Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 53


Xuất phát từ lễ tiết, Thẩm Hạo có ý tốt gật đầu, đối phương dường như cũng nhìn thấy hắn nhưng không có đáp lại, mà là cầm lấy cung tiễn chuẩn bị bắn con hươu.
Đó chính là chuẩn bị công khai đoạt đồ của mình.
Nếu như đối phương không khách khí, vậy hắn cũng không nên đa tạ rồi. Thẩm Hạo rất nhanh từ trong bao đựng tên lấy ra ba mũi tên lên dây cung, giá ngựa lên trước đuổi theo.
Vệ Cẩm Chi nắm chặt dây cung, cách cây tùng, đầu mũi tên chỉa thẳng vào người con hưu, thản nhiên ngắm bắn.
Trong nháy mắt như vậy, hắn gần như có suy nghĩ muốn bắn một mũi tên xuyên qua người Thẩm Hạo.
Vô luận như thế nào, Thẩm Hạo với hắn mà nói, có mối thù đoạt vợ. Vừa nghĩ tới thê tử của mình và người đối diện mỗi ngày vành tai và tóc mai chạm vào nhau, hắn liền hận đến phát cuồng!
Trong lòng nóng nảy, vẻn vẹn mấy giây, đột nhiên bình thản lại
Thời cơ không đúng, hiện tại, hắn vẫn không thể lộ liễu nhằm vào Thẩm Hạo.
Phải từ từ, mãnh liệt báo thù, thường thường là tê thủy trường lưu, từng chút từng chút, thấm vào trong thân thể đối phương, đợi thời cơ chin muồi, phát lực một phát quật ngã.
Hắn muốn, là không có một sơ hở nào, là có thể chuẩn xác không sai lầm đoạt lại Hòa Sinh.
Thẩm Hạo vô thức ngẩng đầu, trong thoáng chốc cảm thấy đối phương có sát khí, lập tức đề phòng cảnh giác. Ba mũi tên đồng loạt bắn ra, hươu nai trong rừng chạy tán loạn trúng tên ngã xuống, ngay sau đó liền có thị vệ tiến lên kéo những con hươu nai hấp hối, đánh dấu chiến tích đi săn của Thẩm Hạo.
Đường rừng phía trước ngày càng hẹp, hai đầu đường hợp thành một đường, ngự mã Thẩm Hạo tiến lên, và bên kia Vệ Cẩm Chi nhảy ra chạm mặt.
Thẩm Hạo cưỡi cao cao trên lưng ngựa, mắt liếc qua, chờ hắn tự giới thiệu.
Vệ Cẩm Chi liền giật mình, ghìm chặt ngựa, từ trên lưng ngựa nhảy xuống, ôm quyền cúi đầu. Trong lòng phẫn nộ, trên mặt khiêm tốn: “Gặp qua nhị điện hạ.”
Thẩm Hạo thu hồi roi ngựa, cũng không nhìn hắn, chậm rãi chuyển động cổ tay, đáy mắt lướt qua một vòng đạm mạc: “Hãy xưng tên ra”
Vệ Cẩm Chi dừng một chút, nhớ tới Thẩm Mậu hôm đó ngay trước mặt người khác cấp cho hắn cái tên, nghiến răng nghiến lợi, đành phải nói ra: “Tại hạ là môn khách phủ Tam điện ha, họ Vương.”
Thẩm Hạo hừ nhẹ một tiếng, người này ngược lại là kiêu ngạo lớn, trả lời còn không chịu nói toàn bộ. Lại hỏi: “Tên gì?”
Vệ Cẩm Chi nhẹ thở ra một hơi, nhẹ nhàng chậm chạp đọc nhấn rõ từng chữ: “Xếp hạng thứ tám, tên Tiểu Bát.”
Thẩm Hạo cười, “Vương Tiểu Bát, cái tên như thế rất hay.”
Trong lòng Vệ Cẩm Chi phức tạp, không thể nói thành lời.
Thời gian bao vây săn bắn đã qua hơn phân nửa, Thẩm Hạo không muốn lãng phí thời gian, cúi đầu quét mắt người hầu một vòng, nhớ tới ở bữa tiệc Thất Vương ánh mắt người này nhìn Hòa Sinh, lạnh nhạt nói: “Không nên nhìn, không nên nhìn, lớn lên giống như…, cũng không phải ngươi có thể ngấp nghé.”
Từ trên cao nhìn xuống, khí thế nghiêm nghị.
