Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

9

Hoàng Sơn tỉnh lại giữa đống hỗn độn, chai rượu ngã trên bàn, nhìn giống như mình vừa uống say, nhưng đầu anh có chút mơ hồ.

Chuyện gì đây? Anh chỉ nhớ mình đang chuẩn bị sinh nhật cho Tin , sau đó... sau đó hình như hai người như kế hoạch đi xem phim, ăn cơm rồi đi dạo.

Thời điểm đưa nhẫn quan trọng như vậy lại không nhớ rõ, Hoàng Sơn vỗ đầu một cái, cũng không biết rõ tại sao mình lại uống nhiều rượu như vậy, còn hất đổ cafe.

Lúc đứng dậy chân vướng phải cái gối ôm nằm trên đất, Sơn nhặt nó lên phủi bụi rồi để lại lên salon. Sao rơi xuống đất rồi, đây là cái gối mà Tin thích ôm nhất.

Đứng ở phòng khách, Sơn liếc nhìn đồng hồ treo tường, sáu giờ hơn, một chút nữa thôi là Tin về rồi. Anh duỗi người, chuẩn bị vào bếp nấu cơm.

Tiện tay lấy điện ra, sau khi mở khóa điện thoại hiện ra phần ghi nhớ, phía trên viết một bài nhật ký, Sơn hiếu kỳ mở ra đọc, sắc mặt bắt đầu trở nên khó coi.

[06.05 trời trong

Hôm nay sinh nhật Tin , mình rất vui, vì mình sẽ trao nhẫn cho em ấy, cả cuộc đời còn lại của em ấy giao cho mình, nghĩ đến dáng vẻ em ấy vùi vào ngực mình cười vui vẻ mình lại cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng em ấy dường như không mong đợi điều này, lúc đưa chiếc nhẫn ra trong nháy mắt em ấy lộ ra vẻ khó xử. Em ấy nói "Sơn, có phải nhanh quá rồi không?", Mình còn cho là em ấy ngại, nhưng em ấy cũng không đưa tay ra cho mình.

Cuối cùng chỉ đưa tấm thiệp sến súa kia, mặc dù Tin cười nói mình quê mùa, nhưng mình nhận ra nụ cười của em ấy có chút miễn cưỡng.

Tại sao lại như vậy? Mình muốn biết câu trả lời.

Tính cách Khoa như vậy, em ấy sẽ không đồng ý sống với mình cả đời.

Chỉ cần mình từ từ thay đổi là được rồi, mình không muốn quan tâm cái vòng bằng bạc ở cổ tay em ấy là ai tặng.

Nhưng dù vậy, bọn mình vẫn cãi nhau một trận lớn, thậm chí em ấy còn từ chối mình lên giường, em ấy nói loại cuộc sống này em ấy chịu đủ rồi, còn mình, em ấy cũng chịu đủ rồi.]


Nguyễn Hoàng Sơn đứng tại chỗ cảm giác như ai đó tát mình một bạt tai, uống quá nhiều rượu làm anh hoàn toàn không nhớ được gì, nhưng bị Tin từ chối thì cảm giác khó chịu lập tức ào đến trong một phút, trong lòng đủ loại ưu tư ngập trong lồng ngực.

Một năm nay, anh cũng nhận ra rằng sự nhiệt tình của Khoa đối với mình có giảm đi ít nhiều, anh cho rằng chỉ cần Khoa nói ra, mình thay đổi, tình cảm giữa hai người sẽ lại như xưa.

Chuyện luôn sợ vẫn xảy ra, Khoa chán rồi, chuyện này giống như đinh đóng cột.

Hoàng Sơn đột nhiên không biết làm sao, anh để điện thoại xuống mơ hồ đi vào nhà bếp, bản thân nghĩ nhiều như vậy làm gì, còn không bằng vì cậu làm một bữa tối thịnh soạn, nói không chừng cậu sẽ hết giận.

Mở ga lên, Sơn hơi bối rối lấy đồ ăn trong tủ lạnh ra, không cẩn thận làm rơi trứng gà xuống đất.

Càng kiềm chế càng không thể không suy nghĩ, trừ khi Khoa đã chán mình ra thì còn vì cái gì? Cái vòng tay bạc, là ai tặng?

Hoàng Sơn bắt đầu mơ hồ cầm lấy giấy vệ sinh bọc lấy đống trứng vỡ ném vào sọt rác. Vô tình liếc một cái, anh phát hiện một thứ, một tấm thiệp bị vò nát.

