Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 71. Hồ Đen

Draco ngồi trong phòng sinh hoạt chung, yên tĩnh đọc sách trong khi mấy đứa bạn đang bận rộn suy đoán kết cục của Harry Potter sau trận đấu ngày mai. Pansy Parkinson có lẽ là đứa hào hứng nhất, nhỏ ngồi trên một cái ghế dài với Blaise Zabini, chân này gác lên chân kia, đung đưa một cách thích thú. Nhỏ nói

"Tao nghĩ là ngày mai tụi Gryffindor sẽ nhận được xác của thằng đầu thẹo. Tao quan sát tụi nó cả tuần nay rồi, trong đám ngu đó chẳng đứa nào tìm được cái bùa lặn dưới nước cho Potter hết"

Blaise Zabini khẽ cong khoé môi. Cậu ta đáp

"Chẳng phải tụi nó còn có Charites hay sao? Một đứa thành thạo bùa chú như con nhỏ đó mà còn tìm không ra à?"

Pansy vuốt đi vuốt lại mái tóc của mình. Đôi mắt của nhỏ sáng long lanh lên khi nghe thấy Blaise nói về Jolisa

"Con nhỏ đó hả? Nó chỉ được cái mạnh mồm mà thôi. Bài thi lần này là lặn dưới nước. Để tao coi nó giúp thằng đầu thẹo bằng cách nào" Đoạn, nhỏ quay sang nhìn Blaise, lại hỏi "Mà tụi Hufflepuff nói lặn dưới nước rồi phải làm gì nữa vậy?"

"Tìm Người cá. Hình như bọn Người cá chôm chỉa của tụi quán quân cái gì đó"

Pansy mỉa mai

"Thằng đầu thẹo thì có cái gì quý giá nhỉ? Chẳng lẽ người ta lại đi giấu cây chổi thần Tia Chớp của nó xuống nước à?"

Blaise nhún vai. Ánh mắt cậu hướng ra bên ngoài Hồ Đen, nói

"Sao hôm nay tao thấy nước hồ có vẻ như bị khuấy động hơi nhiều. Cái tiếng nước đập vào cửa sổ nghe khó chịu dễ sợ"

Pansy cầm lên cái gương của nhỏ. Nó soi lấy soi để như muốn tìm ra khuyết điểm gì đó trên gương mặt mình, rồi lại lo sợ kêu lên

"Mắt tao có quầng thâm rồi! Thôi, tao đi ngủ trước đây. Hẹn gặp tụi mày vào sáng mai" Pansy đứng phắt dậy, nó nhìn Draco đang chăm chú đọc sách, nói "Ngủ ngon nha Draco"

Nhưng Draco trông chẳng có vẻ gì là để ý đến nó. Hắn vẫn đang dí mắt vào cái cuốn bùa chú vừa mượn được của một học sinh năm thứ sáu. Mọi người trong phòng sinh hoạt chung bắt đầu tản ra và trở về phòng ngủ của mình khi đã gần mười giờ đêm. Trước khi đi ngang qua hắn để trở về khu phòng ngủ nam sinh, Blaise hỏi

"Mày không về phòng ngủ à?"

Draco lắc đầu, im lặng không nói gì. Hắn nghiên cứu cuốn sách thêm một lúc nữa, đến khi ngẩng đầu lên và thấy chẳng còn ai trong phòng sinh hoạt chung thì mới chịu trở về phòng của mình. Trước khi lên giường ngủ, hắn vẫn đứng trước cửa sổ trong phòng, chăm chú quan sát những động tĩnh bên ngoài đáy Hồ Đen. Trong lòng không khỏi lo lắng cho Jolisa. Có lẽ bây giờ cô đã bị mang xuống dưới đáy hồ và để đó cho bọn Người cá canh giữ rồi. Nhưng vị trí cô bị bắt giữ thì lại cách rất xa tầng hầm của nhà Slytherin, vậy cho nên dù có cố gắng nhìn mỏi cả mắt thì hắn cũng chẳng tìm thấy được hình bóng của Jolisa ở đâu

Sáng hôm sau, Draco tỉnh dậy từ rất sớm. Cảm giác khó chịu khiến hắn không thể nào ngủ say giấc được. Draco chỉ đành rời khỏi cái giường và xuống Đại Sảnh Đường để ăn bữa điểm tâm trước khi bài thi thứ hai diễn ra. Đại Sảnh ngày càng đông học sinh, phần lớn bọn học trò đều đang ồn ào bàn tán về bài thi sắp diễn ra ở Hồ Đen. Draco có thể thấy rõ ràng Cedric Diggory đang tỏ ra lo lắng không thôi, còn Fleur Delacour thì dường như đang run lập cập. Khi hắn vừa hoàn thành bữa sáng thì cũng là lúc đám bạn của hắn đang tiến tới dãy bàn nhà Slytherin. Hắn không thể nào ngồi yên ở đây nghe Pansy nói xấu Jolisa với cái cảm xúc bồn chồn này được nữa. Vậy nên Draco đi đến một nơi mà bình thường hắn rất ít khi nào ghé thăm, thư viện

Không khí bên trong này yên tĩnh hơn hẳn cái không gian náo nhiệt ngoài kia. Draco tự tìm cho mình một cái bàn khuất sau những dãy sách và lấy cuốn 'Bùa Chú và Những Bí Ẩn Phía Sau' để mà đọc

Lúc này trong thư viện vẫn còn một người nữa đang ngủ say sưa dưới tấm Áo khoác Tàng hình. Harry nằm gục trên mặt bàn, miệng thì không ngừng nói mớ

"Ôi đau... tránh ra... Ui da!"

