10

Happy Val nhó mấy bà iu tự nhiên quên ngang cái fic này từ hồi cuối tháng 12 bây giờ gần giữa tháng 2 mới nhớ là chưa ra chap mới xin lỗi mấy bà nhiều nhớ giờ úp chap mới nò với cả nhiều fic quó toai không biết nên úp cái nào hết 🥲
Trần Anh Khoa ngã xuống giường cảm thấy mình phát điên rồi, lúc Hoàng Sơn ra khỏi cửa bỗng chốc cậu cảm thấy trong lòng thật nhẹ nhõm, giống như trong giây phút đó mọi chuyện phiền não liên quan đến Hoàng Sơn đều ném đi hết.
Sơn tự giam mình trong phòng đọc sách, trong lòng kiềm nén cảm giác khó chịu, thậm chí còn muốn khóc. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy được mình sẽ mất đi Anh Khoa , khó chịu và lo âu trong lòng không cách nào áp chế được, anh cầm gối lên ném về phía tường , gối mềm đập lên tường không có chút lực nào, chỉ phát ra một tiếng khẽ rồi rơi xuống đất. Nhìn nó Sơn lại như thấy bản thân mình, đều yếu đuối như nhau.
Sơn lấy điện thoại ra, đọc một lượt nhật ký cuộc sống của hai người trong phần ghi chú, rất nhiều kỷ niệm hiện ra làm anh không các nào tiếp nhận được việc Khoa bắt đầu chiến tranh lạnh với mình.
Nhưng thực tế chính là thực tế, Sơn mở một ghi chú mới gõ mấy chữ.
[07.05, trời trong
Tin nói muốn chiến tranh lạnh với mình, và mình chỉ có thể đồng ý]
Hoàng Sơn không ngủ được, trong lòng anh có rất nhiều suy nghĩ kỳ lạ, mỗi một cái đều liên quan đến Khoa , bỗng dưng trong lòng thêm buồn phiền vô lý. Làm anh không thể ngủ yên, chiếc vòng trên tay cậu , cái đó là một tên đàn ông nào đó tặng cậu sao?
Trước kia Khoa ở trường học rất được yêu quý , Sơn biết, nên luôn vô tình hay cố ý giữ khoảng cách với cậu, tự nói với mình người như vậy anh giữ không nổi. Nhưng một khi đã yêu thì còn quan tâm nhiều vậy làm gì, lo lắng không giữ được như ban đầu càng về sau lại biến thành ham muốn phải cố gắng giữ bằng được.
Sơn trở mình nhìn trần nhà đến xuất thần, cảm nhận được mấy thứ cảm giác không tốt kia cứ dâng lên.
Sáng hôm sau, Khoa bị ba bốn cái báo thức của mình đặt đánh thức.
"Ồn ào quá... Sơn ơi giúp em tắt nó đi..."
Một lát sau báo thức lại bắt đầu reo lên, Khoa bực bội bò dậy tắt báo thức, thiếu chút nữa thì cậu quên mất mình và Hoàng Sơn đã ngủ riêng.
Rửa mặt xong, cậu đi xuống lầu, phát hiện anh không ở đó, nhưng trên bàn vẫn để sẵn đồ ăn sáng.
[Anh vô tình làm dư một phần, không muốn lãng phí], cái dĩa đè lên một tờ giấy.
Khoa cất tờ giấy, ngồi vào chỗ bắt đầu ăn.
Bản thân Sơn cũng không nhớ ra, nguyên nhân cãi nhau chung quy lại là do anh mà ra. Khoa cảm thấy nếu không phải Sơn nói chịu đủ mình trước thì cậu cũng sẽ không chủ động phơi bày hết ưu tư của mình ra bên ngoài.
Vào tối qua cậu cũng hoàn toàn thông suốt.
Nói thẳng ra chuyện của Sơn và mình là chuyện của hai người, không hề liên quan đến người khác, Khoa dường như có thể hiểu được cảm nhận của Phúc , nếu đổi lại là mình cũng bị phiền đến chết rồi.
Thuận theo tự nhiên có lẽ là tốt nhất.
Trước kia Khoa không bao giờ níu kéo tình cảm, cậu sợ phiền, bây giờ tự mình trải qua cảm giác này, thật sự rất phiền.
