Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

09

"Ừm.." Thanh Pháp lí nhí mắt nhắm mắt mở nhìn người đối diện

Hắn bật cười trước sự đáng yêu của em nhỏ trước mặt, cúi người xoa lưng cho cậu

"Về rồi hả?" dụi dụi mắt

"Về với em rồi"

Thanh Pháp không nói gì thêm, choàng tay ôm lấy cơ thể to lớn kia khiến hắn giật mình cũng hạ mình xuống mép giường đỡ lấy cơ thể nhỏ đang bám vào mình

"Sao thế?" hắn khó hiểu trước hành động em nhỏ đang làm nhưng cũng chẳng vì thế mà khó chịu

"Ôm em"

"????????"

Vá ông trời đánh liền hắn một cú đi chứ hắn nghe xong mặt sửng sốt, đơ người cứng tê. Lời nói mê hoặc vừa được người nhỏ thốt ra

Thường thì dâng tới miệng mấy ai từ chối, hắn cũng thế. Đăng Dương chẳng biết làm gì hơn ngoài việc làm theo lời Thanh Pháp đề nghị. Nhẹ nhàng đặt đầu cậu lên cánh tay, ôm lấy người nhỏ vào lòng. Thanh Pháp như đặt được mong muốn, nhanh chóng cuộn người vào lòng hắn.

Chợt

Hắn nghe tiếng sụt sịt từ trong lòng mình? Cúi đầu xuống tìm kiếm âm thanh lạ, hắn phát hiện ra em nhỏ đã khóc từ khi nào

"Em làm sao?" hắn xoa đầu cậu ân cần hỏi

"Sợ Đăng Dương không về... sợ... sợ Đăng Dương chết.." không biết cậu đang mớ hay đang tỉnh chứ câu nói vừa rồi thành công gây cười cho hắn..

"Rồi rồi Đăng Dương không chết, Đăng Dương về với em rồi" hắn cười rung người nhưng cũng nhẹ nhàng xoa tấm lưng, tay còn lại nâng mặt xinh cậu lên

Hình ảnh mắt nhắm mắt mở với hàng nước mắt trong thương làm sao. Có lẽ mớ ngủ thật rồi, nhưng với hắn đây là khoảnh khắc đáng yêu nhất của cậu

Hắn đặt cậu lại vào lòng, rút điện thoại trong túi chụp lấy hình ảnh Thanh Pháp đang cuộn trong lòng mình.

Sau một hồi xoa lưng thì Thanh Pháp nín thút thít, ngủ sâu từ khi nào trong lòng Đăng Dương. Còn hắn, đêm nay có lẽ hắn mất ngủ rồi... Mất ngủ để canh ngủ cho người trong lòng ngủ:)))))

__.__

"ĐĂNG DƯƠNG, TÙNG, KHÁNH"

Tiếng thất thanh đánh thức ba người đàn ông đang mải mê nhâm nhi ly cà hê dưới bếp, Jack bị gọi giật mình mém quăng luôn cái ly

"CÁI GÌ VẬY THANH PHÁP, anh ở dưới này" John nghe thế nhanh chóng hét theo tiếng la của cậu

Tiếng chân ngày một gần làm hắn nhăn mặt, nghe tên mình được cậu gọi hắn cũng gỡ tai nghe khỏi tai. Vì ai mà đến tận giờ hắn vẫn chư thể chợp mắt, vì sợ cậu trở giấc nên cả đêm hắn không dám nhúc nhích mắt mở thao láo tới tận sáng mới dám buông

"Làm sao?" hắn thấy cậu chạy xuống lầu tìm kiếm bóng dáng ba người đàn ông

Thanh Pháp nhìn thấy cả ba vẫn hiện trước mặt, nhanh chân mừng vội miệng cười toe toét

"Hí hí ba anh còn sống, mừng quá mừng quá" cậu vui vẻ thốt

Thử hỏi nếu cậu chạy xuống mà không thấy Dương Jack và John có lẽ Thanh Pháp sẽ khóc và đau lòng chết mất

"Em nghĩ tụi anh chết dễ vậy hả??" Jack khó chịu chọc lấy cậu

"Ai biết được, em chờ mấy anh về mà lâu quá em ngủ từ khi nào" cậu vui vẻ đáp

"Hôm qua dữ lắm he bồng b..." chữ "bế" còn chưa được thốt ra thì bỗng

"Câm mồm" hắn nhìn lấy Jack đang lảm nhảm

Jack nghe thế cũng đành nín thin, ông thần quỷ tức giận từ lúc nào vậy

"Bồng cái gì ?! hôm qua em nhớ em xuống nhà đợi nhưng sáng lại ở trên phòng" cậu vừa nói vừa kéo ghế ngồi đối diện hắn, chờ đồ ăn John đưa ra