"Thưa cậu, Harry Potter phải thức dậy thôi!"

"Đừng có chọc tôi nữa... "

"Thưa cậu, Dobby phải chọc Harry Potter, cậu phải thức dậy thôi!"

Harry mở mắt ra. Cậu vẫn còn ngồi trong thư viện, tấm Áo khoác Tàng hình đã tuột khỏi đầu cậu khi cậu ngủ quên đi, và một bên má cậu áp trên trang sách cuốn 'Có Đũa Phép Là Có Giải Pháp'. Cậu ngồi thẳng dậy, sửa cặp kiếng ngay ngắn, chớp chớp mắt trước ánh sáng ban ngày. Dobby kêu the thé

"Harry Potter cần phải gấp rút lên! Bài thi thứ hai sẽ bắt đầu trong mười phút nữa thôi, mà Harry Potter... "

Harry khào khào rên rỉ

"Mười phút nữa? Mười... mười phút hả?"

Harry ngó xuống đồng hồ. Dobby nói đúng. Bây giờ đã là chín giờ hai mươi phút. Một trái cân bự, nặng nề rớt xuyên qua ngực của Harry, rớt xuống bao tử cậu. Dobby kéo tay áo của Harry, kêu the thé

"Mau lên, Harry Potter! Cậu phải có mặt ở dưới hồ với những quán quân khác, thưa cậu"

Harry tuyệt vọng nói

"Trễ quá rồi, Dobby. Tôi sẽ không làm bài thi thứ hai đâu. Tôi không biết làm sao... "

Con yêu lùn lại thét lên

"Harry Potter sẽ làm được bài thi đó. Dobby biết Harry Potter chưa tìm ra đúng cuốn sách, cho nên Dobby đã tìm giùm rồi"

Harry nói

"Cái gì? Nhưng mà bạn đâu có biết bài thi thứ hai là gì?"

"Thưa cậu. Dobby biết chứ! Harry Potter sẽ phải xuống hồ để tìm bồ tèo của cậu... "

"Tìm cái gì?"

"... và cứu Bồ Tèo ra khỏi Người cá!"

"Bồ Tèo là cái gì?"

"Thưa cậu, Bồ Tèo của cậu đó mà, Bồ Tèo của cậu... Bồ Tèo đã cùng với cậu xuống thăm Dobby đó!"

Harry há hốc miệng hỏi

"Cái gì? Chúng đã bắt... chúng đã bắt Joli hả?"

Dobby lại ré lên the thé

"Cái mà Harry Potter sẽ nhớ nhất đó thưa cậu! Nhưng mà nếu quá một giờ"

Harry trừng mắt ngó con yêu lùn đầy kinh hãi, cậu nhẩm lại mấy câu thơ

"... 'viễn cảnh sẽ đen tối
Quá trễ, nó sẽ mất, nó sẽ không trở lại' Dobby! Tôi phải làm gì bây giờ?"

Con yêu lùn đút tay vô túi quần soọc của nó, lột ra một cuộn tròn của một thứ trông rất giống mấy cái đuôi chuột nhớt nhợt màu xanh xám lợt. Nó nói eo éo

"Thưa cậu, cậu phải ăn cái này. Ngay trước khi cậu xuống hồ đó thưa cậu... Cỏ mang cá!"

Harry trợn mắt ngó đám cỏ mang cá, hỏi lại

"Nó để làm gì?"

"Thưa cậu, nó sẽ giúp cho Harry Potter thở dưới nước"

Harry hoang mang hỏi

"Dobby, nghe nè, bạn có chắc chắn vụ này không?"

Harry không thể quên được vụ Dobby muốn 'giúp' cậu lần trước, vụ đó rốt cuộc dẫn tới chỗ cánh tay phải của Harry không còn một miếng xương nào hết. Nhưng con yêu lùn ấy tha thiết nói

"Thưa cậu, Dobby chắc chắn mà! Dobby nghe hết mọi chuyện mà, Dobby là một gia tinh mà, thưa cậu, Dobby đi khắp tòa lâu đài để thắp đèn, để nhóm lửa, để cọ rửa sàn nhà. Dobby nghe giáo sư McGonagall và giáo sư Moody nói chuyện trong phòng giáo sư, nói về bài thi sắp tới... Dobby không thể để cho Harry mất đi Bồ Tèo của cậu!"

Mối nghi ngờ của Harry tan biến. Cậu đứng phắt dậy, cởi tấm Áo khoác Tàng hình ra, nhét vào cặp, chụp lấy nắm cỏ mang cá nhét vô túi, rồi hối hả chạy như bay khỏi thư viện, với Dobby bám theo sát gót. Khi cả hai ra tới hành lang, Dobby lại thét lên the thé

"Thưa cậu, Dobby phải ở trong nhà bếp... sẽ vắng Dobby mất... Thôi, Harry Potter, chúc cậu may mắn!"

"Gặp lại bạn sau nhe Dobby!"