Lúc ra cửa, cậu chợt nhớ ra hai ngày nay cậu chưa cho Sơn uống thuốc, nên lại quay về phòng ngủ lấy hai viên thuốc bỏ vào ly nước của Sơn , đây là thời kỳ nhạy cảm, nếu để Soobin xuất hiện lại làm tình hình rối thêm, không cần phải biến chuyện hai người thành chuyện ba người.
Cậu không nói một lời với Phúc, giống như bọn họ chưa từng nói đến chuyện này, Khoa biết chuyện của mình không ai tự nguyện xen vào.
Tan ca về nhà, cậu không nghĩ đến việc anh sẽ nấu cơm cho mình nên ăn ngoài rồi mới về.
Sau khi để dành cơm xong Sơn về phòng đọc sách, anh không thể không quan tâm đến cuộc sống của cậu , cho nên không thể làm gì khác ngoài việc vừa quan tâm cậu vừa tránh mặt đối phương. Có lẽ như vậy Tin sẽ vô thức chấp nhận sự quan tâm của anh.
Nhưng sau đó anh dần phát hiện Khoa luôn cất thức ăn mà mình để dành cho cậu vào tủ lạnh, buổi sáng sẽ đi sớm hơn bình thường, thậm chí bữa sáng mình làm cậu cũng không ăn nữa.
Dù hai người ở cùng một nhà nhưng cơ hội chạm mặt lại rất ít, Sơn tự giác tránh mặt để Khoa quen với cuộc sống chiến tranh lạnh, cậu bắt đầu không về nhà đúng giờ. cuối tuần luôn có hẹn với bạn, buổi tối ở phòng khách xem tivi rất khuya, thậm chí có lúc cả một ngày không thấy Sơn , cậu cũng không cảm thấy lạ.
Khoa cảm thấy mình bắt đầu tìm được cảm giác mới mẽ giữa các mối quan hệ mới.
Sơn đứng trước gương trong nhà vệ sinh nhìn chính mình, nhìn tiều tụy rất nhiều, cả người cũng phờ phạc, đôi mắt không có chút thần nào.
Mỗi ngày anh đều kiềm chế ý muốn tìm cậu nói chuyện, kiềm mình để không để ý đến mấy thói quen có hại cho sức khỏe của cậu.
Nhưng anh bắt đầu sợ, như bây giờ thì không khác nào anh tự mình đẩy Khoa ra xa, hai người chiến tranh lạnh càng lâu, Tin càng không cần mình.
Anh mở vòi sen, nước lạnh chảy từ trên đầu xuống cũng không có cách nào ngăn được nội tâm bất an của anh ngày càng tăng, anh không chịu đựng nổi cái lạnh buốt của nước, huyệt thái dương bắt đầu căng lên, Sơn dựa vào tường, sau ót đột nhiên đau nhói.
Sơn bất động.
Qua một lúc lâu anh mới đứng dậy, tắt vòi nước rồi vuốt toàn bộ tóc ra sau.
Anh lại đứng trước gương một lần nữa, mỉm cười với người trong gương.
"Nguyễn Hoàng Sơn , mày sẽ bị loại nhanh thôi."
Soobin để trần nửa thân trên quấn khăn tắm rời khỏi nhà tắm, thấy Khoa đang ở dưới lầu nghịch điện thoại, hắn im lặng đi xuống.
Khoa đang nói chuyện với bạn say sưa lại thấy Sơn đứng bên cạnh, cậu chỉ liếc mắt một cái.
"Khoa." Soobin không nhanh không chậm gọi một tiếng.
Trong lòng Khoa bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng, cậu vội vàng hất điện thoại ra xa rồi đứng lên.
Không biết tâm trạng này đâu ra, từ khi bắt đầu cảm thấy chán Sơn , cậu cũng không muốn chịu đựng Soobin nữa, ngay bây giờ mà nói, Soobin giống như Sơn ném hết phiền phức cho mình.
Cậu chống hông, thở dài không biết nên nói gì.
"Tôi muốn em." Soobin đi tới ôm cậu vào lòng.
