Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 10

Chương 10

Mặt trời dần ló dạng sau cơn mưa dài, thoáng cái đã hết nửa ngày.

Sau khi được Phi bế lên bờ Du vào nhà thay đồ trước cho đỡ ngấm lạnh, mãi hồi sau cậu mới vào lấy bộ quần áo cũ rích thay ở phía xa. Thay ra bộ đồ ướt sũng, Phi hắt xì một cái choáng váng đầu óc.

Những vết thương đóng thành từng mảng vảy dày cộp, đen đen nâu nâu vì bị ngâm nước lâu nên mềm nhũn gây nhức nhối. Phi nhăn mày khó chịu rồi mặc áo, cậu không muốn Du thấy những thứ đáng sợ này, thành ra mấy ngày hôm nay không để cô nhắc đến nó.

Trộm vía cơ địa cậu hồi phục tốt nhờ vận động thường xuyên, ngoài mấy hôm đầu vết thương hành hạ ra, cậu chăm chỉ bôi thuốc Du đưa nên giờ cũng không đáng quan ngại.

Lúc vào nhà Du đã sắp sẵn thuốc để Phi ăn xong uống cho chóng khỏi, cô cũng muốn xem vết thương của cậu nặng, nhẹ thế nào nhưng nhất định cậu không cho ngó lấy một cái.

Bị từ chối Du hậm hực khoanh tay:

- Đáng ra em phải xem từ hôm mới đến rồi.

- Xấu lắm, như con rết bò trên lưng ấy.

Du sởn gai ốc chun mũi lại, thấy cô sợ Phi quay ra chữa cháy:

- Là vết roi nhỏ thôi nên nhanh lành lắm.

- Nửa tháng rồi đã khỏi đâu?

- Bong vảy là khỏi thôi, anh Tòn cũng nhẹ tay mà em.

Phi tiến đến ôm cô tiểu thư nhỏ vào lòng, bây giờ Du đã trở về dáng vẻ thường ngày, đầu đội vấn, cái yếm lụa đào bên trong và áo cánh màu mạ non bên ngoài. Cậu si mê rúc vào người cô hít hà, bất chợt Phi phát hiện cái dây áo yếm sắp tuột:

- Sao đây? Anh cho Du ngồi một mình nửa buổi trời mà vẫn vội thế này à?

- Hả?

Không đợi Du hiểu chuyện Phi đã xoay người cô, đưa tay ra tháo dây yếm sau gáy. Du giật mình ngoảnh mặt lại nhưng hình như cậu không có ý đồ gì xấu cả, cậu nhanh tay cẩn thận buộc chặt cho cô rồi nói:

- Tốt nhất khi không ở cạnh anh đừng vụng thế này nhé, anh ích kỷ lắm đấy.

Du đỏ mặt cúi đầu, Phi nhếch môi cười rồi thơm nhẹ lên sườn má cô, không quên chuyện chính:

- Ăn cơm nhé, trưa trật rồi.

Đến khi cùng nhau ăn cơm bầu không khí bỗng thay đổi hẳn, Du không muốn nói đây là bữa cuối họ được ăn cùng nhau trước khi cô phải về, khó tránh tâm trạng nặng nề vô cùng.

Phi cũng hiểu ý không hỏi han gì trong lúc này, ăn xong chờ Du xuôi bụng cậu dắt tay cô đi ngắm nhìn đại ngàn. Đường đi sau cơn mưa tuy ướt, nhưng sau đó nhanh chóng được ánh nắng rọi xuống hong khô.

Từng đợt gió mát luồn qua hai bàn tay đan chặt, Phi dắt Du qua dãy ngô còn bóp bóp một trái đã đủ lớn, tận tuỵ giới thiệu rằng đó là luống ngô nhà mình, đến bãi lạc, bãi khoai, vòng lên đồi chè. Hai đứa cứ thế bám sườn dốc một trước một sau, băng qua thung lũng dưới ánh nắng dịu êm và bầu trời xanh biếc.

Không ai thấy mệt cả, không ai thấy chán ghét nơi này được. Hai bóng hình thong thả giữa khoảng không vô tận được đất trời núi rừng bao la ôm lấy, cơ mà đột nhiên Du lên tiếng phá vỡ bầu không khí:

- Nếu một ngày anh bỏ Du đi cưới vợ, chắc Du sẽ bỏ nhà lên đây ở như người rừng quá.

