Chương 3
Tòa trạch viện này thật lớn, không biết vì sao đi qua trung đình lại yên lặng không tiếng động. Dương quá mang theo Mẫn Mẫn đi sát theo hành lang dưới vách tường, ngẫu nhiên có người đi qua cũng hoàn toàn không có phát hiện ra bọn họ.
Đi tiếp, lại là một loạt phòng, Mẫn Mẫn và Dương Quá cuối cùng cũng dừng lại. Mà nơi này một loạt phòng lớn đều đốt đèn, hai người đi đến gần một chút có thể nghe thấy bên trong thanh âm của nữ tử cùng nam tử.
Dương Quá cực kì buồn bực, tựa hồ vẫn không chịu thừa nhận nơi này thật sự không có gì tốt để chơi, chưa từ bỏ ý định đứng ở góc tối dựa vào bên trong phòng. Mà bên trong tiếng nữ tử thở gấp, nam tử gầm nhẹ một tiếng thật rõ ràng có thể nghe thấy được.
Mẫn Mẫn lập tức liền hiểu bên trong rốt cuộc đang làm cái gì, bằng không mười mấy năm liền sống ở thế kỉ hai mươi mốt thật uổng phí, nàng hơi đỏ mặt, cũng may mà đêm tối như mực Dương Quá cũng không nhìn thấy.
Mẫn Mẫn nhìn về phía Dương Quá, giờ phút này hắn đã ghé vào tường, hai lỗ tai nhỏ dựng lên, mặt đầy nghi hoặc.
Mẫn Mẫn kéo kéo hắn, nói thật khẽ, “Chúng ta trở về đi…”
Dương Quá không hề để ý nàng, kiễng chân dùng ngón tay điểm một ít nước miếng vạch vào cửa sổ giấy, đưa lên một con mắt nhìn thấu xem bên trong chính là đang làm cái gì.
Dương Quá nhãn lực vô cùng tốt, hơn nữa bên trong có chút đèn, tình cảnh bên trong nhìn không xót một cái gì. Trên giường đang có hai người đan vào cùng một chỗ, nam trên nữ dưới , chẳng qua hắn không rõ hai người là đang làm cái gì mà phát ra âm thanh rất kì quái.
Dương Qua lại chọc thêm một cái lỗ, đem cả hai con mắt cùng nhìn thấu bên trong xem, như lúc trước nhìn không rõ ràng, xem được một lúc hắn đẩy qua Mẫn Mẫn, “ Cho ngươi xem”.
Mẫn Mẫn đỏ mặt, “ Ta không cần xem…”
“Vì sao a?”, Dương Quá một đôi muốn hắc bạch phân minh (trắng đen rõ ràng) trong ánh mắt lộ ra nghi hoặc, “ Tuy rằng bọn họ giống như rất thống khổ, nhưng lại cũng giống như rất cao hứng, chúng ta học trộm có thể trở về cùng nhau chơi.”
Mẫn Mẫn liên tục xua tay, đẩy Dương Quá ra xa một ít, “ Ta không cần chơi thứ này”.
Âm thanh của nàng không tự chủ được có hơi lớn một ít, Dương Quá vội vàng bảo nàng nhẹ giọng một chút, lại hỏi, “ Vì sao không chơi?”
“ Vì..”, Mẫn Mẫn căn bản không biết giải thích với Dương Quá vì sao chuyện tình này vừa đau cũng vừa khoái hoạt, bởi vậy nàng chỉ có thể trình bày, “ Chuyện này chỉ có người lớn mới có khả năng làm được, tiểu hài tử không thể bắt chước…”
Dương Quá hồ nghi nhìn nhìn nàng, “Người lớn mới có khả năng? Ngươi làm sao mà biết?”
Mẫn Mẫn ấp úng nửa ngày, dậm chân một cái dứt khoát nói, “ Ta là thần tiên, ta nói là người lớn mới làm được việc này, chính là chuyện tình của người lớn!”
Dương Quá phốc một chút nở nụ cười, “ Là ngươi? Thần tiên? Ta thấy tiểu hồ đồ cùng thần tiên cũng không khác biệt lắm đi.” Phía trước hai người phía đầu bức tường lại là một trảo bươm bướm, Mẫn Mẫn dạy hắn không biết bao nhiêu đạo lí, nói tư thế kia có bao nhiêu khó coi, gọi đó là dáng vẻ chật vật, nàng liền tính thổi phồng bản thân là Như Lai phương tây hắn cũng không tin.