Khoa nhìn gương mặt giống Sơn lại dùng giọng dịu dàng nói chuyện với mình, đột nhiên trong lòng có chút không ưa, cậu đẩy Soobin ra.
Soobin rất bất ngờ nhưng lại không tức giận, hắn xem đây là biểu hiện cậu ghét Hoàng Sơn , ngược lại trong lòng có chút vui vẻ.
"Soobin , anh ở phòng khách một mình được không, tôi có việc..." Khoa xoay người muốn về phòng mình.
Đột nhiên tay bị ai đó kéo ngược lại, cả người Khoa ngã ra sau bị chặn bởi cái ôm, Soobin đột nhiên hôn điên cuồng, ót cậu bị giữ chặt không thể thoát.
"Ưm..." Khoa liều mạng từ chối nhưng lực tay của Soobin quá lớn.
Lúc cậu sắp nghẹt thở Soobin mới buông ra, ôm ngang người cậu đè xuống salon, một tay giữ cằm cậu.
"Buông tôi ra." Khoa bị đè ở dưới không thể nhúc nhích được. Cố liếc mắt đi chỗ khác để không nhìn vào mắt Soobin.
"Nói em cũng nhớ tôi đi, không thì để cơ thể em nói với tôi điều đó." Tay Soobin trượt xuống dưới, Khoa vội vàng giãy giụa tránh đi.
"Tôi cũng nhớ anh."
Cậu hiểu tính Soobin, nếu mình không nói, hắn sẽ ăn sạch mình.
"Hôm nay tôi bỏ qua cho em." Hắn buông cậu ra, xấu xa bóp mông cậu một cái.
Nhân lúc đối phương không chú ý, cậu đẩy hắn ra, cầm lấy điện thoại của mình chạy về phòng "cạch" một tiếng khóa cửa lại.
Nhìn bóng lưng của Khoa , hắn mỉm cười hài lòng, hắn thấy rõ tai cậu ửng đỏ.
Khoa , em trốn cũng vô ích, tôi sẽ thừa thắng xông lên.
Tâm trạng Soobin rất tốt, vì hắn đã xem ghi chú trong điện thoại của Sơn bên trong đầy buồn bã, lo âu và tự trách.
Phế vật.
Soobin không chút ngần ngại đánh giá nhân cách khác của mình, tuy rằng vì Sơn có ưu tư thì mình mới có cơ hội, hắn vẫn cảm thấy cùng nhân cách kia chung một cơ thể là một loại sỉ nhục.
Mà hắn sẽ từ từ đuổi Nguyễn Hoàng Sơn đi.
Bỗng nhiên hắn muốn ghi lại tâm tình của mình, mở điện thoại tạo một nhật ký bí mật, mật mã là sinh nhật của mình và Khoa.
[06.06, trời trong
Ông trời đứng về phía mình, rất nhanh mình sẽ hoàn toàn có Khoa]
Ban đầu hắn muốn viết nhiều thêm một chút, nhưng khi thấy Sơn viết mấy thứ kia tràng giang đại hải đột nhiên hắn cảm thấy mình không cần viết quá nhiều, như vậy mới đủ châm biếm.
Khoa nhảy lên giường lộn một vòng rồi vùi mặt vào gối.
Chết tiệt, mình lại bị Soobin đùa giỡn. Lần nào cũng vậy, chỉ cần Soobin xuất hiện bản thân lại trở nên tay trói gà không chặt, giống như con thỏ bị đối phương nắm trong tay.
Khoa không thể chấp nhận được, ưu tư trong lòng không cách nào khống chế. Bị hắn xâm phạm cũng được, cưỡng hôn cũng không sao, rõ ràng ghét muốn chết, nhưng hết lần này đến lần khác chỗ nào đó trong cơ thể luôn rạo rực, cậu biết cảm giác này rất nguy hiểm, nên luôn thuyết phục mình phải lạnh lùng hơn.
Nhưng sự thật là, tim cậu vừa mới đập rộn lên vì hành động của Soobin.
Cả khuôn mặt rầu rĩ vùi trong gối đến thở không nổi, ngay cả đầu cũng mơ màng nặng trĩu, cậu nhớ tới buổi tối ở bệnh viện lần đầu tiên Soobin xuất hiện, Sơn luôn ngồi ở hành lang dài không thể chấp nhận nổi việc em gái qua đời, lúc mình làm mấy thủ tục phức tạp kia trở về hành lang thì Soobin cũng xuất hiện.
