Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 2


Thế là chú sói nhỏ phải an phận nằm trong lồng chó mà ngủ cùng với... Sự khó chịu khi bị bịt mõm phòng ngừa nó đi cắn người. Nó uể oải nằm gục xuống thấy tội nhưng khi nhớ lại những chiến tích nó đã từng làm thì họ kệ.

" Oi~ có cái đồ bịt mõm lại nhóc dễ nhìn hơn hẳn ne." Kizaru ngồi xuống gần cái lồng cười nói, không quên tranh thủ sờ lông.

Bơ~~ ông muốn làm gì thì làm tôi không quan tâm.

Thấy nó không phản ứng gì ông được nước lấn tới, mở cửa chuồng ra lên ghế họp ngồi, vừa ôm vừa vuốt lông chán rồi thì vuốt đuôi, đầu, tai. Lại còn sờ mép miệng nó kéo lên thành cười, nó tức muốn đớp nhưng cái mõm bị buột chặt không mở miệng ra cắn được!! Chỉ còn... Có thể cam chịu thôi...

Kizaru cười ngày càng tươi khi thấy cái dáng tức nhưng không thể làm gì được, thấy khoái gì đâu!

Cuối cùng cũng đến giới hạn, mắt sắc bén thấy tia sơ hở!! Sói con lấy móng chân cào mặt Kizaru như mèo cào, khiến mặt ông xuất hiện 3 vết trầy chảy máu dài, rồi nhanh chóng nhảy lên đùi Akainu nằm.

Akainu có chút bất ngờ mặc dù mặt ông vẫn đơ, để yên cho nó nằm ngủ luôn.

Kizaru ai oán đau mặt là sói mà nó hành động giống mèo vậy. Còn Aokiji thì... Ngủ rồi.

" Ha ha ha Karen ngày càng năng động ghê!"

Garp ăn bánh gạo nãy giờ chứng kiến hết một màn.

" Năng động gì mà năng!! Nó cắn gần nửa tổng bộ phải đi tiêm ngừa dại rồi đấy Garp!!" Sengoku nghe vậy liền tức giận đập bàn.

" Ga ga ga có gì đâu chỉ bị cắn thôi mà! Coi như là bài học cho tụi nó đi!!"
Lão cười ăn cái bánh gạo.

" Khoan... Đó là cái bánh gạo tôi vừa mua mà!! Mau trả lại!!" Sengoku thấy lạ hèn gì cái bịch bánh đó quen quen thì ra là bánh của ông.

" Ăn có chút xíu làm gì căng!!" Lão Garp cãi trả lại bịch bánh ăn dở.

" Chút xíu của ông là ăn gần hết bịch luôn rồi!!" Sengoku lấy lại thấy mà tức.

" Oáp~~."
Sói non ngáp nhỏ ( vì mõm bị buột )mệt mỏi muốn ngủ nhưng không được vì âm lượng trong phòng quá lớn. Lỗ tai nó đột nhiên cử động tiếp tới đuôi vẫy vẫy nó ngước đầu nhìn cánh cửa, nó bồn chồn nhảy xuống sàn nó cứ đứng yên một chỗ đuôi vẫy nhẹ.

Cạch... Cánh cửa mở ra. Sau nó là người phụ nữ đã hơn trung niên, bà ấy bận cho mình áo sơ mi hồng nhạt, quần tây đen, áo khoác ghi hãi chữ chính nghĩa, tóc dài buộc cao đã bạc trắng, khuôn mặt bà oai nghiêm nhưng cũng không làm mất đi vẻ ôn hòa của bà.

Sau khi đóng cửa bà nhìn cái lồng chó đặc biệt rồi lại nhìn khắp phòng tìm kiếm, mắt bà dừng ngay chú chó mực nhỏ đang vẫy đuôi nhẹ nhìn bà. Lúc này bà không giữ nét nghiêm túc nữa, bà nở nụ cười dịu dàng và khuỵu người xuống dang hai tay.

" Lâu không gặp Karen! Dạo này có ngoan không?"

" Woof!"

Nó sủa nhẹ cái thay vì chạy như những con chó vui mừng khi thấy chủ, nó bước từng bước không nhanh cũng không chậm chui vào vòng tay của bà. Cái đầu nhỏ không an phận dụi dụi và cổ bà, ngoan ngoãn để bà bồng lên đi tới chỗ ghế ngồi. Điều đó đã khiến cho vài người lính đứng sẵn trong phòng có chút.... Vi diệu biểu cảm!

Ai nói cho tối biết cái con chó ngoan đóa là aiiiiii!!!? Cái con sói hung hăng hở chút là cắn người là một sao!!!!!!??

Như biết mấy tên lính đó nghĩ gì Sengoku nói.

" Ngoan gì mà ngoan!! Nguyên cả tổng bộ này nó chỉ nghe mình bà thôi!!" ông tức quay mặt hướng khác.

Tsuru không nói gì chỉ yên lặng vuốt ve bộ lông của sói nhỏ đang nằm ngủ trong tay bà, rất phối hợp nằm ngửa lên cho sờ bụng, gãi cổ.

