Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 7: Hạ độc

Hách Liên Sở thấy Hách Liên Hiên chậm chạp không có động tác, sắc mặt thoáng chốc trở nên khó coi: "Ngũ đệ chẳng lẽ còn muốn ta giúp ngươi một phen?"

Hết thảy mọi người ngoại trừ Lãnh Ly đều cười vui sướng khi người gặp họa, thậm chí, còn có người đã phát ra tiếng cười nho nhỏ. Hách Liên Trần cũng là câu môi cười lạnh, đối với hành động quá phận của Hách Liên Sở cũng không hề để ý tới.

" Ngũ ca phải mau lên đi, ta vừa tới giày cũng ô uế, cũng đang muốn phiền Ngũ ca!" Lại một thanh âm khác vang lên, người nói chuyện tướng mạo so với các vị Hoàng tử khác cơ hồ non nớt hơn một chút, chính là Lục Vương gia Hách Liên Thiệu.

Hách Liên Thiệu so với các vị Hoàng tử khác là người nhỏ tuổi nhất, cũng là kẻ vô cùng ham chơi. Mẫu phi hắn là Thanh phi nhận được không ít thánh sủng, cho nên hắn cả ngày ở trong cung trêu đùa người khác, thấy các vị huynh trưởng thường xuyên khinh nhục Hách Liên Hiên liền đi theo hùa theo, đối với Hách Liên Trần càng là nói gì nghe nấy.

Hách Liên Hiên sửng sốt vài giây, gương mặt bình thường đến cực điểm tràn đầy hoảng loạn sợ hãi, trong đáy mặt lại hiện lên một tia tàn nhẫn lãnh khốc không dễ phát hiện, đối với lời Hách Liên Sở nói cũng không hề làm ra phản ứng nào.

Hách Liên Sở thấy Hách Liên Hiên dám đối mình mắt điếc tai ngơ, tức giận ngùn ngụt, sắc mặt nháy mắt trở nên âm trầm dọa người. Hắn bỗng nhiên thu chân lại, sau đó, liền duỗi chân hướng Hách Liên Hiên đá một nhát.

Hách Liên Hiên vừa thấy Hách Liên Sở có động tác khác thường, đang muốn phòng bị, nhưng nghĩ đến Liễu Quý Phi cũng Hách Liên Trần đều đang có mặt ở đây, nếu mình phản kích tất sẽ bị hai người hoài nghi, thân hình khẽ động, một chân Hách Liên Sở cọ qua ngực vẫn chưa đánh tới, nhưng Hách Liên Hiên ánh mắt bỗng nhiên biến đổi, giả vờ đau đớn té ngã trên đất, bộ dáng thập phần khó chịu.

Hách Liên Sở một chân này cũng không có chút lưu tình, vừa rồi tuy Hách Liên Hiên trốn tránh hắn cũng có phát hiện, nhưng lại nhìn bộ dáng khốn khổ đau đớn của đối phương,không giống như làm bộ, thầm nghĩ hẳn là mình đa tâm, ngay sau đó liền cười lạnh một tiếng cực kỳ đắc ý.

Mọi người xung quanh tuy kinh ngạc nhưng lại không hề lên tiếng khuyên can, hoàn toàn nhìn về phía Liễu Quý phi cùng Hách Liên Trần, chỉ thấy hai người vẻ mặt lãnh đạm, như thể sự việc không hề liên quan gì tới mình, không có ý tứ để mắt đến, nếu đã như vậy, những người khác sẽ không nhiều lời.

Lãnh Ly đứng ở một bên sớm đã không kiềm chế được lòng tức giận của bản thân mình, sắc mặt cực kỳ âm hàn. Nàng tuy đối với Hách Liên Hiên chỉ là phu thế trên danh nghĩa, không hề có tình cảm đậm sâu, nhưng cũng không chịu được người khác nhục nhã hắn!

