11.
"sữa ơi,con có cha rồi..."
trong khoảnh khắc này cậu như đang đặt cược bản thân mình,sữa cần cha,lê quang hùng cần trần đăng dương,đó luôn là sự thật cho dù cậu có cố chối bỏ đi chăng nữa,cậu cần hắn để nuôi dạy con cũng như là cần hắn để trọn vẹn cuộc đời mình.
dắt sữa xuống nhà,quang hùng chán nản nhìn quanh ngôi nhà trống toác và bụi bặm,nói thật thì căn nhà này còn tệ hơn nhà cậu nhiều.
cậu không biết có nên xắn tay lên dọn dẹp lại nơi này không và nên dọn dẹp từ đâu,cậu bước chân vào nhà bếp chỉ có tủ lạnh và bàn ăn cùng gian bếp đầy bụi,vốn dĩ định tìm đồ ăn cho đứa nhỏ lót dạ,cậu mở tủ lạnh ra và ngay lập tức nhíu mày vì bên trong không có gì ngoài...
bia.
tất cả đều là bia.
"ba ơi,đó là nước ngọt hả ba? ba cho sữa uống với ạ" đứa nhỏ đứng dưới ngước lên,sáng giờ chưa ăn gì nên em sữa thấy đói rồi.
"mấy cái này không tốt,là thuốc độc đó,sau này con mà thấy cha uống cái này,con phải ngăn lại nhé" vừa dứt câu cậu liền giật mình,từ bao giờ mà từ 'cha' từ miệng cậu lại phát ra trơn tru như thế?
ngay lúc hai ba con còn ngay đơ người trước cái tủ lạnh đầy bia,trần đăng dương đã quay về với túi thức ăn nóng hổi trên tay, bộ dạng dường như rất vội vã,mái tóc nâu không được vuốt keo tùy tiện xõa trên trán, quần áo trên người cũng chỉ là áo hoodie và quần thể thao thông thường, vừa nhìn đã biết người mặc chỉ là tiện tay vớ được thì xỏ vào người thôi. Nhưng không biết có phải vì hắn bẩm sinh khí tức mạnh mẽ hơn người thường hay không, tất cả những thứ bình thường đến độ có chút xuề xòa kia, áp lên người hắn cũng cảm thấy thật thuận mắt.
"hai ba con đói rồi hả? anh mua đồ ăn về rồi đây" hắn giơ bịch đồ ăn lên, trông như đứa trẻ lớn xác đang khoe mẽ việc tốt mình vừa làm được.
quang hùng vẫn còn đang thấy bối rối và ngượng ngùng, cậu đón lấy túi thức ăn từ tay hắn, chăm chăm mang đồ ăn bày ra bàn, cố làm cho mình bận rộn.
đăng dương cũng muốn phụ, nhưng mấy lần muốn động vào đều bị cậu gạt ra, bảo hắn kiếm cho sữa cái ghế cao ăn cơm, còn thức ăn để cậu dọn.
lát sau,hắn lục lọi được một cái ghế ăn chuyên dụng cho trẻ em trên phòng chứa đồ ở tầng 2 trong sự ngỡ ngàng của cậu,không nghĩ căn nhà không có nỗi một cái ghế sofa lại mọc đâu cái ghế ăn cho trẻ em.
hắn loay hoay lau ghế rồi ngước lên nhìn cậu "anh chuẩn bị hết rồi,chỉ tại chưa có dịp dùng thôi..."
bế sữa đặt lên ghế ăn,chu đáo chỉnh cho đứa nhỏ ngồi thoải mái rồi bản thân mới ngồi vào bàn,chỗ ngồi hôm nay khác,hắn ngồi gần sữa còn cậu ngồi đối diện hắn.
"em ăn sáng đi,anh đút sữa ăn là được rồi" nói rồi hắn cầm bát cháo nên múc từng muỗng lên thổi rồi đưa đến miệng đứa nhỏ.
sữa đã bốn tuổi nhưng chưa thể tự ăn,phần là vì quang hùng không biết tập cho đứa nhỏ,phần vì sữa không đi nhà trẻ nên không có ai chỉ dạy,mãi đến khi bác lan mắng cậu một trận thì cậu mới tập cho con ăn dần dần,dù gì cũng không thể đút cho đứa nhỏ ăn hoài được.
quang hùng đã thử dạy nhưng mỗi lần tự ăn thì sữa ăn rất chậm,ngồi cả tiếng mà chả ăn được bao nhiêu dẫn đến việc đói quá mà cáu bẩn khóc huhu,xót con quá nên cậu để cho đứa nhỏ sau này lớn hơn một tí,tay chân cứng hơn rồi tập cũng được.
"cha ơi,cha bế sữa ra công viên chơi đi" đứa nhỏ ngồi trên ghế,dang hai tay về phía hắn đòi bế,hắn cũng nhanh chóng bế đứa nhỏ lên,xoa xoa cái bụng tròn no căng của đứa nhỏ mà hài lòng.