Harry vừa la lớn đáp lại Dobby, vừa phóng chạy dọc hành lang và lao xuống cầu thang ba bậc một. Trong Tiền Sảnh chỉ còn lại mấy người lề mề đến phút chót, tất cả những người khác đều đã rời Đại Sảnh Đường sau khi ăn điểm tâm để đi qua cánh cửa đôi bằng gỗ sồi, đến xem bài thi thứ hai. Khi Harry lật đật phóng ngang qua, họ đều trố mắt nhìn cậu hất tung anh em Colin và Dennis Creevey và phóng xuống mấy bậc thềm đá để ra sân trường đầy nắng mà lạnh cóng. Lúc chạy rầm rập qua bãi cỏ, Harry thấy khán đài dựng chung quanh khu vực chuồng Rồng hồi tháng Mười bây giờ đã được dựng dọc theo bờ hồ bên kia, những ghế ngồi nhô cao đều được sắp xếp hướng về một tâm điểm và hắt bóng xuống mặt hồ bên dưới. Tiếng rì rào hồi hộp của đám đông vang vọng một cách lạ lùng qua mặt nước khi Harry chạy thục mạng vòng qua bên kia bờ hồ về phía các giám khảo. Họ đã ngồi sẵn bên cái bàn phủ khăn bằng vàng đặt bên bờ hồ. Cedric, Fleur và Krum đều đã có mặt bên cạnh bàn giám khảo, cùng nhìn Harry lật đật lao về phía chúng. Harry thắng phanh lại trong một vũng bùn và vô tình làm văng bắn sình lên áo của Fleur

"Tôi... có... mặt!"

Một giọng nói hách dịch chê bai vang lên

"Nãy giờ em ở đâu hả? Bài thi sắp bắt đầu rồi!"

Harry nhìn quanh. Percy Weasley đang ngồi ở bàn ban giám khảo, ông Crouch lại không xuất đầu lộ diện phen này nữa. Ông Bagman tỏ ra hết sức nhẹ nhõm khi thấy Harry xuất hiện, ông nói

"Thôi, thôi, Percy! Để cho Harry thở với!"

Cụ Dumbledore mỉm cười với Harry, nhưng ông Karkaroff và bà Maxime thì không tỏ ra vui mừng lắm khi nhìn thấy cậu. Qua cái nhìn trên gương mặt họ, có thể thấy rõ ràng là họ những tưởng Harry sẽ không đến

Harry cúi gập người xuống, tay chống đầu gối, thở hồng hộc, cậu nghe đau buốt một bên hông và có cảm giác như thể có một con dao nằm giữa mấy kẽ xương sườn, mà cậu thì không có thời giờ để rút bỏ con dao đó ra. Ông Bagman bây giờ đang đi với các quán quân, dẫn họ bước dọc theo bờ sông tới một chỗ trống cách đó chừng ba thước. Harry đứng ở vị trí cuối cùng, kế bên Krum. Anh này đã mặc quần tắm và cây đũa phép lăm le trong tay. Khi dắt Harry ra chỗ cách xa các quán quân khác vài bước, ông Bagman hỏi Harry

"Khỏe hả, Harry? Biết mình sắp phải làm gì chưa?"

Harry vừa xoa bóp xương sườn vừa hổn hển đáp

"Dạ biết"

Ông Bagman bấu nhẹ vào vai Harry rồi trở lại bàn giám khảo. Ông chĩa cây đũa phép vô cổ họng ông như đã làm hồi ở trận Cúp Thế Giới, nói "Sonorus!" và lập tức giọng nói của ông bùng nổ, vang qua mặt nước thăm thẳm, vọng về phía khán đài

"Bây giờ, tất cả các quán quân của chúng ta đã sẵn sàng thực hiện bài thi thứ hai, và bài thi sẽ bắt đầu ngay sau tiếng còi của tôi. Các quán quân sẽ có chính xác một giờ đồng hồ để giành lại cái mà họ đã bị lấy mất. Sau đây tôi đếm đến tiếng thứ ba. Một... hai... Ba!"

Tiếng còi vang lên the thé trong không khí tĩnh lặng và lạnh lẽo. Từ khán đài bùng lên tiếng vỗ tay và hò reo hoan hô. Không nhìn xem các quán quân khác đang làm gì, Harry cởi giày và vớ ra, rút ra một nắm cỏ mang cá, nhét vô miệng, rồi lội xuống hồ. Nước lạnh đến nỗi Harry cảm thấy da chân cậu rộp lên như gặp lửa chứ không phải làn nước lạnh như băng nữa. Tấm áo chùng thấm nước làm cho người cậu nặng nề và trì cậu xuống khi cậu bước xuống nước sâu hơn. Bây giờ nước đã tới đầu gối Harry, và hai chân tê cóng của cậu đang trượt trên những phiến đá bằng phẳng, trơn trượt bùn. Cậu đang cố gắng hết sức nhai thiệt lẹ nắm cỏ mang cá trong miệng. Món cỏ đó gây cảm giác khó chịu như thể đó là những xúc tu bạch tuộc, vừa dẻo vừa nhớt. Khi làn nước lạnh buốt ngập tới thắt lưng thì Harry đứng lại, nuốt hết nắm cỏ, và chờ coi chuyện gì xảy ra

Cậu nghe thấy tiếng cười ồ vang ra từ đám đông và biết là trông điệu bộ cậu ngu ngốc lắm, đi xuống hồ mà không biểu diễn một sức mạnh pháp thuật nào hết. Phần thân thể còn khô của cậu phát nổi da gà, còn phần đã nhúng nước thì tê đi, một cơn ớn lạnh khủng khiếp làm dựng đứng tóc tai cậu lên. Harry bắt đầu run dữ dội. Cậu tránh nhìn lên khán đài, từ phía đó vang lên tiếng cười mỗi lúc một to hơn, và lẫn trong đó là tiếng huýt sáo, la lối của đám học sinh nhà Slytherin

