Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3: Ga 9 3/4

Tháng hè cuối cùng sống ở nhà Dursley có thể nói rằng không tài nào mà yên ổn hơn. Hai dì dượng sợ họ mất mặt, đương nhiên không dám nhốt họ dưới cái hộc cầu thang hay sai cái này làm cái kia nữa.

Harry cũng đã đặt ra được một cái tên cho con của mình, là Hedwig, một cái tên cậu thấy trong sách Lịch sử pháp thuật.

Ngày cuối cùng trước khi nhập học, Ely mới nhắc nhở Harry ra xin dì dượng cho đi nhờ xe đến sân ga. Ngay khi vừa nói rằng hai đứa đến sân ga 9 3/4, dượng đã ầm lên, mỉa mai chúng nó rằng làm gì có sân ga 9 3/4. Hai đứa cũng không còn cách nào, trên vé ghi rõ như vậy thì họ cũng đành phải chịu.

Sáng ngày hôm sau, Harry và Elysia vác cái đống hành lý cồng kềnh ra ngoài xe trước ánh mắt cau có khó chịu của dì dượng.

Xe bắt đầu chạy, họ đến nhà ga Ngã Tư Vua vào khoảng lúc 10 giờ rưỡi. Dượng Vernon ngày hôm nay tốt bụng đến quái quỷ, chất hết đống hành lý, rương, lồng và đủ thứ lỉnh kỉnh của hai đứa xuống rồi đẩy vào sân ga hộ.

Harry đang định mở lời cảm ơn thì bất chợt ông đứng khựng lại, cười nham nhở:

"Tới rồi đó lũ nhóc. Xem nào, sân ga số chín, số mười...Sân ga của hai đứa mày chắc ở đâu khoảng giữa đó, nhưng mà người ta chưa xây xong hả?"

Hai đứa cũng chẳng có gì để phản bác, bởi vì hoàn toàn không thấy sân ga 9 3/4 đâu cả.

Harry và Elysia chia nhau ra hỏi mọi người xung quanh và các bảo vệ đứng ở khu vực đó, nhưng chẳng ai biết cả, tất cả mọi người đều nhìn chúng như một lũ ngốc, một vài người còn tỏ ra khó chịu, cho rằng đây là trò đùa của lũ nhóc con.

Chỉ còn 10 phút nữa là hai đứa phải lên được tàu, với tình hình hiện tại thì phải làm thế nào bây giờ?

Elysia nhìn xung quanh, như phát hiện điều gì đó, cô giật tay áo Harry.

"Nhìn họ kìa? Trông khá giống chúng ta phải không?"

Harry nhìn theo hướng tay em gái chỉ, một nhóm người đang đi tới. Một người phụ nữ béo múp mập mạp dắt theo một đàn con, ai nấy cũng đều có mái tóc đỏ hoe, mỗi đứa đều đẩy một cái rương to đùng và đều có một con cú.

Rồi như một phép màu, họ nhìn thấy người có vẻ lớn nhất trong đám con tóc đỏ kia đi thẳng về phía giữa sân ga 9 và 10, cứ thế đâm thẳng vào bức tường ngăn cách giữa hai sân ga.

Hai đứa trợn tròn mắt, tiếp tục theo dõi.

Hai đứa tiếp theo cũng y chang như vậy, tự tin đâm thẳng vào tường mà không sợ hãi chút nào, và rồi chúng biến mất.

Harry nắm tay em gái kéo tới gần, dè dặt hỏi:

"Bác ơi, xin phép hỏi bác..."

Chưa nói hết lời, người đàn bà đã đoán được họ muốn nói điều gì.

"Chào hai con, lần đầu tiên đến Hogwarts hả? Thằng Ron nhà bác cũng mới toanh." Bà chỉ vào đứa con trai nhỏ nhất đứng bên cạnh mình, thằng nhóc đó bẽn lẽn cười một cái như chào hỏi, cũng không nói một câu.