"không được,con mới ăn no,chạy nhảy không tốt" cậu còn đang ăn dang dở nghe đứa nhỏ nói thế liền buông muỗng xuống phản đối.
hắn kẹt giữa hai đôi mắt mà chỉ biết cười khổ,người thương thì trừng mắt đe dọa, con trai cưng lại tròn mắt làm nũng, hắn có ba đầu sáu tay cũng chẳng biết làm sao.
''để anh bế con ra chơi một chút, anh hứa sẽ trông chừng, không để con chạy nhảy đâu" trước sự nũng nịu của con trai, hắn đành liều mình hướng về phía cậu giúp con nói đỡ một tiếng.
quang hùng có cảm giác như mình bị phản bội,giờ thì hay rồi,sữa có hắn như hổ thêm cánh, hợp lại với nhau mà đối phó cậu,không thèm đáp lại câu nói của hắn, cậu hậm hực dọn dẹp thức ăn trên bàn, xem hai cha con nhà kia như vô hình, không thèm đếm xỉa tới.
nhận thấy tình hình căng thẳng, hắn và đứa nhỏ nhìn nhau một cái liền hiểu ý,hắn thả vội sữa trên tay xuống, để đứa nhỏ chạy đến ôm chân cậu trong khi chính mình cũng rất biết điều tiến tới giành hết bát đũa trên tay cậu.
lớn nhỏ hợp tác vô cùng ăn ý, hai cặp mắt híp xinh cũng vì muốn lấy lòng người đang giận dỗi kia mà cật lực khoe ra, ngọt ngào cả một căn phòng.
"ba ơi ba~ sữa ở nhà chơi với ba nha, mình chơi máy bay nha"
cậu nhìn một cảnh như thế có giận cũng không giận nổi liền ngồi xuống ngang tầm với sữa rồi đưa tay nâng mặt đứa nhỏ lên thơm nó mấy cái.
"chỉ giỏi dẻo mồm thôi" cậu nhìn sang phía người đàn ông đang cố tỏ ra mình dọn dẹp chăm chỉ,hạ giọng nói "đưa sữa ra công viên chơi đi,nhớ trông chừng nó cho cẩn thận"
đúng như dự đoán, hai con người một lớn một bé nào đó vui đến cười tít mắt,sữa nhón người, hôn một cái thật kêu lên môi cậu đầy nịnh nọt
"sữa thương ba nhất"
vội vã đẩy hai cha con bọn họ đi, cậu lấy lí do vẫn còn đang mệt mà trốn ở nhà,thực chất, cậu cần thời gian để suy nghĩ,suy nghĩ thật kĩ về quyết định này - rằng sẽ chấp nhận hắn...
hai người kia vừa khuất bóng, cậu còn đang tính kiếm đồ quét dọn lại ngôi nhà này một chút thì nghe thấy tiếng chuông cửa,quái lạ, hai người kia vừa đi cơ mà, hơn nữa, nếu thật sự quay về thì cần quái gì nhấn chuông cửa?
mang theo sự ngờ vực băng qua phòng khách, tiến đến cửa ra vào, cậu rụt rè xoay nắm đấm cửa trước khi ngẩn người nhìn người trước mặt
"xin hỏi, có phải nhà của trần đăng dương không?"
——————-
vì lúc nãy ngoài công viên chơi không để ý nên sữa bị ngã,quần áo dính đầy vết bẩn nên cả hai cha con đều rụt rè khi bước vào nhà.
quang hùng ở trong nhà đen mặt nhìn hai người,thở dài một tiếng cậu bước đến trước mặt hắn,giơ tay về phía sữa "đến đây,ba dẫn con về nhà tắm"
biết bản thân sai nên sữa rất ngoan ngoãn đi về phía ba,bế được đứa nhỏ trên tay,cậu lách người qua thân thể cao lớn của hắn tiến về phía cửa ra vào,toan muốn rời đi,nhưng chưa kịp mở cửa thì đăng dương đứng bên cạnh,một tay chống lên cửa,một tay đặt lên vai cậu giữ lại.
"ở đây có quần áo cho sữa,em và con không cần phải về nhà"
"không cần,anh buông ra để tôi đi"
"hùng, em giận anh sao? anh xin lỗi, anh không nên để co..."
"không có gì,tôi chỉ không muốn làm phiền anh nữa,cảm ơn anh đã chăm sóc tôi và sữa" nói rồi cậu dùng lưng đẩy vào vòm ngực hắn, khiến tay đang chặn cửa của hắn rời ra rồi cũng nhanh chóng mở cửa, bế sữa bỏ đi mất.
để lại trần đăng dương một mình đứng ngẩn người nhìn theo.
làm phiền?
—————-
đã he,đã he
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com