Chương 25
Lễ đính hôn kết thúc, mọi người sôi nổi lấy ra quà tặng cho hai người.
Chú hai lấy ra hai bức tượng vàng, một cái là bức tượng khắc một vị thần trông rất ngầu, cái kia là tượng thần Cupid rất đáng yêu. Chú Trần để cho Trần Đăng Dương chọn một trong hai cái.
Ông nội Trần khẽ liếc sang, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Cháu là sói."
"Vâng, cháu biết." Trần Đăng Dương vừa trả lời vừa giơ tay về phía bức tượng Cupid đáng yêu, chọc chọc vào mũi tên trái tim, nói với Nguyễn Thanh Pháp: "Cậu thấy nó có đáng yêu không? Bọn mình bày cái này trong phòng đi, vàng lấp lánh như vậy sẽ đẹp lắm đấy."
Ông nội Trần: "..."
Mặc dù Ninh Tử Phi không hài lòng lắm với chị dâu Nguyễn Thanh Pháp này, nhưng dù gì cũng là lễ đính hôn của anh họ mình, đương nhiên cô cũng phải chuẩn bị quà mừng.
Cô lấy điện thoại di động ra, mở mấy bức hình rồi nói: "Em sẽ đặt làm mấy kiểu áo đôi tình yêu ở nước ngoài cho hai người, hai người thích màu gì?"
Ông nội Trần khẽ ho một tiếng, lại mở miệng nhắc nhở: "Cháu là Alpha."
"Vâng vâng, cháu biết." Trần Đăng Dương cầm lấy điện thoại, giơ ra cho Nguyễn Thanh Pháp cùng nhìn: "Bọn mình làm một bộ màu hồng đậm đi, hai chúng mình hợp màu hồng mà, rồi làm thêm một bộ màu hồng nhạt mặc mùa hè cho mát..."
Ông nội Trần: "..." Không muốn nói nữa.
Sau khi đưa xong quà mừng thì mọi người cũng bắt đầu ra về, Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp ra cổng tiễn khách.
Ninh Tử Phi cảm nhận được là anh họ muốn tìm mình tính sổ nên tranh thủ lúc đông người định chuồn đi.
Trần Đăng Dương một tay tóm được Ninh Tử Phi đang khom người rón rén chuồn ra ngoài, kéo cô đến một chỗ hẻo lánh ở sân sau, búng lên trán cô một cái: "Em thử bắt nạt thỏ con của anh lần nữa xem, có tin anh lột hết lông trên người em không?"
Từ nhỏ Ninh Tử Phi đã quen đùa giỡn với Trần Đăng Dương, cô không sợ uy hiếp của anh, con ngươi đảo quanh, cô nói: "Nếu anh không muốn em bắt nạt cậu ấy thì cho em xoa xoa cậu ấy đi, thấy sao?"
Trần Đăng Dương híp mắt, không khí xung quanh lập tức lạnh xuống, anh nhìn cô không nói lời nào.
Ninh Tử Phi bị anh nhìn đến ớn lạnh, nhưng nghĩ tới bộ dạng mềm mại đáng yêu của Nguyễn Thanh Pháp, chắc chắn lông thỏ của cậu ấy sờ rất thích, cô không từ bỏ được.
Cô nói với giọng điệu yếu ớt: "Cho em sờ một chút thôi..."
Trần Đăng Dương cong môi: "Đáng yêu không?"
Ninh Tử Phi nhớ tới bộ dạng Nguyễn Thanh Pháp cúi đầu, cái miệng nhỏ gặm gặm miếng cà rốt, mặc dù cô không muốn thừa nhận nhưng vẫn gật đầu: "Đáng yêu."
Cô lại không nhịn được tưởng tượng cảnh Nguyễn Thanh Pháp biến thành thỏ, để cô đút cà rốt cho ăn, thật đáng yêu quá mức.
Trần Đăng Dương vuốt tóc, cười đến sáng lạn: "Của anh."
Đáng yêu không?
Là của anh.
