Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

4

Tối hôm đó, hành lang Hogwarts kéo dài như một vết nứt không bao giờ chạm đến điểm kết thúc. Những cây đuốc lập lòe cháy, nhưng ánh sáng của chúng như bị bóp nghẹt, chỉ còn lại thứ bóng tối mỏng nhưng dai, bám lấy người tôi như sương thuốc độc. Sự im lặng trong lâu đài khiến từng tiếng bước chân tôi vang lên khô khốc, và tôi biết, nếu để mình dừng lại, tôi sẽ sụp xuống ngay tại đây.

Bàn tay tôi rỉ máu. Những vệt đỏ nhỏ giọt xuống nền đá, lấp lánh dưới ánh đuốc như thứ gì đó sống. Mỗi giọt nặng như một tiếng đếm ngược. Tủ biến mất vẫn không hoạt động. Chết tiệt... nếu nó không mở, mẹ tôi sẽ...

Tôi nghiến răng.

Rồi tôi biến mất vào lối tắt dẫn đến căn phòng bỏ hoang ở Hogsmeade, nơi tôi giấu cái tuyệt vọng cuối cùng của mình. Nơi người ta chẳng tìm tới, nơi tiếng gió cũng lười lách qua những khe cửa mục. Tôi chọn nó vì nó giống tôi: trống rỗng, kiệt quệ và đầy những âm thanh không ai nghe thấy.

Cánh cửa đóng sầm lại phía sau như chặn mất cả không khí. Một tiếng rầm vang lên chói tai rồi chìm vào im lìm, dứt khoát đến mức tôi có cảm giác như thế giới ngoài kia bị gạch bỏ khỏi bản đồ tồn tại của mình.

Không gian bốc mùi gỗ ẩm, bụi cũ và thứ hơi lạnh lẩn quẩn của căn phòng quá nhiều năm không ai chạm tới. Những mảnh gỗ gãy treo lủng lẳng như xương sườn một con quái vật đã chết từ lâu. Căn phòng này là một cái bụng rỗng của thế giới, nơi mọi lời cầu xin đều bị nuốt chửng trước khi kịp vang thành tiếng.

Tôi đấm vào tủ.

RẦM.

Lần nữa.

RẦM.

Máu bật ra từ khớp tay, nóng hổi, nhưng ngay lập tức lạnh đi trong không gian buốt giá, trộn lẫn với mùi gỗ ẩm và bụi cũ, và tôi cảm thấy toàn thân như bị kìm chặt trong căn phòng hẹp, mỗi nhịp tim đều đập mạnh đến mức tưởng chừng sẽ bật ra ngoài lồng ngực.

 "Làm ơn... mở ra đi..." tôi khàn giọng thều thào, tiếng nói mảnh, dội ngược lại tường như thể cả căn phòng đang nhạo báng tôi, và không ai trả lời, không một tiếng đáp. Tôi nghiến răng, nâng đũa phép, giáng xuống tấm gỗ như thể sẽ cắt tan tất cả, hét lên một tiếng mà chính bản thân tôi cũng cảm thấy ghê rợn trước âm thanh khàn đặc của nó. Một tia sáng chém ngang mặt tủ, lóe lên trong bóng tối, làm bụi bay mịt mù, rung lên từng nhịp dữ dội, như chính cánh cửa biết tôi tuyệt vọng mà cố tình chống lại.

Tôi tiếp tục dồn sức, thêm một cú phép, rồi thêm một cú nữa, toàn bộ căn phòng rung lắc, gỗ nứt kêu rên, bụi gỗ rơi lả tả, mùi kim loại từ máu lẫn vào không khí lạnh làm tôi gần như ngạt thở, tim đập loạn nhịp, mồ hôi dính từng sợi tóc, từng sợi vải áo. Và rồi, trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, cánh cửa bật mở, một khe sáng chói loá xé toạc bóng tối, kéo theo một luồng gió lạnh từ ngoài tràn vào, làm tôi chao người, lòng trống rỗng đến mức mọi thứ xung quanh như tan ra, tôi cảm thấy vừa nhẹ nhõm vừa tê tái, vừa như được cứu sống vừa như bị hắt vào vực thẳm sâu nhất của tuyệt vọng. Tôi đứng đó, lưng dính bụi, tay còn nóng rẫy, hít một hơi dài đầy khói bụi và mùi gỗ nứt, mắt nhìn vào khoảng trống mà tủ vừa nhường lại, và trong giây phút đó, tôi nhận ra rằng cái cảm giác bất lực này, cái cảm giác cả thế giới quay lưng với mình, chưa bao giờ gần gũi và khốc liệt đến thế.