Vệ Cẩm Chi gập cong tay lên trước, “Vương gia dạy rất đúng.” Hắn hơi ngừng nửa giây, lại nói: “Cũng không phải ngấp nghé, chỉ là trong lòng tại hạ dư luận chưa hiểu, nhất thời nhìn không nhận ra.”
Là phủi sạch quan hệ rồi.
Thẩm Hạo không muốn nhiều lời, quản hắn là cừu hận hay ngấp nghé, liếc mắt nhìn Hòa Sinh chính là sai. Vung lên roi ngựa, chuẩn bị tiếp tục đi săn.
Đầu ngựa tiếng Hi..i…iii âm thanh, lao nhanh như bay.
Trên trời bay qua một con Liệp Ưng, Thẩm Hạo kéo cung một mũi tên vọt tới, động tác nhanh chuẩn hung ác.
Thị vệ tiến lên, chuẩn bị kiếm ưng. Thẩm Hạo vừa vung tay, sai người nâng Liệp Ưng lên. Cầm theo cánh ưng nặng trịch, ném dưới chân Vệ Cẩm Chi một cái.;”Lần sau săn bắt hươu nai, nhìn cho chuẩn, con ưng này, xem như gia thưởng cho ngươi.’’
Dứt lời, cây roi vung lên, nghênh ngang rời đi.
Vệ Cẩm Chi cúi đầu, một mũi tên xuyên tim Liệp Ưng, chỗ khuỷu chân cột vải xanh sáng.
Rõ ràng là Liệp Ưng Thẩm Mậu thả ra, chuyên dùng để truy bắt.
Vệ Cẩm Chi híp mắt lại, nhìn về phía bòng lưng ngồi cao trên lưng ngựa trong rừng rong ruổi rời đi.
Là đang cảnh cáo hắn sao.
Vệ Cẩm Chi trở mình lên ngựa, móng ngựa giẫm qua trên mình Liệp Ưng chưa chết, cơ hồ giẫm thành thịt nát, lúc này mới rời đi.
Thời gian bao vây săn bắn chấm dứt, mọi người ở bên ngoài kiểm kê vật săn.
Thẩm Mậu tâm tình rất tốt, hôm nay hắn phát huy đặc biệt tốt, không tới một canh giờ liền săn đầy một xe, tuy rằng đều là thú nhỏ, nhưng tốt xấu có thể cho đủ số.
Trong đám người liếc thấy Vệ Cẩm Chi hùng dung oai vệ khí phách hiên ngang nhấc chân đi đến, hơi nghiêng người, cố ý lộ r axe đẩy tay tràn đầy con mồi sau lưng, cười nói:’’ Thế nào, có phục hay không?’’
Vệ Cẩm Chi phất tay, ra hiệu thị vệ sau lưng bày ra vật đi săn, số lượng nhiều, đủ để để gấp đôi Thẩm Mậu.
‘’Điện hạ, trở về học thuộc lòng thôi.’’
Thẩm Mậu tức giận đến mức quăng cung tiễn, giật thị vệ hầu hạ Vệ Cẩm Chi săn bắn, hỏi:’’Hắn ăn gian phải không, những thứ này là ai giúp hắn săn hả?’’
Thị vệ không dám nói dối, đáp:’’Thuộc hạ tận mắt nhung thấy, đều là Vương công tử săn, cũng không có người khác tương trợ.’’
Vệ Cẩm Chi liếc mắt nhìn qua, chắp tay ở sau lưng, vẻ mặt kiêu căng, khuuong mặt tràn ngập khing thường đắc ý—nên ngoan ngoãn chịu thua đi.
Thẩm Mậu mặc kệ, ‘’A a a, tức chết lão tử!’’
Vệ Cẩm Chi cúi người nhặt cung tiễn lên, giao trên tay Thẩm Mậu, nói khẽ:’’Điện hạ, chú ý dáng vẻ. qua hai ngày, nếu như người lại thua, phải học thuộc chi thư, gấp đôi.’’
Thẩm Mậu nghẹn, gọi tên giả của hắn:’’Tiểu Vương Bát, ngươi chờ đó cho ta! Hai ngày sau, lão tử nếu lại thua, sẽ gọi ngươi là cha!’’
Mọi người đồng loạt nhìn qua.
Vệ Cẩm Chi thầm nghĩ một bạt tai giết hắn.
Dưới khan đài lần luotj có người giá ngựa về, Hòa Sinh cầm váy đứng lên tìm kiếm bóng dáng của hắn.
