Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 9

Đã ba ngày trôi qua, cũng có nghĩa là ba tiếng ở thế giới thực. Harry dựa người vào gốc cây cao lớn toả bóng mát, những ngọn gió thay phiên nhau hôn lên mái tóc đen nhánh của cậu. Cầm bức thư trong tay, Harry do dự, Hedwig đậu bên canh như nhận ra nỗi lòng của cậu, nó dụi người lên tay cậu. Lông nó mềm và mượt, trắng nõn như tuyết. Cậu yêu chiều vuốt ve nó, nó vẫn đẹp và bám người như vậy, cậu nở một nụ cười chua chát. Học sinh qua lại, trò chuyện rôm rả, tiết trời tháng tám dễ chịu, nắng nhẹ và gió mát, một buổi chiều thảnh thơi, dù sao cậu cũng không cần làm bài tập, cậu dành thời gian suy nghĩ về bức thư trong tay.

" Mày nghĩ tao có nên gửi nó cho anh ấy không, Hedwig " - Cậu nói thầm, Hedwig không hiểu, nó nghiêng đầu nhìn anh, Harry lại mở cuộn giấy ra. Những dòng chữ nắn nót, Gửi anh Cedric, Từ Harry. Cậu thở dài, cậu vẫn muộn phiền và rụt rè như vậy, không khác gì mười năm trước.

Trên tầng, một người con trai tóc bạch kim thu tất cả vào tầm mắt, anh nghiêng đầu khó hiểu, hai tay đan lại sau lưng, đó rõ là phong thái của Draco năm 27 tuổi. Anh thật muốn biết bức thư trong tay cậu là gì, là vật gửi đi hay nhận được, gửi cho ai, nội dung là gì, nó có thể nào là gửi cho anh không? 

Bỗng cảnh yên tĩnh dao động, như mặt hồ yên tĩnh gặp trận gió, Harry ngước đầu rồi ngồi phắt dậy, Hedwig bay lên cành cây to trên đầu cậu chờ đợi. Một tóc nâu hạt dẻ đến gần, là Cedric. Draco nhíu mày, chồm người xuống lan can, lông mày anh nhăn lại.

Cedric ôm một chồng sách bước đến gần cậu, anh để ý thật kỹ, trông cậu thật căng thẳng nhưng luôn mang nụ cười, đôi tay bám lấy cuộn thư trên tay như bám lấy phao cứu sinh. Vẫy đũa, giờ đây Draco đã có thể nghe rõ hai người họ nói gì.

" Anh Cedric! "- Harry nói, giọng cậu nghe thật trong trẻo, nó mang đầy sự hào hứng nhưng cũng có chút run rẩy. 

" Ừ, Harry. Em không đi cùng Ron ra sân tập sao ? " - Cedric đứng trước mặt, che cả người cậu. 

" Ừm...không, đầu năm học, chưa có nhiều trận lắm! " - Harry nói, hai mắt cậu sáng như sao, ai nhìn vào cũng thấy niềm vui trên gương mặt cậu, trái ngược hoàn toàn với sự rầu rĩ, u ám lúc nãy.

" Vậy em nên về nghỉ ngơi đi, năm tư nhiều việc! " - Cedric nói, toang rời đi.

" Ced- Cedric ! " - Cậu níu tay áo chùng của anh.

" Sao? Harry? " - Anh nói, giọng anh ấm áp và trầm ổn như một bếp lửa những ngày Hogwart tuyết rơi trắng trời. Đôi mắt anh thâm tình và dịu dàng, dịu dàng như những cái ôm và nụ cười của anh, giọng nói của anh, cái cách anh gọi tên cậu, Harry, mọi thứ của anh khiến cậu điêu đứng, như thể cậu có thể ngay tại đó, bày tỏ với anh, chỉ ít là cậu ước vậy.

" Anh - anh có thể đi thư viện với em không? Thứ bảy, học bài, nếu- nếu anh rảnh? " - Giọng cậu nhỏ dần như cậu sợ anh từ chối nhưng mắt cậu đầy hi vọng như cầu xin anh, xin anh đồng ý, xin anh đừng từ chối cậu. 

" Tất nhiên rồi, nếu em muốn, anh rất vinh hạnh! " - Anh lại cười và nghiêng đầu.

