Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

anh chủ tiệm may

Lee Sanghyeok dừng chân trước tiệm may hkalpaca's, cách tiệm trà và cửa hàng cây cảnh gần ba trăm mét. Tiệm may nhỏ xíu nhưng lại vô cùng sạch sẽ và bắt mắt. Qua lớp cửa kính, Sanghyeok trông thấy người bên trong, chàng trai với dáng người nhỏ nhắn, đang cặm cụi đưa từng đường kim mũi chỉ lên xuống.

Chợt, người bên trong ngước đầu lên, chạm mắt với anh, vẻ mặt nhanh chóng trở nên chán ghét. Người ấy còn không quên giơ ngón giữa về phía anh nữa. Khóe môi Sanghyeok giựt giựt, miệng không kìm được mà buông một câu chửi thề, sau đó liền bước một mạch vào bên trong tiệm may. Anh vừa bước vào thì đi một mạch tới quầy thanh toán, nơi mà chàng trai kia đang ngồi, rồi vô cùng tự nhiên kéo cái kế bên cạnh và đặt mông xuống. Người kia chẳng thèm đoái hoài gì tới Sanghyeok, tay vẫn đang tiếp tục khâu cái lớp vỏ bên ngoài của con thú bông, gương mặt phờ phạc với hai quầng thâm đen xì dưới đôi mắt.

"Ô hay, ông chủ tiệm may sao nay trông xuống sắc thế?"

"Mày muốn tao chửi mày không Sanghyeok?"

"Mắc gì chửi tao? Nghe này Hyukkyu, đơn này tao đã đặt trước rồi chứ không phải đùng đùng hứng lên đặt rồi qua hôm sau lấy liền giống mấy lần trước đâu."

Sanghyeok dứt câu liền vắt chân, ngồi cười hề hề. Hyukkyu cuối cùng cũng không chịu được, liền quẳng cái vỏ thú bông đang làm dở xuống bàn, đứng thẳng dậy, hai tay đặt hai bên vai của Sanghyeok, vừa lắc điên cuồng vừa lớn giọng:

"Ôi đờ mờ cái tên điên này! Mày đặt vào nửa tháng trước và mày bảo tháng sau, tức là tận hai tuần nữa, là cái ngày kỉ niệm mười năm của chúng mày thì mày mới lấy hàng. Xong mắc cái mẹ gì hai giờ sáng nay mày nhắn cho tao kêu hôm nay lấy liền?"

"Ôi trời ơi mày điên thật đấy. Chơi với thằng điên như mày tao cũng điên theo luôn rồi. Đạ mú hai giờ sáng tao dậy đi vệ sinh đọc xong tao thức tới giờ muốn đấy! Tao ngủ được có hai tiếng thôi thằng khốn aaaaaaaa."

"Mày tưởng may gấu bông dễ lắm à? Tao là nhà thiết kế thời trang chứ có phải sỉ lẻ gấu bông đâu mà lúc đéo nào cũng bắt tao may gấu bông cho mày vậy hả? Rồi hai đứa mày cãi nhau cái tự dưng giờ mày bảo nay mày lấy liền, mày có còn lương tâm không vậy thằng chó?"

Bị Hyukkyu mắng một tràn, Sanghyeok không hé môi biện hộ cho bản thân mình nửa lời. Vì anh biết bản thân mình trong chuyện này sai bét nhè rồi, nên đã để mặc cho cậu bạn thân của mình mắng chửi cho đã đời. Hyukkyu la toáng lên một hồi cũng buông tay ra, quay sang một bên rồi thở dài, cố gắng tiết chế bản thân mình. Trần đời này Kim Hyukkyu tự tin nói rằng cậu rất ít khi phát tiết lên vì ai đó, vì tâm cậu luôn tịnh và cậu cũng rất giỏi trong việc kiểm soát cảm xúc của mình. Nhưng với Lee Sanghyeok thì lại là một câu chuyện khác. Khiến Hyukkyu nghĩ rằng cả hai thật sự là khắc tinh của nhau. Vì cứ mỗi lần gặp Lee Sanghyeok, hay mỗi lần Lee Sanghyeok đặt hàng ở chỗ cậu, Hyukkyu chưa bao giờ không phát tiết lên.