Rồi hết sức đột ngột, Harry có cảm giác như thể bị một cái gối vô hình đè bít miệng mũi cậu. Cậu cố gắng hớp hơi để thở, nhưng chỉ thấy đầu quay mòng mòng, phổi của cậu trống rỗng, và cậu bỗng cảm thấy một cơn đau tàn bạo nhói lên ở hai bên cổ. Harry đưa tay lên ôm lấy cổ họng và cảm thấy dưới tai cậu đã xẻ ra hai cái mang lớn, đang phập phồng đập nhẹ nhàng trong làn khí lạnh buốt... Cậu mọc mang cá rồi! Không cần ngừng lại để suy nghĩ, Harry làm ngay hành động có ý nghĩa nhất, lao mình xuống nước

Harry cảm thấy hớp nước hồ lạnh băng đầu tiên giống như hơi thở sự sống. Đầu cậu bây giờ đã hết quay mòng mòng. Cậu lại hớp thêm một ngụm lớn nước hồ nữa và cảm thấy làn nước trôi êm ái qua mang, đưa ôxy trở lên não. Cậu duỗi tay dài ra phía trước mặt và bắt đầu ngắm chúng. Ở trong nước, tay của cậu có màu xanh mét và trông ma quái hết sức, chúng đã mọc thêm màng nối giữa các ngón tay với nhau. Cậu cúi xuống nhìn chân cẳng mình, thấy chúng đã dài thòng thêm và cũng có màng nối các ngón chân lại. Trông như thể cậu vừa mới mọc thêm đôi bàn chân vịt vậy. Nước cũng không còn lạnh cóng nữa... ngược lại, cậu cảm thấy mát mẻ một cách dễ chịu và người thì nhẹ tênh... Harry thử đập nước một cái, hết sức kinh ngạc thấy đôi chân vịt ấy có thể đẩy cậu đi xuyên qua khối nước nhanh và xa như vậy. Cậu cũng nhận thấy bây giờ cậu có thể nhìn rất rõ ràng, và cậu không còn cần phải nháy mắt nữa. Cho tới giờ cậu đã bơi ra giữa hồ xa đến nỗi không còn nhìn thấy đáy nữa. Cậu búng mình lặn xuống đáy sâu

Khi lao xuống được một nơi có cảnh trí mù mờ, tăm tối, lạ lùng, thì sự yên lặng chợt ép mạnh lên tai Harry. Cậu chỉ có thể nhìn thấy khoảng ba thước xung quanh mà thôi, thành ra mỗi khi lướt tới xuyên qua khối nước, thì những cảnh quan mới dường như đột ngột hiện ra từ bóng tối trước mặt cậu. Những rừng cỏ rong lao xao lượn sóng, những đáy bùn với rải rác những hòn đá lung linh mờ ảo. Harry bơi mỗi lúc một sâu hơn, ra giữa hồ, mắt cậu mở lớn, chăm chú nhìn xuyên qua khối nước sáng một màu xám quái dị chung quanh để cố nhìn thấu vào bóng tối xa hơn, nơi nước trở nên mờ đục. Những con cá nhỏ bơi xẹt qua cậu như những tia sáng bạc. Một đôi lần cậu thấy cái gì đó bự hơn đang di chuyển phía trước, nhưng khi đến gần thì cậu thấy đó chỉ là một khúc cây bự đen xì, hay một đám rong dầy khít. Chẳng thấy dấu hiệu nào của những quán quân khác, cũng không thấy Người cá nào hết, cũng chưa gặp Jolisa, và, may phước, cũng không thấy con mực khổng lồ nào

Đám rong xanh sáng trải dài trước mắt Harry đến hút tầm nhìn, sâu cỡ sáu tấc, trông giống như một đồng cỏ mọc quá xum xuê. Harry nhìn tới trước không hề chớp mắt, cố gắng phân biệt các hình thù trong cõi mờ tịt ấy... và rồi, không hề được báo trước, mắt cá chân Harry bị cái gì đó túm chặt. Harry xoay thân hình lại và ngó thấy một con thủy quái, một thứ yêu quái nhỏ có sừng sống dưới nước, đang nhô ra từ một đám cỏ rong, những ngón tay dài dọc của con quái túm thiệt chặt cổ chân Harry, và mấy cái răng nhọn hoắt của nó đang nhe ra...

Harry vội vã thọc bàn tay bị bít màng của cậu vô trong túi áo chùng và lóng ngóng rút ra cây đũa phép. Rút ra được cây đũa phép rồi thì lại xuất hiện thêm hai con thủy quái nữa vừa nhô lên từ đám cỏ rong, hai con này túm chặt lấy tấm áo chùng của Harry và ra sức trì kéo cậu xuống

"Relashio!"

