Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 15

Đến ngày khai giảng, trở về trường học, Chính Đình và Tử Dị mỗi ngày đều gửi tin nhắn cho nhau, cảm giác lén lút, vụng trộm này khiến cả hai đều vô cùng vui vẻ.

Cũng đôi khi, bản tính tinh quái nổi lên, Chu Chính Đình sẽ lấy điện thoại nhắn tin trêu chọc người kia.

【 Tử Dị à, trái tim tớ đau lắm, ngủ không yên >< 】

Mới vừa khép điện thoại di động, nhạc chuông lập tức rộn rã vang lên, là một bài hát thiếu nhi vô cùng vui nhộn "Bé chuột nhỏ, bé chuột nhỏ thật đáng yêu, thích mèo mặt lớn, mèo mặt lớn nhất...", Chính Đình nhấn nút nhận cuộc gọi, vừa đưa máy lên tai đã nghe thấy thanh âm ngập tràn lo lắng của Tử Dị "Đình Đình, có sao không? Đau lắm à? Đã nói cậu rồi, mỗi ngày cần nghỉ ngơi điều độ, ăn ngủ đúng giờ, cậu lại không nghe. Khó chịu lắm không? Ngày mai đến bác sĩ ngay cho tớ, biết chưa?"

Chính Đình bụm miệng, nằm thẳng trên giường lăn qua lăn lại, cười hổn hển không ra hơi.

"Đình Đình, sao vậy? Cậu nói gì đi, Chu Chính Đình!", âm thanh bên kia đầu dây rõ ràng lại nôn nóng hơn một chút.

Chính Đình ngập ngừng một chút mới lên tiếng "Tử Dị...", lời vừa thoát ra đã không kìm chế nổi, nắc nẻ cười lớn.

"..."

Tử Dị ở bên kia phát hiện đây đã là lần thứ n bị thằng nhóc nghịch ngợm này lừa, cứ như thế này, người bị đau tim phải là anh mới đúng. Vừa định lên tiếng giáo huấn vào câu, bỗng nhiên từ đầu dây bên kia liền truyền đến thanh âm êm ái, mềm nhẹ như nước.

"Tử Dị... trái tim khó chịu là thật đó! Nhớ cậu không ngủ được...". Bình thường, Chu Chính Đình trước mặt người khác luôn tỏ vẻ nam tử hán, đại trượng phu, oai phong lẫm liệt, thế nhưng trước Tử Dị, lúc nào cũng là bộ dạng nũng nịu, muốn được yêu thương.

Tử Dị nghe xong, dịu dàng nói "Chờ tớ một chút!", sau đó, Chính Đình nghe thấy thanh âm sột soạt cùng tiếng mở cửa. Một lát sau, Tử Dị đẩy cửa sân thượng, đứng ở giữa sân ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm thăm thẳm. Hôm nay mới đầu tháng, mặt trăng vẫn còn cong cong hình lưỡi liềm, hệt như đôi mắt của Chính Đình mỗi khi cười rộ lên, Tử Dị hướng điện thoại, nói khẽ "Đình Đình, tớ mới đúng là bệnh nhân tim giai đoạn cuối!"

Chính Đình ở bên kia không kìm chế được, nước mắt bắt đầu vội vã rơi xuống "Tử Dị, trường học thật đáng ghét, nghỉ hè lại bắt đi quân huấn, tớ muốn về nhà..."

"Chịu khó một chút, quân huấn 2 ngày là được về rồi mà".

"Không được, như vậy tớ sẽ không được ở nhà đúng ngày 26/6..."

"Ngoan, sau này, mỗi ngày 26/6, tớ đều đền bù cho cậu, được không?"

Tử Dị nhớ lại ngày 26/6 năm trước, trên hành lang tầng 6 trong trường sơ trung, lần đầu tiên dũng cảm thổ lộ lòng mình, lần đầu tiên trao nhau nụ hôn ngập tràn khói trắng, lần đầu tiên biết, đôi môi đối phương còn dễ nghiện hơn cả thuốc lá.

