Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

5

Anh Khoa về đến nhà, phát hiện Hoàng Sơn không có ở phòng khách.

Cậu cũng không vội tìm anh, đặt cặp xuống rồi đeo tạp dề đi vào phòng bếp. Lúc nấu cơm cậu suy nghĩ rất nhiều, cảm thấy bác sĩ Thuận nói rất có lý, mình mang bực bội trong người cũng không giải quyết được gì.

"Sơn, ăn tối thôi." Cậu vẫn như thường ngày trộn thuốc vào thức ăn, không nhanh không chậm cởi tạp dề ra rồi bày thức ăn lên bàn. Sơn ở phía đối diện ngồi yên nhưng cậu lại chậm chạp không cầm đũa lên.

"Sơn ơi, em có mấy lời muốn nói với anh."

"Chuyện gì?" Anh lập tức để đũa xuống, cậu lại cầm đũa lên bắt đầu gắp thức ăn.

"Chúng ta sống chung với nhau lâu như vậy rồi, anh có ý kiến gì với em không?"

"Sao đột nhiên lại hỏi vậy? Tin trong mắt anh cái gì cũng tốt." Anh ngồi phía đối diện cười rất thỏa mãn.

"Chẳng lẽ anh không có một chút bất mãn nào với em sao?"

Cho dù có cũng chìm ngập trong tình yêu anh dành cho em rồi."

Những lời này nếu ba năm trước bản thân nghe được nhất định cậu sẽ đỏ mặt nhào vào trong ngực của Hoàng Sơn , nhưng bọn họ bên nhau rất lâu rồi, mọi lời ngon tiếng ngọt đối với cậu mà nói đều thành thói quen cả, hơn nữa đây không phải là câu trả lời mà cậu mong muốn.

Làm sao biết một chút bất mãn cũng không có chứ, Sơn trả lời như vậy chỉ có thể nói rằng anh vẫn đang đắm chìm trong mù quáng của tình yêu, mà Khoa đã nhấc chân bước vào thực tế rồi.

"Nhưng em có chút bất mãn muốn nói với anh." Khoa buông đũa xuống.

Sơn đưa mắt nhìn Khoa nghiêm túc chuẩn bị lắng nghe.

"Anh... em cảm thấy có lúc anh thật sự không có cá tính, cứ vậy thì rất nhiều chuyện sẽ mất đi thú vị." Cậu sắp xếp từ ngữ đến nửa ngày mới cố gắng nói ra mấy lời nghe khéo léo lại đơn giản dễ hiểu.

Tin, em còn bực chuyện ở khu vui chơi sao?" Anh thận trọng hỏi.

"Không chỉ ở khu vui chơi, thật ra còn rất nhiều chuyện giống vậy, nếu không có ai cùng suy nghĩ với em, một bên giúp đỡ, em sẽ tích tụ trong thời gian dài, sẽ cảm thấy mệt mỏi.

Anh hơi kinh ngạc, nhưng những lời cậu cũng không nằm ngoài suy đoán của anh. Anh không phải khúc gỗ, nguyên nhân Tin tức giận anh đã ý thức được từ lâu, nhưng muốn thay đổi tính cách không phải là chuyện dễ dàng, huống chi anh đã có thói quen mọi chuyện đều theo Khoa cả . Chỉ là đối phương cũng không thường xuyên giận anh vì chuyện này, nên Sơn cho là mình không thay đổi cũng không có gì đáng ngại. Nhưng nếu Tin đã nói ra thì chứng tỏ anh thật sự cần nhìn thẳng vào vấn đề.

"Xin lỗi, tính cách của anh khiến em có chút nhàm chán thì phải."

Hoàng Sơn, còn có anh luôn có thói quen vui vẻ nói xin lỗi cũng nên sửa một chút là được, nếu cảm thấy mình không sai cũng không cần nói xin lỗi. Thật ra thì em... có lúc anh cứ nhận sai em sẽ tức giận hơn." Cậu nhìn thẳng vào mắt anh .

"Anh biết rồi, Tin , em nói hết tất cả đi, anh sẽ sửa."

Đối mặt với thái độ thành khẩn của Sơn , ban đầu cậu có rất nhiều điều muốn nói, bây giờ đột nhiên cảm thấy có chút áy náy.

"Thật ra thì thỉnh thoảng thái độ của anh cương quyết một chút thì tốt, không phải em nói cái gì cũng gật đầu, hy vọng anh có suy nghĩ riêng của mình." Cậu còn muốn bảo anh có thể trở nên cởi mở hơn một chút, ví dụ như thỉnh thoảng cùng mình đi gặp bạn bè, mọi người cùng nhau ca hát một chút, chơi trò chơi, nhưng bây giờ vẫn là dự tính, Minh Phúc luôn nói chuyện tình cảm cá nhân phải từ từ tới.

Sơn gật đầu một cái, tiếp tục cầm đũa lên vừa gắp thức ăn vừa suy nghĩ những yêu cầu kia của cậu .

