28
Cuối cùng Quách Đức Cương đứng ra làm chủ, Quách Kỳ Lân bị phạt một tháng tiền tiêu vặt, phạt đứng bưng bình hoa trong góc tường của nội viện hai tiếng, về phần Dương Cửu Lang, xét thấy tội lười biếng không thành lập, chơi mạt chược cũng là bị người ta lừa, bị phạt bưng bình hoa đứng nửa tiếng ở góc tường.
Giữa mùa đông này, gió lạnh thổi lên mặt, tay hai người đều bị đông lạnh đỏ cả lên, nhưng dù vậy không ai dám buông bình hoa trên đầu xuống, cho dù không có ai giám sát.
''Đúng là anh em ha, lúc em đề nghị chơi mạt chược, không biết người nào đó đã nhiệt tình tham gia đến cỡ nào nữa.'' Quách Kỳ Lân liếc qua Dương Cửu Lang, nhớ tới chuyện hắn mới bán đứng mình, cậu ấy nói với giọng tức tối.
''Đứng trước sống chết thì không có anh em gì hết, chuyện này không nên trách tôi.'' Dương Cửu Lang cười, buông bình hoa trên đầu xuống, chà xát bàn tay bị đông cứng, vỗ vai cậu ấy cười nói: ''Tôi hết giờ rồi, cậu cứ từ từ bưng đi ha, tôi phải đi dỗ Biện nhi nhà tôi đây!''
Dương Cửu Lang nói rồi xoay người bỏ đi, đi được mấy bước lại quay đầu nói: ''Tiện thể dặn nhà bếp chuẩn bị cho cậu bát canh gừng, đừng nói là tôi không đủ anh em với cậu nha!''
''Này!'' Còn nửa tiếng nữa, Quách Kỳ Lân cũng không dám động đậy, chỉ có thể gân cổ gào lên với hắn: "Ít gừng nhiều đường một chút nha!''
''Biết rồi!'' Dương Cửu Lang đáp lại rồi chạy mất dạng.
Quách Kỳ Lân động đậy bàn tay đông cứng, khóc không ra nước mắt.
Dương Cửu Lang chạy tới nhà bếp dặn đầu bếp làm canh gừng cho Quách Kỳ Lân trước, sau đó lại phát hiện là nhà bếp đã nấu xong rồi, nói là Bang chủ dặn, sau đó Trương nhị gia cũng tới dặn một lần, nói là cả hai người họ đều có phần, còn dặn dò nhất định phải nhiều gừng ít đường, như vậy mới có thể xua tan đi khí lạnh, Dương Cửu Lang lập tức thấy lòng mình ấm áp, canh gừng cũng không thèm uống mà chạy thẳng đến viện tử của Trương Vân Lôi.
Trương Vân Lôi đang ở trong phòng kiểm tra sổ sách mà Loan Vân Bình đưa tới, Dương Cửu Lang không có thói quen gõ cửa, hắn đẩy thẳng cửa vào: ''Biện nhi!''
''Đi chết đi!'' Trương Vân Lôi không ngẩng đầu lên, nghe thấy tiếng của hắn, cậu chụp lấy một quyển sổ ném lên mặt hắn.
Dương Cửu Lang xoa xoa cái mũi bị đập đau, như thể không nghe thấy lời cậu nói, hắn cười nhặt sổ sách lên ngồi bên cạnh cậu: ''Xem gì đó?''
''Tính sổ sách.'' Trương Vân Lôi vừa tính vừa lạnh lùng trả lời hắn, vẫn không quên trách cứ hắn: ''Anh nghĩ ai cũng như anh rảnh đến mức mỗi ngày đều chơi mạt chược à?''
''Em xem em kìa, có chút chuyện nhỏ đó thôi cũng không chịu cho qua nữa!'' Dương Cửu Lang nhíu mày ra vẻ bất đắc dĩ, hắn giải thích với cậu: ''Mỗi ngày tôi đều chạy tới đây, chẳng phải vì để thăm em một chút sao? Em bận rộn như vậy, tôi rảnh thì vẫn hoàn rảnh, chỉ có thể đánh mạt chược.''
''Bây giờ nhìn thấy tôi rồi đó, xéo đi nhanh lên.'' Trương Vân Lôi không nhìn hắn mà nói ra lời chua ngoa, xua đuổi hắn đi.