Sơn ngẩn người hai ba giây, nhặt nó lên, mở ra.

Phía trên là mấy thứ mình mất cả tiếng đồng hồ để viết ra, giấy bị vò nát nên chữ cũng không thấy rõ, phía trên còn dính vết bẩn.

Sơn cẩn thận lau sạch tấm thiệp, cố ép thẳng nó, sau đó cất nó đi như không có chuyện gì.

Anh rửa sạch rau cải và thịt, rót dầu vào nồi, bật bếp, cầm xẻng đảo loạn trong nồi.

Đột nhiên anh cảm thấy ghét bản thân mình, cãi nhau, bị Khoa ghét, nhưng vẫn vào bếp cầm nồi niêu xoong chảo ra vẻ không có chuyện gì.

Khoa đứng ở ngoài thật lâu, cuối cùng vẫn lấy chìa khóa ra mở cửa, vừa vào phòng khách đã ngửi thấy mùi dầu mỡ, Hoàng Sơn vẫn nấu cơm tối như thường.

"Bộp" cậu ném cặp lên ghế salon, Hoàng Sơn đứng ở phòng bếp hơi cứng người, không xoay người lại, tiếp tục làm việc.

"Anh nấu cơm? Cứ để mọi người chết đói đi."

Sơn vẫn không để ý đến cậu, bỏ vào nồi một muỗng muối.

"Được, vậy anh tự ăn đi, đừng chết nghẹn."

Cuối cùng Sơn cũng xoay người lại, thấy Khoa cởi áo khoác bỏ trên salon, cầm máy tính bảng lên lầu, trên cổ tay trái là một chiếc vòng bạc đang đung đưa theo từng động tác của cậu.

"Tin..."

Chỉ có tiếng đóng cửa nặng nề trả lời Sơn.

Anh tắt bếp, nhìn thức ăn bốc khói, một chút khẩu vị cũng không có.

Mình cố gắng làm em ấy vui vẻ, nhưng dường như có làm gì đi nữa thì em ấy cũng sẽ tức giận.

Vì chuyện gì lại thành ra như vậy?

Anh ngồi một mình ở phòng ăn, yên lặng ăn cơm của mình.

Mấy món anh làm đều là đồ Khoa thích ăn.

Cơm nước xong, anh lại lặng lẽ thu dọn chén đũa, nhân tiện lau nhà, tóm lại không để tay rảnh. Anh sợ mình không kiềm được đi lên lầu gõ cửa, lại giống trước kia đi dỗ cậu, sau đó chọc cho đối phương càng ghét mình.

Sơn cũng rất muốn để mình nổi giận một chút, nhưng anh không cách nào tức giận với Khoa được. Cũng không liên quan đến tính cách tốt hay xấu, chỉ vì mình thật sự rất yêu Trần Anh Khoa.

Hơn nữa khi hai người cãi nhau, dù sao cũng phải có người cúi đầu trước, anh vẫn cảm thấy mình chịu thiệt một chút cũng không sao.

Cuối cùng anh vẫn bỏ cơm của Khoa vào lò vi sóng hâm nóng lại.

Khoa nằm trên trên giường lên mạng xem vài thứ, nhưng ánh mắt lại ở trên màn hình thật lâu cũng không nhúc nhích.

Mấy lời Phúc nói hết lần này đến lần khác vang vọng trong đầu cậu.

Mọi người đều nói mình đã chán rồi, Phúc nói như vậy, bác sĩ Phạm cũng vậy.

Lần đầu tiên gặp Hoàng Sơn , cậu ngay lập tức có một loại cảm xúc muốn gặp người này lần nữa. Cậu không bao giờ quên được trong hai năm mình đã vất vả thế nào mới hạ gục được anh. Lúc Sơn đồng ý lời tỏ tình của mình, Khoa mừng đến bay lên trời, rộn ràng hai ngày hai đêm ngủ không yên giấc.

Lúc mới bắt đầu cậu thật sự rất yêu anh, mọi thứ của anh trong mắt mình đều hoàn mỹ, tính cách dịu dàng tính khí tốt, không giống những người trước kia, khiến Khoa đắm chìm trong sự dịu dàng không lối thoát.

Vậy bây giờ thì sao?

Cậu buồn bực vứt máy tính bảng qua một bên, nằm lăn ra giường.

Bây giờ rất ít hứng thú như trước kia, rất nhiều chuyện đều làm theo thói quen, có lúc bản thân lại thích một người ngây thơ.