Cuối thảo nguyên đột nhiên hiện ra một vòng đỏ tươi, Hòa Sinh nhìn không rõ lắm, lại biết rõ đó là hắn. Quay đầu nhìn về phía Đức Phi xin chỉ thị, Đức Phi gật đầu, đồng ý cho nàng đi.
Hòa Sinh lúc này vỡ bước chạy xuống khan đài, ra sức phất tay với hắn.
Cách xa thấy không rõ lắm, Thẩm Hạo bừng tỉnh trông thất từ xa một vòng thân ảnh phấn hồng nhỏ xinh xắn, đung đưa cánh tay với hắn.
Một roi bỏ trên ngựa, tang tốc đi tới chạy về phía nàng.
Hòa Sinh hưng phấn gọi hắn:’’Nhị điện hạ!’’
Cách chỉ có hai ba dặm, hắn thả người xuống ngựa, chạy vội tới, một tay ôm lấy nàng.
Mỹ nhân trong ngực, Thẩm Hạo nghe thấy mùi u hương mềm mại trên người nàng, ước gì có thể ghé sát vào ngửi.
Nhẹ nhàng bóp khuôn mặt của nàng một chút:’’Thấy ta trở về, liền cao hứng như vậy?’’
Hòa Sinh tựa đầu vào bờ vai hắn, ‘’Đi săn mũi tên như mưa, ta sợ huynh bị thương.’’
Chung quanh lần lượt có người cưỡi ngựa đi qua, Thẩm Hạo biết nàng xấu hổ, buông nàng ra, ngược lại dắt tay nàng nói:’’Đồ ngốc, tài cưỡi ngựa bắn cung của ta, thê nhưng là đệ nhất thiên hạ đó.’’
Hòa Sinh che miệng cười, ‘’Đồ mặt dày.’’
Thẩm Hạo gãi nàng ngứa, ‘’ Giỏi lắm, đối với phu quân của mình lại không tin tưởng như vậy.’’
Hòa Sinh sợ ngứa, tránh tay của hắn, cười trốn ra phía trước.
Thẩm Hạo chạy lên trước đuổi theo, không tới vài bước, liền lại ôm nàng vào lòng, sáp đến nói:’’Nhanh nói minhg sai rồi, thừa nhận ta là đệ nhất thiên hạ, ta liền thả nàng ra.’’
Rong đuổi qua đám người, có người thấy vợ chồng son này tình nồng mật ý, quay đầu nhìn Hòa Sinh ngượng ngùng, đành phải mở miệng nói khẽ:’’Vương gia chính là đệ nhất thiên hạ.’’
‘’Tất nhiên rồi.’’ Thẩm Hạo chú ý chung quanh thừa dịp không ai nhìn cúi đầu hông một cái trên mặt nàng.
Hòa Sinh mắng:’’Hư!’’
Giọng nói mềm mại, gnhe vào tai lập tức tan ra, trong lòng ngọt lịm. Một đường kéo nàng đi về hướng khán đài, Thánh Nhân cong chưa trở về, mọi người nói chuyện phiếm khoe khoang.
Một xe mồi thắng lợi trở về, Hòa Sinh nhón chân nhìn, hỏi:’’Cái nào là của huynh?’’
Thẩm Hạo vung tay lên, chỉ loạt xe phía trước buộc dây đỏ thẫm:’’Những cái kia đều là ta săn đấy.’’ Quay đầu thấy nàng trợn mắt há mồm, lúc này hiện ra vẻ mặt kiêu ngạo, chờ nghe nàng khen ngợi.
Lại không nghĩ, nàng quay đầu đếm xe săn của người khác, nói:’’Cảnh Trữ vương gia săn được bốn xe, Uy Chấn hầu săn được ba xe, phía sau còn có thật nhiều người khác săn đó, huynh là đệ nhất sao?’’
(Lời editor: Nói thật với các bạn mình tính drop bộ này vì càng ngày mình càng ghét n9. N9 ngày càng thể hiện sự giả ngu và bánh bèo vô tội vạ và không cần thiết. Mình thiết nghĩ đến một lúc nào đó n9 nói thêm câu giả ngu như này nữa chắc mình drop thiệt luôn quá.)
Thẩm Hạo trong mũi hừ nhẹ lên tiếng,’’Vậy còn phải nói, ta tất nhiên là đệ nhất.’’