"Ừm, Tử Dị, nói chuyện hồi bé của chúng ta đi!", Chính Đình thoải mái trở mình, lười biếng cất giọng.

"Ừ, tớ còn nhớ, năm 8 tuổi, tiểu Đình Đình của chúng ta rất thông minh lại đẹp trai vô địch thiên hạ."

"Haha, đúng đúng, nói tiếp đi!"

"Lúc tiểu Đình Đình 10 tuổi, vì một cậu bạn tên Vương Tử Dị mà xé đi giấy khen học sinh xuất sắc...", Tử Dị bắt đầu hạ giọng, gần như một tiếng thầm thì, bên kia, Chính Đình bắt đầu có chút mông lung, buồn ngủ.

"Năm 15 tuổi, Đình Đình ngốc nghếch đem lòng thích cậu bạn kia. Thật ra, Đình Đình của chúng ta không hề biết, cậu bạn kia, từ khi mới 14 tuổi, đã..."

Đầu bên kia điện thoại truyền tới tiếng thở đều đều mềm mại của Chính Đình, Tử Dị lắc đầu cười khẽ, nhấn nút kết thúc cuộc gọi. Suy nghĩ một lúc, lại mở điện thoại, gửi đi một tin nhắn.

Bên trong phòng ký túc xá của khoa kế toán, đại học Đại Đồng, cách giường của Chu Chính Đình vài mét, một chiếc điện thoại di động bắt đầu ong ong rung lên.

Hoàng Minh Hạo đang mơ ngủ, thò bàn tay ra khỏi chăn, lục lọi lộn xộn một hồi, khó chịu lầu bầu "Ai mà thất đức như thế, nửa đêm nửa hôm còn gửi tin nhắn", rồi miễn cưỡng mở mắt, nhìn màn hình.【 Sau này nếu mà Chính Đình ngủ rồi, cảm phiền cậu giúp cậu ấy tắt di động nha, để điện thoại hoạt động lúc ngủ không tốt cho não, cảm ơn nhé. From Vương Tử Dị 】

Minh Hạo đọc xong giận dữ định ném điện thoại đi, cũng may kịp bình tĩnh suy nghĩ lại, vì tên thất đức họ Vương và tên vô tâm vô phế họ Chu kia mà tổn hại đến vật chất, kinh tế của bản thân là vô cùng không đáng, thế nên uất ức quay đầu nhìn tên họ Chu đang ngủ ngon lành phía đối diện, khóc không ra nước mắt. "Vương Tử Dị! Cậu được lắm! Cậu ta đang ngủ còn tôi thì không chắc."

Minh Hạo vừa lẩm bẩm vừa bất bình bước xuống, tiến đến giường của Chính Đình, vén màn lên, lấy điện thoại di động từ tay cậu ta ra, thằng nhóc này, ngủ như chết mà tay lại nắm điện thoại rất chặt. Vất vả lắm mới gỡ được điện thoại ra khỏi cặp móng heo kia, Minh Hạo tắt máy, ném điện thoại vào bên trong góc giường, thật muốn ném thật mạnh để cậu ta thức dậy cho hả giận. Thế nhưng, nhìn thấy Chính Đình cầm điện thoại trong tay, miệng còn cười ngây ngô, cậu lại không nỡ. Cái con người này, rõ ràng lớn hơn mình mấy tháng tuổi, sao nhìn thế nào cũng như em trai của mình vậy? Minh Hạo thở dài, bò trở về giường của mình, tự hỏi bản thân "Hoàng Minh Hạo, sao mày lại vĩ đại như thế" rồi chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau Chính Đình vừa mở điện thoại di động, nhận được một tin nhắn vô cùng rung động

【 Vương Tử Dị thích Chu Chính Đình 】

Minh Hạo bị âm thanh ong ong rung rung đánh thức, nhìn Chính Đình đem di động đặt ở chỗ có trái tim, đôi mắt nhắm lại thỏa mãn không gì sánh được, cậu liền lặng im, trở mình rồi tiếp tục ngủ.