“Ngươi mới là tiểu hồ đồ tiên đi, người xem ta là rượu lâu năm a?” , Mẫn Mẫn ném cho Dương Quá một vẻ xem thường, còn muốn nói thêm gì đó song đã bị người nhấc lên.
Không riêng gì Mẫn Mẫn, đến Dương Quá cũng bị người ta nhấc lên không trung, hai người vừa ngẩng đầu liền thấy một khuôn mặt trắng cực kì bi thảm bày ra trước mặt, chính là người phụ nữ đốt đèn ban nãy.
Dương Quá giãy giụa, thử đem công phu mẫu thân dạy ra sử dụng, chỉ tiếc hắn công phu còn thấp mà khí lực cũng không đủ.
Người phụ nữ kia dường như sợ hai người bọn họ quấy rầy đến người ở bên trong liền mang theo hai người bọn hắn cấp tốc rời đi, đi thẳng đến một căn phòng nhỏ ở nơi hẻo lánh mới ném bọn hắn xuống.
Mụ ta hai tay chống nạnh thét lớn “ Ai u…hai tiểu tổ tông của ta, từ đâu tới đây?”
Mẫn Mẫn còn chưa nghĩ ra từ nào, Dương Quá đã cướp lời, mở miệng: “Chúng ta là một vị thúc thúc mang vào…”, cuối cùng lại bỏ thêm một câu, “Tỷ tỷ người bộ dạng thật tốt, thúc thúc còn nói nơi này có các vị tỷ tỷ đẹp như thiên tiên, giờ ta mới tin là thực…”
Nếu là nam tử bình thường, mụ ta khẳng định tâm tình sẽ không vui, cho rằng người đó ba hoa khoác lác, nhưng ánh mắt Dương Quá lại cực kì thành khẩn, hơn nữa hắn bộ dạng tinh nhanh, bởi vậy mụ ta bỗng chốc cười tươi như hoa, “Có cũng như không, Phiêu Hương uyển chỉ xứng thứ ba mà thôi…”.
Dương Quá xem ra vỗ mông ngựa đã có hiệu quả, càng dùng tiếng nói ngon ngọt nói mụ ta nào ăn mặc quần áo, kiểu tóc có bao nhiêu điểm tốt, Mẫn Mẫn nghe được đã bắt đầu phát run.
Người đàn bà kia được khen như vậy tâm hoa nở rộ, trước vốn muốn xử phạt hai tên tiểu đồng nàynhưng giờ tâm tình đã lên đến chín tầng mây, “Các ngươi là thúc thúc nào mang đến? Để ta đi tìm hắn…”
Dương Quá nghiêng đầu nghĩ nghĩ, “Thúc thúc mặc nâu cẩm y, bên trong một bộ quần áo màu xanh… ”
Mụ ta ‘nga nga’, dặn dò hai người yên tâm chờ tại đây là Tử Lí ốc, sau đó liền rời đi.
Dương Quá đắc ý cười cười: “Ta thấy trong phòng gặp lúc trước khi đến Tử Lí ốc này lộ ra hai bộ quần áo…”
Tức thời hai người cũng không nói thêm gì, Dương Quá như trước đánh bạo đẩy cửa ra, hai người lấy tốc độ cực nhanh chạy vội ra ngoài, cũng không quản tiếng bước chân lớn hay không lớn, quả thực giống như đằng sau có chó dữ đuổi theo, cùng nhau chạy thoát ra khỏi tòa nhà này.
Vội chạy thẳng tới đường lớn, Mân Mẫn không gặp ai chạy theo mới dám lớn tiếng thở, “ Bị đến như vậy vài lần, bệnh tim của ta có lẽ đều xuất hiện…”
“Bệnh tim là cái gì? ” Dương Quá tò mò hỏi, nhìn thấy Mẫn Mẫn thở hổn hển, hắn thật khinh thường, “Ngươi còn nói bản thân là thần tiên, sao thể lực lại kém như vậy? ”
Truyện thần thoại của Tống triều xưa nay đều miêu tả thần tiên không có gì không làm được, dù là chuyện trên trời hay dưới đất, Dương Quá trong lòng càng cảm thấy Mẫn Mẫn nói vớ vẩn.