"Hai đứa không biết làm sao để vào sân ga hả? Đừng lo, tất cả những gì con phải làm là đi thẵng vào hàng rào giữa sân ga số 9 và sân ga số 10. Đừng dừng lại và đừng sợ đâm đầu vào đó, điều này rất quan trọng. Tốt nhất là cứ chạy nhanh một chút nếu con thấy sợ. Con là bé trai, đi trước cô bé này đi."

Elysia cứ trơ mắt nhìn anh trai đẩy mấy cái rương đâm thẳng vào giữa bức tường, rồi biến mất mà không có bất kì vấn đề nào làm bản thân cô cũng tự tin hơn. Có vẻ như chẳng có một Muggle nào chú ý đến cái sự việc kỳ lạ đang diễn ra ở đây, trừ khi có người đâm thẳng vào đấy và ngã chổng vó ra.

Elysia cũng theo anh trai mình, đâm vào giữa bức tường.

Chẳng mấy chốc, trước mắt cô đã có ánh sáng, sân ga số 9 3/4 tấp nập người qua kẻ lại đã hiển lộ trước mắt.

Nhưng vấn đề là...Harry đâu rồi? Anh chỉ đi trước cô có một chút thôi mà? Cả cậu bạn Ron đi đằng sau cũng không thấy đâu hết, có lẽ là do đầu ra của từng người đều khác nhau.

Số thời gian còn lại cũng không cho phép cô đi tìm Harry, phải nhanh chóng lên tàu rồi tìm một khoang vắng người ngồi cho thoải mái.

Nhìn đống hành lý khổng lồ mình kéo theo bên người, Elysia thở dài ngao ngán, nhận mệnh kéo từng chút từng chút một lên tàu, nhưng nó tốn nhiều thời gian và sức lực hơn cô tưởng.

"Cần giúp đỡ gì không?"

Elysia quay đầu về phía tiếng nói phát ra, nhìn thấy gương mặt mà cô đã từng gặp ở tiệm may áo chùng hôm ấy.

"À, đương nhiên rồi. Cảm ơn."

Cậu ta rút đũa phép ra, vẩy vài cái, rồi cứ thế lướt qua mặt Elysia.

"Đã yểm bùa giảm trọng lượng rồi, nhanh chóng dọn dẹp đống này đi nhé, cô đang chắn đường đấy." Cậu ta nở nụ cười đểu rồi quay đầu đi thẳng.

...

Mẹ, cứ tưởng là một quý công tử phong độ thanh lịch, hoá ra là một thằng đểu.

Nhưng ít nhất thì đám bùa chú đó cũng có tác dụng, nâng đồ cũng nhẹ như bâng vậy.

"Để anh giúp nhé?" Một anh trai nào đó đi tới, tốt bụng nâng đồ lên sắp xếp hộ Elysia. Ảnh thắc mắc:

"Đồ của em nhẹ như vậy sao?"

"Đã được yểm bùa giảm trọng lượng rồi ạ."

Anh ta cười:

"Thế thì có vẻ như là không cần anh giúp rồi, nhưng đã lỡ giúp rồi thì giúp cho chót, để anh nhấc đồ vào toa cho em nhé."

Nhìn đi, đây mới là hoàng tử này.

"Cảm ơn anh, em là Potter, Elysia Potter."

Anh trai đó có vẻ sửng sốt:

"Vậy ra em thật sự là Potter. Vậy anh trai em đâu?"

"Chúng em bị lạc nhau lúc mới vào sân ga, em định tí nữa sẽ đi tìm anh ấy sau."

"Ra vậy. À, anh là Cedric Diggory, năm thứ ba, hân hạnh được làm quen."

Trùng hợp đến không thể trùng hợp hơn, cái toa tàu ít người nhất hiện tại đã bị chiếm bởi thằng nhóc tóc bạc đểu cáng vừa nãy. Tàu đã bắt đầu xoay bánh, người có chứng say tàu xe như Elysia cũng không dám đứng chần chừ lâu hơn, nhảy vào toa đó luôn. Cũng may là tên nhóc tóc bạc đó không có ý kiến gì.