Harry la lớn, không mong lắm là sẽ phát ra được âm thanh gì. Từ miệng của cậu xuất hiện một cái bong bóng bự, và cây đũa phép của cậu, thay vì xẹt tia lửa vô lũ thủy quái, thì lại phun loạn xạ vô chúng một thứ có vẻ như là những tia nước sôi, bởi vì những tia nước đó trúng lũ quái chỗ nào thì từng bệt phỏng đỏ tươi xuất hiện ngay trên lớp da xanh lè của chúng chỗ đó. Harry rút được cổ chân ra khỏi bàn tay níu kéo của lũ thủy quái, cố hết sức bơi thoát thiệt nhanh, thỉnh thoảng quay lại bắn đại qua vai những tia nước nóng. Đôi khi cậu cảm thấy một con thủy quái lại tóm được chân cậu, nhưng cậu đá mạnh, gạt ra. Cuối cùng, cảm thấy đôi chân mình kết với một cái đầu có sừng, cậu ngoái nhìn lại, thấy một con thủy quái sửng sốt chuồn lẹ, mắt lé đi, trong khi lũ thủy quái đồng bọn dứ dứ nắm đấm về phía Harry, rồi thụp xuống đám cỏ rong

Harry bơi chậm lại một chút, nhét cây đũa phép trở vô túi áo, nhìn quanh, lắng nghe một lần nữa. Cậu bơi một vòng tròn trong nước, sự im lặng ép vào lỗ tai cậu mạnh hơn. Cậu biết là bây giờ cậu đã xuống tới vùng đáy sâu hơn của cái hồ, những cũng chẳng thấy cái gì chuyển động, ngoại trừ đám cỏ rong lượn sóng

"Cậu làm ăn ra sao hả?"

Harry tưởng đâu cậu bị lên cơn đau tim. Cậu quay phắt lại và nhìn thấy con Ma Khóc nhè Myrtle đang trôi lơ lửng lờ mờ trước mắt, chằm chằm nhìn cậu qua cặp kiếng dày màu trắng ngọc trai. Harry cố gắng kêu lớn

"Myrtle!"

Nhưng một lần nữa, không có âm thanh nào thoát ra khỏi miệng cậu, ngoại trừ một cái bong bóng bự chảng. Con Ma Khóc nhè Myrtle thì cười khúc khích, thiệt vậy, Myrtle chỉ hướng, nói với Harry

"Cậu cần thử phía đằng kia kìa! Tôi không đi với cậu đâu... tôi không ưa chúng lắm, chúng luôn luôn dí đuổi tôi mỗi khi tôi tới gần... "

Harry giơ ngón tay cái lên tỏ dấu hiệu cám ơn rồi lại lao đi, cẩn thận bơi cao bên trên đám cỏ rong một chút để tránh tái ngộ lũ thủy quái rình rập trong đó. Cậu bơi trong một khoảng thời gian cũng gần hai mươi phút. Bây giờ cậu đang bơi ngang qua một bãi sình đen rộng mênh mông, mỗi khi khuấy nước là bùn lại vẩn lên đục ngầu. Mãi sau cùng, cậu thoáng nghe một đoạn trong bài ca dưới nước văng vẳng

"Một tiếng đồng hồ dài bạn sẽ phải tìm
Và phục hồi cái mà chúng tôi đã lấy... "

Harry bơi nhanh hơn và chẳng mấy chốc thấy ngay một tảng đá nhô ra từ vũng nước sình trước mặt. Trên tảng đá có hình vẽ của Người cá, bọn họ đều đang cầm lao và rượt đuổi một cái gì đó giống như con mực khổng lồ. Harry bơi ngang qua tảng đá, đuổi theo tiếng hát văng vẳng

"... đã hết một nửa thời gian của bạn rồi, cho nên đừng nấn ná
... kẻo cái mà bạn tìm kiếm sẽ mục rữa ở nơi đây"

Một cụm các hốc đá sần sùi bám đầy rong rêu bỗng nhiên hiện ra từ khắp mọi phía. Đó đây là những cửa sổ, Harry nhìn thấy những gương mặt... những gương mặt không giống chút nào với tất cả những tranh vẽ Mỹ Nhân Ngư treo trong phòng tắm của các huynh trưởng... Đám Người cá này có làn da xám xịt và tóc xanh đen dài thượt. Mắt của chúng màu vàng, hàm răng sún của chúng cũng vàng khè và chúng đeo những chuỗi đá cuội dày cụi quanh cổ. Chúng liếc nhìn Harry một cách gian xảo khi cậu bơi ngang qua, một hay hai đứa còn chui ra khỏi hang động để ngắm cậu kỹ hơn, cái đuôi cá bạc của chúng quẫy mạnh trong nước, tay chúng nắm chặt những cây lao. Harry lướt nhanh tới, chăm chú nhìn quanh, chẳng mấy chốc cậu thấy các nhà đá hiện ra nhiều vô số kể, một số nhà còn có vườn rong cỏ chung quanh, Harry thậm chí còn thấy cả một con thủy quái kiểng bị cột vô một cái cọc cắm bên ngoài một cánh cửa. Lúc này cư dân Người cá thò ra từ mọi phía để quan sát Harry một cách háo hức, chỉ trỏ đám tay chân có màng và mang cá của cậu, rồi che miệng nói chuyện với nhau. Harry bơi lướt nhanh qua một góc phố và cảnh tượng kỳ dị đập vào mắt cậu

Cả một đám đông Người cá đang bồng bềnh trước những ngôi nhà xây ngăn nắp trông như bản sao dưới nước của một khu chợ làng. Một dàn đồng ca Người cá đang hát ở chính giữa, kêu gọi các quán quân tiến về phía họ, và đằng sau lưng họ có một bức tượng thô thiển của một Người cá khổng lồ được đẽo ra từ một tảng đá cuội. Có bốn người bị trói chặt vào đuôi của bức tượng Người cá khổng lồ đó. Jolisa bị cột chặt giữa Odette Margaret và Cho Chang. Còn có một cô gái khác nữa, trông chỉ trừng tám tuổi, có mái tóc mây óng ánh bạc khiến cho Harry tin chắc đó là cô em gái của Fleur Delacour. Tất cả bốn người này đều có vẻ đang ngủ rất say. Đầu của họ ngoẹo xuống vai, và từng chuỗi bong bóng cứ thoát ra từ miệng của họ