Cái hình ảnh này nhìn nó đáng yêu ❤làm người ta nhìn thấy muốn cưng nựng dễ sợ.

Phải nói nếu như họ chưa từng bị nó cắn chắc chắn họ không nghĩ nó là sói đâu!!

" Giờ... Bắt đầu họp. Như thông tin dạo này đã xuất hiện băng hải tặc mới gây loạn gần đây."

" Hưm~~...."

"...."

.

.

.

Vì họp nghe chán nên sói con đã ngủ say trong lòng Tsuru mặc kệ bị nhiều ánh mắt nhìn tới.

.

.

" Oáp~~" sói tỉnh dậy ngáp to trến giường lớn trong phòng ai đó, phát hiện ra cái buột mõm đã mất lập tức hưng phấn chạy nhảy khỏi giường.

Đi vài vòng ngắm phòng có chút lạ lẫm nhưng khi ngửi mùi hương lại rất quen thuộc.

Cái đuôi nho nhỏ không tự chủ vẫy nhẹ.

Cạch!!

Cửa phòng tắm mở ra hơi nước nóng bốc hơi ra khỏi cửa, đàng sau người phụ nữ hình như vừa tắm xong trên tóc còn vương vài giọt nước rơi xuống và mất hút trong áo sơ mi.

Sói nhỏ ngồi xuống nghiêng đầu nhìn bà.

" Ồ, Karen dậy rồi à. Sao có đói bụng không?"

Chú sói lắc đầu bước tới gần quấn chân bà, Tsuru phì cười trước hành động của nó. Bà cúi thấp xuống sờ bộ lông nó và ngửi.

" Hình như con thơm mùi chó quá rồi... Phải đi tắm thôi."

Vừa dứt lời sói nhỏ lập tức trốn dưới tủ quần áo nhưng là dấu đầu hở đuôi không ngừng run rẩy.

" Ngoan nào Karen không sao đâu! Tắm chút là xong à!" Tsuru nhẹ nhàng kéo chú sói nhỏ ra, mắt nó giờ ngập nước như sắp khóc với đôi tai cụp nhìn có chút không nỡ... Có điều Tsuru là người phụ nữ cứng rắn làm sao có thể vì vài giọt mà mềm lòng.

Kết quả sói nhỏ phải chịu phận vô tắm, nhưng... Nó thấy không đáng sợ như lúc đầu nữa.

Sở dĩ nó sợ tắm là vì lần đầu còn thiếu kinh nghiệm bà đã ụp nước và ' giặt ' nó, nên sợ là phải. May mắn lần này bà rút kinh nghiêm nên đỡ, bằng chứng là khi được lau người sấy khô nó rất thoải mái tùy ý cho bà làm.

" Thế nài thoải mái chứ?" Bà hiền từ cười.

" Woof!!" sói nhỏ nằm trên thảm sủa trả lời.

Tsuru không nói gì đi tới cái hộp được đặt một góc phòng, bà mở nắp lấy ra một bộ váy thủy thủ.

" Thấy sao Karen con thích không?"

"... Woof..." sủa nhẹ rõ ràng không hào hứng lắm.

" Con đâu thể cứ bận mãi một bộ được đôi khi con gái cũng nên thử vào bộ khác mới tốt."

Nó nhìn một lúc lâu, Tsuru cười kiên nhẫn cầm bộ quần áo trên tay.

Rồi đột nhiên chú chó biến đổi thành một bé gái tầm 7-8 tuổi!! Bộ lông đen mượt trên đầu trải dài ra, trên thân thì biến mất thành bộ váy thủy thủ giống hệt trên tay bà, tất cả đều biến đổi trừ tai và đuôi vẫn được giữ nguyên. Đôi mắt trắng sữa nhìn bà, khuôn mặt bầu bỉnh nhìn muốn nựng nhìn rất đáng yêu.

Đuôi cô bé vẫy nhẹ nhìn bà, Tsuru thì... Cứng họng khi thấy cảnh tượng này. Không phải bà bất ngờ con bé thành người mà bà ngạc nhiên cô bé mua quần áo hồi nào, bà nhớ đâu ai mua đâu với bộ con bé mặc giống bộ bà cầm y đúc!!

Cô bé lấy tay cầm váy nói.

" Lông..."

" Hả?!?" Sturu ngơ ngác.

" Lông..."
Tay chỉ váy.

" Ý con... Cái váy đó thật ra là bộ lông của con!?" cô suy nghĩ không chắc chắn nói.

Cô bé không nói chỉ gật đầu.

" Vậy là... Ta mua thừa sao?!" bà nói giọng có chút buồn.

Đột hai tai cô bé vểnh lên, liền hạ tay xuống thành bốn chân hóa thú lại ban đầu. Tsuru nhìn khó hiểu bỗng.

Cộc cộc cộc...

Tiếng gõ cửa vang lên làm bà hiểu được vài phần.

Karen ' ghét ' con người.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Còn tiếp...

.

.


Ai đoán được cô bé là gì chưa?

Gợi ý chút ta thích nhân vật lai, như bách quỷ dạ hành á.























Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com