Cũng như lúc đếm con mồi, đôi mắt trông mong nàng nhìn qua chỗ đó, hy vọng từ trong miệng nàng nhảy ra một câu’’Huynh thật lợi hại’’, đợi cả buổi cũng không nghe thấy.
Đức Phi nhếch miệng, nhìn không được, hỏi Hòa Sinh:’’Hạo nhi lợi hại không?’’
Hòa Sinh gật gật đầu, ‘’Vương gia rất lợi hại ạ.’’
Thẩm Hạo cảm thấy mỹ mãn.
Đức Phi quay lưng lại thở dài, một người mặt mũi tốt lại không có đầu óc, cuộc sống về sau, đoán chừng hai người còn làm khổ nhau hoài.
Một lát sau, Thánh Nhân săn bắn trở về, mọi người sắp hàng ở dưới khán đài, xe săn một lần nữa gạt ra, Thánh Nhân đứng ở trên đài cao cao hô:’’Hôm nay săn bắn, nhiều ái khanh anh dũng lên trước, trẫm rất an ủi, luận thứ nhất, thuộc về Thẩm Hạo chúng ta.’’
Mọi người hô:’’Nhị điện hạ! Nhị điện hạ!’’
Thẩm Hạo vô thức nhìn sang chỗ nàng, thấy nàng nghiêng cả người về phía trước, trái tim ánh mắt đều theo dõi hắn, cười đến vui vẻ.
Trong lòng Thẩm Hạo càng vui sướng, trên mặt hiện ra kiêu ngạo ngày thường không thất được.
Thánh Nhân lại nói:’’Hai ngày sau, các khanh không ngừng cố gắng, toàn lực ứng phó, cướp lấy hạng nhất.’’
Mọi người cùng lên tiếng đáp ứng, thanh thế chấn thiên.
Trời đã hơi tối, Thánh Nhân ngự giá quay về doanh trướng, phân chia con mồi theo thứ tự thưởng xuống dưới, ngày đầu tiên cũng không mừng công, đợi kỳ hạn ba ngày đi săn qua đi, vào buổi tối ngày thứ ba sẽ tổ chức lễ chúc mừng thết đãi khách.
Mọi người tự mình ở trên thảo nguyên đốt lửa, cắt thịt nướng trên lửa, ăn món ăn hoang dã.
Bên ngoài khu săn bắn, cấp bậc cũng không sâm nghiêm như trong triều, người ngày thường giao hảo, nay tụ tập bên đống lửa, vui vẻ hòa thuận.
Hoàng hậu đi theo Thánh Nhân quay về doanh trướng, cũng không tham gia dã tiệc. Hai vị hiền nhân của hậu cung đều không có ở đây, mọi người buông lỏng không ít, so với ngày thường càng thêm tùy ý.
Hoàng tử có mặt bị gọi vào doanh trướng, hắn không có ở đây, Hòa Sinh cảm thấy có chút mất mát không hiểu nổi, ngồi chồm hổm ở trên nệm êm nhìn đống lửa nhảy lên lập lòe. Đằng trước cách đống lửa gần đó có đại thần hét to chơi đoán số, đoán thua liền vay quanh đống lửa nhảy vũ điệu mặt quỷ.
Người Vọng Kinh nư nhân luôn luôn ưu nhã khoa trương, nam nhân lại cẩu thả điên cuồng, vào lúc nhảy múa tay chân quơ loạn xạ không có chút văn nhã nào. Vũ điệu mặt quỷ có tiết tấu nhảy cuồng dã, quả nhiên cũng là uyển chuyển hàm xúc lịch sự.
Đức Phi uống rượu, nói với Hòa Sinh :’’Hạo nhu của chúng ta cũng biết nhảy vũ điệu này, nhảy vô cùng đẹp, người bên ngoài không so sánh được đâu.
Hòa Sinh ngạc nhiên, vô thức  trong đầu tưởng tượng cảnh hắn nhảy mua run tay, nghĩ đến cảm thấy buồn cười, không khỏi cười ra tiếng.
Đức Phi điểm đầu nàng, ‘’Con bé này, ngày làm tiệc chúc mừng kia, bảo hắn nhảy cho con xem.’’
Hòa Sinh niết tay áo, hỏi: ‘’Vương gia sẽ đồng ý sao?’’
Đức Phi đáp:’’Con hỏi trước hắn một chút đi.’’
Hòa Sinh le lưỡi, ‘’Con đây thử xem. Nếu như vương gia không chịu nhảy, nương nương tự mình dỗ nhé.’’