Harry phóng thiệt nhanh đến bên các con tin, nửa lo là đám Người cá sẽ hạ thấp mũi lao xuống để tấn công cậu, nhưng họ lại không làm gì cả. Những sợi dây thừng bằng cỏ rong cột các con tin vô đuôi tượng Người cá rất dày, trơn nhớt và rất chắc. Trong một thoáng phù du Harry nghĩ đến con dao mà chú Sirius đã tặng cho cậu vào dịp Giáng sinh. Con dao đó được khóa trong cái rương để trong lâu đài cách đó một phần tư dặm, cho nên cũng chẳng giúp ích được gì cho cậu. Harry nhìn quanh. Nhiều Người cá vây quanh cậu đang cầm lao. Cậu bơi thiệt nhanh về phía một Người cá cao hai thước mốt có bộ râu dài màu xanh rêu và hàm răng cá mập lởm chởm. Cậu cố gắng làm điệu bộ để tỏ ý muốn mượn cây lao. Người cá cười ngất lắc đầu. Hắn nói giọng ồm ồm khàn khàn

"Tụi tao không giúp đâu"

Harry tức giận nói

"Giúp đi mà!"

Nhưng chỉ có mấy cái bong bóng thoát ra khỏi miệng Harry. Cậu thử giựt một cây lao của một Người cá, Người cá này giật mạnh cây lao lại, vẫn lắc đầu mà cười ha hả. Harry quay quanh nhìn chăm chú khắp nơi. Kiếm cái gì đó sắc bén... bất cứ cái gì cũng được... Dưới đáy hồ chỉ có những hòn đá nằm rải rác mà thôi. Cậu lặn xuống và cạy một cục đá đặc biệt nhọn rồi quay trở lại bức tượng. Cậu bắt đầu chặt sợi dây thừng cột Jolisa bằng cục đá, sau nhiều phút vất vả, sợi dây đứt đôi. Jolisa lềnh bềnh trong nước, chỉ cách đáy hồ vài phân, hoàn toàn bất tỉnh và nổi lên một chút nhờ sức đẩy của dòng nước

Harry nhìn quanh quất. Chẳng thấy bóng dáng của những quán quân khác ở đâu hết. Chẳng biết bọn họ đang làm gì? Tại sao không vội vã lên đi? Đầu của Cho đang tựa trên vai của Odette Margaret, còn cô gái nhỏ có mái tóc bạch kim thì nhợt nhạt xanh xao một cách ma quái. Harry lại hoảng hốt nhìn quanh. Những quán quân khác đâu hết rồi? Không biết cậu có đủ thời giờ để đem Jolisa lên khỏi mặt nước rồi quay trở lại giải cứu mấy người kia không? Liệu cậu còn có thể tìm gặp được họ một lần nữa không? Harry ngó xuống đồng hồ để coi còn bao nhiêu thời gian nữa, nhưng cái đồng hồ đã ngừng chạy. Ngay lúc đó, bọn Người cá hồi hộp chỉ trỏ phía trên đầu Harry. Cậu ngước nhìn lên và thấy Cedric đang bơi về phía mình. Quanh đầu Cedric có một cái bong bóng vĩ đại, khiến cho gương mặt anh ta có vẻ bự và dài ra một cách kỳ cục. Cedric há miệng ra nói, có vẻ kinh hoảng vô cùng

"Bị lạc! Fleur và Krum sắp tới nơi rồi"

Harry nhẹ nhõm cả người, quan sát Cedric rút ra từ cái túi áo một con dao và cắt dây trói Cho. Anh ta nâng Cho trồi lên và bơi khuất tầm mắt Harry. Harry nhìn quanh chờ đợi. Fleur và Krum đâu rồi? Thời gian càng lúc càng ngắn lại, và căn cứ theo lời bài hát thì các con tin sẽ tiêu tùng sau một giờ...

Bọn Người cá bắt đầu kêu la náo nhiệt. Mấy người cá đang ở gần Harry trừng mắt nhìn cái gì đó đằng sau chúng, cậu quay lại và thấy một cái gì bự lắm đang cắt làn nước hướng về phía chúng, một thân hình người mặc đồ bơi nhưng có cái đầu cá mập... Đó chính là Krum. Có vẻ anh ta đã biến hình giả thú, nhưng làm hơi dở. Anh chàng người - cá mập này bơi thẳng đến chỗ Odette Margaret, bắt đầu táp và cắn sợi dây thừng trói cô bé. Rắc rối một nỗi là bộ răng mới của Krum được bố trí hết sức vụng về cho việc cắn một cái gì nhỏ hơn một con cá heo, và Harry tin chắc là Krum không đủ cẩn thận, dám chừng anh ta cắn đứt đôi Margaret cũng nên. Nhào tới trước, Harry đấm mạnh vào vai Krum và giơ lên cục đá nhọn. Krum chụp lấy và bắt đầu chặt dây trói cho Margaret. Anh ta lại quay sang nhìn về phía sau Harry, thấy Jolisa đang trôi lềnh bềnh liền muốn bơi về phía của cô. Bọn Người cá ngay lập tức xông tới, có một con gan dạ tới nỗi chĩa thẳng mũi lao vào mặt Krum

"Đó là con tin của nó!"

