Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Hồi 2: Hơi Thở.

"Ta chỉ giúp nó không phải chịu cái lạnh của tuyết"

...

"Đêm đó rất lạnh... Từ ngôi làng dưới chân núi mà quay về nhà khiến bản thân tôi cảm thấy rất mệt mỏi"

"Đến gần hơn với ngôi nhà của mình... Nó lạnh tanh và vắng vẻ hơn thường ngày"

"Ngay cả lòng ngực của tôi lại cảm thấy một luồng khí rất kì lạ... Nó tràn đầy sát khí và khát máu"

"Thứ sát khí ấy làm cho tôi phải run lên vì sợ"

***

Nozome tiến lại gần nhà của mình, cả căn nhà tối đen như mực, cái cảm giác mà cô cảm nhận được ban nãy ngày một mãnh liệt hơn hẳn, nó làm cho cô phải căng thẳng và run lên từng cơn.

Cứ thế, tay cô chậm rãi mở cánh cửa gỗ kia ra, căn nhà rất tối khiến cho tầm nhìn của Nozome rất hạn chế, cô lại từng bước tiến vào bên trong nhà của mình, trong lòng cứ lo sợ và tự hỏi rằng cha và mẹ của cô đâu? Và cả đứa em trai của cô nữa. Tại sao ngôi nhà của cô lại u ám như vậy?

Tiến càng sâu vào trong, bóng tối như nuốt chửng lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô.

Bất chợt Nozome cảm thấy tất của mình hơi ươn ướt, mắt liền đảo xuống mà liếc nhìn sao lại như thế, rất tối không rõ thứ chất lỏng dưới chân mình là gì cô bèn ngồi xổm xuống mà xem cho rõ rằng.

Tay cô chấm nhẹ vào thứ chất lỏng ấy rồi đưa lên nhìn, mắt cô mở trân trân, cơ miệng cứng ra đấy khiến cho da mặt cô tê dại.

Đó... Đó là máu, trong đầu cô chợt lóe ra câu nói đó, cô hoảng loạn ngả về phía sau, tay chống lại run rẩy tháo lui ra ngoài.

***

"NOZOME!"

Tiếng gọi lớn ban nãy và những lần lay mạnh đã làm Nozome thức giấc, là Hanae, bà ta đã đánh thức cô dậy.

Ánh mắt lo lắng ấy cứ nhìn chăm chăm cô không ngui.

"Ngươi gặp ác mộng sao?" - Giọng nhỏ nhẹ Hanae nói.

Mắt cô đỏ hoe, hơi rưng rưng giọng cô như nghẹn ứ "Phải... Phải!"

Hanae ngồi xuống bên cạnh cô, bà ta nhẹ nhàng khoác tay lên ngươi cô mà khẽ kéo người Nozome lại gần.

Đầu của cô dần dần ngã vào ngực của bà, mùi hương trên người của bà ấy thật dễ chịu, nó làm cho sự căng thẳng của đêm hôm ấy tan biến đi từng chút một.

"Ngươi muốn khóc thì cứ khóc đi"

Nozome nghe thấy liền nghẹn cứng cổ họng, giờ cô lại cảm nhận được luồng khí êm dịu phát ra từ ngươi của ta bà, nó ấm áp và dịu dàng hệt như mẹ của cô vậy. Nó thật yên bình.

"Nhưng kể từ hôm nay trở đi sẽ là lần cuối ngươi được quyền rơi lệ" Bà ta đặt nhẹ tay lên đầu Nozome rồi ấn nhẹ "Ta sẽ dạy ngươi biết cách sử dụng kiếm thuật để có thể tự tay trảm tất cả những Oni

***

3:00 AM, Ngày thứ nhất.

Cô run lẩy bẩy sau khi được dội một chậu nước khi đang ngủ, vào ban sáng không khí ở ngọn núi cô sinh sống rất loãng còn thêm sự lạnh giá như đang cắt xén từng mảng thịt đang hành hạ cơ thể cơ thể của cô, khiến cho bất kì một người bình thường nào cũng phải chùn bước.

"Cầm lấy thanh Katana kia lên" Giọng đanh thép Hanae nói.

Nghe thấy lệnh của bà ta cô liền run rẩy đưa tay mà cầm lấy thanh Katana kia.

"Nhanh lên! Không có thời gian cho ngươi lề mề đâu"

Nói xong cũng phải mất vài phút để Nozome có thể cầm lấy thanh Katana và bước ra ngoài, trời hơi tối, không khí xung quanh rất lạnh nó dường như đang xồng xộc chui vào bên trong lá phổi yếu ớt của cô mà hủy hoại từng chút một.

"Huyết Quỷ Thuật: Bộ"

Bà ta dùng sức mạnh của mình mà dịch chuyển bà ấy và Nozome vào một nơi khác, nơi họ đang đứng là một khu rừng, nơi đây có những cây cổ thụ to tướng và cao chọc trời, nhưng tuyết vẫn cứ rơi trắng xóa cả khu rừng.

Hơi thở của Nozome dần dần gấp gáp hơn hẳn 'Sao... Sao lại khó thở thế này'

Có lẽ không khí nơi đây rất loãng làm cho nhịp thở của cô ngày một khó khăn.