Cậu nhìn chằm chằm ánh đèn trên trần nhà đến xuất thần, ánh đèn nhức mắt có chút khó chịu, sau một hồi cuối cùng  nhắm mắt lại, thật sự chịu thua Phúc rồi, mỗi lần nói gì đều đúng cái ấy .



Hoàng Sơn bưng đồ ăn nóng lên, cầm nắm đấm cửa phòng ngủ muốn vào thẳng phòng, kết quả bị cậu  khóa trái cửa.

"Tin, ăn cơm."

Khoa nghe thấy tiếng Sơn càng thêm buồn bực, cả người giống như mất sức nằm bất động trên giường.

"Tin ơi"

Hoàng Sơn gõ cửa.

Cậu ngồi dậy, tiện tay ném cái gối đập lên cửa. Anh nâng tay lên lại không tiếp tục gõ nữa, anh bất đắc dĩ đặt chén cơm xuống đất, tựa người lên khung cửa, tâm sự nặng nề.

Cậu lấy điện thoại ra, do dự một hồi rồi bấm số của Phúc.

Tiếng tút tút vang lên nhưng không ai bắt máy, Khoa gọi lại lần nữa, gọi đến lần thứ tư rốt cuộc cũng có người bắt máy.

"Làm sao?" Giọng Phúc không mấy vui vẻ.

"... Tớ nhận thua, cậu thắng, Phúc cậu nói xem tớ phải làm gì đây?"

"Cậu nhận thua cái gì? Cậu thật sự không thích anh ấy?"

"Tớ không biết... tớ không muốn chia tay với anh ấy, nhưng thật sự tớ hơi chán."

"Cậu bảo tớ phải nói gì cho đúng? Lúc bắt đầu yêu đến chết đi sống lại là cậu, luôn miệng nói quý trọng Nguyễn Hoàng Sơn là cậu, bây giờ chán cũng là cậu, Trần Anh Khoa , cậu mệt không? Dù sao tớ cũng mệt rồi, tớ không muốn xen vào chuyện của cậu nữa."

"Đây là lần cuối, nếu ngay cả cậu cũng không cứu được tụi mình, vậy thì sớm muộn gì tớ cũng sẽ hủy hoại đoạn tình cảm này."

"Nói phải giữ lời, đừng hối hận."

"Được."

Đầu bên kia truyền tới tiếng thở dài của Phúc .

Từ trước đến giờ Khoa đều thấy chán là chạy ngay, chỉ có Hoàng Sơn là ngoại lệ. Sợ rằng hơn nửa số lần Trần Anh Khoa tìm Minh Phúc tâm sự đều liên quan đến Nguyễn Hoàng Sơn .

"Các cậu tạm xa nhau một thời gian đi, bây giờ cậu quá nóng nảy không cách nào đối diện với Hoàng Sơn . Nếu vẫn không được, tự cậu biết phải làm gì rồi đấy, nhưng đến lúc đó tớ xin cậu dù sao thì cũng đừng đến khóc với tớ."

"... Vậy bệnh của anh ấy thì sao..."

"Tình cảm của mấy người đang khủng hoảng còn quan tâm bệnh của anh ta? Trước tiên cậu quản tốt bản thân cậu đi, tự thu xếp ổn thỏa."

Phúc cúp điện thoại, Khoa nghe tiếng cúp máy, đầu đang rối bời bỗng có cách giải quyết.

Không biết tại sao cậu rất thích Phúc , đối phương đọc sách nhiều hơn, tất nhiên nói cũng có lý hơn người khác, mỗi lần cậu có gì buồn bực đều đến nhờ cậu giúp đỡ. Nhưng lần này giống như thật sự mang phiền phức đến cho cậu, lúc này Khka mới đếm kỹ trong ba năm qua mình đã than phiền với Phúc bao nhiêu lần, sợ là đếm cũng không hết.

Chỉ sợ lần này cần phải yên tĩnh một chút, vì hoàn thành dự định trong tương lai.

Cậu điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt mình, mở cửa phòng ngủ ra. Hoàng Sơn đang dựa vào cửa, lúc thấy Khoa thì mắt cũng sáng lên.

Khoa lại không biểu hiện gì, dù sao vẫn còn giận chuyện hồi sáng.

"Tin , ăn cơm trước đã."

"Em không muốn ăn, anh vào đi, đóng cửa lại."

Hoàng Sơn không chịu vào nếu không được mang cơm vào cùng, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại.

"Nói đi." Khoa ngồi trên giường, không nhìn anh .

Chuyện muốn nói rất nhiều, trong nhất thời Sơn không biết nên nói từ đâu, đứng im tại chỗ nửa ngày cũng không nói gì.

