C44
Nhân lúc mọi người trong văn phòng lục tục kéo nhau đi ăn trưa, không khí hành lang trở nên yên ắng chỉ còn tiếng máy lạnh rì rì và tiếng gõ bàn phím lẻ tẻ từ những người ở lại. Trần Văn – sếp mới trực tiếp của Hạ Nhạc, gã đàn ông ngoài 50 tuổi béo lùn với thân hình phì nộn, mặt bóng dầu nhờn nhẫy, đôi mắt ti hí luôn lóe lên dục vọng – đứng dậy khỏi bàn làm việc, liếc nhìn cô trợ lý trẻ đẹp đang ngồi cách đó không xa. Hạ Nhạc – 23 tuổi, thân hình đầy đặn với cặp ngực căng tròn in hằn dưới lớp áo sơ mi trắng mỏng, eo thon dẫn đến mông tròn lẳn ôm sát chân váy bút chì – đang cố gắng tập trung vào màn hình máy tính, nhưng cơ thể cô vẫn còn run rẩy từ những cái vuốt ve ám muội của gã suốt buổi sáng. Âm hộ cô vẫn sưng đỏ, tử cung đầy tinh dịch từ buổi "thăng chức" với giám đốc Lý Tứ, khiến mỗi cử động đều mang lại cảm giác ngứa ngáy, dục vọng dâng trào.
Trần Văn bước lại gần, nụ cười nham nhở lộ hàm răng vàng khè, giọng khàn khàn thì thầm: "Nhạc ơi, anh có việc cần chỉ em thêm. Đi theo anh." Gã không chờ cô trả lời, nắm tay cô kéo dậy, ngón tay thô ráp siết chặt mu bàn tay mịn màng của cô, khiến da gà cô nổi lên. Hạ Nhạc đỏ mặt, giọng run run: "Anh... giờ ăn trưa rồi... để chiều nhé?" Nhưng gã chỉ cười ti hí, kéo cô đi dọc hành lang về phía nhà vệ sinh cuối dãy – một khu vực vắng vẻ, ít người qua lại. "Chỉ một chút thôi, em. Anh muốn em 'hiểu' công việc kỹ hơn." Giọng gã đầy ám muội, đôi mắt ti hí lướt xuống khe ngực sâu hút của cô, nơi núm vú hồng hào cương cứng in hằn rõ dưới lớp vải mỏng.
Họ bước vào nhà vệ sinh nam – một căn phòng rộng với hai buồng riêng biệt, gương lớn và mùi xà phòng thoang thoảng. Trần Văn khóa cửa chính lại ngay lập tức, tiếng khóa "cạch" vang lên như một lời tuyên bố không thể đảo ngược. Gã quay lại, đôi mắt ti hí đỏ lên dục vọng, nhìn chằm chằm vào cơ thể Hạ Nhạc như con thú đói: "Em đẹp quá Nhạc ơi... anh nhịn từ sáng đến giờ rồi. Cởi đồ đi, để anh 'chỉ việc' cho em." Hạ Nhạc lùi lại, lưng chạm vào tường gạch lạnh lẽo, giọng giả vờ kháng cự: "Anh... đừng... em không muốn... mọi người mà biết thì sao?" Nhưng trong lòng cô, dục vọng dâng trào – âm hộ đã ướt át từ sáng, tinh dịch Lý Tứ vẫn đầy trong tử cung, giờ lại co bóp mong chờ những cú đâm mạnh bạo.
Trần Văn cười nhếch mép, tiến lại gần, tay gã kéo khóa chân váy bút chì của cô, tụt xuống chân: "Em không muốn hả? Nhưng âm hộ em ướt nhẹp rồi kìa... anh ngửi thấy mùi dâm của em từ sáng. Em giả vờ thôi, phải không con dâm nhỏ?" Gã xé nút áo sơ mi cô, bung ra tung tóe, lộ ra cặp ngực đầy đặn trắng hồng, núm vú hồng hào cương cứng run rẩy dưới không khí lạnh. Gã cúi xuống ngậm lấy một bên núm vú, mút mạnh như muốn hút hết, răng cắn nhẹ rồi kéo dài ra khiến cô cong người rên rỉ: "Aaa... anh... đau... đừng cắn em..." Nhưng cơ thể cô phản bội, tay cô vô thức ôm đầu gã, đẩy sâu hơn, nước dâm rỉ ra thấm ướt quần lót mỏng manh.
Gã kéo quần lót cô xuống, ngón tay thô ráp luồn vào âm hộ ướt át, móc sâu vào điểm G khiến cô giật nảy: "Em xem... ướt thế này mà không muốn? Em dâm lắm Nhạc ơi... anh thích gái dâm như em. Giả vờ đi, anh càng thích." Hạ Nhạc giả vờ đẩy gã ra, giọng run run: "Anh... thả em ra... em không muốn... anh là sếp em mà..." Nhưng đôi chân cô dang rộng hơn, hông đẩy lên cao đón ngón tay gã, dục vọng khiến âm hộ co bóp siết chặt. Gã cười khàn, cởi quần mình, dương vật ngắn nhưng dày bè bật ra, đầu khấc đỏ hỏn bóng loáng dịch nhờn: "Không muốn hả? Nhưng cặc anh cứng vì em rồi... em phải chịu trách nhiệm. Quỳ xuống mút đi, con dâm nhỏ."