Mắt anh nhắm lại, và trong cái nắng dịu hiền và gió mát của tháng tám, Harry nhìn anh, trái tim cậu hẫng một nhịp và khối óc của cậu tự hỏi mình, có phải cậu đang ở vườn địa đàng không? Cậu thả hồn vào nụ cười của anh, và chỉ cần câu đồng ý này của anh, Harry đã trở thành kẻ hạnh phúc nhất của địa đàng.

Draco thu lại câu phép, anh xoay người, dựa vào thành lang can, gần như là run rẩy. Có cái gì đó đang cháy trong ruột gan của anh, anh không biết đó là gì, anh có một dự cảm không lành, rất xấu là khác. Ánh mắt của cậu, ánh mắt, những lời nói vấp, nó đang thì thầm bên tai anh rằng, Harry Potter có lẽ đã yêu Diggory. Anh cố xua những ý nghĩ ngu xuẩn kia đi, trái tim anh quặn lại đau khổ, não anh đang cố tìm tất cả những lý do để phá bỏ những ý nghĩ đó, nhưng tất cả những gì anh thấy, anh nghe được đều không thể cho anh kết quả nào khác ngoài việc Harry yêu Diggory. 

" Không thể nào, Harry còn không thân với Diggory như vậy. Em ấy là Harry mà, Harry rất vụng về, chắc em ấy chỉ ngại thôi... đúng chứ ? " - Anh cố thuyết phục bản thân, tay nắm thành một nắm đấm ghì chặt vào tường. 

--------------------

Ở sảnh ăn, các nhà đang xôm tụ ăn uống, kết thúc một ngày học mệt mỏi. Nhà Gryffindor vẫn như mỗi ngày, vô cùng náo nhiệt, hai anh em sinh đôi Fred và George lớn tiếng nâng ly chúc mừng cô em út Ginny tham gia đội Quidditch ở vị trí truy đuổi, anh Oliver cũng ngồi cạnh chào mừng cô vào đội. Harry ngồi một bên nhìn hai anh em tóc đỏ ca hát cụng ly, cười tít cả mắt. Đã lâu lắm rồi cậu không thấy Fred, cũng lâu rồi không nhìn thấy George cười. Dòng thời gian có nhiều thay đổi, Ginny cũng vào đội Quidditch sớm hơn một năm. Cậu cảm thấy mừng, cô có thiên phú về bộ môn này, vào đội sớm một chút, Gryffindor lại có thêm nhiều bàn thắng vẻ vang.

Trên trần nhà, những ngọn nến lơ lửng lung linh, những con cú bay lượn xung quanh chúng, dáo dác tìm kiếm chủ nhân. Cú của nhà Weasley xà xuống, một bức thư cột trong chân của nó bằng một chiếc ruy băng đỏ được Ron tháo xuống, bên trong đầy lời chúc mừng và tự hào của ông bà Weasley, Ginny ngồi nghe anh trai áp út đọc, ngại ngùng cười bẽn lẽn, Harry cũng tò mò ngó đầu vào bức thư trong tay cậu bạn đọc ké, cậu vui vẻ nhìn Ginny mỉm cười không hay biết một con cú to chảng đã đậu trước mặt lúc nào. 

" Đây là cú của ai vậy Harry? " - Seamus hỏi, nhìn con cú từ trên xuống dưới. Nó căn bản không phải của cậu, cũng không giống cú của bất kỳ ai trong bàn này. 

Harry lắc đầu, nhìn con cú, nó to hơn Hedwig rất nhiều, bộ lông lốm đốm và đôi mắt tinh tường hung dữ của nó, là một con cú đại bàng Bắc Âu, thật giống con cú tên Hunter ngang ngược của Malfoy. Và bức thư buộc trên chân nó đã chứng minh nghi ngờ của cậu, một mảnh giấy trắng ngần, thơm thoang thoảng mùi nước hoa đắt tiền, cả ruy băng và sáp niêm phong thư đều có màu xanh lục đậm, màu sắc của Slytherin, của Malfoy. 