Khi tầm mắt mọi người hết thảy tập trung vào hai kẻ chủ vị, Lãnh Ly đi tới bên người Hách Liên Hiên, nâng hắn dậy, vỗ vỗ tro bụi trên áo hắn, lại dùng ngữ khí cực kỳ đau lòng hỏi: " Đau không?"

Hách Liên Hiên thấy Lãnh Ly quan tâm mình không khỏi si ngốc cười, đỡ lấy ngực ra vẻ ẩn nhẫn: "Không đau, Ly Nhi đừng lo lắng!"

Mà Lãnh Ly nhìn thấy hắn cố gắng ra vẻ trấn định lại càng không đành lòng, sau khi hướng hắn mỉm cười liền xoay người về phía Hách Liên Sở, thần sắc lạnh lẽo kinh người. Hách Liên Sở thấy biểu tình của nàng, ngăn không được khẽ run rẩy, trong lòng thế nhưng lại có chút sợ hãi.

Lãnh Ly bưng lên chén trà vừa rồi, sớm đã trở nên lạnh cóng, biểu tình vẫn âm u bức người, lẳng lặng đi đến trước mặt Hách Liên Sở, ngay sau đó, duỗi chân hung hăng đá. Hách Liên Sở còn chưa kịp phản ứng lại lập tức cảm thấy trên mặt bỏng rát, sau đó chân trái truyền đến một trận đau đớn, trở tay không kịp liền té ngã trên đất.

Cả cung điện nháy mắt trở nên cực kỳ an tĩnh, mấy người vốn dĩ đang thảnh thơi đứng một bên chờ xem kịch vui đều bị khiếp sợ, cũng không hề đoán được Lãnh Ly lại dám to gan lớn mật đến như thế!

Đứng sau lưng Lãnh Ly, Hách Liên Hiên trong lòng chấn động. Hắn cũng không dự đoán được Lãnh Ly sẽ vì hắn mà công khai đối nghịch với Hách Liên Sở. Ngay sau đó, khóe miệng lại gợi lên một tia mỉm cười không rõ ý vị, chỉ là tầm mắt mọi người đều đặt trên người Lãnh Ly, không một ai phát hiện Hách Liên Hiên biến hóa.

Người đầu tiên phản ứng lại chính là Liễu Quý phi, sau khi lặng người một lát liền đột ngột đứng dậy, hướng Lãnh Ly quát lớn:

" Lãnh Ly! Ngươi dám làm càn trong điện của bổn cung, chắc cũng biết rõ đây là tử tội! Người đâu! Bắt lấy nàng cho ta!"

Liễu Quý phi dường như bị tức giận quá độ, gương mặt vừa rồi còn đoan trang mỹ lệ, lúc này lại phẫn nộ trợn trừng, hai hàng lông mày nhíu chặt, hung hăng nhìn chằm chằm vào Lãnh Ly.

Thị vệ nghe thấy mệnh lệnh của Liễu Quý phi liền sôi nổi tiến lên, vây quanh Lãnh Ly, bên cạnh, Lục Hoàng tử Hách Liên Thiệu vội vàng đi đến nâng Hách Liên Sở đứng dậy, vừa nhìn qua gương mặt của hắn, đồng tử liền trợn to, sợ tới mức lui về phía sau vài bước!

"Tứ ca, mặt....mặt của huynh!" Hách Liên Thiệu hét lên một tiếng kinh hãi, đem tầm mắt mọi người lại lần nữa đặt lên người Hách Liên Sở, vừa nhìn thấy, cũng không khác Hách Liên Thiệu nhiều lắm, vừa kinh hoàng lại vừa sợ hãi!

Chỉ thấy Hách Liên Sở sắc mặt trắng bệch, trên da chi chít những nốt mụn đỏ au lồi lõm đủ loại, vừa vỡ ra một cái liền chảy ra máu loãng, huyết nhục mơ hồ, thực sự khiếp người!