''Vậy không được, mỗi ngày tôi đều phải bù đắp một chút cho sáu năm kia mới được.'' Dương Cửu Lang cười xấu xa nói.
Trương Vân Lôi bị hắn chọc giận nhíu chặt màu, nhịn không nổi nóng, không thèm phản ứng lại hắn, tiếp tục tính sổ sách, đống sổ sách này xem mà đầu cậu đau buốt, tâm trạng vô cùng bực bội.
''Hình như tôi đã nói với em rất nhiều lần rồi phải không, sườn mặt của em vô cùng xinh đẹp.''
Dương Cửu Lang nói rồi còn không thành thật đưa tay sờ soạng mu bàn tay đang đẩy bàn tính của cậu, Trương Vân Lôi như bị điện giật, lông tơ toàn thân đều muốn dựng đứng lên, rốt cuộc không nhịn được nữa, tức nổ phổi chụp lấy bàn tính đập thẳng về phía mặt của hắn: ''Dương Cửu Lang! Có phải tôi cho anh mặt mũi rồi không!''
Dương Cửu Lang một phát bắt lấy cổ tay cậu, nghiêng đầu bật cười với cậu, hắn thích nhất là nhìn dáng vẻ tức giận này của cậu, thật sự là càng nhìn càng thấy đáng yêu, giống chú mèo con xù lông, eh...Dương Cửu Lang nghĩ đến đó thì nhíu mày, không giống mèo được, hắn ghét mèo.
Trương Vân Lôi thấy hắn đang chìm đắm trong thế giới riêng, còn chơi rất vui, vùng vẫy một lát, lập tức nổi giận hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi nói: ''Anh có tin tôi đâm anh một dao chết tươi không!''
Dương Cửu Lang thấy cậu giống như thật sự tức giận, ngoan ngoãn buông tay cậu ra, Trương Vân Lôi trừng mắt liếc hắn, không định đến ý tới hắn, tiếp tục tính sổ sách.
Dương Cửu Lang lại sáp tới hỏi: ''Này, Biện nhi, em thích kiểu người thế nào vậy?''
''Kiểu người không phiền.'' Trương Vân Lôi trả lời mà không ngẩng đầu.
''Ấy! Vừa khéo, tôi yên tĩnh nhất đấy!'' Dương Cửu Lang không biết xấu hổ, cười cười trả lời.
Trương Vân Lôi nghe hắn nói, suýt đã tức đến ngất đi, siết chặt lấy cây bút máy trong tay, suýt chút đã bẻ gãy, nghiến răng cười gằn nói: ''Ngài đúng là không biết ngượng ha?''
''Vậy nếu tôi yên tĩnh một chút thì có phải em sẽ đồng ý ở bên tôi không?'' Dương Cửu Lang cười bỉ ổi truy hỏi cậu.
Trương Vân Lôi bị hắn hỏi đến thấy phiền, vỗ bút máy trong tay xuống bàn, quay đầu nhìn hắn, nhớ ra đây là phòng mình, đập vỡ bất kỳ thứ gì thì chính cậu sẽ rất đau lòng, đành phải hít sâu một hơi, chịu đựng cơn giận, cười nói: ''Điều kiện tiên quyết là người đó không được tên là Dương Cửu Lang, thế nào, anh còn có thể đổi lại gọi là Dương Hạo Tường hay sao?''
''Vậy thì không được!'' Dương Cửu Lang nhíu chặt mày lại, quả quyết từ chối, nghiêm túc nói tiếp: ''Cái tên Cửu Lang này là sư phụ cho tôi, là biểu tượng của khoa chữ Cửu ở Đức Vân Xã, sao có thể đổi lại được chứ?''
Trương Vân Lôi nghe hắn nói, cậu hơi sửng sốt, cười cười trong lòng: ''Tính ra anh một có chút lương tâm.''
''Nhưng mà...'' Dương Cửu Lang hơi dừng lại, cười xấu xa kề đến bên cậu rồi nói: ''Thật ra tôi có thể tới xin phép sư phụ, đổi tên với người khác, tên Châu Cửu Lương nghe cũng được lắm, Dương Cửu Lương, Châu Cửu Lang, nghe cũng gần như nhau, em thấy thế nào?''