Cậu mở bức thư ra, chỉ có một dòng chữ được viết vô cùng nắn nót, màu mực đậm và đều, thơm phức, nhìn qua đã biết là loại mực cao cấp một lọ tiêu tốn không biết bao nhiêu galleon. 


Gặp cậu ở tháp thiên văn trước giờ thiên.

                                                                                               Draco Malfoy 


Cậu và Ron nhìn nhau một cách khó hiểu, cậu nhanh tay dấu nhẹm bức thư đi trước khi có ai trong bàn tò mò thấy được. Nhìn sang dãy bàn nhà Slytherin, con cú Hunter đã bay về với chủ, thiếu niên tóc bạch kim vuốt ve nó một cách nhẹ nhàng rồi hắn quay sang nhìn về phía cậu, trong ánh mắt của hắn, Harry chẳng đọc ra được điều gì. Không có sự đe doạ, không niềm vui hay nỗi buồn, như một mặt hồ phẳng lặng không chút rung động. Cậu nhanh chóng thu lại ánh mắt, tránh gây sự chú ý. 

" Thư khiêu chiến hả? Biết ngay là nó không tốt lành gì mà! " - Ron nói, cau mày một cách giận dữ, tay cậu ghì xuống bàn. Nhìn về phía tên kìa, hắn còn không thèm nhìn về phía này nữa mà mãi mê vuốt ve con cú xấu xí to tổ chảng kia, Ron coi đó là một sự khinh bỉ tột cùng. Harry nhìn cậu, cứ tưởng như cậu bạn của mình sẽ nhảy bổ sang và đấm vào mặt thiếu gia kia. 

Ở ký túc xá, lửa thắp sáng căn phòng, tiếng củi cháy âm ỉ trong lò sưởi thật êm dịu nhưng lòng của những cậu trai Gryffindor lại như sóng vỗ ầm ầm. Ron đã nhanh mồm loan tin này cho mấy cậu bạn thân trong phòng, những công sức che dấu bức thư của Harry cũng tan thành tro bụi, và bây giờ Ron, Harry, Seamus, Dean, Neville, tụi nó còn kéo được anh Oliver ngồi quây lại với nhau, bàn kế sách đối phó Malfoy. 

Harry ngồi cạnh cậu bạn Weasley, cậu không lo lắng gì khi chỉ xíu nữa thôi mình sẽ phải đi nói chuyện với Malfoy hay cũng có thể tệ hơn là đấu đũa với hắn đến lúc một sống một còn, vế sau là theo lời của Ron, nhưng tất cả thằng con trai trong cái vòng tròn này thì lại lo như gà mẹ. Những lúc cả bọn đoàn kết thế này thực rất ấm lòng và đáng tự hào, nhưng lần này có vẻ hơi quá. Không nói, Harry còn tưởng mình đang đi đàm phán với Voldemort. 

 Dean vô cùng hùng hổ, xung phong được đi theo hộ tống cậu khỏi 'thiếu gia ác quỷ' của nhà Malfoy và tiếp đó là sự hùa theo của tất cả mấy đứa còn lại, đến cả Neville cũng giơ tay một cách tự tin. Trừ lúc Neville chém chết con rắn cưng của Voldemort, lúc còn học ở Hogwart và cả sau khi đã trưởng thành và dạy học ở ngồi trường cũ, cậu chưa bao giờ thấy Neville tự tin thế này. Anh Oliver dùng ánh mắt kiên định đòi đi theo cho thằng Malfoy một bài học, khí thế của anh không thua những lúc chơi Quidditch chút nào. 

" Thôi đi, mình sẽ không sao đâu. Chắc gì Malfoy muốn thách đấu với mình! Vả lại mình cũng không tệ, mấy bồ không cần phải nhảy bổ lên vậy đâu! " - Harry thở dài, nói. Cậu cố trấn an những cậu trai thái quá này, Harry thấy bây giờ hay mười năm sau, tất cả những đứa ở trong vòng tròn này đều giống như cũ, không thay đổi mấy.

Mọi người nhìn nhau, tuy có chút nghi ngờ và không an tâm nhưng biết Harry đã quyết định thì cũng không làm gì được chỉ đành tự trấn an nhau rồi đứa nào đứa nấy quay về giường, nằm chờ đến lúc Harry về để biết thêm chi tiết. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com