"Anh không nói, vậy em nói trước?"

Anh nhìn cậu , gật đầu một cái.

"Chúng ta... tạm thời xa nhau trước đã."

"Tại sao?" Lần này Hoàng Sơn ngược lại bật thốt.

"Gần đây tâm trạng hai chúng ta đều không tốt không phải sao?"

"Xin lỗi, anh sẽ sửa."

"Anh đừng sửa em không muốn ép ai giúp em vui vẻ."

"Bởi vì em chịu đủ rồi sao?" Hoàng Sơn nghĩ đến nhật ký mình viết, anh mừng vì mình không nhớ được mấy lời chính tai nghe được lời cậu nói .

Khoa ngỡ ngàng, hóa ra Hoàng Sơn cũng đã nhìn ra, chỉ có một mình mình còn tự thuyết phục mình.

"Vậy còn nói gì nữa không?"

Dù sao anh cũng chịu đủ rồi.

Anh không muốn xa nhau." Hiếm khi thấy Sơn phản bác, không nghĩ tới từ chối chuyện này.

"Cố ép dưa không ngọt, không phải chúng ta cứ bên nhau mỗi ngày thì vấn đề sẽ được giải quyết. Là nơi này có vấn đề." Cậu chỉ vào ngực mình nhìn Sơn , tất cả lời nói ra giống như lời kịch cậu đã nghĩ ra từ lâu, hóa ra trong lòng đã sớm nghĩ ra cảnh này vô số lần.

"Tin, em tức giận thuộc về tức giận, chúng ta không cần lôi những chuyện khác vào có được không?"

"Là ai bắt đầu lôi những chuyện khác vào trước? Nếu không phải anh gây sự trước, em cũng không phát hiện vấn đề này đã xuất hiện từ lâu."

"Anh tổ chức sinh nhật cho em như vậy không đủ làm em vui vẻ sao?" Sơn nhíu mày, tại sao cậu lại đối lập với mình như vậy.

"Đúng vậy! Em không thích bữa sinh nhật hôm qua chút nào."

Trong lòng Sơn càng khó chịu, xem ra là vì mình nên sinh nhật của Tin không vui, ánh mắt của anh đột nhiên đặt lên chiếc vòng bạc ở cổ tay của Khoa..

Khoa theo ánh mắt của Sơn phát hiện tay mình còn mang chiếc vòng hôm qua anh mua, có chút lúng túng kéo tay áo xuống che nó đi.

"Có người tặng vòng tay cho em sao?"

"Anh nói gì vậy? Không có nha." Ngoài Hoàng Sơn tặng ra thì cậu cũng không nhận quà của người khác.

Ánh mắt của anh trầm uống, Tin sẽ không tự mình mua mấy loại này anh hiểu rõ đây không phải là phong cách này của cậu đang nói dối, cái này nhất định là người khác tặng.

Tại sao em lại nói dối chứ?

"Từ tối nay chúng ta ngủ riêng đi, mỗi người tự sắp xếp cuộc sống riêng của mình, mặc dù vẫn chung một nhà, tốt nhất là đừng liên quan đến nhau, chúng ta cần bình tĩnh một chút được không?"

Cậu nói rất rõ ràng, muốn tiếp tục chiến tranh lạnh với Hoàng Sơn .

"Nhất định phải làm đến mức này sao?"

"Em mong anh đồng ý."

Anh không nói gì, cầm gối mình lên, chuẩn bị ra ngoài.

"Đừng quên ăn cơm."

"Từ ngày mai trở đi, chuyện của em anh cũng đừng lo nữa."

"Anh biết."

Khoa đưa mắt nhìn Sơn đi tới cửa, thấy anh đột nhiên xoay đầu lại.

"Có thể hỏi một chuyện cuối cùng được không?"

"Chuyện gì?"

Hôm qua, đồ của anh tặng em, em có từng mong đợi nó không?"

Trong đầu anh nghĩ đến chiếc nhẫn Khoa không cần kia, cho dù đã từng mong đợi cũng tốt.

Khoa ngỡ ngàng, lòng tự ái không cho phép cậu gật đầu nói cả ngày hôm đó cậu mong anh tặng cho mình chiếc nhẫn.

"Không có, em không hề mong đợi."

"Anh hiểu rồi, vậy... ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

Anh rũ mi mắt xuống rời khỏi phòng, cậu đóng cửa lại, ngăn cách với Hoàng Sơn ở bên ngoài.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com