Đức Phi cười:’’Được, nhưng nếu hắn đồng ý, con cũng phải cùng nhảy.’’ Suy nghĩ nửa giây lại nói:’’Liền nhảy điệu Bỉ Dực.’’
Điệu Bỉ Dực, nghe tên biết ý nghĩa, bỉ dực song phi do nam nữ cùng múa, ý nghĩa biểu đạt tình cảm yêu thương đối với nhau.
ở bữa tiệc chúc mừng, trước mặt mọi người nhảy điệu này, thật đúng làm người ta mắc cỡ.
Hòa Sinh đỏ mặt nhấp nhấp môi:’’Con không biết..”
Đây không làm khó được Đức Phi, bà khiêu mi cười:’’Không có việc gì, ta có thể dạy con.’’
Hòa Sinh cúi thấp đầu.
Đức Phi thoải mái tự tại lột da cắt thịt nướng, bà đây làm mẹ, coi như tận chức lắ, rồi.
Hòa Sinh ngồi trên nền đất, đầu gối hơi mỏi, quan sát bốn phía, đúng lúc nhìn thấy bên trái có người vẫy tay chào nàng.
Chăm chú nhìn lên, là Cảnh Trữ vương phi, nhưng theo dáng điệu của hoàng hậu, sợ là ước gì có thể phanh thây xé xác Cảnh Trữ vương phi. Nàng không them để ý điều này, nhưng Đức Phi thân ở trong cung, nàng không thể gây phiền toái cho bà.
Đức Phi ngoài ý muốn không có ngăn trở, chỉ nói nàng sớm trở về.
Hòa Sinh cao hứng vâng một tiếng, nếu như Đức Phi không cảm thấy khó xử, nàng cũng không cố kỵ cái gì.
Đứng dậy nhón chân đi qua, vừa tới trước mặt, Cảnh Trữ vương phi kéo ống tay áo nàng, sáp đến cười nói:’’Lá gan ngươi ngược lại thật lớn, dám tới đây, ta nghí người sẽ làm như không thấy ta đó.’’
Hòa Sinh nhẹ nhàng cười, lúm đồng tiền hai cái, kiều mà không mị:’’Vương phi gọi ta, ta nào không để ý được, cách núi đao biển lửa cũng phải đến.’’
Cảnh Trữ vỗ vỗ tay nàng nói:’’Nói ngọt! ngươi không sợ hoàng hậu?’’
Hòa Sinh giật mình, cũng không phải không sợ, nhưng chung quy có thiện ác, nếu như bởi vì sợ, mà đi theo yêu thích của người khác, cuộc sống còn có cái gì vui thú.
‘’Bà tuy là hoàng hậu, nhưng không phải mẹ chồng ta, cũng không phải đặc biệt sợ.’’
Cảnh Trữ vương phi cười:’’Ngươi vậy mà rõ ràng.’’
Xem ra cũng không phải ngươi muốn trèo cao. Chỉ cần không vào cung, sống cùng một phủ, trượng phu yêu thương, mẹ chồng quý mến, người bên ngoài như thế nào quả thật không liên quan.
Biết đủ thường vui, ít muốn, liền ít sợ.
Vượt qua hai ba doanh trướng, đằng trước lại thấy đống lửa, gió đêm thư thái, trộn lẫn mùi thơm của thịt nướng, làm người ta them thuồng.
Cảnh Trữ vương phi hỏi, ‘’Ngươi và nhị điện hạ lúc nào thành thân?’’
Hòa Sinh rủ mắt xuống, có chút xấu hổ, úp úp mở mở nói:’’ Nói là thu tiễn, Thánh Nhân muốn nhìn ta, nhìn trúng rồi, liền tứ hôn.’’
Cảnh Trữ như có điều suy nghĩ.
Cách chỉ chốc lát, trấn an nói:’’Ngươi đừng lo, Thánh Nhân mặc dù bắt bẻ, nhưng ngươi tốt mà, không cần lo lắng.’’
Hòa Sinh gật gật đầu, tạ nàng có hảo ý. Đằng trước Minh Nghi thấy nàng đến, như gí chạy tới, lắc lư bàn tay nhỏ bé của Hòa Sinh:’’Tỷ tỷ, chúng ta cùng nướng thịt nhé, hôm nay cha ta săn rất nhiều mãnh thú!’’
Đống lửa bên này người không nhiều lắm, phần lớn là người Cảnh Trữ phủ, không có nhiều lễ tiết như vậy, ngồi cũng không đứng dậy, gật gật đầu cũng không tính lấy lòng.
