"Nghe gì chưa, nhóm Malfoy vừa bị thầy Snape túm cổ lên văn phòng của cụ Dumbledore, hình như đánh hội đồng một thằng cùng nhà Slytherin đấy"
"Chúng nó đánh nhau. tiệc tùng như cơm bữa, còn gì xa lạ à"
Hogwarts, kì xuân, khắp những dãy bàn ăn dài tít tắp vốn yên bình nổi lên những cuộc trò chuyện về chủ đề không còn xa lạ - nhóm Thuần huyết cao quý, ngang ngược của vương tử nhà rắn Draco Malfoy.
"Nghe đồn thằng Andrew bỏ thuốc con nhỏ Peverell ngay gần đoạn cầu thang rẽ vào thư viện, xong không biết giành giật kiểu gì mà Peverell chạy được về kí túc xá trong bộ dạng áo quần xộc xệch, mắt đỏ như sắp khóc. Bọn Malfoy điên lên sáng hôm sau đánh thằng Andrew ngay giữa lớp Chăm sóc sinh vật huyền bí "
"Bộ nó không biết Peverell là ai à"
"Thì xinh vậy mà, mấy vụ này đâu thiếu ở Hogwarts, chỉ là lần này động phải nhỏ này, haiz, lại giống một đứa ngu hồi năm hai"
_______________________________________________________ ' "Mày có đi tiệc tối nay của nhà Slytherin không, không thấy mày ở mấy bữa tiệc gần 2 tháng rồi" Blaise Zabini nói
"Tao mệt lắm, không đi đâu, lấy cho tao cái bánh dâu về nhé" Victoria White Peverell cuộn tròn trong chăn đáp
"Ừm, thế nghỉ ngơi đi, nhớ khoá cửa cẩn thận, không thằng Malfoy lại điên lên" Blaise Zabini thở dài
"Kệ nó, như thằng hâm, tao đau bụng, xíu bảo Theodore cầm sang cho tao cái túi chườm của nó nhé"
Tác phẩm: Chưởng Ôn Tác giả: Cẩm Phong Tình trạng bản raw: 91 chương (Hoàn)Tình trạng edit: vẫn câu cũ, 2 ngày 1 chương, siêng thì hơn :)).Thể loại: Bách hợp, hắc bạch lưỡng đạo, ân oán tình thù, ngược luyến tình thâm, cường công x cường thụ =)), HE.Nhân vật chính: Diệp Tiêu Nhiên x Nghiêm Văn KhâmNhân vật phụ: Hạ Diệp, Tề Phi, Nghiêm Văn Huy, Vu Bối Nhi, Tô Hoằng.....Editor: Phong LạcVui lòng không re-up ở bất kì đâu trước khi có sự đồng ý của Editor.…
Trọng sinh chi lãnh quân noãn tâmTác giả: 轩辕鬼狐 [Hiên Viên Quỷ Hồ]Dịch: QTEdit&Beta: Yến Phi LyThể loại: Đam mỹ, trọng sinh, cổ trang, giang hồ, 1×1, ấm áp, công sủng thụ, HE.Nội dung: Tình hữu độc chung, bảo tàng, tuyệt thế võ công.Nhân vật: Tiêu Lạc Ngọc, Hoa Diệc Khê, Phượng Nhan, Lâm Dương,...Tình trạng bản gốc: Hoàn 82 chương + PNTình trạng bản edit: HoànVăn ánMột đời trước, Tiêu Lạc Ngọc không phụ người trong thiên hạ, lại duy nhất phụ Hoa Diệc Khê.Mà Hoa Diệc Khê phụ người trong thiên hạ, lại chỉ không phụ hắn.Hoa Diệc Khê làm hết thảy mọi chuyện đều là vì hắn, cuối cùng cũng vì hắn mà chết.Chỉ nguyện đời đời kiếp kiếp, cũng không gặp lại Tiêu Lạc Ngọc.Nếu - còn có kiếp sau, còn có thể một lần nữa làm lại, hắn sẽ chỉ đối tốt với người này.Bất luận người này muốn cái gì, muốn đoạt được điều gì, hắn - Tiêu Lạc Ngọc đều sẽ cho y.Lời tác giả: Nhạc dạo tổng thể vẫn là ấm áp bình thản, công quân kiếp trước là tra kiếp này trung khuyển, thụ quân ở trước mặt công quân có chút ngốc có chút bối rối lúng túng, trước mặt người ngoài thuộc tính la sát.…