Một lát sau, Ninh Mật Hương ở trong nhà nghe thấy vài tiếng sói tru vô cùng thê lương từ sân sau, bà hơi sửng sốt, vội vàng chạy ra nhìn.
Trần Đăng Dương và Ninh Tử Phi không biết đã biến thành sói từ khi nào, thân hình mạnh mẽ của Trần Đăng Dương đang đuổi sau lưng Ninh Tử Phi, Ninh Tử Phi vừa ngao ngao kêu vừa điên cuồng chạy trốn. Hai người biến sân sau thành một đấu trường của sói.
Ninh Mật Hương cho là bọn họ đang chơi đùa với nhau, nên không để ý nữa, yên tâm đi ra trước nhà tiếp tục tiễn khách.
Ban đêm, Trần Đăng Dương tựa bên cửa sổ, ánh trăng ngoài hiên lành lạnh phủ lên người anh. Tay anh đang nắm vài sợi lông sói vừa nhổ, khóe miệng thấp thoáng nụ cười không rõ nghĩa, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve nắm lông sói trong tay.
Trần Đăng Dương khi cười như băng tuyết vừa tan, khi không cười thì anh trông vừa lạnh vừa đẹp. Nhưng như bây giờ, chỉ khẽ nhếch khóe môi, không khí quanh người anh còn lạnh lẽo hơn cả lúc không cười, khiến cho người khác vừa nhìn đã run lẩy bẩy.
Nguyễn Thanh Pháp vừa tắm xong, biến thành hình thỏ đi tới. Cậu thấy nụ cười trên mặt anh, không nhịn được mà rùng mình, len lén che đi lông thỏ trên người mình, sợ anh nhổ lông sói thích quá lại tiện tay vặt luôn lông thỏ của mình.
"Đừng che." Trần Đăng Dương lườm thỏ tai cụp, thổi một hơi, lông sói trong tay bay ra ngoài cửa sổ.
Anh phủi tay, bế thỏ tai cụp lên. Cơ thể của thỏ tai cụp rất mềm, hai cái tai dài rũ xuống bên cạnh, trông mới dễ bắt nạt làm sao.
Trần Đăng Dương ngồi xuống giường, đặt thỏ tai cụp lên đùi, nhẹ nhàng xoa cái bụng nhỏ, lại vuốt vuốt cái tai dài xù lông. Thỏ tai cụp ngoan ngoãn nằm trên đùi anh, thả lỏng cơ thể.
Trần Đăng Dương nhìn Nguyễn Thanh Pháp bị xoa nắn cũng không phản kháng, khóe miệng lại không nhịn được nhếch lên.
Đây là thỏ con mà anh ngậm đắng nuốt cay dùng từng viên kẹo để nuôi lớn, ai cũng đừng hòng sờ vào, chỉ có mình anh được xoa mà thôi.
Nguyễn Thanh Pháp bị Trần Đăng Dương xoa nắn một hồi, cảm thấy hơi buồn ngủ. Cậu híp mắt, khẽ ngáp một cái, lăn mấy vòng trên đùi Trần Đăng Dương, lăn xuống chăn mềm, biến về hình người.
Cậu vừa mới tắm xong, trên người còn chút hơi nước, uể oải nằm trên chăn, ngẩng đầu nhìn Trần Đăng Dương, giọng nói mang theo chút ngái ngủ: "Dương cục cưng, tớ vừa tắm xong rồi, cậu mau đi tắm đi. Đêm qua bọn mình mải chơi nên ngủ muộn, sáng nay dậy muộn đã bị ông nội dạy dỗ cho một trận rồi. Hôm nay bọn mình phải ngoan hơn, đi ngủ sớm một chút, không thì ông nội sẽ lại đòi tịch thu game của bọn mình."
"Được." Trần Đăng Dương vuốt vài sợi tóc ẩm ướt của cậu, đắp chăn cho cậu xong mới đứng lên đi vào nhà tắm.