"Draco?! DRACO!"

Potter.

Và theo sau nó, giọng Ron vang lên phẫn nộ: "Harry, không thể nào- Trời ơi, cái tủ đó-!"

Ginny thở hắt ra: "Draco, anh điên rồi đấy!"

Tôi quay ngoắt lại, ánh mắt sắc như dao.

"Tất cả các người ra ngoài."

Harry đứng yên, lặng lẽ, như thể cả thế giới quanh cậu ngừng lại trong khoảnh khắc đó, chỉ còn lại hơi thở nặng nề của tôi và nhịp tim rối loạn. Nhưng hai người còn lại, Ron và Ginny, lùi lại một bước, ánh mắt đầy cảnh giác xen lẫn lo lắng; Ron đỏ bừng mặt, môi mím chặt, tay nắm chặt áo, sẵn sàng phản ứng, còn Ginny thì cau mày, nhìn tôi bằng sự pha trộn giữa sợ hãi và giận dữ, như thể chỉ một cử chỉ sai lầm thôi cũng đủ khiến mọi thứ sụp đổ. 

Harry bước lên đầu tiên, chậm rãi, từng bước một đầy quyết tâm nhưng không mang theo đe dọa, chỉ đặt tay lên đũa phép một cách tự vệ, như muốn nói: tôi không muốn chiến đấu, nhưng tôi sẽ không đứng nhìn cậu tự hủy hoại mình. Tôi nheo mắt, muốn gào lên, muốn buông lời chửi rủa, nhưng thứ gì đó trong ánh mắt cậu khiến tôi bất giác dừng lại, lồng ngực căng như muốn vỡ ra. Không khí căng thẳng đến mức mỗi tiếng thở cũng vang như tiếng sấm, bụi bay mịt mù trong căn phòng, ánh sáng từ tủ chớp lên liên hồi, phản chiếu trên mắt tôi và ánh mắt xanh dương của Harry, tạo ra một vệt sáng lạnh lẽo nhưng dằn nén. Tôi cảm thấy bàn tay mình run lên, máu vẫn rỉ ra từ khớp tay, da nóng nhưng lạnh buốt len lỏi, và trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng chẳng còn ai ở bên tôi ngoài chính bản thân, ngoài nhịp tim hỗn loạn này, và ánh mắt Harry, kiên định, lo lắng, và... dịu dàng một cách bất ngờ đến mức làm tôi bối rối. Tôi muốn buông tay đũa phép, muốn chạy trốn, muốn la lên, nhưng chẳng lời nào thoát ra được; mọi thứ trong tôi dồn lại, chất đặc đến mức không thể thở nổi. Và tôi biết, nếu một trong chúng tôi sơ suất, nếu một khoảnh khắc bị lỡ, cả căn phòng có thể nổ tung, cả thế giới nhỏ bé này của tôi sẽ vỡ tan.

"Draco," Harry nói, giọng hạ xuống, mềm mà cẩn trọng. "Cậu làm cái này là tự sát."

"Và thì sao?" Tôi bật lại, giọng cao đến mức cả ba người họ đều giật mình. "Cậu nghĩ tôi còn bận tâm à?"

Harry tiến thêm một bước.

Tôi nâng đũa phép.

"Lùi lại, Potter."

Ron túm tay áo Harry: "Harry, nó không bình thường đâu."

Câu nói đó khiến tôi cứng người lại một thoáng, một thoáng rất ngắn, nhưng đủ để tim tôi nhói như bị ai bóp mạnh. Nhưng rồi tôi siết răng, thề không để bất kỳ kẻ nào chạm đến cái khoảng yếu mềm đó nữa. 