Krum đang mang cái đầu cá, nên Harry chẳng biết anh ta phản ứng như nào, nhưng hẳn là phải tức giận lắm. Anh chỉ đành bơi trở lại chỗ của Margaret. Trong vòng vài giây, anh ta đã làm xong việc cắt đứt sợi dây trói. Anh ôm ngang eo Margaret và liếc mắt nhìn lại một lần cuối để chắc chắn là Jolisa vẫn an toàn, anh bắt đầu cùng Margaret trồi lên mặt nước thiệt là nhanh

Bây giờ làm sao đây? Harry suy nghĩ trong tuyệt vọng. Nếu như cậu có thể yên chí chắc chắn là Fleur đang đến giải cứu cô em gái... nhưng cậu chẳng thấy có dấu hiệu nào hết. Chẳng thể làm gì khác hơn là... Harry chụp lại hòn đá mà Krum đã quăng đi, nhưng bọn Người cá bây giờ đã vây chặt quanh Jolisa và cô gái nhỏ, nhìn cậu lắc đầu. Harry rút đũa phép của cậu ra

"Tránh ra giùm cho!"

Chỉ có bong bóng thoát ra khỏi miệng cậu, nhưng cậu có cảm tưởng rõ ràng rằng bọn Người cá hiểu cậu nói gì, bởi vì bọn chúng bỗng nhiên nín cười. Những con mắt vàng khè của chúng ngó trừng trừng vào cây đũa phép của Harry, và trông bọn họ có vẻ sợ hãi. Có thể bọn Người cá đáng sợ hơn cậu, nhưng Harry có thể căn cứ vào nét mặt chúng mà nói là bọn Người cá chẳng biết gì về pháp thuật nhiều hơn con mực khổng lồ

Harry bèn quát lớn

"Ta đếm đến ba, tụi bây hãy tránh ra!"

Một cái bong bóng tổ chảng thoát ra khỏi miệng cậu, cậu còn giơ ba ngón tay lên để chắc chắn là bọn Người cá hiểu được thông điệp cảnh cáo của cậu

"Một... " Cậu co bớt một ngón tay lại "... hai... " Lại co tiếp ngón tay thứ hai

Bọn Người cá tản ra. Harry lao tới trước và bắt đầu chặt sợi dây thừng đang trói chặt cô bé vào bức tượng Người cá, và cuối cùng giải thoát được cô ta. Harry bèn ôm quanh eo Jolisa, rồi cậu nắm chặt tay của cô gái nhỏ, bật khỏi đáy hồ trồi lên trên. Công việc đó thiệt là chậm chạp, vì Harry không còn có thể dùng tay có màng để chèo bơi tới trước, cậu chỉ còn có thể đạp đôi chân vịt một cách điên cuồng, nhưng Jolisa và cô em gái của Fleur chẳng khác nào hai bao tải khoai tây nặng trịch cứ trì kéo cậu xuống... Cậu cứ ngước đôi mắt chăm chú nhìn lên trên, mặc dù cậu cũng biết là mình còn ở dưới sâu lắm, khối nước trước mặt cậu vẫn tối thui...

Bọn Người cá trồi lên theo Harry. Cậu có thể nhìn thấy bọn chúng lượn lờ quanh cậu một cách thoải mái vô cùng, nhìn cậu khốn khổ vất vả trồi lên từng chút một... Liệu bọn chúng có kéo tuột cậu trở xuống đáy hồ một khi hết giờ không? Không biết bọn chúng có ăn thịt người không? Chân cẳng Harry tê cứng vì cố gắng bơi, vai cậu nhức một cách khủng khiếp vì gắng sức đỡ Jolisa và lôi kéo cô bé... Bây giờ Harry bắt đầu thở rất khó khăn. Cậu lại cảm thấy đau đớn vô cùng ở hai bên cổ... cậu cũng bắt đầu nhận thấy nước ẩm lạnh như thế nào trong miệng cậu... nhưng bóng tối bây giờ đang mỏng dần một cách chắc chắn... Cậu đã có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời phía trên đầu... Harry quẫy mạnh đôi chân vịt, nhưng khám phá ra là chân cậu đã trở lại bình thường... nước đang tràn qua miệng cậu vào buồng phổi... cậu bắt đầu thấy lạnh cóng, nhưng cậu biết ánh sáng và không khí chỉ còn cách cậu chừng ba thước ở bên trên... Cậu phải đến được nơi đó... cậu phải đến...

Harry đạp chân mạnh và nhanh đến nỗi cậu cảm thấy như thể các cơ bắp của thân thể cậu đang gào lên phản đối. Đầu óc của cậu làm như đầy ắp nước, cậu không thể thở được nữa, cậu cần ôxy, cậu cần phải tiếp tục, cậu không thể nào dừng lại... Và rồi cậu cảm thấy đầu mình trồi lên mặt nước hồ, làn không khí lạnh, trong trẻo và tuyệt vời khiến cho cái mặt ướt đẫm của cậu nhức buốt như kim chích. Harry hít sâu vào, có cảm tưởng như trước đây cậu chưa từng biết thở cho đúng đắn, và vừa hổn hển thở, cậu vừa kéo Jolisa và cô gái nhỏ lên với mình. Chung quanh cậu, những cái đầu tóc xanh lè cũng nhô lên khỏi mặt nước cùng lúc, nhưng bọn Người cá đều mỉm cười với cậu