"Bây giờ ngươi sẽ rời khỏi khu rừng này trước bình minh mà không có sự trợ giúp của ta"

Nozome trân trân hai mắt rồi run rẩy từng câu.

"Bà... Bà đùa sao?"

Không khí rất loãng, ngay cả việc nói chuyện cũng làm cho cô rất mệt mỏi khó mà hô hấp được.

"Giữ hơi thở của mình cho đều vào" bà ta dần dần tan biến khỏi tầm nhìn của cô "Hãy nhớ cho kĩ đấy"

Nozome khuỵu gối xuống đất, tay ghì chặt cổ của mình mà nặng nề thờ từng hơi.

"Mình... Mình chết mất... Khó .. Khó thở quá... Mình phải làm sao đây"

"Haa... Haaa... Haaa.." hơi thở của cô ngày càng yếu đi thấy rõ, lòng ngực cực kì nặng nề như có thứ gì đò đè năng bên trong ngực cô vậy.

"Giữ hơi thở của mình cho đều vào"

Bất giác cô nhớ lại lời dặn dò trước khi rời đi của Hanae, cô liền há miệng ra cố gắng hít lấy thật nhiều không khí càng tốt.

Dần dần cô thở ngày một đều đặn trở lại, lòng ngực liền đỡ nặng đi và êm ái hơn, đầu óc giờ đã tỉnh táo trở lại.

Tay chân tuy còn hơi run rẩy đôi chút nhưng bây giờ cô đã có thể đứng dậy dễ dàng.

Cứ thế cô sử dụng hơi thở của mình một cách chậm rãi hơn và linh hoạt hơn.

"Mình phải rời khỏi đây thôi"

***

Hanae ngồi ở gần bếp lửa, ánh mắt cứ ảm đạm mà nhìn đóm lửa hồng đang cháy kia, lòng cứ bồn chồn lo lắng rằng liệu con bé có hiểu được những gì bà ta nói hay không? Hay con bé đang đau đớn và dần dần chết ngạt ở trong khu rừng.

"Ngươi nhất định phải vượt qua thử thách lần này"

***

Nozome vừa chạy vừa tránh những cạm bẫy được đặt sẵn trong khu rừng, tuy việc hô hấp đã không còn là vấn đề nữa nhưng di chuyển liên tục suốt một thời gian dài làm cho tứ chi của cô như rã rời, nó như sắp đứt lìa ra và không còn nghe cô ra lệnh nữa.

'Nozome! Mày làm được ... Mày sẽ vượt qua được tất cả mà'

Vừa chạy trong đầu cô cứ tự động viên bản thân mình, phút chốc ánh mắt của cô lại đưa xuống thanh Katana.

'Chị sẽ tìm cách hóa giải lời nguyền cứu em... Akira ạ'

Trong giây phút mất tập trung ấy, mặt đất phía dưới chân cô vừa đạp lên ban nãy bất chợt lún xuống làm cô té một cú như trời giáng.

"Ahhhhhhh! Chân... Chân của mình"

Sau cú ngã đó mắt cá chân của cô đã bị trật, nó đau điếng và tê dại.

Răng cô nghiến chặt nước mắt sắp vươn ra liền được cô kìm nén lại.

'Không được rơi lệ... Chỉ ... Trật mắt thôi... Phải đứng lên trước khi mình vượt quá giới hạn'

***

"Kể từ ngày hôm nay trở đi sẽ lần cuối ngươi được quyền rơi lệ"

"PHẢI! MÀY KHÔNG ĐƯỢC TỪ BỎ... CHỈ MỚI BẮT ĐẦU THÔI!" Nozome thét to rồi cố gắng hết sức mà đứng dậy, tay cô bám víu vào miệng hố, cô dùng toàn bộ sức lực cuối cùng để trèo lại lên trên.

Quay trở lại được mặt đất, Nozome cố gắng lê từng bước mà tiếp tục di chuyển để rời khỏi khu rừng.

'Mình cảm nhận được nó... Luồng khí mà căn nhà của bà ta phát ra ngày một gần hơn'

Nozome vừa chạy vừa né các chướng ngại và bẫy được văng sẵn, cô cảm nhận được và phân biệt những luồng khí mà mọi sự vật hay sinh vật phát ra rất rõ ràng. Rồi cứ thế mà tìm ra đường ngắn nhất và an toàn để quay trở về căn nhà của Hanae.

Ánh nắng chiếu trên khuôn mặt của Nozome báo hiệu rằng cô đã rời khỏi khu rừng u ám đó, ánh nắng ấm áp và tươi sáng làm cho lòng cô dễ chịu hơn hẳn.

"Mình... Mình vượt qua được rồi sao?"

Hanae từ trong nhà bước ra rồi từng bước tiến lại gần Nozome.

"Ngươi mất 6 giờ 14 phút để rời khỏi khu rừng"

Nozome khập khiễng từng bước.

"Hanae... À không... Sư phụ! Xin hãy dạy con cách... Có thể... Triệt hạ bọn Oni!"

...

Còn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com