Tôi ngẩng đầu, hơi thở bật ra thành những tiếng gấp gáp, và trong khoảnh khắc mọi lý trí tan biến, tôi hét lên, dồn toàn bộ phép thuật còn sót lại vào cú bắn tiếp theo. Ánh sáng bật ra từ đầu đũa trắng lóa, méo mó, dữ dội và tuyệt vọng đến mức ngay cả những mảnh bụi trong không khí cũng như bị xé rách. Căn phòng rung lên, tủ rung theo, và tôi biết... chỉ một chút nữa thôi là mọi thứ sẽ nổ tung. Nhưng chưa kịp để lời nguyền chạm vào mặt gỗ, một bóng người lao đến, thật nhanh, thật bất ngờ, Harry Potter chộp lấy cổ tay tôi, siết mạnh đến mức các khớp tay tôi bật đau, bẻ hướng đũa sang một bên. Tia phép bị lệch đường lao thẳng vào bức tường phía sau Ron, nổ đùng một tiếng đến mức cậu ta thốt ra một tiếng hét cộc cằn, bật lùi về phía sau, mắt trợn tròn như vừa nhìn thấy chính cái chết lướt ngang mũi mình.

Mùi gỗ cháy khét tỏa ra, tro bụi rơi lả tả xuống sàn, và sự hỗn loạn từ âm thanh, ánh sáng và hơi thở của tất cả chúng tôi hòa vào nhau giống như chính căn phòng đang nghẹt thở vì một bí mật quá lớn, quá tối mà nó không thể nuốt trọn. Harry siết chặt cổ tay tôi hơn, hơi thở của cậu ta phả vào mặt tôi, ấm, gấp, khàn, và đầy hoảng hốt. Cả người tôi tê dại trong một khoảnh khắc mà tôi không cho phép mình thừa nhận. Và xung quanh chúng tôi, mọi thứ bỗng trở nên quá lớn: tiếng tim đập trong ngực, tiếng Ron chửi thề vì suýt nổ tung, tiếng Ginny hít vào một hơi sắc lạnh và sự thật rằng tôi vừa chút nữa giết cả đám bọn họ trong cơn tuyệt vọng của chính mình.

"ĐIÊN RỒI À?!" Ron quát. "Cái này nổ một cái là chúng ta bay màu cả bọn đấy!"

"Cậu muốn chết chung với tôi à, Potter?!" tôi gầm lên vào mặt Harry.

Cậu ta không lùi. Trái lại, siết tay tôi mạnh hơn, đến mức tôi cảm nhận được cả nhịp tim của cậu dồn vào cổ tay mình, nóng ran nhưng cũng như cố giữ lấy tôi khỏi vực thẳm mà tôi đang nhảy xuống. Ánh mắt Harry khoét sâu vào tôi, xanh thẳm nhưng dịu dàng một cách lạ thường, như thể cậu không chỉ nhìn thấy tôi bên ngoài, mà còn nhìn thấu cả những vết rạn, những cơn giận dữ, tuyệt vọng và nỗi cô độc mà tôi không muốn ai biết. Tôi muốn rút tay, muốn giật đũa phép, muốn hét lên rằng tôi không cần bất cứ ai cứu giúp, nhưng bàn tay cậu như một sợi dây vô hình níu chặt, vừa ấm áp vừa kiên quyết, khiến tôi bất lực. Không gian xung quanh nặng nề đến mức thở cũng khó, bụi gỗ từ tủ nứt bay lẫn với mùi máu và hơi lạnh cắt da, hòa cùng tiếng tim tôi và hơi thở gấp gáp của Potter, tạo thành một thứ âm thanh dồn dập, hỗn loạn, vừa gần vừa xa, như thể cả thế giới chỉ còn lại chúng tôi. Tôi cảm thấy một thứ gì đó mềm mại len lỏi vào lớp vỏ cứng rắn mà tôi xây dựng bấy lâu sợ hãi, yếu mềm, nhưng cũng là... nhẹ nhõm.

"Không." Harry nói. "Tôi muốn cậu dừng lại trước khi tự giết mình."

Tôi bật cười, một tiếng cười sắc và nát như mảnh thủy tinh.

"Potter, tôi không có lựa chọn nào khác."

Harry khựng lại.

Tôi siết hàm, không trả lời. Nhưng im lặng cũng đủ để trả lời.

Ron nhìn qua Harry, nhỏ giọng hơn: "Harry... nó không nói đùa đâu."

Harry cúi xuống nhìn bàn tay tôi. Máu nhuộm cả cổ tay, chảy xuống ngón.

"Cậu đang chảy máu."

"Tôi biết," tôi gắt. "Và tôi không cần-"

Harry chộp tay tôi, kéo lại trước khi tôi kịp giật ra.

Ron bật: "Harry!"

Harry chạm nhẹ đầu đũa phép vào tay tôi.

"Không" tôi cảnh giác.

"Episkey."

