn lại. Đường Thu thật ra cũng không để ý đến, ngược lại tự giác nói nhiều hơn.
"Ha ha, chúng tôi là chiến hữu nha~ Anh không biết, Dung Tấn là tên quỷ bài bạc, kĩ năng kém nhất mà lại là con nghiện lớn nhất. Mỗi tuần chúng tôi đều bị anh ta kéo đi đánh mạt chược, không thỏa mãn thì không thả người. Có điều mỗi lần nhìn thấy anh ta tôi đều thắng đến mềm tay, cho nên chỉ cần nhìn thấy người tâm tình tôi bất tri bất giác liền tốt rồi."
"...... Thế hả."
Đối với ý cười toe toét trên mặt Đường Thu, Tề Thịnh trầm mặc thật lâu, cuối cùng đành nghẹn ra một câu như vậy.
Dung đại ảnh đế ngồi trước giường bệnh Đường Thu tầm một giờ, không động vào người, cũng không nói một chữ, chỉ nhàn tản xem sách báo giải trí. Thẳng đến khi điện thoại trên tay có cuộc gọi tới hắn mới thấp giọng "Ừ" một tiếng, đứng dậy, thuận tiện dịch một chút góc chân cho Đường Thu.
Sau hắn trầm giọng nói ra một câu duy nhất từ khi bước vào.
"Đường Thu, mau tỉnh lại. Ba thiếu một." (ý là thiếu một chân không đánh bài được =)))
"..........."
Yên lặng nhìn hắn rời đi, Tề Thịnh cúi đầu, vừa vặn thấy Đường Thu cũng đang không nói nên lời. Sau đó nhìn Đường Thu hiểu ra liền cười lầm bầm "Biết ngay anh ta sẽ nói như vậy mà", Tề Thịnh đột nhiên cảm thấy hay là mình cũng cần phải đi học loại vận động quốc hồn quốc túy có tên "mạt chược" này một chút.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com