Mẫn Mẫn bị hắn nói vậy chợt ngẩn ra, nhưng phản ứng lại rất nhanh, “Bệnh tim chính là thần tiên mới có thể bệnh…”
Dương Quá vươn ra ngón tay chỉ vào khuôn mặt đã đỏ bừng vì chạy của Mẫn Mẫn, “Mẫn Mẫn nói dối… Nói dối là nhỏ mồ côi…”
Mẫn Mẫn kêu rên một chút, “ Ta sao lại không muốn nói… Chỉ sợ vừa nói liền dọa ngươi nhảy dựng! ”
“Thiết…”, Dương Quá lộ ra một vẻ biểu tình không hiếm lạ, xoa xoa trên chóp mũi toát ra một chút mồ hôi, tuy rằng sắc mặt hắn không hồng nhuận bằng Mẫn Mẫn, nhưng là đỏ bừng một mảnh, hơn nữa hắn có một đôi mắt giảo hoạt chớp chớp, thế nhưng lưu chuyển ra một ít ý tứ hàm súc mê người.
Mẫn Mẫn thiếu một chút muốn vươn tay ở trên mặt Dương Quá nhéo nhéo, sau phát hiện lại vội vàng thu trở về, “Ta pháp lực còn chưa đủ, nhưng là ta có thể nói hai việc… ”
Dương Quá tuy rằng không tin, nhưng cũng cẩn thận nghe lời nàng, thấy Mẫn Mẫn không nói tiếp câu sau không khỏi quay đầu lại thúc giục, “Hai việc gì? ”
Mẫn Mẫn nghĩ đến bản thân lần đầu tiên thành trẻ con, “Ta biết người đã từng đi hái sen… Hơn nữa lúc ấy bên cạnh còn có một con thuyền, trên thuyền một đôi vợ chồng cộng thêm đứa nhỏ còn quấn tã lót, đứa nhỏ kia còn rơi xuống hồ.
Dương Quá lúc này cả người ngây ngẩn, tuy rằng đứa nhỏ kia rơi xuống hồ cũng không xem như lỗi của hắn, nhưng là đôi vợ chồng kia nhân đứa nhỏ chết đi đã vài lần đến nhà cãi nhau, do đó mới phải chuyển nhà thế này. Hắn nhìn nhìn Mẫn Mẫn, nhưng vẫn như trước không tin nàng là thần tiên, có lẽ cái kia là nghe lời nói luyên thuyên của hàng xóm láng giềng đi… Nhưng là người nơi này có biết việc đó sao? Bọn họ cũng vừa mới chuyển tới đây có hai ngày…
Không biết tâm tư Dương Quá, Mẫn Mẫn tiếp tục nói, “Còn có một việc, chính là trong một tửu lầu, một thầy bói ngồi cùng bàn với ngươi bởi vì ăn không trả tiền, nên gấp quá nhảy từ lầu hai xuống, sau đó bị ngươi đẩy xuống hồ, đúng hay không? ”
Mẫn Mẫn kể chuyện thứ hai này làm Dương Quá rung động, đó là lúc hắn cùng mẫu thân trên đường chuyển nhà phát sinh một việc, tuy rằng lão đạo sĩ kia lúc được vớt từ dưới sông lên, người lại có một chút si si ngốc ngốc không nhớ rõ chuyện tình trong tửu lâu, khiến Dương Quá để lại ấn tượng thật lớn.
“Ngươi… Thật là thần tiên? ” Dương Quá kích động kéo Mẫn Mẫn qua, “Vậy người có biết cha ta ở nơi nào hay không ?”
“Này ta làm sao mà biết… ” Mẫn Mẫn than thở rút tay mình về. Nghe vậy Dương Quá thất vọng cúi đầu thấp xuống, đứng dậy đi thẳng về phía trước, ngẫu nhiên đá hòn đá nhỏ ven đường, không còn dáng vẻ nghịch ngợm vừa rồi nữa, mỉm cười mơ hồ.
Mẫn Mẫn đi lên phía trước, cùng Dương Quá sóng vai đi tới, “Dương Quá?”
“Ân.”, Dương quá tùy ý đáp lại, kia một đôi mắt sáng ngời, ánh mắt tràn ngập đạm sắc thương ý, cả người mệt mỏi.