Luyên thuyên cái gì không biết, Phi nhăn mày nhìn tiểu thư đang nằm dưới thảm cỏ. Đây là đỉnh đồi cậu hay nằm mỗi khi chán chường nhớ nhung, khi ấy cậu không nghĩ sẽ có một ngày được nằm đây cùng cô thế này.

- Hâm à? Không phải Du thì không là ai khác hết. - Phi nhanh chóng khẳng định.

Cậu tiếp tục nhổm dậy, chống tay nghiêng mình nhìn người đang ngẩn ngơ suy nghĩ vớ vẩn, còn đưa tay bẹo má cho người kêu lên. Thế nhưng, trong lòng Du vẫn chưa hết lấn cấn:

- Nếu lỡ anh chán Du rồi thương ả khác... Vậy chả cưới người ta à?

- Sao anh lại thương người khác được nhỉ? - Phi hỏi vặn lại.

- ...?

- Hay vì Du bỏ anh nên anh mới đi thương người khác được chứ, đúng không?

- Không. - Du vội vàng phản đối.

Phi cười hiền phân trần:

- Để thương được một người đâu dễ, từ thích đến yêu là cả một quá trình rồi mới thương được. Mất cả đời để chứng minh đấy em ạ.

Ai dạy tên này mấy điều đó vậy? Du ngẩn ngơ nghĩ ngợi, nhưng thật ra Phi tự đúc kết sau khi nhìn đám trai làng yêu đương, tỏ tình, rồi lại bỏ bê nhau, cãi cọ um tùm thôi.

Đó không phải thương, đó chỉ là cảm xúc nhất thời sinh cảm tình, sinh nhớ nhung, rồi họ thỏa mãn được cái nhất thời ấy sẽ quên đi giá trị cốt lõi của tình yêu.

Có những người cưới nhau hàng năm trời, vẫn dễ dàng quên đi xuất phát điểm mình đã nói yêu thương người ấy ra sao, hứa hẹn trọn đời trọn kiếp thế nào. Một vòng tuần hoàn "Thích - Yêu - Chán - Bỏ", mãi rồi chỉ dừng lại ở chữ "Yêu" mà không đạt được đến cảnh giới của tình yêu là tình "Thương".

Họ quanh quẩn đi tìm "tình yêu đích thực", nhưng lại quên mất chính mình mới là điều kiện quyết định bốn chữ đó có giá trị hay không. Nếu cứ mãi luẩn quẩn trong chính tư tưởng ấy của bản thân, thì dù có yêu đến hàng chục người vẫn mãi chẳng thể tìm được "định mệnh".

Phi biết thế và cũng không muốn thế, tuy cậu biết hồi nhỏ mình làm vì trách nhiệm cao cả. Về sau khi đã lớn, cậu thấy trong mình không còn muốn mang cái trách nhiệm đó nữa, mà thay vào bằng một loại tâm tình khác. Nỗi lo lắng cho Du không giống hồi bé, cậu không còn sợ ông bà quở trách mà sợ người ấy gặp nạn, người chịu đau, hơn là bản thân mình bị đánh phạt.

Tình cảm trong lòng cậu ngày một lớn dần, song song với đó bao thiếu nữ trong vùng chẳng thiếu. Người e ấp kéo áo Phi nói muốn yêu cậu, người rủ đi chơi, người cáu giận khi Phi nhất kiến chung tình bên cô chủ nhỏ.

Không phải Phi ngộ nhận tình cảm của mình dành cho Du đã quá lớn đến mức ấy, nhưng khi đối diện với những cám dỗ khác, cậu càng có cơ hội nhận ra Du quan trọng trong lòng mình đến nhường nào.

Cô Ngọt hay cón Lựu không ít lần tấn công cậu, thậm chí Lựu buông lời mời gọi:

"Em sẵn sàng cho anh, em trẻ hơn cô Du em xinh đẹp hơn lại cái gì cũng biết làm, anh sắp già rồi đấy, anh cũng là con trai bình thường thôi, anh muốn bao nhiêu em cũng chiều anh hết. Sao anh không nhìn em một lần? Bằng tuổi anh bọn trai làng một vợ ba con lắt nhắt rồi. Em sẵn sàng bên cạnh anh làm vợ hiền dâu đảm, cô Du có chịu về làm dâu nhà anh không?"