Cuối tháng sáu, theo thông lệ hàng năm của đại học Đại Đồng, bắt đầu giai đoạn quân huấn của sinh viên, Chính Đình phơi nắng dưới ánh mặt trời chói chang, liên mồm nguyền rủa Ngọc hoàng đại đế "Ông già, ngày nào cũng xin ông tạo mưa, giờ không những không có mưa, mà cả một gợn mây che nắng cũng không có!"

Cùng lúc này, Tử Dị đã được nghỉ hè, ở nhà ung dung thoải mái trong phòng điều hòa mát rượi.

Khoảng một ngày đêm thì huấn luyện hoàn tất, Chính Đình cùng mọi người quay về ký túc xá, theo thói quen mau lẹ nhấn phím số một.

"Alo... Tớ mệt chết rồi!" Chính Đình mới từ thao trường trở về ký túc xá, nóng nực cầm một chai nước lạnh đổ lên đầu.

"Nói với cậu rồi, không được dội nước lạnh!" Tử Dị ngồi ở trong phòng khách nhỏ giọng nói, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán Chính Đình hiện tại đang làm gì.

"Lắm lời quá! Tớ tắm cái đã, cậu ăn cơm đi!" Chính Đình lấy quần áo, đi đến nhà tắm xối nước. Chờ Chính Đình tắm rửa sạch sẽ, ăn uống no say, hai người mới có thể tiếp tục nhắn tin tán dóc.

"Tử Dị, giúp mẹ mang rác xuống đổ nào!" Mẹ Chu từ trong phòng bếp gọi ra.

Tử Dị "Vâng" một tiếng, đứng dậy mang túi rác ra cửa.

Mẹ Chu đi ra ngoài, định gọi cho ba Chu hỏi ông buổi tối có về ăn cơm hay không. Đi đến phòng khách, chợt nhớ điện thoại của mình bị hỏng hai ngày nay, tình cờ thấy di động của Tử Dị trên bàn trà, liền tiện tay cầm lên, gọi cho ba Chu.

Mẹ Chu không quen sử dụng điện thoại của Tử Dị, vô tình nhấn vào "Thư viện hình ảnh", trên màn hình hiển thị yêu cầu nhập mật khẩu. "Nhóc con này thật là, lại còn đặt mật khẩu, có phải ảnh chụp bạn gái không ta", mẹ Chu cười cười, thoát ra, quay lại màn hình chính, bấm số điện thoại, trong lúc vô tình liền thấy hiện lên lịch sử cuộc gọi. Mẹ Chu nhìn màn hình, có chút sửng sốt "Sao tất cả đều là số của Đình Đình? Không phải nhóc con kia lại gây ra chuyện gì chứ?", mẹ Chu cau mày một chút, quyết định lát nữa sẽ hỏi lại Tử Dị.

Bữa tối, mẹ Chu chợt nhớ đến vấn đề lúc chiều, liền hỏi "Tử Dị, có phải Đình Đình ở bên kia đã gây ra chuyện gì mà không dám nói với ba mẹ không?"

Tử Dị bỗng dưng bị hỏi, có chút mất tự nhiên trả lời "Dạ, không có đâu mẹ. Con không nghe cậu ấy nói gì cả. Hai ngày nay chúng con không có liên lạc..."

Tay mẹ Chu đang gắp rau đột ngột ngừng giây lát, không nói thêm gì nữa.

Buổi tối, trước lúc đi ngủ, mẹ Chu khẽ nói với ba Chu đang nằm cạnh:

"Anh nói có kỳ lạ không? Rõ ràng di động ghi lại cuộc gọi với Đình Đình, đứa trẻ này vẫn cứ khăng khăng nói không có liên lạc?"

"Có phải em nhìn nhầm rồi không?"

"Tên con trai em sao em có thể không nhận ra?"

"Hay là Đình Đình có một số việc không thể nói với chúng ta, nên tìm Tử Dị nói? Hai chúng nó từ nhỏ tình cảm đã tốt mà..."