Nguyễn Thanh Pháp chớp mắt nhìn bóng lưng của Trần Đăng Dương. Không biết có phải là ảo giác của cậu không, mà từ sau khi Trần Đăng Dương biến thành Alpha, cậu luôn cảm thấy anh dường như lại cao lớn hơn, bả vai dày rộng, cái eo gầy, dáng người thon thả phải nói là hoàn hảo.
Trần Đăng Dương mở cửa đi vào phòng tắm, Nguyễn Thanh Pháp nhắm mắt lại, cuộn mình trong chăn, cảm thấy hơi buồn ngủ. Nhưng cậu muốn đợi Trần Đăng Dương tắm xong mới về phòng của mình, nên cậu cố gắng ngồi dậy, không cho mình ngủ mất.
Cậu còn đang gà gật, trong nhà tắm đột nhiên vang lên tiếng hét long trời lở đất của Trần Đăng Dương: "Aaaaaaaaa!!!!"
Nguyễn Thanh Pháp giật mình tỉnh lại, lập tức trèo xuống giường, tay chân luống cuống mở cửa nhà tắm chạy vào.
Một lát sau, từ nhà tắm vang lên lại vang lên tiếng hét long trời lở đất khác: "Áaaaaa!!!!"
Ông nội Trần ở trên lầu nghe được thì giật mình, khoác tạm cái áo rồi vội vã chạy xuống, xông vào trong phòng ngủ, đẩy cửa ra hỏi: "Sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi?"
Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp đang ôm nhau, co ro trốn trong góc tường, run rẩy nhìn chằm chằm một góc phía đối diện, khàn giọng kêu lên: "Ông nội, chỗ đó!"
Ông nội Trần tưởng là có trộm vào nhà, cẩn thận đi sang, đẩy ra cửa phòng tắm, thuận theo tầm mắt của bọn họ nhìn sang thì thấy trên mặt sàn trống rỗng có một con gián đang chậm rãi bò quanh.
Ông nội Trần: "..."
Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp ôm chặt lấy nhau, sốt ruột kêu lên: "Ông! Là con gián đó!"
Ông nội Trần nhìn con gián bé xíu trên mặt đất, tức giận đến run cả người. Im lặng nửa ngày, run rẩy chống gậy đi qua, một gậy đè chết con gián kia.
Ông che ngực thở hồng hộc, bị bọn họ làm cho tức không nói nên lời.
Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp thấy con gián chết rồi mới thở phào một hơi, vỗ lưng cho nhau, an ủi nhau một lát.
Trần Đăng Dương không nhận ra sắc mặt của ông nội cực kì khó coi, anh còn nói: "Ông, ông tới đúng lúc ghê."
Ông nội Trần run rẩy giơ ngón tay, tức giận chỉ vào mặt anh, gằn từng chữ: "Cháu là Alpha, quá nửa đêm còn la hét thảm thiết, là vì thấy một con gián?"
Trần Đăng Dương không chú ý lắm gật đầu, có vẻ vẫn còn sợ hãi: "Đúng vậy, ông ơi, ông không biết đâu, con gián này ghê lắm, cháu mới mở cửa ra đã thấy nó bay trước mặt, sợ đến nỗi suýt rớt tim ra ngoài."
Ông nội Trần hít một hơi thật sâu, tiếng vang như chuông đồng: "Cháu là sói!"
Trần Đăng Dương nhìn vẻ mặt ông nội, oan ức bĩu môi, ấm ức nói: "Ông, ông thay đổi rồi, trước kia ông đâu có như vậy."
Trước kia anh cũng là sói, nhưng ông nội chẳng những sẽ thay anh đập gián, mà còn lo anh bị dọa, sẽ nhỏ nhẹ an ủi anh, sau đó mua cho anh thật nhiều đồ ăn ngon và đồ chơi mà.
Ông nội Trần tức giận đến mức gõ gậy lên sàn: "Trước kia cháu là Omega, bây giờ cháu là Alpha!"
