Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Kẹo thủy tinh. ( P1 )

Rầm!

" Khang! Hơ ri khen! Anh có sao không?! "

Khang nằm sõng soài trên đất, im lặng như thể không ai có thể làm phiền được đến anh, trên tủ bàn ở đầu giường là hai, ba lọ thuốc với nhãn mác tiếng nước ngoài nằm ngay ngắn.

Kiều sợ đến hụt hơi.

Em dập đầu gối mạnh xuống sàn nhà lát đá, gồng sức nửa ôm nửa nâng Khang vào lồng ngực mình, lay người anh chỉ mong sao có một tia hi vọng nhỏ nhoi là anh sẽ tỉnh dậy và cho em biết là anh vẫn ổn thôi, anh chỉ chợp mắt một lát. Nhưng Khang không tỉnh, anh vẫn im lìm như thế, đến lúc này thì Mike - thằng được rèn luyện kỹ năng phản xạ cực tốt đã gọn những lọ thuốc màu mè vào túi, vác xốc người Khang chạy thẳng xuống nhà xe, nó gần như nhét anh vào ghế sau và Kiều vào ngay sau đó, cả ba phóng đi trên con xe hơi của Thế Anh trong sự ngơ ngác của một tập thể rapper gần trăm người.

______________________

Mike dùng tay trái ghìm tay phải đang run bần bật của nó lại, phải ít nhất là hơn chục lần nó đã được huấn luyện để phản xạ nhanh cho những tình huống khẩn cấp nhưng khi thật sự nhìn một người anh em cần sự giúp đỡ, nó vẫn chẳng thể nào bình tĩnh nỗi như những gì nó thể hiện ra. Chỉ là nó biết, rằng nếu nó không cố gồng lên giữ sự tỉnh táo giữa màn nước mắt của Kiều, thì có lẽ, người nó yêu sẽ mang vết thương tâm lý một thời gian dài về sau và người anh em của nó có thể sẽ yên ắng như thế mãi. Nên Mike chẳng dám lơi là phút nào, nó cho rằng bây giờ nó cần phải là ngọn hải đăng cứng cáp, Kiều cần nó, Khang cần nó.

Việt nhìn đến mái tóc đen nhánh của Kiều, nó thấy mắt người em sưng đỏ, đôi mắt vốn đen láy, trong veo giờ đờ ra như vô thần, như thể đôi mắt em chỉ trưng bày ở đó chứ sự thật thì em đã mù loà vì bị sự lắng lo che mờ đôi mắt. Kiều không ổn chút nào cả, Mike chắc chắn. Nhưng chẳng ai từng huấn luyện nó làm sao để vỗ về một người khi bão giông tới, nó chẳng thạo những việc cần tình cảm và tiếp xúc da thịt, chân tay. Vậy nên nó vụng về, chìa cánh tay mà những đường veins nổi cộm chưa lặn xuống vuốt gọn những sợi tóc loà xoà trước trán em, vén gọn ghẽ vào bên vành tai mềm.

" Sợ thì ôm Mike. "

" Kiều đừng sợ, Khang không sao đâu, đừng sợ. "

Kiều quay đầu nhìn nó, hồn em như mới trở về trong thân xác bồng bềnh từ lâu, em lại bắt đầu thút thít, sụt sịt rồi áp hẳn gương mặt mình vào lòng bàn tay của Mike để khóc nấc lên. Đến tận bây giờ em mới có cảm giác nhịp tim bản thân đập trở lại, từ lúc ôm Khang vào lòng, máu của em như bị ai rút hết, lạnh toát từ sống lưng đến gót chân mình.

Em cứ khóc như thế, làm tim Mike vỡ ra như những hạt pha lê từ mắt em đổ.

Nó xót em lắm, bàn tay đã đỡ run cũng ráng nhấc lên xoa đầu Kiều, khốn khiếp thân nó chẳng biết nói lời hỏi han, chưa bao giờ nó căm ghét cái cảnh miệng cứng đờ chẳng nói được câu nào tử tế như hiện tại. Nó chỉ còn biết vuốt ve tóc em, hết xoa đầu lại vuốt vuốt vai nhiều hơn là vỗ về tấm lưng em run rẩy.

Kiều vịn vào cánh tay nó, chẳng khác nào là khúc củi cuối cùng em vớ được khi trôi dạt trên thượng nguồn chảy xiết, bấu víu như thể nếu em buông ra, hồn em sẽ bị dòng nước siết đánh tan nát vào thành vách đá.

" Khang sẽ không sao đâu. Khang sẽ không sao. " - Kiều lẩm bẩm, ngón tay cứ bấm vào thịt thêm sâu, em đay nghiến chính mình vì đã không xông vào sớm hơn nữa, " chỉ tại em chần chừ, nếu em vào sớm hơn nữa... Nếu như em dứt khoát hơn...  "

Mike chẳng đáp cứ mặc em nói ra bằng hết, nó cứ vỗ về lấy em thôi. Rồi mai dán lòng bàn tay bên má Kiều, sau khi chọn lọc từ ngữ cho chính xác nhất có thể, nó nửa quỳ nửa ngồi để tầm mắt Mike có thể ngang với em, nhìn thẳng xoáy sâu để cho em biết nó đã moi hết tim gan ra để đặt vào câu nói.