"Có chuyện gì mà không thể nói với chúng ta chứ? Kết quả học tập của Đình Đình cũng tốt, tiền tiêu vặt chúng ta cho con cũng không ít..."

"Này? Em thử nghĩ xem biết đâu Đình Đình có bạn gái nên hỏi ý kiến Tử Dị?"

"Có bạn gái sao lại gọi điện hỏi Tử Dị nhiều như vậy? Hơn nữa Tử Dị cũng đâu có bạn gái, em thấy, mỗi ngày hai đứa gọi cho nhau ít nhất một cuộc..."

Hai người suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên mẹ Chu nói, "Ba nó à, anh có nghĩ hai chúng nó tình cảm tốt quá mức không? Cả hai đứa cũng không chịu tìm bạn gái..."

"...Anh em tình cảm tốt thì không được sao? Ngủ đi, đừng nghĩ linh tinh..."

Hôm sau, ngày 26/6, mẹ Chu đi siêu thị mua vài thứ trở về, thấy Tử Dị cầm điện thoại di động liên tục ấn phím, suy nghĩ một chút thì vào phòng bếp.

Tử Dị soạn một tin nhắn, nhưng vừa viết xong lại xóa, xóa rồi viết, cuối cùng, soạn vài chữ ngắn gọn, gửi đi.

Trưa hôm đó, Chính Đình trở về từ thao trường nắng cháy, vội vàng mở điện thoại di động, Vưu Trưởng Tĩnh ở trong phòng liền liếc mắt giễu cợt "Điện thoại di động cũng không phải vợ cậu, sao vừa về đến nơi đã vội vàng báo cáo thế?"

Chính Đình hướng về phía tiểu Vưu lè lưỡi, "Thế đó, thế đó, anh quản được sao?"

Tiểu Vưu vừa nghe xong vui vẻ nói, "Đi đây, lát nữa anh đây cũng sẽ lấy một cái gương làm vợ... Này, Nông Nông, cậu thì sao?"

Trần Lập Nông suy nghĩ giây lát, "Tủ lạnh thôi!"

Vài người trong phòng cười rộ lên, Chính Đình căn bản không để ý đến bọn họ, chăm chú nhìn màn hình【 Vương Tử Dị yêu Chu Chính Đình 】

Hít một hơi thật sâu, chạy ào vào phòng vệ sinh, vừa muốn trả lời tin nhắn, vừa đỏ viền mắt.

Suy nghĩ một chút, chỉ đơn giản là tạo một kiểu dáng, chụp một bức ảnh rồi gửi đi.

Điện thoại di động của Tử Dị vang lên vài tiếng tích tích, vừa mở ra nhìn, giống như lần đầu tiên Chính Đình gửi tin nhắn cho anh, chu chu đôi môi nhỏ nhắn ra, đáng yêu như vậy, bên dưới còn chèn thêm dòng chữ【 Vương Tử Dị, cậu buồn nôn chết đi được... >@<】

Tử Dị ngắm nét mặt trẻ con của Chính Đình, không kiềm chế được nhìn điện thoại di động bật cười.

Tại phòng bếp, mẹ Chu vẫn chú ý lắng nghe động tĩnh trong phòng khách, nghe thấy tiếng chuông báo tin nhắn lẫn tiếng Tử Dị cười, có chút không chịu được, đi ra ngoài "Tử Dị à, xuống dưới hầm lấy cho mẹ can dầu!"

Tử Dị đang muốn gửi tin nhắn, có phần vội vội vàng vàng khép máy, đến phòng ngủ cất điện thoại, sau đó cầm chìa khóa tầng hầm đi ra ngoài.

Mẹ Chu xoa xoa tay, hơi do dự, thế nhưng vẫn cứ đi vào phòng ngủ của con trai, mở hộp thư đi trong di động Tử Dị, không lưu tin nhắn, lại chuyển sang mở hộp thư đến, có vài tin vừa nhận được, mở ra nhìn, có chút mông lung không rõ.

Đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân ngay ngoài cửa, mẹ Chu vội vàng lập tức bỏ điện thoại di động lại chỗ cũ, đi ra phòng khách, đưa ly nước lên giả bộ uống.

Ăn xong bữa trưa, Tử Dị muốn giúp mẹ dọn dẹp lại bị mẹ Chu từ chối, nói anh cứ vào phòng ngủ trưa, để mẹ dọn một mình là được. Tử Dị suy nghĩ một chút, buông bát đĩa xuống, trở về phòng.

Mẹ Chu rón ra rón rén đứng trước cửa phòng ngủ của con trai, tự giễu mình ở nhà mà giống như kẻ trộm. Từ bên trong, vang lên tiếng Tử Dị nho nhỏ nói, "Đình Đình, tớ không giỏi tiếng Nhật, hát xong cậu không được cười đâu nha!"
Tử Dị hát cái gì, mẹ Chu nghe cũng không rõ, cũng không hiểu nội dung, chỉ biết đó là một bản nhạc êm dịu. Mẹ Chu lắng nghe một hồi, bất chợt có mong muốn, tất cả những thanh âm mềm mại, êm dịu kia, đều là do chính mình tưởng tượng ra mà thôi.

Trong phòng, Tử Dị nằm trên giường Chính Đình, hít thở mùi hương của Chính Đình còn vướng vất trên chăn gối, tay cầm bảng chữ cái La Mã, khó khăn ghép vần từng câu hát.

Đầu điện thoại bên kia, Chính Đình ngồi dưới một cây đại thụ lớn sau ký túc xá, nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy Tử Dị dưới tàng cây anh đào năm tám tuổi cùng rất nhiều kỷ niệm giữa hai người, hốc mắt liền có chút đau... Tử Dị hát tiếng Nhật, tuy rằng còn khá lắp bắp, thế nhưng Chính Đình vẫn như ngừng thở, tập trung nghe kỹ, chỉ lo có thể bỏ sót một từ.

Anniversary - Kinki Kids

Thế giới này rộng lớn đến vậy, thế nhưng thật tình cờ

Ngày nào đó giữa biển người, anh vô tình đã gặp và yêu em.

Người đời thường nói yêu là khổ, nhưng anh yêu em và sẽ mãi yêu em, không ngần ngại.

Dưới bầu trời bao la, không biết bao nhiêu vì sao đã được sinh ra

Và bằng một cách thầm lặng mà người ta không bao giờ hay biết, chúng đã biến mất tự lúc nào.

"Anh yêu em", chỉ ba từ đơn giản nhưng thật hạnh phúc biết bao khi anh đã có thể tỏ bày

Anh không muốn thấy em phải rơi nước mắt, dù chỉ một lần.

Và hôm nay, một ngày tưởng như rất bình thường

Đã trở thành ngày kỷ niệm của hai ta.

Thật ra anh vẫn luôn tự hỏi, rằng em cũng thích anh, phải không?

Đến bây giờ anh vẫn hoang mang chưa hiểu,

Chúng ta vốn khác nhau, từ sở thích đến hành động

Nhưng rồi bạn bè anh bắt đầu trêu chọc, nói chúng mình mỗi ngày một giống nhau.

Lời nói dối anh trót buông ra hôm ấy, nước mắt em cuối cùng cũng đã rơi

Anh chỉ biết lặng im câm nín, không thể rõ mình phải làm những gì.

Chỉ cần có em ở đây, những ngày qua dù rất đỗi bình thường

Cũng được tô điểm bằng sắc màu rực rỡ yêu thương

Anh sẽ mãi khắc ghi những cảm xúc chân phương ấy

Và hôm nay, một ngày tưởng như rất bình thường

Đã trở thành ngày kỷ niệm của hai ta.

"Anh yêu em", chỉ ba từ đơn giản nhưng thật hạnh phúc biết bao khi anh đã có thể tỏ bày

Anh không muốn thấy em phải rơi nước mắt, dù chỉ một lần.

Và hôm nay, một ngày tưởng như rất bình thường

Đã trở thành ngày kỷ niệm của hai ta.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com