Thấy Sơn như vậy, phản ứng đầu tiên của Khoa là sợ, cậu cũng như đa số người khác, trước tiên nghĩ đến nhân cách này có giết mình hay không.
Nhưng Soobin chỉ thô bạo đè cậu xuống nền gạch lạnh băng, vừa kéo quần áo mình ra vừa hỏi "Có phải em cũng muốn rời khỏi tôi không?", sau đó hung hăng cắn bả vai mình nói "Em không được đi."
Nghe khẩu khí bá đạo của hắn Khoa lại cảm thấy đồng cảm, có lẽ Sơn không phát tiết được ưu tư của mình nên giao hết cho hắn , thậm chí hắn còn phóng đại chúng lên, Khoa khẽ cắn răng, để mặc hắn đổ hết tất cả nỗi buồn và bất an lên người mình.
Từ ngày đó, Sơn bắt đầu không thích nói chuyện, trốn trong phòng uống rượu, ngay cả công việc cũng bỏ. Cậu thấy Sơn suy sụt tinh thần, sức mạnh trong lòng tăng lên ra sức giúp Sơn vượt qua nỗi đau.
Khó khăn trước mặt, con người ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.
Khoảng thời gian đó cậu cảm thấy mình thật vĩ đại, một mình cậu cứu Sơn vừa đáng thương lại không nơi nương tựa, vì vậy nhân cách 'Soobin' quái dị kia cậu cũng xem nó thuộc về một trong những thứ đáng thương, cậu bao dung tất cả, vừa mở rộng vòng tay ôm Sơn vào ngực an ủi, vừa nắm chặt gra giường chịu đựng ý muốn chiếm hữu riêng biến thái của Soobin , không thể phủ nhận, có một khoảng thời gian dài cậu và Sơn không quan hệ, nhu cầu sinh lý hoàn toàn dựa vào sự xuất hiện của Soobin để thỏa mãn.
Nhưng khi Sơn bắt đầu trấn tĩnh lại, từ từ lộ nụ cười cũng không cần thương hại nữa, nhân vật chúa cứu thế mà Khoa sắm vai cũng bị ném xa, cậu không đồng cảm với Soobin nữa, những thứ lo được mất và hành động khó tính của hắn thành ngang ngược vô lý.
Mặc dù không quá vui vẻ với Soobin , nhưng có lúc đối diện với Sơn lại không tự chủ bắt đầu nhớ đến Soobin , vì yếu đuối tồn tại trong thời gian dài làm người ta hy vọng thỉnh thoảng xuất hiện sự cương quyết cứng rắn lâu một chút, cho dù có bị hành hạ đi nữa.
Nội tâm không cách nào thỏa mãn, lúc Sơn luôn chiều theo ý mình cậu lại muốn anh cương quyết, lúc Soobin ngang ngược với mình cậu lại muốn hắn chiều theo mình. Bọn ho đều có thứ mình muốn, nhưng vĩnh viễn không thể dung hòa một chỗ.
Cậu đột nhiên ngẩng đầu lên hít lấy hít để không khí, không khí chạy vào óc xua đi mấy suy nghĩ hỗn loạn.
Gần đây luôn suy nghĩ chuyện của Sơn mà quên mất Soobin , bây giờ hắn đột nhiên chạy ra không cho mình chút chuẩn bị nào, mình và Sơn chiến tranh lạnh, đó cũng là Soobin đúng chứ? Hắn không thể nào nghe lời như Sơn được.
Nóng nảy duỗi chân đá mấy cái, Khoa vô tình ngã từ trên giường xuống đất đầu dán lên nền nhà lạnh băng, cuối cùng cũng tỉnh táo hơn chút.
Trước kia cũng vậy, chuyện cần đối phó rất nhiều, kết quả bản thân cũng làm không tốt, ngược lại bây giờ thuận theo tự nhiên lại buông lỏng rất nhiều.
Cứ thuận theo tự nhiên đi, với Sơn như vậy, Soobin cũng không có lý do gì cần đối xử đặc biệt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com