Làn ấm lan ra, đầu tiên nhói lên như một mũi kim xuyên qua từng mạch máu, làm tôi giật mình, rồi chậm rãi dịu xuống, trải đều khắp bàn tay. Da liền lại, mịn màng, như thể phép thuật xóa đi dấu tích của nỗi đau thể xác, nhưng cơ thể tôi vẫn căng cứng, không phải vì máu, mà vì cái cảm giác trống rỗng bên trong. Như thể vết thương được chữa lành, nhưng những mảnh vụn của tuyệt vọng, của nỗi cô đơn, của những năm tháng tôi phải tự bơi trong bóng tối, vẫn không rời đi. Tôi quen với việc để máu chảy, để cơn đau làm tôi tỉnh táo, để nó nhắc tôi rằng tôi vẫn còn sống giờ đây, khi bàn tay được hàn lại, tôi nhận ra nỗi đau không còn là cứu cánh, mà là thứ duy nhất tôi có thể kiểm soát.

Hơi ấm còn sót lại trên da, lan xuống cánh tay, rồi tản ra như một sợi dây vô hình, vừa dịu dàng vừa kiên quyết, nhắc nhở tôi rằng không ai ngoài Potter có thể chạm vào điều này, và điều đó làm tôi căng thẳng đến nghẹt thở. Tôi cố gồng mình, rút tay ra, nhưng cảm giác bị kìm lại vẫn tồn tại, nặng nề và dai dẳng. Không khí trong phòng trở nên dày đặc, như chính sự im lặng đang ép tôi phải thừa nhận một điều mà tôi chưa từng muốn đối diện: sự yếu mềm của bản thân, sự cần thiết của sự quan tâm, và sự gần gũi mà tôi vừa sợ hãi vừa thèm khát.

Tôi siết chặt hàm, cố gắng trấn tĩnh, nhưng bên trong, tim tôi vẫn đập dữ dội, nhịp điệu hỗn độn của nó như muốn hét lên rằng tôi không muốn ai nhìn thấy phần yếu đuối này. Tôi quay mặt đi, giấu bàn tay lại, để phép thuật chữa lành trở thành vết nhơ riêng tư mà tôi không muốn chia sẻ. Và trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra, không chỉ da thịt được hàn lại, mà một phần tâm hồn tôi cũng vừa bị ai đó chạm đến mềm yếu, tổn thương, nhưng cũng được an ủi, và tôi không biết nên tức giận hay biết ơn.

"Tôi không cần sự thương hại của cậu," tôi nói, giọng thấp nhưng run.

"Tôi biết." Harry đáp, mắt không rời tay tôi. "Nhưng tôi vẫn làm."

Không khí trong phòng căng như dây cung.

Ron ho nho nhỏ, như muốn phá đi sự im ắng: "Ờ... Harry, cậu có định... buông tay nó ra chưa?"

Harry giật mình, bỏ tay tôi ra chậm rãi, như thể sợ rằng bất cứ lực nào mạnh hơn cũng sẽ khiến tôi vỡ tan. Tôi lập tức giấu bàn tay đã lành lại sau lưng, co vào lòng như một bí mật mà tôi không muốn ai biết, như thể phép thuật chữa lành ấy là vết nhơ, là bằng chứng rằng tôi đã yếu đuối. Tim tôi vẫn đập dữ dội, từng nhịp nhói lên trong lồng ngực, nhắc nhở tôi rằng sức mạnh không phải lúc nào cũng nằm ở việc ai không bị thương, mà là ở việc giấu đi những dấu vết của nỗi sợ hãi.

Tôi nhếch môi, cố tạo ra một nụ cười cứng, nhưng ngay cả chính tôi cũng nhận ra nó không thể xóa đi cảm giác trống rỗng đang lan khắp cơ thể. Hơi ấm từ tay Harry vẫn còn sót lại, len lỏi qua từng khe hở, nhắc tôi rằng ai đó đã chạm vào phần tôi muốn giấu nhất. Một phần trong tôi muốn giằng tay ra, chạy trốn khỏi sự dịu dàng đó, nhưng một phần khác, đáng sợ hơn, lại muốn nán lại, muốn cảm nhận thêm một chút, muốn giữ lấy cảm giác rằng không phải lúc nào tôi cũng phải chiến đấu một mình.Ginny tiến lên một bước, ánh mắt sắc nhưng hiền: "Draco... không ai muốn cậu chết cả."

Tôi quay mặt đi, hít một hơi khó nhọc.

"Các người không hiểu gì đâu."