" Kiều không có lỗi.
Em bé nghe anh, em chẳng có lỗi mà em còn xứng đáng được cảm ơn, vì nếu em không để ý, em không xông vào phòng Khang thì có thể là sẽ trễ hơn nữa Khang mới được phát hiện. Chỉ có em mới để ý nhiều như thế.
Anh cảm ơn bé vì đã lo lắng cho mọi người nhiều vậy. Nếu như không nhờ em, anh chẳng dám tưởng tượng đến cảnh phát hiện ra Khang trễ hơn sẽ tồi tệ đến thế nào.
Bé đừng tự trách nữa, anh cảm ơn bé nhiều lắm. "

Kiều nghe xong khóc càng tợn, cào xé tim gan người nghe hết cả ra. Mike nhìn thấy thế thì quyết định đánh bạo, nó hôn lên má em, mà chính xác là hôn lên nước mắt, nó hôn hết tất thảy những nơi mà nước mắt chảy qua trên gương mặt Kiều, hôn một cách nâng niu và dồn vào sự yêu thương nhiều không kể xiết.

Giữa lúc những cái hôn giao lên gò má, tiếng đẩy cửa phòng khám làm cả hai đều bật dậy khỏi chỗ mình, lao đến ngay vị bác sĩ vừa bước ra.

" Người nhà bệnh nhân đi theo tôi. "

_______________________

" Mời hai anh ngồi. "

" Khang có sao không bác sĩ? Ảnh có bị gì không? Ảnh có ổn không? "

" Anh bình tĩnh nghe tôi nói nhé. Theo chẩn đoán của tôi ở thời điểm hiện tại và dựa trên những xét nghiệm chúng tôi thực hiện thì bệnh nhân đã sử dụng rất nhiều thuốc để tăng lượng serotonin trong cơ thể cũng như uống kết hợp với cả thuốc ngủ rất nhiều trong thời gian hai ba ngày đổ lại đây. "
" Tôi có thể nói là bệnh nhân tạm thời đã ổn. Nhưng tôi nghĩ liệu pháp tốt nhất cho bệnh nhân là cần điều trị tâm lý. Khoa chúng tôi chỉ có thể xử lý tàn dư của thuốc trong cơ thể chứ không thể nào trị dứt điểm tâm bệnh trong người bệnh nhân được. Hai anh hiểu chứ? "

" Vậy Khang sẽ tỉnh lại chứ bác sĩ? "

" Theo tình hình thì tôi nghĩ bệnh nhân sẽ sớm có ý thức trở lại, hai anh hãy yên tâm. May mà người nhà phát hiện sớm, chúng tôi can thiệp kịp thời, chứ nếu không, e là sẽ tốn một khoảng thời gian bệnh nhân mới tỉnh lại. "

21:09

Những nốt nhạc thăng hoa, những bài rap lays động

Anh đưa em zìa w3

Khang nhập viện rồi anh em ah

Có tôi với Kiều đang ở viện đây

Thủy thần đang soạn tin nhắn

Bố bự rất lười

? Anh mới ra ngoài làm bát bún chả

Thế nó có sao không @Mike

Anh đưa em zìa w3

Bác sĩ bảo tạm thời ok r a

Ảnh còn hôn mê do tác dụng của thuốc ngủ thôi

Thái VG

Ở đâu anh qua thăm

Mới đi gym về

Không có rành đường nhưng mà cho anh địa chỉ

Bố bự rất lười

Thôi anh về nhà chung đi

Rồi em chở đi, một mình lại lạc nhặng lên

Thủy thần đã xoá tin nhắn

Thủy thần

Em vào thăm trước, hai anh vào sau nhé!

Ogenus đã offline

Bố bự rất lười

Thằng này đợi anh xem nào. Lên xe hơi anh phóng cho nhanh @Ogenus

Ê @Ogenus

Bảo hh

Anh Bích chở em nữa, nghe tin mà lo

Thế Anh như nào với em Bảo?

Qua anh chở cho nhanh @B Ray

Bảo hh

Tạm gác chuyện giận đấy 🙂

Ra xe liền đi lo cho thằng Khang quá nè

Su hàoooo

Su cũng đi nữa, không biết thằng nhỏ ổn k nữa

Hai ngày nữa là diễn tập lần cuối trước khi lên sân khấu chính rồi, thằng nhỏ bị vầy chắc kham không nổi đâu @Justatee

Chớt ta ti

Vừa xin btc cho Khang rehearsal cuối rồi, mình vào xem thằng nhỏ như nào đã

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com