Nhìn hắn lộ ra vẻ mặt thương tâm như thế, Mẫn Mẫn bỗng nhiên sẽ không buông tha, vươn tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Dương Quá, “Thực xin lỗi…”
Nàng nhớ được loáng thoáng Dương Khang phụ thân Dương Quá đã sớm chết, nhưng là không xác định được Dương Quá này có phải là Dương Quá kia hay không. Liền tính sự thật là tương lai trở thành thần điêu đại hiệp Dương Quá, nàng cũng không nghĩ sẽ nói cho hắn biết chân tướng, cảm thấy làm như vậy khiến hắn giương lên vẻ mặt yếu đuối như thế thật là có lỗi!
“Nhưng là ta biết đoán mạng…” Đánh trống lãng sang chuyện khác, Mẫn Mẫn nói, “Khẳng định so với thầy bói có chút chuẩn hơn…”, lòng bàn tay nàng nóng nóng, hình như là muốn giúp cho Dương Quá ấm áp giống bản thân.
Nghe thấy lời này, Dương Quá nhịn không được quay đầu lại, nhìn Mẫn Mẫn gò mã trắng noãn hơi đỏ ửng, “Ngươi…về sau hội ngộ gặp một danh sư, sau đó học được võ nghệ cực tốt… cuối cùng cưới thê tử giống như thiên tiên… Trở thành một đại hiệp…!”
Mẫn Mẫn cũng không thể đem tình yêu đầy trắc chở, khúc mắc của Dương Quá và Tiểu Long Nữ nói ra đơn giản như vậy, nàng vắt óc suy nghĩ, nhớ lại cũng không nhiều, ngày đó xem tivi ai biết được sẽ có ngày xuyên qua như thế này…
Dương Quá dừng bước nhìn nàng, “Thật sao? ”, từ nhỏ Dương quá theo mẫu thân học được một chút công phu thô thiển, thường ngày ảo tưởng phụ thân của mình là một đại hiệp tài giỏi, trở về liền đem mình bước chân vào giang hồ, nhưng là mẫu thân không bao giờ chịu nói chuyện phụ thân, lần nào đề cập đến cũng là vẻ mặt tối sầm lại. Lâu nay, Dương Quá đã dần phai nhạt ý nghĩ này, ngẫu nhiên bị hài đồng khác khi dễ hay nói chuyện phụ thân, hắn liền khổ sở một trận.
Hiện tại nghe được Mẫn Mẫn tự xưng thần tiên vừa nói như vậy, ý nghĩ muốn lưu lạc giang hồ học võ của Dương Quá lại trỗi dậy, hắn thẳng tắp nhìn về phía nàng.
Mẫn Mẫn đứng ở trước mặt Dương Quá, nặng nề mà gật đầu, “Thật !~”
Trong phút chốc Dương Quá mặt mày tươi tỉnh, lộ ra trong suốt ý cười. Mẫn Mẫn thấy hắn đứng dưới ánh trăng, hơi hơi cười, một đôi mắt kia sáng tựa như lưu quang dật thải (trong mắt lưu giữ tia sáng tràn đầy. Nguyệt Nhi: Cái này ta cũng không rõ lắm nhưng đại ý là như thế.), trong lúc nhất thời nàng như cảm thấy ánh mắt này còn muốn lóng lanh hơn sao trên trời, trong lòng ngẩn ngơ một chút, lập tức cũng cùng Dương Quá nở nụ cười.
Vừa vặn lúc Bộ đầu trên đường đi tuần tra ngang qua, nghe thấy mấy tiếng cười ở đầu đường vốn đang yên tĩnh nhất thời có chút kinh ngạc, vội vàng tìm kiếm, quả nhiên nhìn thấy hai tiểu hài tử đang tay trong tay. Lập tức Bổ đầu một tiếng nói to. “Dương Quá, Mẫn Mẫn? ”
Mẫn Mẫn nghe được có người kêu nàng liền quay đầu lại, Dương Quá vừa thấy chẳng phải mẫu thân đến tìm mình mà là một nam tử xa lạ, liền lôi kéo nàng chạy đi.
Bọn họ chạy. Bổ đầu liền đuổi.
Cuối cùng hai người vẫn là bị bắt được, đem thẳng đến nha môn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com