"Xin lỗi bạn hiền, có gì tao trả tiền gấp đôi-"

"Vấn đề không phải ở tiền bạc đâu Sanghyeok. Tiệm của tao chỉ có một mình tao vừa làm chủ vừa làm nhân viên. Và tao cũng chỉ có một cái mạng thôi. Tao vất vả lắm nên mày đừng báo tao nữa."

Hyukkyu ngồi xuống, cầm cái vỏ thú bông kia lên và tiếp tục công việc khâu vá của mình. Sanghyeok ngoan ngoãn ngồi trên ghế nhìn bạn mình đang làm việc chăm chỉ vì cái tính báo của mình. Nhìn chán chê rồi thì anh lại nhìn xung quanh. Tiệm may chỉ trưng bày vài con mannequin mặc những bộ quần áo mà Hyukkyu bảo là "đặc trưng" của cậu, toàn là màu trắng và xanh lam, ngoài ra còn có những chiếc túi tote được làm bằng len hoặc là túi vải. Tất cả nhìn sơ qua trông có vẻ khá bình thường, cũng gọi là có điểm nhấn chút chút (theo quan điểm của họ Lee). Thế nhưng tất cả đều là hàng thủ công do chính tay Hyukkyu - thủ khoa ngành thiết kế thời trang tại đại học seoul - thiết kế và làm ra. Vì thế, giá cũng không rẻ. Và tất nhiên không phải ai cứ muốn là có thể đặt được một đơn hàng ở chỗ cậu ta.

"Một tháng mày có tầm bao nhiêu đơn?"

"Tầm năm hoặc cùng lắm là mười mấy đơn. Nghe thì có vẻ hơi ít, nhưng do có mỗi mình tao nên làm nhiêu đó là đủ khùng rồi."

"Thế sao mày không tuyển nhân viên đi?"

"Tuyển thì cũng tuyển rồi đấy. Nhưng mà mấy đứa nhóc đó làm được một thời gian ngắn thì cũng nghỉ hết, không phải vì áp lực công việc thì cũng là vì không chịu nỗi tính tao."

"Ừ đúng rồi, ông già khó tính như mày ai mà chịu nỗi."

"Còn đỡ hơn thằng chủ tính dở dở ương ương như mày. Mấy đứa nhóc bên mày chịu nỗi mày chắc cũng là do tiền lương hậu hĩnh."

Lương hậu hĩnh thì đúng thật rồi. Sanghyeok trả cho mấy đứa nhóc làm thêm mười lăm nghìn won một giờ, cao hơn rất nhiều so với đại đa số các cửa tiệm khác, có khi còn thưởng thêm và cho ăn nhiều thứ khác nữa. Ừ, có khi là thế thật. Có khi bọn nhỏ chẳng đứa nào thật sự ưng anh, ở lại cũng chỉ vì lỡ bán mình cho tư bản rồi thôi.

"Vậy giờ tao tặng cho mày một nhóc nhân viên bên tao hen? Để nhóc đó giúp mày dọn dẹp này kia." Sanghyeok cười. "Mấy nhóc của tao chăm chỉ và ngoan lắm."

"Thôi, không cần. Nếu có lòng thì đừng báo tao nữa, còn có lòng hơn thì..."

Hyukkyu bỗng dừng lại một nhịp, rồi chậm rãi nói tiếp vế sau:

"... Thì bảo em Wangho của mày cho tao xin em quản lý của tiệm em ấy."

"Ồ."

Sanghyeok bất ngờ đến mức mặt nghệch ra, cả người đơ ra như bị đóng băng. Hyukkyu vẫn rất bình thản, tiếp tục công việc của mình như thể cậu chưa từng nói ra câu nói gây sốc trên kia.

