Chap 53
Sau Tết Thanh Pháp bắt đầu tìm việc.
Hành trình tìm việc của cậu không suôn sẻ, phỏng vấn vài công ty nhưng luôn vì đủ vấn đề mà không thể đi đến thỏa thuận.
Thanh Pháp buồn bực nên vần vò Kiều Kiều không mở nổi mắt.
Trần Đăng Dương lấy nước cho cậu rồi hỏi: "Em có nghiêm túc tìm việc không?"
"Sao em lại không nghiêm túc?" Thanh Pháp nói.
"Em muốn tìm việc thế nào."
Thanh Pháp ngắt ngứ, vấn đề nằm ở đây, cậu không biết mình muốn tìm công việc thế nào.
Làm tiếp nghề này thì cậu không còn háo hức hay cảm giác thành tựu, nhưng đổi nghề khác lại tiếc bằng cấp và kinh nghiệm làm việc trước đây.
Trần Đăng Dương nựng cằm cậu: "Không thì cứ nghĩ mình muốn làm gì trước đã? Nghĩ kĩ hẵng đi làm cũng không muộn."
Thanh Pháp bắt đầu nghiêm túc cân nhắc lời Trần Đăng Dương, mặc dù thất nghiệp ở nhà nhưng vẫn duy trì quy luật ăn cơm đi bộ đọc sách.
Một ngày nọ Trần Đăng Dương về nhà, Thanh Pháp rót nước cho hắn, Trần Đăng Dương nhận nước xong còn đáp lễ một tấm thẻ đen
Thanh Pháp nhìn hắn: "Ý gì đây?"
Trần Đăng Dương cầm cốc nước đi vào bếp, mở tủ lạnh lấy nguyên liệu: "Khen thưởng em bưng trà rót nước cho anh."
Thanh Pháp bĩu môi, tựa quầy bar nhìn hắn nấu cơm: "Này cậu chủ, bưng trà rót nước đã cho em thẻ, không cần em làm gì khác sao?"
Trần Đăng Dương nhìn cậu: "Em còn biết làm gì? Lên giường cũng toàn anh hầu hạ em là nhiều."
Thanh Pháp nhe nanh múa vuốt bổ nhào vào, Trần Đăng Dương cười đỡ cậu: "Cẩn thận."
Thanh Pháp lẳng lặng nhìn hắn.
Trần Đăng Dương nói: "Không phải em luôn ngưỡng mộ anh có thể làm việc mình muốn làm sao, bây giờ em cũng có thể."
Thanh Pháp tì trán lên vai Trần Đăng Dương, cất tiếng lí nhí: "Đăng Dương, cảm ơn anh."
Có Trần Đăng Dương bảo kê, Thanh Pháp làm việc cũng mạnh dạn hơn.
Cậu tham gia một số hoạt động, dần dà manh nha suy nghĩ tự mình lập nghiệp.
Thanh Pháp nghĩ là làm, sau khi xác định mình muốn làm gì thì bắt tay lập ra một loạt các khoá học cần thiết.
Nhan Ngôn nhìn mà nhức mắt: "Từ ngày tốt nghiệp đại học, tao thề là tao không bao giờ học nữa."
Nhan Ngôn đã nhận việc tại một công ty truyền thông mới, sếp là Minh Gia Ngọc.
Minh Gia Ngọc rất coi trọng Nhan Ngôn, cho rằng cậu có tiềm năng trở thành quản lý hàng đầu.
"Thật ra là muốn nhờ tao bứng Cù Quang về thôi."
Gần đây Cù Quang đang trên đà nổi tiếng, bước tiếp theo là chuyển hình thức từ tập trung hút fan sang tập trung diễn xuất.
"Cù Quang nói sao?" Thanh Pháp hỏi.
"Bên cậu ta phải suy nghĩ." Nhan Ngôn đáp: "Lần này giám đốc Tiểu Minh tính sai thật rồi, giờ Cù Quang có còn mù quáng vì tình nữa đâu."
Thanh Pháp nói: "Tao chỉ muốn biết nếu mày và Cù Quang thuộc cùng một công ty, mày lại làm quản lý cho cậu ta, hai bọn mày có còn tiếp tục được không."