Nhưng cô đã nhầm. Vài phút sau, cái toa bỗng trở nên đông nghịt người, thêm một cô nàng đỏng đảnh, một công tử trăng hoa lắm lời và hai thằng béo.

Lúc sau hai thằng béo bị đầu bạc đuổi ra khỏi toa, Elysia mới cảm thấy bản thân có thể hít thở.

"Tao đã sớm nghe tin đồn rằng hai anh em nhà Potter sẽ nhập học năm nay, nhưng tao không ngờ bản thân còn được ngồi cùng toa ngay ngày đầu tiên đấy. Hân hạnh, tao là Pansy Parkinson."

"Blaise Zabini, thưa tiểu thư xinh đẹp. Bất cứ khi nào nàng cần người hộ tống, hãy nhớ đến ta."

Tên đầu bạc ngắn gọn:

"Draco Malfoy."

Malfoy, một trong những dòng họ phù thuỷ thuần chủng danh giá mà Elysia đã tìm hiểu được từ trong đống sách mà cô mua về. Thảo nào, mỗi một hành động của tên này đều mang lại cảm giác rất ngay ngắn, quy củ, đến cả cách nói chuyện dù hơi ngạo mạn nhưng vẫn thấy được kiểu cách của quý tộc ở trong đó.

Thế giới phù thuỷ...vẫn thật là cổ kính. Họ sống như những con người ở thế kỷ trước vậy, đồ vật tân tiến một chút cũng không có. Muốn nói chuyện thì chỉ có thể gặp mặt hoặc đợi truyền thư, không có nổi một cái điện thoại để liên lạc tầm xa.

"Ô nhưng mà...anh trai mày đâu? Hai anh em mà lại không đi cùng nhau vào ngày đầu tiên đi học á? Nếu không phải có Drakie với tên đần Blaise này thì tao cũng ghét đi một mình lắm."

"Bị tách ra lúc vào sân ga, cũng chẳng biết ổng đi đâu rồi nữa." Elysia thở dài ngao ngán.

Một lúc sau, người bán hàng với một đống bánh kẹo phù thuỷ quái dị đi qua, toàn là những thứ mà Elysia chưa từng nghe thấy bao giờ. Thứ bánh kẹo ngon nhất mà cô từng ăn chỉ có chocalate Willy Wonka trấn lột được từ tay mấy thằng bạn của Dudley.

Vì sự tò mò nên cuối cùng Elysia đã mua thử mỗi loại một cái, Pansy ở bên cạnh thì hứng thú bừng bừng giới thiệu về từng loại cho cô, tiện thể ăn ké vài món, mặc dù trông cô nàng có vẻ chẳng thích thú gì lắm, có lẽ là ăn cho đỡ nhạt mồm.

"Ồ, cái này là kẹo Bertie Botts, nó có nhiều vị lắm. Vị chocolate, bơ, dâu tây nè..."

Blaise tiếp lời:

"Còn có cả vị ráy tai, dịch nôn và đủ thứ kinh tởm khác nữa. Cậu nên thử đi, test độ may mắn của bản thân xem thế nào."

Elysia mang theo tâm tình hồi hộp lo lắng muốn chết chỉ vì thử một cái kẹo, tại sao thế giới phù thuỷ lại mất công tạo ra những thứ khó hiểu như thế này nhỉ? Cứ làm đồ ăn ngon không được sao, còn phải thêm mấy thứ quái dị này vào?

Cả toa nín thở chờ xem vận may của Ely, liệu cô sẽ may mắn ăn được vị ngon, hay là mấy cái thứ kinh khủng mà Blaise vừa nêu ra?

Ai ngờ, vừa nhai phát đầu tiên, Elysia đã không nhịn được nhổ ra ngoài, cau có chửi:

"Shit!"