"Chắc lâu quá em lên lầu ngủ, ăn đi" John bê đĩa thức ăn sáng cho cậu, khéo léo tránh né

"Okii" cậu hớn hở hơn thường ngày, nhanh chóng ăn phần thức ăn được đưa. Nhận ra đối diện còn người chưa nói chuyện với mình, cậu cũng bắt lời trước

"Dương"

"Hửm" nghe tiếng cậu gọi, hắn dừng tay ngẩng lên nhìn

"Tôi muốn xin một điều"

"Em nói đi" hắn đan tay lại, chống mặt lên nhìn chờ đợi yêu cầu

"Tôi muốn đi học"

"?"

"Ý tôi là đi học hát... Ở nhà chán quá tôi có quay đăng lên mạng mấy video hát cover, được mọi người hưởng ứng nên tôi cũng muốn đi học thêm lấy kinh nghiệm" Cậu vừa nói vừa lấy điện thoại ra mở video đang viral cho hắn xem

"Được, tuỳ em" Hắn nào dám từ chối, cái ôm tối qua còn dư âm tới giờ cơ mà

"Cơ mà tôi hông biết phải học ở đâu" cậu tỏ vẻ buồn bã, cậu chẳng biết phải làm gì ngoại trừ nhờ Đăng Dương

"Để bọn anh liên hệ vài nơi cho, gì chứ quan hệ bọn anh đầy" Jack hí hửng

"Phải, để tôi xem" hắn cũng đáp lời

"Tuyệt, em cám ơn Dương Jack và John" cậu cười xinh lộ cả hàm răng trắng

Điều này lọt vào mắt của cả ba nhưng có lẽ người say đắm là hắn vì hai người còn lại không có gan đụng vào...

Cứ như thế buổi sáng của cả bốn diễn ra vui vẻ, Thanh Pháp cũng không hỏi nhiều về những điều tối qua vì cậu không nhớ gì cả. Đăng dương cũng không nhắc đến vì hắn muốn giữ trong lòng nhiều hơn.

__.__

Một tuần trôi qua, giờ đây trước mặt Thanh Pháp là nhạc viện thành phố nơi Đăng Dương đã xin cho cậu vào học nhờ quan hệ rộng rãi của hắn. Cậu vừa lo lắng vừa sợ hãi, đã lâu lắm rồi cậu không đến trường lớp nên cảm giác lạ lẫm xuất hiện trong lòng

Ting...

Tiếng tin nhắn điện thoại hiện lên, tin nhắn hắn gửi đến

"Học chưa?"

"Tôi chuẩn bị vào, lo lắng quá" cậu gửi lại kèm nhãn dán khóc huhu

Bên kia đầu dây, ngồi làm việc trên công ty mà hắn vẫn ung dung sử dụng điện thoại nhắn tin cho cậu

"Hít thở sâu, sẽ không sao đâu. Khi nào xong tôi sẽ đón em" gửi đi dòng tin nhắn, hắn đợi người bên kia hồi âm

Phải, ngoài là ông trùm thế giới dân chơi kia thì ở đây hắn vẫn có công ty bất động sản riêng do hắn lập nên. Cũng là một trong các công ty giàu mạnh của đất nước, về độ pháp lý thì chẳng dám nói vì hầu như công ty lớn nào cũng tham gia vào cuộc chiến mafia như hắn

Chỉ là bình thường khi không có chuyện thì mọi người vẫn là đối tác với nhau chỉ khi xung đột mới giải quyết bằng thế giới riêng, nơi buôn bán chất cấm. Bắn giết bằng vũ khí cấm mà đến pháp luật cũng chẳng dám đụng đến, vì họ cũng tham gia

Trở lại phía cậu, nhận được dòng tin từ hắn cậu như có thêm động lực. Hít thở sâu theo lời hắn, lấy lại cảm giác bình tĩnh liền bước vào trung tâm tìm lấy phòng học của mình

Leo ba tầng lầu khiến cậu thở như trâu, tìm được lớp cần tìm. Nhẹ nhàng đẩy cửa vào trong, phía trong cũng kha khá người ngồi. Cậu chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, yên vị tại chỗ thì có người bước vào, có lẽ là giáo viên

Người đàn ông dõng dạc trước mặt lớp, gương mặt điển trai với chất giọng cuốn hút, ánh mắt đảo một vòng dừng ngay lại phía cậu, cất cao giọng

"Chào các em, tôi là Marco- giáo viên thanh nhạc của lớp ta"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com