" Yêu nữ! Bắt nàng lại cho ta! Dùng cực hình bức nàng phải giao ra giải dược!" Hách Liên Sở thấy mặt mình biến thành mặt quỷ, trong lòng bạo nộ, lớn tiếng chửi mắng.

Liễu Quý phi cùng Hách Liên Trần và Vân Toàn, ba người cách xa nhất, cùng tiến lại gần nhìn cho rõ ràng. Liễu Quý phi sau khi nhìn rõ dáng vẻ của Hách Liên Sở, sợ tới mức đầu óc choáng váng, dường như sắp ngất xỉu đến nơi. Hách Liên Trần lại không nói ra một lời, ánh mắt gắt gao nhìn chăm chú vào Lãnh Ly, trong mắt ẩn ẩn cảm xúc khó tả. Vân Toàn đứng bên người Liễu Quý phi, sớm đã kinh sợ không thốt nên lời, sau khi khẽ liếc Hách Liên Sở một cái cũng không dám nhìn lại nữa!

Trái lại, Hách Liên Hiên đối với bộ dáng người không ra người, ma không ra ma này của Hách Liên Sở lại không chút nào để ý, chỉ là trong lòng sinh nghi. Nước trà vốn đã trở lạnh, theo lý mà nói, dù có hắt lên người cũng không vướng bận gì, Hách Liên Sở lại biến thành bộ dáng này đúng là kỳ quái! Bỗng nhiên, Hách Liên Hiên chợt nhớ tới điều gì, liền hướng về phía Lãnh Ly đang đứng trước mặt, vừa rồi, lúc Lãnh Ly bưng trà lên, động tác rất nhỏ nhưng không thể tránh được tầm mắt hắn, hay là.....

Thời điểm mọi người ở đây tâm tư lẫn lộn cùng vô vàn khiếp sợ, Lãnh Ly ở trong vòng vây của thị vệ lại từ tốn chậm rãi đi đến trước mặt Liễu Quý phi, biểu tình lãnh đạm, không hề có một nét hoảng loạn sợ hãi nào.

" Quý phi nương nương, Tứ Vương gia vừa mới nói Vương gia nhà ta không chịu uống trà Tam Vương gia kính. Ta nghĩ là Tứ Vương gia chưa từng uống qua trà của Tam Vương gia, trong lòng vội vã, vì thế đem trà kính Tứ Vương gia mà thôi, chỉ là không cẩn thận hắt lên mặt của Tứ Vương gia, vô tâm có lỗi. Còn lý do vì sao mặt của Tứ Vương gia lại biến thành như vậy, chỉ sợ lại phải làm phiền Tam Vương gia giải thích! Trà là Quý phi nương nương uống, Tam Vương gia mang lại đây, ta chỉ là muốn mượn hoa hiến Phật. Nếu thật muốn truy cứu, Tam Vương gia cùng Quý phi nương nương chỉ sợ không thoát nổi can hệ!"

Lời vừa nói ra, Hách Liên Trần cùng Liễu Quý phi trong lòng cả kinh, rõ ràng là trắng trợn bất kính với Tứ Vương gia, mọi người đều nhìn thấy ở trong mắt, thế nhưng hiện tại, nàng lại dám đẩy hết trách nhiệm lên người chủ vị! Đáng giận nhất là bọn họ thế nhưng lại không thế phản bác được gì!

---------------------------------

Thông báo: ngang nguồn cv wikidich

Thật ra, Umi đã tìm được bản raw bên trung của bộ này r, mn có muốn Umi translate = GG r làm luôn ko :) cmt ý kiến nhé

Tiến trình đăng bộ này, Umi muốn là đăng song song với bộ Trùng Sinh bá sủng, nên định edit 10 chap đăng một lần, mn thấy thế nào? Đọc đến đây hết truyện r thì sang bộ kia nhà Umi đọc ủng hộ đi :)


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com