Mặt Trương Vân Lôi lập tức tối đen, một chút thiện cảm vừa rồi đối với hắn bay sạch sành sanh, Dương Cửu Lang còn không sợ chết mà ôm lấy vai cậu, bỉ ổi cong môi kề đến bên mặt cậu: ''Nào, để anh Dương Cửu Lang an tĩnh hôn một cái!''
Kết quả là khiến Trương Vân Lôi nổi giận, vụt một cái tát lên mặt hắn, cứ như vậy, ít nhất là hai ngày, Dương Cửu Lang xem như chịu yên tĩnh, không tiếp tục nhàn rỗi không có chuyện gì làm lại đi trêu chọc Trương Vân Lôi nữa.
Hai ngày này khi ra ngoài với dấu bàn tay trên mặt, hắn còn giơ súng nói là ai dám cười sẽ bắn rớt răng kẻ đó, nhưng ai thấy cũng cười, ai cũng biết là do Trương Vân Lôi đánh, nhưng không ai dám nói, không ai dám hỏi, sợ bị bắn.
Hạc môn và Đức Vân Xã bận rộn một trận, rốt cuộc cũng bàn giao sáp nhập tất cả công việc kinh doanh, toàn bộ thuộc về Hạc môn vẫn do Mạnh Hạc Đường quản lý, đệ tử của Hạc môn cũng đều đồng loạt chuyển về Đức Vân Xã, phút chốc, một tràng đại hội nhận thân long trọng được tổ chức ở Đức Vân Xã, rốt cuộc Mạnh Hạc Đường cũng về đến viện phía tây xa cách đã lâu của anh.
Thương tổn của Tần Tiêu Hiền dần dần chuyển biến tốt hơn, nhưng tiếc là lúc đó cậu ấy mất nhiều máu quá, bây giờ thiếu máu trầm trọng, hơn nữa bản thân cậu ấy cũng quá gầy, bây giờ cứ hở chút là tụt huyết áp, sau Quách Đức Cương và Trương Vân Lôi, cậu ấy trở thành đối tượng trọng điểm được chăm sóc ở Đức Vân Xã.
Đồng thời cũng vì nguyên nhân đó, mỗi lần cậu ấy đến Đức Vân Xã ăn chực, trên bàn cơm của Đức Vân Xã lại có thêm rất nhiều món bổ máu, cái gì mà canh gà ác, gan heo, cháo tổ yến táo đỏ, ăn đến mức mấy đứa nhỏ tràn trề khí huyết như Quách Kỳ Lân không bị làm sao lại chảy máu mũi, nghiêm lệnh cho Tần Tiêu Hiền lần sau tới Đức Vân Xã là phải ăn no rồi hẳn tới.
Sức khỏe của Quách Đức Cương dần tốt lên, mọi người cảm thán ông chủ Cao kia đúng là thần tiên, nhưng chỉ có Vu Khiêm và chính ông ấy biết, lý do khiến ông ấy có thể trở nên khá hơn là mỗi ngày mấy đứa trẻ này đều tới thăm ông ấy.
Gần nửa tháng, Đoàn Quốc Lâm và Trần Văn Hưng không gây rắc rối thêm lần nào nữa, có lẽ do lúc đó Dương Cửu Lang đã giải quyết không ít đội ngũ của ông ta, ông ta phải kéo dài thêm chút nữa.
Nhưng bọn chúng cũng không bặt vô âm tín quá lâu, tối hôm đó, Dương Cửu Lang đang vùi mình trong phòng, đáng thương cầm trứng gà tiêu sưng cho khóe miệng ứ máu bầm của mình, Lý Cửu Xuân gõ cửa bước vào, nghiêm túc nói: ''Tên gián điệp đó lại có động tĩnh!''
Dương Cửu Lang hơi nhíu mày, chậm rãi bỏ trứng gà xuống, hắn hỏi: ''Ngày mai có mua bán gì à?''