Đám đông trên khán đài đang hò hét inh ỏi, gây nên sự ồn ào huyên náo khủng khiếp. Người ta gào thét kêu la, người ta đứng cả dậy. Harry có cảm tưởng là người ta tưởng Jolisa và cô gái nhỏ chắc chết rồi, nhưng họ đã lầm... cả hai người đó vừa mở mắt ra. Cô bé tỏ ra hoảng sợ và bối rối, còn Jolisa thì thậm chí còn khủng khiếp hơn. Khi vừa cảm nhận được làn nước lạnh đang thấm vào da thịt mình, cái cảm giác chới với trong cái hồ kế bên trường Ilvermorny hồi năm thứ nhất lại ập đến. Jolisa hoảng loạn vùng vẫy, khiến cho Harry bất ngờ đến nỗi tuột luôn cánh tay ra khỏi eo của cô

Nước bắt đầu xâm nhập vào miệng và mũi của Jolisa khi cô đang cố trồi lên khỏi mặt nước. Bây giờ Jolisa chẳng thể nhìn thấy cái gì nữa, hai mắt cô mờ căm, và ngày càng đỏ lên một cách đáng sợ. Harry nhanh chóng nắm lấy cánh tay đang quơ quào khắp nơi của Jolisa, cố gắng kéo cô quay về phía mình. Phải khó khăn lắm cô mới có thể vịn được vào bàn tay ướt đẫm của Harry. Khi cô còn đang cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở của mình ở trên mặt hồ. Một bên cẳng chân dưới nước như đang bị ai đó nắm lại, cả Jolisa và Harry đều không kịp phản ứng. Jolisa chỉ có thể la lên một tiếng, tay của cô tuột khỏi tay Harry, cả cơ thể lao xuống dưới mặt nước trước ánh mắt lo sợ của mọi người

Jolisa có cảm giác như cổ chân của mình đang bị mấy cái móng tay cực kì sắc nhọn găm vào. Nhưng chẳng có gì tồi tệ hơn việc phổi của cô đang ngày càng chứa thêm nhiều nước. Jolisa khó khăn mở mắt của mình ra dưới làn nước buốt lạnh, một thứ gì đó với màu đen đang bơi cực kì nhanh, đến cả bọn Người cá phía sau cũng không đuổi theo kịp đang kéo cô ngày càng xuống gần dưới đáy hồ. Jolisa mở miệng ra muốn kêu cứu, nhưng rốt cuộc thì cũng chỉ có những bong bóng thật to thoát ra khỏi miệng cô. Đôi môi của Jolisa run rẩy không ngừng, những giọt nước mắt hoà quyện cùng với làn nước xám xịt. Hai cánh tay và hai cẳng chân chẳng còn sức để mà vùng vẫy nữa. Hai mí mắt cứ thế mà nhắm lại, không còn chút ý thức nào về việc đang diễn ra

Harry ở trên bờ hồ càng trở nên hoảng loạn hơn khi đã mất một lúc rồi mà bọn Người cá vẫn chưa đem Jolisa quay trở về. Đến cả Draco đang đứng ở trên khán đài cũng kinh ngạc nhìn những gì đang diễn ra. Rõ ràng cách đây hơn hai mươi năm trước không hề có chuyện Jolisa bị kéo trở lại xuống hồ như thế này, và chắc chắn là tốc độ của bọn Người cá cũng không thể nào chậm chạp đến như thế. Rốt cuộc là tại sao mọi chuyện lại bị thay đổi vậy chứ?

Tất cả mọi người, từ thành viên ban giám khảo cho đến bọn phù thuỷ sinh đều giữ một khoảng không gian yên lặng. Hermione thì hoảng sợ đến phát khóc, cô bé gục đầu lên vai của Ron, trong tâm trí không ngừng cầu nguyện cho đám Người cá mau chóng tìm ra Jolisa. Harry bây giờ thì đã sốt ruột lắm rồi, cậu ngó quanh quất khắp mặt nước, khi xác định là chẳng có chút động tĩnh nào hết. Cậu liền run rẩy hất cái khăn dày trên người mình ra, đứng phắt dậy muốn trở xuống Hồ Đen lần nữa để tìm kiếm cô. Ngay lập tức, cụ Dumbledore tiến lên và ngăn cản Harry lại. Cậu vùng vẫy trong hai cánh tay của cụ, ra sức kêu gào

"Buông con ra! Con cần phải đi kiếm cậu ấy! Jolisa không thể chết được!"

Các giáo sư khác cũng dần tiến đến và giúp cụ Dumbledore kiềm chặt Harry. Giáo sư McGonagall cố trấn an cậu

"Trò ấy sẽ không sao đâu! Nhà trường sẽ không để cho bất cứ ai gặp chuyện hết!"

Harry vẫn ngoan cố

"Không! Con phải đi tìm cậu ấy! Jolisa không biết bơi! Cậu ấy không thể thở dưới nước được!"

Và trong lúc mọi người còn đang lo lắng trước cái phản ứng của Harry thì có giọng của một đứa con gái la lên, thu hút sự chú ý của những người đang có mặt trên khán đài

"Draco! Đừng! Ai đó hãy ngăn cậu ấy lại đi!" Pansy Parkinson thét, tay run rẩy chỉ về phía Draco đang lao nhanh xuống hồ

Những vị giám khảo còn lại vội vàng tiến đến, nhưng đã quá trễ rồi, Draco cũng đã lặn mất tăm luôn rồi

ngày mai mấy bồ mà thấy tui hong ra thêm chương là hiểu cô joli đi nữa rùi nhe =))))))))))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com