Phi nhớ lại cón Lựu từng bày tỏ không khách khí, trong bao nhiêu lời nó nói cậu chỉ khó chịu điều cuối cùng, cậu dứt khoát từ chối:

"Đừng động chạm tới cô ấy, nói nữa tao vả đấy."

Phi thấy chữ "Thích" còn đơn giản, chứ chữ "Yêu" chữ "Thương" khó diễn tả vô cùng. Nó vô hình nhưng nặng về cái tâm cái nghĩa, con chữ ấy lại càng không thể giãi bày bằng một hai câu, chúng thực sự cần thời gian để hiểu thấu.

Nếu phải trả lời cho câu hỏi tại sao lại một lòng vì Du như vậy, Phi sẽ nhớ đến mười lăm năm cả hai cùng nhau lớn lên. Hoặc đơn giản là khi cô chủ nhỏ đỏng đảnh xấu tính với thiên hạ, nhưng cô không bao giờ để gia nhân nhà Lý thiệt thòi. Là khi cô chủ nhỏ lễ độ chừng mực với dì Rô, với chị He anh Tòn và những gia nhân đã lớn tuổi khác. Và còn là khi, cô chủ nhỏ chỉ nghe lời cậu.

Từng có lần Phi cho bản thân thời gian để xác định mình đang ở mức độ nào, đến khi định thần lại Du đã sắp đến tuổi cập kê. Bá hộ Lý cho kén rể, cùng sự xuất hiện dồn dập của Đốc khiến Phi không còn thời gian mà nghĩ, bởi tất cả hành động và tâm tư đều vì một chuyện ấy mà bộc phát, không còn cách che giấu.

Nhưng ai cũng sẽ có những lúc đấu tranh tư tưởng với chính mình. Ngay lúc này đây Phi đã có thể trút bỏ sự nặng nề trong tâm, bao lời đè nén từ bé giờ đã được quấn quýt cùng tâm tư thầm kín của cô chủ. Chỉ là bản thân Phi biết rõ... Lần bộc phát này đã hoàn toàn phá vỡ sự cẩn trọng của cậu.

Xét cho cùng, Phi chẳng có bất cứ thứ gì để mang Du đi, thứ duy nhất cậu có là đoạn tình cảm chân thành và sự hy sinh vô điều kiện. Cậu giật mình nhận ra rằng, sẽ có những câu chuyện tình yêu mà buông tay cũng tựa một lời chúc phúc, bởi lẽ nếu cậu cùng Du chống lại cả một xã hội trước mắt, e rằng hai người sẽ chẳng ai yên thân.

- Cả đời luôn sao? - Du ngẩn ngơ hỏi Phi.

Không biết sau mấy ngày quá đỗi ngắn ngủi này thứ gì sẽ chờ đón mình phía trước, nhưng đã đến lúc cậu phải thức tỉnh, để nhìn nhận lại tất cả. Phi nhìn thật lâu vào đôi mắt chẳng màng sự đời của Du, Phi nhìn thật lâu vào đôi mắt chan chứa tình cảm ấy, Phi nhìn thật lâu vào... Thân phận thực sự của Du.

Cậu đã vì tình yêu Du mở lối cho mình mà chìm đắm, cậu đã quên đi mình từng cứng rắn thế nào trước xúc cảm của bản thân. Cậu đã quên mất cậu từng khắt khe xây bức tường thành cho chính mình đến thế nào, cậu quên mất rằng cậu chỉ là một thằng tá điền làm thuê cho nhà Lý, là thằng hầu bên cạnh cô.

Đối diện với câu hỏi của Du, lần cuối cùng Phi lựa chọn thành thực:

- Phải, mất cả đời mới chứng minh được mình yêu một người. Du thấy anh thừa thời gian lắm à? Hay Du đi làm hộ anh để anh tranh thủ đi tán gái nhé.

- Hứ... thử xem!