Hòa Sinh ngồi kế Minh Nghi, hiếu kỳ vị nào là Cảnh Trữ Vương. Khi còn nhỏ nghe qua hí văn, nhân vật chính thấy một vị, nếu có thể thấy một vị chân chính mới coi là đầy đủ.
Nghĩ đến nàng và Cảnh Trữ vương phi thân thiết, vừa mới bắt đầu kính sợ chiế, được hơn phân nửa. nhân vật sống trong truyền thuyết chính là bỗng nhiên đứng ở trước mặt, sinh động, nói không khiếp sợ đó là giả dối.
Tâm tình kích động qua đi, thêm nữa là bị tính tình Cảnh Trữ vương phi hấp dẫn.
Tự tin không kiêu, cẩn thận chu đáo, đối xử mọi người, làm việc đều có nguyến tắc của chính mình, tùy tâm sở dục lại không ngang ngược càn rỡ. người như vậy, ai lại không thích thân cận?
Cảnh Trữ vương phi giống như nhìn thấu tâm tư của nàng, quát lên:’’ Vương Gia!””
Trong lều vải đi ra một nam nhân dáng người khỏe mạnh, ánh lửa nhảy lên phản chiếu vào mặt ông, một bên mặt giống như dao gọt đập vào mi mắt.
Đí đến gần, từ dưới quan sát lên, thất người tới ngũ quan cương nghị, thân hình cường tráng, do quanh năm chinh chiến bên ngoài, bộ pháp quyết đoán, cả người đầy sát khí.
Người hung ác như vậy, đến bên người Cảnh Trữ vương phi, hào hùng vạn trượng lập tức hóa thành ôn nhu xuân thủy, giữa lông mày đều là tỉnh cảm ấm áp.
Cách hơi gần, Hòa Sinh nghe thấy hắn hạ thấp giọng ôn nhu nói:’’Thanh nhi, gọi ta làm chi?
Giọng nói ẩn tình, như gió xuân ấm áp, cẩn thận từng li từng tí che chở mầm xuân. Hòa Sinh đột nhiên nhớ tới Thẩm Hạo , mỗi lần hắn nói chuyện với nàng cũng là bộ dáng này.
Cảnh Trữ vương phi chỉ chỉ Hòa Sinh nói:’’Đây là tiểu nương tử của Bình Lăng vương, Minh Nghi cùng ta cũng rất thích nàng.’’
Vừa nghe nói trước mắt là người hai mẹ con đều thích, Cảnh Trữ vương gia mới thả lỏng chân mày, hòa ái gọi một tiếng:’’tiểu nương tử khỏe’’
Hòa Sinh đáp lễ:’’Vương gia khỏe’’
Cảnh Trữ vương gia không nói chuyện, quay đầu đi lên trước mặt thê tử, ân cần lấy lòng. Hoàn toàn không để ý còn có người ngoài ở đây. Hòa Sinh nhìn ngây người, lấy lại tinh thần, bỗng dung phát hiện ra hình như Thẩm Hạo và nàng cũng là như vậy.
A…, cảm thấy quá khó xử rồi, phải trở về nói chuyện đàng hoàng với hắn, không thể như vậy. Hòa Sinh hạ quyết tâm, bên cạnh Minh Nghi dán tới, kéo nàng ra xa một chút.
‘’tỷ tỷ, ngươi không cần để ý cha mẹ ta, bọn họ bình thường chính là dáng vẻ này đấy, cha ta vừa thấy nương ta, trong mắt sẽ không có những người khác.’’
Giọng Minh Nghi giải thích như trẻ con lên ba, chỉ chỉ heo sữa quay trên bàn, cố sức xé một ít thịt , cười đưa cho Hòa Sinh:’’Tỷ tỷ ngươi ăn đi’’
Hòa Sinh nuốt xuống cười nói:’’Cảm ơn tiểu Minh Nghi’’, rồi lấy dao dắt thịt thành từng miếng nhỏ chấm tương, cùng Minh Nghi mỗi người một miếng, ăn vô cùng vui vẻ.
Các đó không xa Cảnh Trữ vương hỏi Cảnh Trữ vương phi:’’ Tiểu cô nương kia, chính là người lão nhị phí hết tâm tư muốn cưới?’’
