Vị Y Y ta là mỹ nhân bậc nhất kinh thành. Thế mà tại sao Hoàng thượng lại có thể nhìn bức hoạ về ta mà chê ta xấu không cho ta làm phi? Tiếng lành đồn xa, ta bị mọi người dèm pha cười cợt. Ta không phục, ta phải vào cung làm hoạ sư vẽ mỹ nhân thành xấu nữ, vẽ hoàng thượng thành xấu xí để lưu truyền ngàn năm!!! Truyện siêu siêu dễ thương ❤️___________Tác giả: Chi Trăn, Tiểu CầuNguồn: Lục Dương_TranslatorDịch: Lục Dương_Translator…
Tác giả: Mộc Qua HoàngThể loại: đam mỹ, hoan hỉ oan gia, cường cường, vườn trường, HE.Nhân vật chính: Hạ Triều x Tạ DuNhân vật phụ: Thầy cô và các bạn học .v.v.Tiến độ bản gốc: hoàn thành (112 chương) + 3 Ngoại truyệnGIỚI THIỆU:Tạ Du cùng Hạ Triều vốn là đại ca hai lầu Đông và Tây, đáng lẽ theo lệ thường nước giếng không phạm nước sông, nhưng lên đến lớp mười một, hai vị "thiếu niên phản nghịch" thuộc dạng phong vân trong trường không chỉ được xếp vào cùng một lớp mà còn trở thành bạn cùng bàn.Hai tên này rõ ràng là học bá mà lại giả vờ làm học tra, diễn ngược diễn xuôi, cứ đến kì thi là tranh nhau hạng nhất đếm ngược, ngoài mặt thì ngày nào lên lớp cũng giả vờ chơi game, tỏ vẻ không tranh sự đời, sau lưng lại vụng trộm học tập. Sau đó... hai đầu gấu trường nói chuyện yêu đương.Mình xin lỗi bạn edit, vì chưa có sự edit mà đăng truyện này lên. Mình cũng muốn đọc trên wordpress nhưng chữ nhỏ quá không có chế độ phóng to mình đọc không được vì mình bị cận nên mình đăng lên để phóg to chữ cho dễ đọc,nếu mà bạn edit có ý kiến thì mình sẽ xóa. Cảm ơnĐây là đường link của bạn edithttps://leotaozi.wordpress.com/muc-luc-nguy-trang-hoc-tra/M.n ai đọc chữ mà không cần phóng to thì vào link đọc ủng hộ bạn edit nha…
Tác giả: Nhất Tiết NgẫuSố chương: 89 chương + ngoại truyệnNguồn: Tấn GiangThể loại: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, ngọt sủng, xuyên sách, vườn trường, chủ thụ, sảng văn, ngược pháo hôi.Công chiếm hữu cao, u ám điên khùng x thụ kiêu căngTình trạng edit: Xong Edit: Apricity Team (Vọng Thư Các 2.0)…
Tên truyện: Thừa cơ mà nhập.Tác giả: Nhược Đào Lý.Số Chương: 100 - Đã hoàn thành.Nguồn QT: Wikidth.Cố Dung Khanh là nữ thần của Ôn Lĩnh từ thời đại học.Để có được Cố Dung Khanh, Ôn Lĩnh đã đứng ở ngoài, chờ thời cơ thích hợp mà chiếm lấy.Cho dù, Cố Dung Khanh không yêu cô, thì làm sao nào? Không chiếm được tâm thì phải chiếm được thể xác!Nhưng mà, trong lòng nữ thần lại có bạch nguyệt quang, phải làm sao đây?Ôn Lĩnh và Cố Dung Khanh kết hôn với nhau bảy năm, sự kiên trì của Ôn Lĩnh cũng có giới hạn.Ôn Lĩnh quay đầu nhìn cuộc hôn nhân bảy năm qua cùng với Cố Dung Khanh. Cô cảm thấy mình như là bà mẹ đơn thân.Sau đó...người ta bắt gặp cô ở Cục Dân Chính.TIN HOT: <<Ảnh Hậu Cố Dung Khanh cùng với tiểu biên kịch Ôn Lĩnh ẩn hôn>>Nhưng mà...các cô đã ly hôn rồi.Không lâu sau đó, Ôn Lĩnh nhận được câu hỏi của phóng viên hỏi cô vì sao ly hôn, cô hỏi lại: "Cố Dung Khanh nói như thế nào?"PV: "Tình cảm tan vỡ.""Không có cảm tình, mà tôi thừa cơ mà nhập."Sau này, Ôn Lĩnh phát hiện... không phải cô thừa cơ mà nhập. Chẳng qua là do EQ của Cố Dung Khanh khá thấp.Tóm tắt: Cùng với cô vợ trước EQ thấp phục hôn.Thể loại: Bách hợp, HE, Gương vỡ lại lành, Giới giải trí.…
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HEĐộ dài: 171 chươngNguồn: thuvienngontinh.comChuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khácBiên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? "[1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại."Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai."Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?"Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở."Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi".Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh....Có một câu nói rằng:Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không?Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!"...Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.…