Hạ Nhạc quỳ xuống, giả vờ miễn cưỡng nhưng miệng há ra ngậm lấy dương vật gã, mút sâu đến tận gốc, lưỡi quấn quanh thân cột thịt thô to, nuốt trọn mùi mồ hôi nồng nặc và dịch nhờn tanh tanh. Gã gầm lên khoái lạc, tay giữ đầu cô đẩy hông thúc vào miệng: "Mút giỏi quá... em giả vờ không muốn nhưng mút sâu thế này... con dâm, anh thích em giả vờ thế... anh sẽ giã em mạnh hơn." Cô rên rỉ trong cổ họng, tay vuốt ve hòn dái căng mọng của gã, nước miếng chảy dài xuống cằm, nhưng dục vọng khiến cô mút mạnh hơn, lưỡi liếm dọc thân khiến gã run rẩy.
Gã kéo cô đứng dậy, bế thốc cô lên bồn rửa, chân cô dang rộng, âm hộ lộ ra hồng hào ướt át, tinh dịch Lý Tứ vẫn rỉ ra hòa lẫn nước dâm của cô. Gã đẩy mạnh một phát – dương vật dày bè chui tọt vào âm hộ cô, lấp đầy tử cung khiến cô hét lên: "Aaa... anh... to quá... em đau... đừng đâm mạnh..." Nhưng cô cong người, hông đẩy lên cao đón cú đâm, giả vờ kháng cự để kích thích gã: "Anh... thả em ra... em không muốn... aaa... sâu quá..." Trần Văn càng bị kích thích, mắt ti hí đỏ lên dục vọng, gầm gừ: "Giả vờ hả? Con dâm... anh thích em thế... anh sẽ giã nát em!" Gã thúc mạnh bạo như máy khoan, mỗi cú đâm sâu hoắm chạm tử cung, tiếng da thịt va chạm ướt át vang vọng trong nhà vệ sinh kín đáo: "Chẹp... chẹp... em chặt quá... siết cặc anh sướng... em muốn anh bắn vào không? Nói đi con dâm!"
Hạ Nhạc sung sướng mê mẩn, cơ thể run rẩy đạt cao trào liên tục, nước dâm phun ra tung tóe lên bụng gã, nhưng vẫn giả vờ: "Không... anh... đừng bắn vào... em sợ... aaa... em ra... em ra rồi..." Cô cong người, âm hộ co giật siết chặt dương vật gã, móng tay cào lưng gã để lại vết đỏ. Gã cười nham nhở, thúc nhanh hơn: "Em ra rồi hả? Con dâm... giả vờ không muốn nhưng ra nhanh thế... anh bắn vào tử cung em đây... đầy tinh anh đi!" Gã gầm lên, bắn tinh nóng hổi sâu vào tử cung cô, từng đợt phun mạnh lấp đầy, tinh dịch tràn ra ngoài khe hẹp, chảy dài xuống đùi cô và bồn rửa.
Đến khi gần vào giờ làm chiều, gã mới dừng lại, rút ra khỏi âm hộ cô với tiếng "póc" ướt át, tinh dịch trắng đục tuôn ra như suối. Hạ Nhạc thở hổn hển, cơ thể run rẩy, âm hộ sưng đỏ đau rát nhưng no nê khoái lạc. Gã cười ti hí, lấy chiếc quần lót và áo lót của cô nhét vào túi: "Quà lưu niệm của anh nhé, con dâm. Giờ em đi làm mà không mặc nội y, anh thích thế. Nhớ khép chân lại, đừng để tinh anh chảy ra, bị mọi người phát hiện." Hạ Nhạc đỏ mặt, giọng run: "Anh... xấu lắm... em không mặc gì bây giờ..." Nhưng gã chỉ cười, hôn má cô: "Em dâm thế, không mặc càng hay. Mai anh 'chỉ việc' tiếp nhé."
Hạ Nhạc mặc lại chân váy và áo sơ mi, nhưng bên trong trống rỗng – không quần lót, không áo lót, ngực căng tràn nảy nở tự do dưới lớp vải mỏng, núm vú in hằn rõ nét. Cô bước ra khỏi nhà vệ sinh, đôi chân mềm nhũn run rẩy, mỗi bước đi đều khiến tinh dịch gã rỉ ra từ âm hộ, chảy dài xuống đùi, thấm ướt mặt trong chân váy. Cô phải khép chân lại, đi chậm rãi, cố gắng không để tinh dịch rơi xuống sàn hoặc thấm ra ngoài, sợ đồng nghiệp phát hiện. Văn phòng đã bắt đầu nhộn nhịp trở lại, mọi người quay về từ bữa trưa, chào hỏi cô: "Chị Nhạc... ăn trưa ngon không?" Cô cười gượng, giọng run: "Ừ... ngon lắm..." Nhưng trong đầu, cô chỉ nghĩ đến âm hộ đau rát đầy tinh dịch, núm vú cương cứng cọ vào áo gây ngứa ngáy, và dục vọng vẫn âm ỉ cháy bỏng, chờ đợi những "chỉ việc" tiếp theo từ gã sếp đáng khinh ấy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com