"Shit????" Ba người Draco, Pansy và Blaise trợn tròn mắt lên nhìn. Nhân phẩm kém đến thế sao, trước giờ chưa từng nghe thấy Bertie Botts có vị này.

Elysia đen mặt nhìn đám người trong toa, lên tiếng giải thích:

"Không phải thứ mấy người đang nghĩ. Là sầu riêng, vị tôi ghét nhất."

"Sầu riêng ngon mà, khẩu vị của mày kém quá Potter." Pansy cười nhạo.

Nếm phải vị sầu riêng, Elysia cũng chẳng còn tâm trạng tám chuyện nữa, dần dần sa vào giấc ngủ, chuyện gì xảy ra xung quanh cũng chẳng thèm quan tâm.

Lúc này Draco Malfoy mới cẩn thận quan sát thứ sinh vật đáng lẽ không hề xuất hiện trên thế giới ở ngay trước mặt mình. Điều này quá vô lý, khi mà hắn sống lại, đột nhiên phát hiện địch thủ của mình có thêm một cô em gái, trong khi kiếp trước tên đần Potter đó luôn lủi thủi một mình trước khi vào trường.

Elysia Potter, con nhóc này trông xuất sắc hơn hẳn Harry Potter. Anh em chúng nó chẳng giống nhau tí quái nào, đặc biệt là đôi mắt. Potter có con ngươi màu xanh lá, còn em gái nó chỉ đơn giản là một màu đen tuyền, không pha một màu sắc nào khác, cứ như vực sâu tăm tối vậy.

Và...cũng thô lỗ hơn hẳn anh trai mình nữa.

Cho dù cử chỉ hành động vẫn khá đúng mực và tao nhã, nhưng trong cách nói chuyện thỉnh thoảng vẫn lộ ra sự nóng nảy đanh đá, còn trực tiếp chửi tục.

Chẳng lẽ việc hắn sống lại tạo ra hiệu ứng cánh bướm, thay đổi đến mức xuất hiện thêm một mạng người sao?

Toa tàu dần trở nên yên tĩnh, mấy đứa nhóc cũng chìm vào giấc ngủ của riêng mình. Draco Malfoy nhớ rằng vào thời điểm này của đời trước, hắn dẫn Crabbe và Goyle qua toa tàu của Harry Potter "thân thiện làm quen." Đời này, hắn chẳng rảnh để làm những việc trẻ con đấy nữa. Nghĩ lại, cũng thật là mất mặt, chẳng ra dáng một công tử quý tộc chút nào.

Dĩ nhiên Draco cũng chẳng có ý định thực hiện điều đó một lần nữa, yên ổn ngồi trong toa tàu cho đến điểm cuối.

Hoàn cảnh sống từ bé đã tạo nên một Draco Malfoy kiêu ngạo ương ngạnh, không biết trời cao đất dày là gì, mọi việc đều ỷ lại vào người cha của mình. Rồi khi biến cố xảy ra, ép cậu nhóc phải trưởng thành một cách đột ngột, khiến tâm tính cậu âm trầm hơn hẳn.

Cuối cùng, Draco Malfoy chết đi ở tuổi 20, dưới tay các Tử thần thực tử truy đuổi kẻ phản bội Chúa tể.

Chẳng mấy chốc mà đã đến nơi. Cái thân hình khổng lồ của Hagrid dễ dàng thu hút ánh mắt của Elysia, đoán chắc rằng Harry sẽ chạy về đó, nên cô cũng lết cái thân mình tới chỗ Hagrid.

"Đi tìm anh trai à?" Pansy hỏi.

"Ừ, hẹn gặp lại tại trường."

Quả nhiên, bên cạnh thân hình to lớn của Hagrid chính là Harry đang vươn cổ ngó tìm em gái. Hai người leo lên chiếc thuyền cùng với thằng nhóc tóc đỏ trạc tuổi mà họ đã gặp ở sân ga, tên Ron Weasley. Người còn lại là một cô gái với mái tóc xù, đôi răng cửa to cồ cộ, tên Hermione Granger.