Tên gốc: Cung Phi Chính Xác Tư Thế.Thể loại: Xuyên qua, Cung đấu, Tình cảm, Ngọt Sủng. [188 Chương & 18 Phiên ngoại]Edit: Team Lãnh Cung.Người phụ trách: Tiên Thái phi & Mai Thái phi. *VĂN ÁN*Một câu giới thiệu tóm tắt: Quý nữ thế gia xuyên qua sống một cuộc sống thanh nhàn trong hậu cung.Hoàng đế: Nếu Hoa Phi là Hoàng hậu, kiếp này của trẫm quả thật không sai lầm.Hoàng hậu: Hoa Phi không phải là mối uy hiếp, Thục phi mới chính là cây đại thụ trong cung.Thục phi: Hoa Phi muội muội mọi thứ đều vô cùng tốt, chỉ là, mệnh không tốt.Trịnh Phi: Xem ra bổn cung không giết chết những tiểu tiện nhân tìm đường chết kia là không được mà! Hoa Phi muội muội, ngươi đừng ngăn ta!Ninh Quý tần: Hoa Phi tỷ tỷ nếu không có con, có thể chúng ta sẽ là tỷ muội tốt.Hoa Thường: ...---------------------------------------#huequanghau: Một bộ truyện hay, mô tuýp lạ và khác hoàn toàn với các bộ truyện trước của nhà mình. Tác giả viết theo lối chính kịch nên rất chỉn chu về mặt nội dung và logic.Lịch up: 21-23h vào tất cả các ngày trong tuần.…
Truyện teen,hài,hắc bạchTác giả: wl_alone Tên:Hàn caTình trạng: Full 62 chươngBản gốc được đăng trên wattpadB/s: truyện au viết có rất nhiều lỗi nhưng au lại rất lười không có thời gian sửa lỗi mong có bạn cố gắn dịch nha, và xin đừng nếm đá.Nội dung:Một cô gái 16 tuổi mất đi kí ức của mình chỉ biết tên mình là ai qua sợi dậy chuyền đeo trên cổ.Một chàng trai một thiếu gia 16 tuổi lạnh lùng.Bở vì sự thương hại đối với cô hầu gái đáng thương mà đưa cô hầu theo về Việt Nam..Nhưng ai biết được từ sự thương hại đã trở thành tình yêu từ lúc nào?Tình yêu biến cậu thiếu gia lạnh lùng thành 1 chàng hề chỉ để osin của mình được cười nhưng ai ngờ người ấy lại phủ phàng như vậy bên hắn chưa bao giờ có 1 nụ cười..Nó osin lạnh lùng nhất vô cảm thất mà hắn từ gặp..nó làm hắn đau lòng rồi lại phủ phàng bỏ đi khi kí ức của nó quay về..Đề rồi khi 2 người gặp lại chỉ còn là 2 người xa lạ 2 đường thẳng song song không bao giờ trùng nhau...............…
Thể loại: Ngôn tình cổ đại, không có căn cứ trong lịch sửBản gốc: 72 chươngNguồn convert: ngocquynh520Edit: Mèo Nhỏ a.k.a Thiên BíchBeta: dienvi2011(diendanlequydon.com)Homepage: http://thienbich.wordpress.comGiới thiệu vắn tắt:Cơ gia thiên hạ, Diêu gia vọng kinh(Nhà họ Cơ nắm quyền thiên hạ, nhà họ Diêu danh vọng chốn kinh thành)Nhược Thủy, thân là đích nữ Diêu gia, đỡ một đao thay thái tử.Bị thái y phán rằng đời này không thể sinh nở.Rơi vào đường cùng, chỉ còn cách hạ tiêu chuẩn từ thái tử phi xuống thành vợ kế của người ta.Ngài cho rằng ta hiền thục, độ lượng? Không cần phải thế đâu...Ta thấy là tự ngài xem nhẹ bản thân, tự chuốc thêm phiền não.Sau mới phát hiện thì ra chúng ta là một đôi trời sinh. TRUYỆN SƯU TẦM, CHỦ LẦU KHÔNG PHẢI EDITOR…
Tác giả: Lục Dã Thiên Hạc - 绿野千鹤Thể loại: nhất công nhất thụ, cung đình, trọng sinh, ấm áp, công sủng thụ, HETình trạng bản gốc: đã hoànSố chương: 105 chương chính văn và 3 phiên ngoại Văn án.Thê cao nhất, xã tắc thứ hai, phu xếp yếu.Chinh chiến một đời, chiến công hiển hách, cuối cùng trở thành kẻ vắt chanh bỏ vỏ;Sủng thiếp diệt thê, uổng là phu quân, cuối cùng người không rời không bỏ hắn, chỉ có vị nam thê đã bị lãng quên suốt mười mấy năm này...Được một lần trọng sinh, Cảnh Thiều quyết định hối cải triệt để, làm lại từ đầu, nhưng mà...Lúc phải ôm gối đầu đứng trước cửa nhìn trời, Cảnh Thiều nắm chặt tay, bản vương nhất định phải trọng trấn phu cương! Thế là đập cửa nói: "Quân Thanh, ta biết sai rồi mà, cho ta vào đi mà!".…