Trần Đăng Dương nghe vậy thì tức giận hất cằm lên, cãi lại: "Ông, ông đang kì thị Alpha! Tức là kì thị giới tính, ông là nguyên soái của đế quốc, ông như vậy là không đúng."
Ông nội Trần ôm ngực ai ui hai tiếng, bị anh làm cho tức đến suýt ngất.
Nguyễn Thanh Pháp đi qua xoa lưng cho ông, dịu dàng mềm mỏng nói: "Ông, cô giáo đã dạy bọn cháu, Alpha, Beta và Omega sinh ra đều bình đẳng, không được kì thị cũng không được phân biệt đối xử, tất cả đều phải được đối đãi ngang hàng."
Ông nội nhìn hai người họ kẻ xướng người họa, yết hầu nghẹn lại không nói được câu nào. Giờ ông chỉ muốn trợn trắng mắt ngất luôn để được bình yên một chút.
Ông im lặng nửa ngày, cuối cùng dùng gậy gõ mạnh lên mặt đất, không thể nhịn được nữa rống lên: "Trần Đăng Dương! Ngày mai mày cút vào quân đội cho ông! Không rèn ra được bộ dạng của Alpha thì mày đừng có mong về nhà!"
Sau khi nói xong, ông nội Trần tức giận xoay người rời đi.
Trần Đăng Dương như bị sét đánh giữa trời quang, không thể tin nổi đứng một chỗ, cảm thấy trời đất quay cuồn, khàn giọng hỏi: "Ông nội mới nói gì?"
Nguyễn Thanh Pháp ngẩng đầu lo lắng nhìn anh, khẽ nói: "Ông nói muốn cho cậu gia nhập quân đội."
Trần Đăng Dương chớp mắt, giọng nói dần run rẩy: "Quân đội có cái gì?"
Nguyễn Thanh Pháp ngẫm nghĩ: "Có quân nhân."
"Có máy chơi game không?"
Nguyễn Thanh Pháp lắc đầu: "Không có."
"Có điều hòa không?"
"Không có."
Vẻ mặt Trần Đăng Dương sụp đổ, tiếng nói càng thêm run rẩy: "Có cậu không?"
"...Không." Nguyễn Thanh Pháp rũ mắt, khẽ nói đầy mất mát.
Nếu như Trần Đăng Dương bị ông nội Trần đưa vào trong quân đội, mặc dù cậu rất muốn nhập ngũ cùng anh, nhưng luật của tinh tế đã quy định, Omega không được phép tham dự huấn luyện của quân đội.
Quân đội lo rằng một đám Alpha và Omega ở cùng một chỗ với nhau, pheromone sẽ bị phát tán, cho nên Omega muốn nhập ngũ cũng chỉ có thể làm vài việc ở bên hậu cần, không được lên tiền tuyến, cũng không được huấn luyện cùng với các binh sĩ.
Thế nên cho dù cậu có muốn nhập ngũ với Trần Đăng Dương cũng không được.
Ninh Mật Hương ở trên lầu đang đắp mặt nạ, vừa rồi bà bật nhạc trong phòng nên không nghe thấy tiếng thét chói tai của Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp. Bây giờ tiếng nhạc vừa kết thúc, trong phòng yên tĩnh trở lại.
Bà nhắm mắt nằm trên giường, gió nhẹ nhàng thổi từ cửa sổ vào, mơn man trên mặt khiến bà rất thoải mái, vô cùng dễ chịu. Bà ngâm nga một bài hát, vui vẻ hưởng thụ khoảng thời gian đêm khuya tĩnh mịch này.
Lúc này, dưới lầu đột nhiên truyền tới tiếng khóc đứt hơi của Trần Đăng Dương, tiếng này so với tiếng trước còn thê lương hơn: "Cháu không đi!!!! Ông, cháu không đi đâu!!!!"
Ninh Mật Hương bị giật mình lập tức bật dậy, mặt nạ rơi xuống đất, bà mở to hai mắt, mù mờ hỏi: "Sao, có chuyện gì?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com