Cảnh Trữ vương phi thản nhiên dịch chuyển khỏi bàn tay đang vuốt ve bên hông của hắn, nói:’’Đúng vậy đó, Thẩm gia chàng, tổng cộng xuất hiệnba vị kỳ nhân, một vị là Đế quân khai quốc, một vị là chàng, còn có một vị, chính là lão nhị rồi. mệnh vốn là cô độc đến già, ai ngờ cơ duyên lại tìm được vị kia, có thể không phí hết tâm tư sao?’’
Cảnh Trữ vương càng lặng lẽ đưa tay tới, ‘’Tổ tiên không có tật xấu, chỉ là có chút máu lạnh, cùng lão nhị mới chính thức được xem là đồng mệnh tương liên.’’
Đột nhiên nhớ tới cái gì, lại hỏi:’’Ta thấy Minh Nghi rất dính nàng, nghĩ đến Minh Khế Minh Đào khẳng định cũng sẽ thích nàng, nếu không lần sau mang ba tiểu gia hỏa này đến Bình Lăng phủ, vừa vặn hai ta có thời gian đi dạo chơi?’’
‘’Nghĩ hay lắm, tiểu phu thê người ta, cùng một chỗ không bao lâu, chàng ngược lại không biết xấu hổ đưa hai con gái của mình đi quấy rầy người khác.’’
Cảnh Trữ vương ôm eo nàng, cúi đầu hôn:’’Ta muốn ở riêng với nàng nhiều chút.’’
‘’Đợi bọn Minh Nghi lớn chút nữa, chàng muốn thế nào cũng được.’’ Cảnh Trữ vương phi đẩy hắn ra.
Mặt mày hình bóng xinh đẹp bày ở trước mắt, Cảnh Trữ vương động tâm không thôi, kéo Cảnh Trữ vương phi vào màn trướng. ‘’Thịt nướng không thể ăn, cùng ta vào màn tốt cho nàng hơn.’’
Cảnh Trữ vương phi biết hắn định làm gì, tình trong như đã mặt ngoài còn e, cũng liền không giãy dụa nữa, mặc hắn ôm đi vào trong lều trướng.
Bên kia, Hòa Sinh và Minh Nghi ăn hết hai dĩa thịt hớn, bụng căng cứng, tay khẽ chống ra phía sau, không có khí lực ăn tiếp.
Nhắm mắt, cảm thụ gió trên thảo nguyên thổi nhè nhẹ lướt qua khuôn mặt, thoải mái dễ chịu chưa từng thấy.
Trên đỉnh đầu bỗng truyền đến một giọng nói:’’Ăn thoải mái như vậy, ta săn được, nàng còn chưa nếm thử mà.’’
Hòa Sinh mở mắt ra, bóng đêm mê người, ánh trăng như nước, khuôn mặt hắn như sứ, tinh tế lạnh như bang, trong ánh mắt khi chạm vào nàng cháy lên hơi ẩm ôn nhuận.
Dáng vẻ sao giống Cảnh Trữ vương nhìn Cảnh Trữ vương phi thế này.
Hòa Sinh đứng người lên, kinh ngạc hỏi hắn:’’Sao huynh lại tới đây? Không phải đi đến doanh trướng của Thánh Nhân sao?’’
Thẩm Hạo đưa tay phủi nhẹ bụi trên váy nàng, ôn nhu nói:’’Thánh Nhân thả chúng ta đi ra, ta thấy nàng không có ở chỗ mẫu phi, liền tới đây tìm nàng.’’
Bên cạnh Minh Nghi trong nháy mắt sáp đến nhìn, giống như là muốn so sánh bọn họ với cha mẹ mình, ở phương diện ân ái trước mặt mọi người ai giỏi hơn.
Hòa Sinh rũ mắt, ‘’Đi ra ngoài làm chi, bồi Đức Phi nương nương cũng tốt mà.’’
Thẩm Hạo nắm tay nàng trở về, ‘’ Mẫu phi thấy ta đi ra ngoài tìm nàng, rất cao hứng, dặn dò ta phải ôm nàng trở về.’’
Hòa Sinh dậm chân, ‘’Còn nói nhảm dọa người, Đức Phi nương nương cùng hắn là người giống nhau, lúc mới gặp cảm thấy là người nghiêm túc đoan chính, sau khi quen biết mới phát hiện, mẫu tử hai người đều cất giấu một trái tim không đứng đắn. Nói ra ôm nàng trở về như vậy, vẫn là có nhiều khả năng. Nàng nhếch miệng thăm dò nói:’’Nhưng không cho ôm a.’’
Thẩm Hạo cười không trả lời.