Các anh chị khoá trên không đi thuyền mà đi tới trường bằng con đường khác, đây hình như là đặc quyền của học sinh năm nhất.

Suốt quãng đường đi, Weasley liên tục lải nhải về bốn nhà, có vẻ như cậu ta vô cùng ghét Slytherin, nói 10 câu thì phải 8 câu rằng Slytherin cặn bã hay thứ gì đó tương tự thế.

Rất nhanh, lũ nhóc đã nhìn thấy ngôi trường mà mình sẽ gắn bó trong 7 năm tới, to lớn, tráng lệ, đích thực là một toà lâu đài. Elysia thầm cảm thấy may mắn, nếu như không được đến đây, chắc chắn hai anh em lại sẽ bị dượng tống đến cái trường quỷ quái nào đó, nơi toàn bọn hư hỏng lập dị.

Được rồi, bản thân cô cũng chẳng phải ngoan ngoãn gì khi đánh nhau và chửi tục suốt ngày, nhưng cô vẫn ý thức được điều gì nên làm và không nên làm.

Thuyền cập bến, bọn trẻ bước trên con đường toàn sỏi đá tiến tới cửa lâu đài. Hagrid giơ nắm tay khổng lồ lên, đấm vào cánh cửa ba lần.

Cánh cửa ngay lập tức mở ra. Một bà phù thuỷ cao lêu nghêu mặc áo dài màu xanh ngọc bích đứng sẵn ngay cửa. Gương mặt bà nghiêm nghị, làm Elysia lên tưởng ngay đến mấy bà giáo chủ nhiệm ở trường học hồi trước, hở tí là răn dạy trách phạt những chuyện đâu đâu của con nít.

Từ lời của Hagrid, bọn trẻ đã biết người này gọi là giáo sư McGonagll.

Giáo sư McGonagall đưa bọn trẻ đến một cái phòng nhỏ, nghiêm nghị dặn dò và giới thiệu về các nhà, đồng thời nhắc nhở bọn nhỏ chỉnh trang quần áo trước lễ phân loại.

Elysia hoang mang, chưa có ai nhắc nhở rằng mới vào trường đã phải có một bài kiểm tra công khai cả, đám sách vở từ khi mua về cô còn chẳng thèm động vào chút nào, bây giờ phải làm thế nào đây?

Nhìn thấy cái đầu bạc quen thuộc đứng phía trước, hai mắt Elysia sáng rỡ. Nhìn cậu ta có vẻ rất ung dung thảnh thơi, còn trông khá hiểu biết, chắc chắn cậu ta rõ phải kiểm tra như thế nào.

"Hử? Chuyện gì đấy?" Trông thấy em gái Potter lò dò đi về phía mình, đưa tay vẫy vẫy, Draco Malfoy ngay lập tức hứng thú đi tới.

"Cậu có biết tí nữa phải kiểm tra như thế nào không?"

Đôi lông mày Draco nhướng lên, thản nhiên trả lời:

"Trường học phép thuật thì còn kiểm tra cái gì nữa, đương nhiên là xem cậu làm phép rồi."

Elysia nhìn khuôn mặt Draco, nửa tin nửa ngờ, nhưng mặt cậu ta vô cùng nghiêm túc, chẳng có dấu hiệu xuyên tạc nào.

"Đừng nói là cậu chưa thèm học qua một cái thần chú nào đấy nhé?"

Elysia ủ rũ gật đầu, trong đầu tính toán tí nữa nên làm thế nào để vượt qua bài kiểm tra. Cô không muốn quay về chỗ dì dượng, chết sống cô đều phải bám ở đây.

"Mà, bao nhiêu người như thế, sao cậu lại hỏi tôi?" Draco dí sát mặt mình vào mặt Elysia, cười vô cùng thiếu đòn - "Không phải chưa gì đã cảm nắng tôi rồi đấy chứ?"

Elysia mắt cũng không thèm chớp, khinh bỉ:

"Đồ thần kinh."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com