Phi trêu chọc để xua tan sự trầm lắng trong câu chuyện này. Bươn chải va chạm mài giũa cậu thành một tên biết mình biết ta, nhưng khi đứng trước người thương, cậu vẫn hết lần này đến lần khác tự biến mình thành một thằng khờ. Hai người đơn giản trao nhau thứ xúc cảm mộc mạc nhất, sâu lắng nhất.

- Nào dậy đi, qua rừng bạch đàn chơi.

Du tiếp tục được Phi đưa qua rừng bạch đàn tránh nắng, nơi đây mát rượi, thi thoảng còn có tiếng chim ca hót líu lo.

- Du này, về nhà nhớ ăn uống đầy đủ. Anh về thấy sút đi miếng nào anh đánh đòn.

Tự dưng nhắc đến chuyện phải về làm Du buồn xìu xuống:

- Anh không muốn Du ở đây sao? Đã đuổi khéo rồi?

- Nào có đuổi, anh còn muốn Du cạnh anh từng giây từng phút, để không kẻ nào dòm ngó Du được tí gì hết.

- Ghét...!

Du đánh nhẹ vào cánh tay săn chắc, cô buồn man mác vẫn cố để không khóc:

- Quay lại đó mình không được gần nhau như bây giờ nữa. Anh đợi em nhé, em sẽ phản đối đến cùng, rồi mình sẽ được ở bên nhau.

Suy nghĩ ngây thơ này khiến Phi thấy chua xót vô cùng, thật sự cậu biết mọi thứ không hề đơn giản như cô nghĩ, dựng vợ gả chồng là chuyện trọng đại của cả một đời người. Thế nên thành gia lập thất không chỉ đơn giản là câu chuyện của hai người yêu nhau, mà còn là vấn đề của những bậc tiền bối hai bên gia đình.

Phi không muốn để lộ những xúc cảm phức tạp trong lòng, nên cậu hớ hênh nói một câu:

- Em đừng lo quá, nếu không được anh đưa em đi trốn.

Du không biết ý tứ của Phi là nửa đùa nửa thật, hay chỉ đơn giản nói cho câu chuyện nhẹ nhàng hơn. Cơ mà, chính câu nói có phần trái lòng này đã gieo rắc cho Du đầy ắp hy vọng. Giây phút hiện thực gõ cửa lý trí, Phi chột dạ, đôi mắt cậu ánh lên tia khó xử... Cuối cùng cậu thức tỉnh lại.

Để tránh đi ánh mắt tràn trề mong đợi của Du, Phi kéo eo cô đến gần, cúi đầu hôn xuống rồi nhìn cô đầy âu yếm, kế đó cậu bào chữa câu nói bồng bột vừa rồi:

- Du à, sau này có thế nào cũng phải mạnh mẽ. Ngay bây giờ anh đâu thể cho em những lời khẳng định.

- Anh vừa nói... - Du bị Phi quay vòng vòng nên sinh lòng lo sợ.

- Nào!

Cô chưa kịp hỏi hết băn khoăn Phi lại ngắt lời cô rào trước:

- Ai rồi cũng sẽ phải cứng cáp hơn thôi, không gì làm Du của anh buồn được mà đúng không?

Phi biết ngay khi nghe xong trong lòng Du sẽ ngổn ngang muốn chất vấn cậu đang nói gì, vậy nên cậu ôm ghì Du vào ngực mình, bàn tay to lớn xoa đầu cô, không cho cô một cơ hội nào để nói tiếp đề tài này.

Bóng hình đôi trẻ trao nhau cái ôm thật chặt trước khi phải xa nhau làm thần rừng có nhìn thấy chắc cũng mủi lòng. Chỉ là... lúc này đây cậu trai đang hỗn loạn nơi thâm tâm, lựa chọn không còn sống cho tình yêu của chính mình nữa.

Đôi khi có những đoạn tình cảm nảy nở trong lúc ta không đề phòng, thành ra khi biết bản thân bị chính trái tim và cảm xúc của mình đánh gục mới lớ ngớ đi tìm kẻ thủ ác.

Và rồi khi hai kẻ thủ ác đứng trước mặt nhau, họ mới hiểu không một ai hạ gục được mình, ngoài chính tình yêu dành cho đối phương mà họ tự gieo trồng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com