Sắc trời đã tối, Hòa Sinh cùng Minh Nghi cáo biệt, đi theo Thẩm Hạo trở về.
Bầu trời đêm thanh sạch như tẩy rửa, ánh trăng lặng lẽ treo trên trời cao, bên tai chỉ có tiếng bão cát thổi qua, thỉnh thoảng mấy tiếng quắc quắc kêu, tiếng động lớn mà không nháo.
Trong bãi cỏ có côn trùng nhảy ra, bổ nhào trên váy Hòa Sinh, không nhúc nhích.
Thẩm Hạo lập tức cúi người bắt:’’Nàng chớ sợ, chỉ là con bọ ngựa xanh thôi.’’
Con bọ ngựa này động tác cực nhanh, thấy hắn đến bắt, liền hướng lên trên nhảy lên, nhảy đến chỗ ngực Hòa Sinh.
Đúng là háo sắc, ở đâu không nằm, lại nằm ngay hai luồng thơm mát mềm mại trước ngực. Thẩm Hạo nhìn chằm chằm vào nàng, trong lòng khẽ động, trên mặt lại tỏ ra đứng đắn:’’Nàng đứng yên đừng nhúc nhích.’’
Mới đưa tay muốn chụp, nhưng Hòa Sinh lại nhanh hơn hắn, một tay tắt được con bọ ngựa, hất qua bên cạnh, vỗ vỗ tay, cười:’’Được rồi.’’
Thẩm Hạo có chút mất mát không hiểu rõ. Giống như nữ hài người ta, không phải đều sợ côn trùng sao, nàng lại không sợ, còn dám tự mình bắt. Hắn hỏi nàng:’’Nàng có sợ vật nhỏ không?’’
Hòa Sinh suy nghĩ một lát, đáp:’’Có a, con chuột.’’
Chán qua đi mất, cái con đó bẩn như vậy, nữ nhân nào không sợ. nhưng nếu cố ý bắt mấy con chuột như vậy, giống như không tốt lắm.
Thẩm Hạo lại hỏi:’’ còn nữa không?’’
Hòa Sinh lắc đầu, khi còn bé sợ chịu đói, sợ chuột. Bây giờ có thể ăn uống no đủ, cũng không phải sợ chịu đói nữa rồi.
Thẩm Hạo lo lắng, trái tim muốn trở về bảo thợ thủ công làm mấy con chuột giả, cho nàng sợ, khẳng định liền dán trên người hắn.
Ngày sau nàng giận dỗi hắn, liền có thể dùng biện pháp này trị nagf, chủ động chui vào trong ngực, tự nhiên cũng liền có thể hoà hảo.
Hòa Sinh không biết hắn ở đấy đang suy nghĩ bậy bạ, thấy trong mắt hắn sáng ngời, cho rằng ngày mai đi săn, nhỏ giọng nói:’’Ngày mai nhất định cũng có thể như hôm nay, đoạt hạng nhất.’’
Thẩm Hạo sát bên nàng, năm ngón tay đặt nhẹ lên mu bàn tay nàng, lòng tràn đầy nhảy nhót:’’Ngày mai nếu như ta còn có thể được hạt nhất, nàng thưởng cho ta cái gì?’’
Hòa Sinh bĩu môi nói:’’Đi săn là chuyện đàn ông các huynh, vì sao ta phải thưởng.’’
Thẩm Hạo kéo tay nàng hôn, lời nói thân thiết.’’Ở đây phu quân của quý phụ nhân nhiều như vậy, mà hạng nhất liền thuộc về nam nhân của nàng, ta thay nàng kiếm đủ mặt mũi, đương nhiên muốn thưởng.’’
Nói cũng có vài phần đạo lý, Hòa Sinh tìm không ra lời để cãi lại, bĩu môi trách móc:’’Vậy huynh muốn thưởng cái gì?’’
Nói quá phận, nàng tất nhiên không đồng ý, phải chọn cái nàng không cảm thấy thẹn thùng. Mở miệng đáp:’’Ngày mai ta thắng lợi trở về, nàng hầu hạ ta dùng bữa tối được chứ.’’
Cái này đơn giản, Hòa Sinh đáp ứng, cuối cùng thêm một câu:’’Bữa tối tiếp theo của huynh, ta cũng sẽ chuẩn bị cho tốt, nhất định cho huynh ăn sướng luôn.’’
Thẩm Hạo thùa cơ hôn lên trán nàng:’’Được.’’

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com