Lý Cửu Xuân gật đầu: ''Ngày mai là đến hạn đi thu tiền thuê sân bãi, còn một mối làm ăn cá nhân nữa, mục tiêu là một trí thức nghèo thiếu tiền chưa trả, ban đầu bọn tôi định cửu Cửu Lực và Cửu Thiên dẫn các anh em đi thu tiền cho thuê, còn học trò nghèo kia thì là một tên khốn giở trò, hắn khất nợ tiền thuê nhà, còn vay tiền không chịu trả, khách hàng nói không cần tiền, chỉ muốn đầu của hắn thôi, dù sao cũng chỉ là một học trò yếu đuối nên cử hai đàn em đi rồi.''
Dương Cửu Lang lại hỏi: ''Tên kia đâu?''
''Tên đó họp xong thì lén lút trèo tường ra ngoài rồi, chắc là đi báo tin.'' Lý Cửu Xuân nói xong, anh xin chỉ thị: ''Chúng ta có cần phái thêm vài người đi đề phòng hắn mai phục không?''
Dương Cửu Lang gõ gõ ngón tay lên bàn suy nghĩ, đột nhiên cười nói: ''Trần Văn Hưng muốn chơi tôi, nếu là ông ta nhắm vào người của chúng ta thì bên chỗ tên học trò nghèo kia cũng chỉ phái hai đàn em thôi, còn nếu ông ta đi cướp chuyện làm ăn của chúng ta thì cũng không kiếm được lợi ích gì từ tên học trò nghèo, chắc chắn là ông ta đặt mục tiêu ở tất cả các sân bãi cho thuê, định giải quyết người của chúng ta sau đó chiếm sân bãi của chúng ta, đã vậy thì chúng ta cứ để tên đó đi báo tin đi, sau đó âm thầm nói với Trương Cửu Linh và Vương Cửu Long, ngày mai cùng tôi mang theo một số người, đến gặp ông ta!''
''Được.'' Lý Cửu Xuân đáp, giương mắt liếc nhìn qua Dương Cửu Lang, vụng trộm cười.
Dương Cửu Lang cũng cười trộm, đưa mắt ra hiệu cho anh tiếp tục diễn, tên kia còn ở ngoài cửa chưa đi.
Lý Cửu Xuân hiểu ý, lập tức cất giọng: ''Mặt cậu bị sao vậy, Nhị gia đánh à?''
''Tìm chết!'' Dương cửu Lang cười mắng một câu.
''Cái này đánh cũng nặng tay thật nha, nặng hơn hồi in dấu bàn tay kia nhiều.''
''Nếu không phải tôi trốn nhanh thì bây giờ anh đã không còn gặp được Cửu gia nhà anh rồi.''
''Cậu dùng trứng gà lăn lên thì có ích gì đau? Lãng phí lương thực, sao không tìm Cửu Lương lấy thuốc?''
''Anh đừng nói cậu ta biết nha, chắc chắn cậu ta sẽ cười chết tôi, sau đó lại đưa cho tôi một bình nước ép ớt, bảo tôi bôi lên mặt một ngày ba lần.''
Tên đàn em ngoài cửa không nghe được chuyện gì quan trọng, hắn rón rén đi ra, chạy đi báo tin.
Lý Cửu Xuân và Dương Cửu Lang đều ngồi trên bàn, đối mặt với cửa, trơ mắt nhìn một bóng người to đùng trên ván cửa dùng tư thế quái dị mà mấy tên trộm hay dùng để đi ra, Lý Cửu Xuân không nhịn được nhíu mày, nói với Dương Cửu Lang: ''Sao Trần Văn Hưng lại chọn thằng ngu đó vậy nhỉ?''
Dương Cửu Lang cũng lắc đầu bất đắc dĩ, hít sâu một hơi, nhấp hớp trà, tiếp tục nói với anh: ''Hiện tại chắc chắn Trần Văn Hưng cho rằng tôi sẽ dẫn theo phần lớn người của Cửu môn đến sân bãi chặn ông ta, anh theo dõi tên đó đi, đợi hắn đi báo tin xong quay về thì tóm hắn lại, nhốt vào trong kho củi, trông chừng cho thật kỹ, chuyện lần trước tôi cứu vãn được một ván, nhưng thù còn chưa báo, xem lần này tôi có chơi chết ông ta không.''
Nói xong hắn cười cười, thì thầm với Lý Cửu Xuân: ''Lát nữa, anh đến Tiêu môn một chuyến...''
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com