Harry trả lời ngay lập tức:

"Tôi hiểu. Hơn cậu nghĩ."

Tôi đứng chết lặng.

Một giây.

Hai giây.

Rồi tôi bước nhanh ra cửa, gần như lao về phía nó, như thể chỉ cần thêm một giây nữa trong căn phòng ngột ngạt ấy thôi là tôi sẽ vỡ tan ra trước mặt cả ba người bọn họ. Tôi không dám nhìn ai, không phải vì sợ ánh mắt khinh thường, mà vì sợ nhìn thấy thứ còn tệ hơn: sự lo lắng thật sự.

Bàn tay vừa được chữa lành vẫn còn âm ấm, nhưng phần ấm áp ấy làm tôi thấy khó chịu đến mức buồn nôn. Tôi giấu nó trong túi áo, bước đi thật nhanh, vai cứng đờ. Ron đứng chắn nửa lối như muốn nói gì đó, nhưng tôi không để cậu ta có cơ hội; tôi nghiêng người lách qua, tránh ánh mắt cả ba họ như tránh lưỡi dao.

Khi đến ngưỡng cửa, bước chân tôi khựng lại. Tôi nhắm mắt, cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng không khí lạnh ngoài hành lang cắt vào phổi như dao lam, khiến tôi ho sặc sụa. Tim tôi đập mạnh đến mức ngực như muốn nổ tung, mỗi nhịp đều vang lên rộn ràng trong tai, nhắc tôi rằng mình vẫn còn sống, nhưng sống trong nỗi tuyệt vọng dày đặc.

Một phần trong tôi muốn quay lại, muốn nhìn thấy Harry, muốn nghe cậu ta nói thêm một lần nữa, muốn cảm nhận rằng có ai đó thực sự đứng ở bên tôi. Nhưng một phần khác, đáng sợ hơn, lại hét lên rằng tôi phải bước đi, phải giữ khoảng cách, phải trốn tránh thứ ấm áp mà tôi chưa từng muốn đối diện.

Tôi siết chặt tay trong túi áo, cảm giác da tay vẫn còn hơi ấm từ phép chữa lành của cậu ta như một vết thương tinh thần không lành. Một luồng cảm xúc vừa mềm yếu vừa hỗn độn lan khắp cơ thể — sợ hãi, tức giận, tủi hờn, và cả một chút muốn khóc mà tôi tuyệt đối không được phép khóc.

Tôi hít thêm một hơi, ép mình bước tiếp, mỗi bước chân như kéo lê trên sàn lạnh, dường như hành lang kéo dài vô tận, tối và âm u hơn cả lúc tôi bước vào phòng.

Điều đó... còn đáng sợ hơn cả nhiệm vụ của ...

Tôi bước đi mà không nhìn lại.

Câu nói rơi xuống lưng tôi, nặng trĩu nhưng dịu dàng đến mức tôi không thể thở nổi. Tôi đứng chết lặng, mắt vẫn nhắm, cảm nhận từng chữ từng hơi thở, từng nhịp tim của chính mình lẫn cậu ta. Một phần trong tôi muốn quay lại, muốn thấy cậu ta, nhưng đôi chân cứ như dính chặt vào sàn, tôi chỉ biết bước đi, từng bước run rẩy, vừa muốn trốn chạy vừa muốn tiến về phía cậu ta.

Không gian xung quanh dường như tĩnh lặng đến mức tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập, tiếng hơi thở rung rinh, và cả tiếng máu chảy còn sót lại trong lòng bàn tay. Mỗi nhịp đập là một nhắc nhở rằng tôi vẫn còn sống, nhưng sống trong một thế giới mà tôi chưa bao giờ muốn là một phần của nó.

Tôi mở mắt ra, ánh sáng hành lang lạnh lẽo chiếu lên gương mặt mệt mỏi, căng cứng. Tôi không nhìn lại, không ngoảnh mặt để thấy Harry vẫn đứng đó, ánh mắt cậu ta dõi theo tôi, lo lắng nhưng kiên định, như muốn nói rằng bất cứ khi nào tôi ngã, cậu ta sẽ là người đến trước tiên. Tôi bước đi, mang theo tất cả nỗi sợ hãi, sự căng thẳng và vết thương tinh thần chưa kịp lành.

Nhưng giọng nói ấy, lời hứa ấy... vẫn bám theo tôi, nặng trĩu như một thứ ánh sáng tôi không thể nào lẩn trốn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com