Cậu nhìn ra Sơn có chút buồn phiền đành nắm lấy tay trái của anh an ủi.

"Tin, trong lòng em tự nguyện bên cạnh anh mỗi ngày sao?"

"Tất nhiên rồi." Cậu tưởng Sơn đang suy nghĩ miên man, vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía anh.

"Vậy nếu quan hệ của chúng ta tiến thêm một bước thì sẽ càng yêu nhau hơn chứ?"

Khoa không hiểu ý của anh, chỉ thấy trong mắt anh lộ ra hào quang khi nhìn mình thì cậu lại mỉm cười.

"Mấy ngày nữa là sinh nhật em, chờ lúc em tan ca chúng ta ra ngoài chúc mừng."

"Hửm?...???!" Cậu cảm thấy mình giống như nghe được chuyện nghìn lẻ một đêm.

Hai sinh nhật trước của mình, vì phải đi làm nên Sơn sẽ mua sẵn bánh ngọt ở nhà tổ chức cho mình. Khoa rất muốn ở bên ngoài gọi thêm đám bạn, nhưng cân nhắc đến tính tình của Sơn vẫn ngoan ngoãn ở nhà thổi nến hát bài chúc mừng sinh nhật.

Lần này anh lại chủ động đề nghị tổ chức ở bên ngoài?

Không phải là muốn bắt đầu thay đổi từ bây giờ đấy chứ?" Sơn thấy biểu cảm không thể tin nổi của Khoa, buồn phiền cũng theo đó mà thay đổi, hóa ra một thay đổi nho nhỏ của mình có thể làm Tin thêm vui vẻ.

Chính anh cũng không kiềm được mà bắt đầu mong đợi.


Ngày hôm sau lúc đang làm việc, Khoa chưa kịp ngồi xuống ghế đã nói với Phúc chuyện lần này mình có thể tổ chức sinh nhật ở ngoài.

"Đột nhiên anh ta thông suốt rồi?" Phúc vừa làm việc vừa nói chuyện với cậu .

"Có lẽ vậy, bác sĩ Thuận thật lợi hại, một chút đã vạch trần được chuyện trong lòng mình." Trong giọng nói của Khoa tràn đầy sự ngưỡng mộ.

Phúc nghe nói vậy cuối cùng vẫn không ngồi yên được.

"Này, Trần Anh Khoa , bình thường tớ nói với cậu nhiều như thế nào cậu cũng không nghe, Duy Thuận nói một cậu thì cậu nghe ngay, thật là quá đáng nhỉ?"

"Là cậu bảo tớ đi tìm bác sĩ Thuận kể khổ, hơn nữa tớ thật sự rất phiền não."

"... Vậy bây giờ cậu cảm thấy trong lòng dễ chịu chút nào chưa?"

"Tốt thì có tốt chút ít, chỉ là không biết sau này có tái phạm hay không."

"Không cần nghĩ cũng biết tính cách cậu như vậy, muốn không tái phạm cũng khó."

Bị Phúc nói trúng, cậu thở dài không muốn lo nghĩ cuộc sống sau này. Cậu đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, lại lập tức xoay đi nơi khác.

"Đúng rồi! Tớ nói với cậu, rất có thể lúc sinh nhật Sơn sẽ đưa nhẫn cho tớ." Giọng cậu thỏa mãn giống như Sơn đã đưa nhẫn cho cậu vậy, nếu chuyện này xảy ra thật, đủ để cậu hưng phấn rất lâu.

"Sao cậu biết?" Phúc ngược lại không có chút gì gọi là quan tâm, chỉ cần Khoa tự mình nói chuyện, nhất định cuối cùng không có kết quả tốt.

"Tớ đoán được, cậu nói xem bên nhau lâu như vậy, cái gì cũng đã làm rồi, chỉ còn lại chiếc nhẫn để nâng mối quan hệ lên một nấc thang." Khoa tự tin nói.

...

Lễ nào không phải là hai người khoan dung và thấu hiểu lẫn nhau để bên cạnh nhau? Phúc muốn chỉnh cậu , nhưng cảm thấy mình có nói gì cũng vô ích nên dứt khoát mặc kệ, dù thế nào đi nữa, cuối cùng cậu vẫn sẽ lại tới than phiền về cuộc sống với mình thôi.

"Quên đi không nói mấy thứ này, cậu nhớ cho tớ phong bao lớn làm lễ vật 'kết hôn'." Cậu nháy nháy mắt với Phúc.

"Vậy cũng phải đợi cậu có được chiếc nhẫn rồi hãy nói." Phúc liếc mắt.

"Cậu đừng thất hứa, tớ thật sự có dự cảm."

Phúc nâng tay lên làm bộ không quan tâm.

Khoa cũng không tiếp tục dây dưa với cậu, bắt đầu làm việc của mình, trong lòng không yên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com