Chương 16: Tạm Biệt Anh
Chưa kịp nói dứt câu. Anh đã bao trọn đôi môi anh đào của cậu. Chiếc lưỡi hư hỏng lại thăm dò trong khoang miệng ấm nóng làm cậu khẽ rên lên vài tiếng trong cổ họng
- Ưmm~~
Anh tách ra rồi bế cậu lên giường
- Sao. Cái lúc nãy là gì ?
- K...không có gì đâu
- Nói dối
- Một cái hộp không
- Hư thật
Anh đưa tay xuống áp sát vào nơi hạ bộ
- Cái đó là gì ?
- Không
Khánh hôn xuống chiếc cổ trắng ngần. Rồi tới cặp xương quai xanh thuận mắt
- Tiền
-- Không phải ~
Anh nhăn mày khó chịu cởi luôn chiếc quần thun vướng víu.
- Còn không mặc cả quần lót.
Anh cúi xuống mút lấy cậu bé nhỏ đang cương lên
- Hah~ Khánh~~
*Reng reng reng*
- C...có điện thoại~
- Kệ nó
- Không được. Là anh Phú gọi.
Anh bắt đầu ghen lên giận dữ gằn giọng hỏi cậu
- Là Ai ?
- Hah ~ Đau...~Khánh.
Cậu ngọ nguậy người khiến anh khó chịu mà thả cậu ra. Lết cái thân thể trần truồng xuống với tay lấy điện thoại.
- Alo
-###
- Dạ
-###
- Dạ được em đến liền
Cậu đặt máy xuống rồi quay sang nhìn anh
- Em có việc rồi.
- Không
- Em....một tí thôi
- Không đi đâu hết
- Em...em xin lỗi.
Cậu chạy nhanh vào phòng tắm rửa sạch những dấu vết anh để lại.
Cậu đi ra với một cái áo cao cổ để che đi những vết hôn anh đã tặng cậu
Cậu tiến lại nhìn anh.
- Đi đi
Tuấn cúi xuống hôn vào môi anh định tách ra thì bị anh giữ lại.
- Ưm~
- Đi vui vẻ. Về sớm nhá
- Dạ. Cậu chủ
- Đừng gọi anh là cậu chủ nữa.
Cậu khá bất ngờ vì câu nói này... ít nhất là trong thời điểm hiện tại.
Cậu rời đi. Trên tay cầm theo một khoảng tiền mà cậu dành dụm được
Cậu đi đến quán cafe nơi Phú hẹn cậu. Và vui vẻ đi về với một cây guitar
Thì ra cậu đã đi mua đàn. Cậu thích hát và tất nhiên là đàn.
Cậu đam mê âm nhạc từ nhỏ nhưng vì nhà nghèo nên cậu không thể thực hiện được ước mơ. Khi xưa cậu có một người anh họ. Anh ta biết rành về âm nhạc nên cậu đã nài nỉ anh dạy đàn cho cậu. Mặc dù khoá dạy đàn của anh hơi nghiêm khắc nhưng cậu lại rất vui.
Cậu chạy thẳng về nhà và vui vẻ xách cậy đàn lên sân thượng. Thậm chí còn không thèm nhìn anh một cái. Anh tò mò và đi theo sau cậu, khi đã chuẩn bị xong xuôi cậu bắt đầu cất giọng hát.
- E hèm 😤 Phù.
Em về chưa ? Đang ở đâu ?
Ngoài trời thì đổ mưa
Bước chân người đi, xa dần xa
Lệ nhòe trên khóe mi
Em nói thương anh, yêu anh, vì anh
Nắng hay mưa vẫn ở cạnh nhau
Sao giờ đành khuất lối
Chìm bóng tối, lệ chia phôi
Hoa bàng rơi, mây mù giăng
Tạm biệt hương tóc thơm
Chúc em bình yên, mong tình duyên
Ngọt ngào đôi cánh tay
Cô bé năm xưa yêu anh giờ đây
Hóa lung linh cơn gió nhẹ lay
Em dịu dàng biết mấy
Tà áo trắng, chiều tung bay
Sao em vô tình anh quá em ơi!
Con tim đau lòng thương lắm em ơi
Tìm về lại một chút hương thơm
Tìm về lại một chút ngây ngô
Đợi chờ ai? Đợi chờ ai?
Bên kia sông buồn mây trắng êm trôi
Bao năm hẹn thề em có thương tôi?
Mình hãy ngồi lại với nhau đi
Chuyện trò một chút mai khi
Dòng thời gian vô tình người mang
Nơi đó anh chờ em!
Chúng ta sẽ yêu
Nhưng đáng tiếc là ai khác
Không phải nhìn nhau nữa đâu
Duyên tình ta giờ phai nhạt
Nơi cánh chim ùa về
Nơi nỗi đau gần kề
Chẳng đi cùng lề
Vì thế như thằng hề
Kệ cuộc đời này trôi cứ như áng mây
Ngày bay đến nơi đó đây
Xây giấc mơ với nhau
Mà đau lắm em có hay!
Thương thân ai bờ vai ngày xưa yêu thương
Mà giờ đành xa xăm
Muôn phương cuối con đường!
Ngày hôm ấy người đã nói
Lời chia tay, lệ hoen cay
Lòng đau nhói, chẳng thể khóc
Vì còn thương, vì còn yêu
Giá như em đừng đi
Giá như em ở đây
Lắng nghe anh vài câu
Trái tim anh đậm sâu
Nhưng sao bây giờ khuất lối
Chìm bóng tối, lệ chia phôi
Sao em vô tình anh quá em ơi!