Hyukkyu cuối cùng cũng đã khâu dính xong cánh tay của con thú bông đó. Cậu giơ cái vỏ lên, là một con chim cánh cụt với cái mặt có chút ngáo ngơ. Sanghyeok cau mày, không chần chừ liền bình phẩm:

"Sao cái mặt xấu quắc vậy?"

"Chứ mày nghĩ mày đẹp hay gì mà đòi hiện thân của mày đẹp?"

Hyukkyu xua xua tay, rồi mở cánh cửa ở phía sau và chạy vào bên trong. Tầm hơn năm phút sau, Hyukkyu bước ra, một bên cầm đậu một bên cầm chim cánh cụt đã được nhồi bông ú ụ rồi ném về phía Sanghyeok.

"Ơ sao lại ném?"

"Tại mày hành xác tao, tao chưa hủy đơn của mày là may rồi."

"Mày mà hủy thì chắc tao nhảy lầu mất." Sanghyeok bày ra cái mặt nũng nịu. "Tao chuyển khoản nhé?"

"Ừm. Mày nhảy lầu thì để tao giúp mày làm chủ tang. Còn bây giờ thì biến dùm, đừng ám tao nữa."

Sanghyeok khệ nệ mang hai con thú bông ra ngoài. Đến gần cửa, anh bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn Hyukkyu rồi hỏi:

"Mày có thiết kế đồ cưới không?"

"Mày dỗ người ta còn chưa xong mà đã tính chuyện cưới hỏi rồi à?"

"Hỏi trước thôi, còn chuyện cưới xin... Chắc còn lâu lắm."

"Ừ, tới đó tao sẽ hủy đơn trước ngày hai bây cưới."

"Ê, mất dạy vậy ba?"

.

.

.

Anh em chúng tôi chèo thuyền

*jjhoon đã gửi 1 ảnh*

jjhoon

Báo cáo
Otp hết giận nhau rồi
Dẫn nhau đi chơi rồi

choihyeonjun

Ôi đạ mú may thế
Anh mày nay bị sếp bắt tăng ca
Không qua được
Cơ mày may là hết giận rồi
Giờ anh chấp nhận tăng ca mười ngày liền không lương

ayoohj

Nhưng mà
Nếu anh nhìn không lầm
Hình như ca này chỉ có Wooje làm bên Tiwon thôi nhỉ

cwoojie

Dạ dm đúng vậy ạ
Anh ta đi rồi
Để lại cái cửa hàng tầy quầy cho em kết ca
ㅜㅜ ㅜㅜ ㅜㅜ

peyz.ksh

Thôi
Để nào ngơi khách rồi tui qua phụ bạn dọn nhe

cwoojie đã thả cảm xúc ❤ với tin nhắn.

oner

Mày khoải ha Kim Peyz
@cwoojie anh đang đi mua đồ
Có đi ngang qua Tiwon
Đợi 5 phút nữa anh qua phụ em

cwoojie

Dạ ehe
Cảm ơn anhhh

oner đã thả cảm xúc ❤ với tin nhắn.

rmseokie

=))) mẹ mày Moon ơi

Ít có hiếu với trai lắm

jjhoon

Y z bây ơi
Tao nghĩ là
Trời chắc sắp đổ mưa

ayoohj

Chắc mưa lớn thiệt rồi
Tự dưng anh chủ tiệm may tới
Kêu kiếm anh kìa
@jjhoon

jjhoon

Á đù

hêhhehehe
Cứ phải để tôi
🤩

choihyeonjun

Chà...

đã chuyển tiếp tin nhắn: "Anh nghĩ là"
đã chuyển tiếp tin nhắn: "Anh nên tiếp tục làm việc chăm chỉ"
đã chuyển tiếp tin nhắn: " Chứ cái group này"
đã chuyển tiếp tin nhắn: "Bị nguyền rủa rồi"

mọi người đã thả cảm xúc 😠 với tin nhắn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com