Con tim đau lòng thương lắm em ơi
Tìm về lại một chút hương thơm
Tìm về lại một chút ngây ngô
Đợi chờ ai ? Đợi chờ ai ?
Bên kia sông buồn mây trắng êm trôi
Bao năm hẹn thề em có thương tôi?
Mình hãy ngồi lại với nhau đi
Chuyện trò này một chút mai khi
Dòng thời gian vô tình người mang
Nơi đó anh chờ em!
Dù Thiên ý bắt ta phải xa nhau
Mạnh mẽ bước nói anh chẳng sao đâu
Lặng lẽ vớt ánh sáng phía trăng soi
Đi về lẻ loi, cô đơn
Một lần nữa để anh viết cho em
Một lần nữa để anh nhớ tên em
Một lần nữa thôi, một lần nữa thôi ! Người Hỡi........
Sao em vô tình anh quá em ơi!
Con tim đau lòng thương lắm em ơi
Tìm về lại một chút hương thơm
Tìm về lại một chút ngây ngô
Đợi chờ ai ? Đợi chờ ai ?
Bên kia sông buồn mây trắng êm trôi
Bao năm hẹn thề em có thương tôi?
Mình hãy ngồi lại với nhau đi
Chuyện trò này một chút mai khi
Dòng thời gian vô tình người mang
Nơi đó anh chờ em!
*Bộp bộp bộp*
- Ơ ! Khánh ! Sao anh lại ở đây ?
- Giờ anh mới biết bảo bối của anh hát hay thật đấy
- C...cảm ơn
- Đi ăn không ?
- Đi
Anh khẽ cười mỉm rồi dắt cậu đi đến một quán ăn.
- Anh không thấy dẫn người làm đi ăn là hơi sai sai sao ?
Anh cười mỉm một cái rồi cầm tay cậu đi vào. Một căn phòng hạng Vip
- Woah......
- Ăn gì gọi đi !
- Anh gọi đi
Sau khi order các món ăn. Anh nhìn cậu chăm chú. Cậu có chút ngại vì chuyện này.
Sau khi dùng bữa trời cũng đã sập tối anh chở cậu về nhà.
------------- Ngày Hôm Sau -------------
Sáng hôm đó. Cậu đang nấu cơm thì Thái Vũ và những người khác đến thăm anh. Riêng Liam, Thiên An và Tú Trinh thì lại lo lắng cho cậu. Mọi người ngồi lại bên nhau
Kể nhau nghe những câu chuyện. Thoáng chốc đã đến chiều tối
Khánh - Ơ ? 5h chiều rồi à ?
Trinh - Ôi. Tui phải về rồi. Về trễ mẹ chửi chết.
Thái Vũ - Vậy thôi tụi tao về.
Vừa định đi thì một người phụ nữ bước vào
- Anh Khánh.
- Lại là cô hả Lan
- Hưm~sao anh vô tâm quá vậy. Anh ơi ~
Cô ta đập một xấp giấy lên bàn
- Cô ta có thai
- Cái thai này là của anh đó Khánh. À mà quên !
Cô ta lấy từ chiếc giỏ xách đắt tiền ra một tấm hình. Tấm hình của cậu và một người đàn ông đang ôm nhau thấm thiết.
Khánh cau mày nhìn tấm hình rồi chọi thẳng vào mặt cậu
- PHƯƠNG TUẤN
- Không em không quen người n....
Chưa kịp dứt câu. Anh đã bóp lấy cổ cậu
- A....a.....đ...ừn...g.....K....hán.....h
- Nói. Này là thế nào ?
- a....đ..au
Anh tát vào mặt cậu một cái thật mạnh làm in rõ 5 ngón tay
Trinh - KHÁNH !!!!
- Biến về hết đi.
Anh buông cậu ra sau đi đó lên phòng gom hết quần áo của cậu vứt xuống tầng.
- Biến khỏi nhà tôi
- .........
Cậu chỉ biết ngồi nhìn.
- Tại sao anh không bao giờ tin em ?
- BẰNG CHỨNG RÕ RÀNG THẾ NÀY THÌ TIN CÁI ĐÉO GÌ ?
Cậu lấy hết đồ bỏ vào một chiếc cặp rồi rời đi.
Liam - Tuấn !!
Thiên An - TUẤN !!!
Mọi người đuổi theo nhưng cậu đã đi xa từ lúc nào.
Trinh quay lại liếc anh sau đó rời đi.
Anh quay về phòng tay đan lại suy nghĩ nhiều thứ
- Mình đã sai một lần rồi...nếu như lần này.....nhưng tấm hình đó....không phải là giả.....Haizzz....nhức đầu quá
Tuấn Anh - Khánh
- Đi đi. Điều tra cho rõ vụ này.
Tối hôm đó cậu lang thang trên con đường mòn, chưa bao giờ cậu cảm thấy cô đơn như thế này. Ánh mắt vô hồn, con tim trống rỗng.
- Lầm thứ hai rồi đó Khánh. Anh thật sự không tin em...anh chưa bao giờ tin em
Nước mắt cậu rơi rồi. Rơi vì sự trớ trêu của cuộc đời.
- Em sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa ! Tạm Biệt Anh.
Khuya hôm đó có một chuyến xe buýt đi về Bến Tre
___________________________________
- Hello mấy bà. Chap sau sẽ có cảnh đánh nhau. Meo nhà mình gây chuyện.
- Chap sau có H 🤪🤪🤪
- Có ai bay từ bên kia qua đây hơm. Nếu có thì nhớ ủng hộ tui nhá 🥺
Love
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com