Nhan Ngôn im lặng rất lâu.
Một buổi chiều nào đó Thanh Pháp đi đón Trần Đăng Dương tan làm, ngang qua tiệm hoa bèn mua một bó hồng trắng.
Trần Đăng Dương vẫn chưa xong việc, nhưng Thanh Pháp lại bắt gặp Minh Gia Ngọc ở trường.
Cậu ta nói mình đang học bổ túc tại đây, bù đắp tiếc nuối khi xưa thi đại học không tốt.
Thanh Pháp hỏi han Minh Gia Ngọc vài câu, cậu ta thấy Thanh Pháp ôm hoa thì có chút hụt hẫng: "Em tưởng anh chia tay rồi."
"Không đến nỗi chia tay." Thanh Pháp nói: "Có mâu thuẫn nho nhỏ, bây giờ giải quyết rồi."
"Ừm." Minh Gia Ngọc cười: "Ba chữ người yêu cũ cũng có thể xem như vui thú, rất tốt."
Thanh Pháp vô cùng bình tĩnh.
"Thật sự không thể chia tay sao?" Minh Gia Ngọc không nản lòng.
Thanh Pháp phì cười lắc đầu.
Minh Gia Ngọc thở dài, bỗng dưng sinh ra nỗi nuối tiếc đúng người sai thời điểm.
"Nếu em gặp anh sớm hơn Trần Đăng Dương, anh có chọn em không?"
Thanh Pháp sẽ không đặt ra giả thiết kiểu đó bởi nó không liên quan đến cậu hay Trần Đăng Dương, cậu không muốn bận tâm vì nó lắm.
Anh tuyệt tình thật, Minh Gia Ngọc nghĩ.
Thanh Pháp muốn đi tìm Trần Đăng Dương, Minh Gia Ngọc gọi cậu lại: "Anh biết tình hình Cố Thành Xuyên dạo gần đây không?"
Việc này Thanh Pháp từng nghe Chương Tòng Trí nhắc vài câu.
Cố Thành Xuyên sắp lấy vợ, đối tượng là con gái một gia đình môn đăng hộ đối, hai người giữ mối quan hệ hôn nhân mở như bố mẹ Cố Thành Xuyên.
Và cuối cùng ông Cố cũng chịu giao quyền, sự nghiệp của Cố Thành Xuyên ngày càng đi lên.
Cũng xem như anh ta đã tìm được thứ mình thật sự muốn, Thanh Pháp nghĩ.
"Có bức tranh, bức tranh liên quan đến Trần Đăng Dương ấy, ban đầu anh ta muốn tặng người khác nhưng sau lại hối hận." Minh Gia Ngọc nói: "Anh ta vẫn chưa buông được."
Dứt lời Minh Gia Ngọc nhìn nét mặt Thanh Pháp, ngoại trừ vẻ suy tư thì không hề có biểu cảm nào dư thừa.
Cậu ta hơi thất vọng.
Trần Đăng Dương đã xong việc, Thanh Pháp không nói chuyện với Minh Gia Ngọc nữa: "Dù sao cũng là việc của anh ta, muốn thế nào thì tùy."
Minh Gia Ngọc còn muốn nói gì đó, nhưng vừa xoay người đã thấy Thanh Pháp đi về phía Trần Dương với gương mặt rạng rỡ sinh động, không còn là người đẹp lạnh lùng mà trở nên vô cùng dịu dàng.
Còn Trần Đăng Dương không cần làm gì cả, chỉ việc đứng ở đó.
Điều này khó mà khiến người ta không sinh lòng đố kỵ.
Minh Gia Ngọc nghe thấy Trần Đăng Dương hỏi Thanh Pháp: "Hôm nay là ngày gì mà tặng hoa cho anh?"
Thanh Pháp cười đáp: "Không phải ngày gì đặc biệt, em đi ngang qua tiệm hoa, muốn mang cho anh một bó."
Cả hai sánh bước bên nhau, chậm rãi đi trong gió xuân.
Không lâu sau Cố Thành Xuyên tuyên bố đính hôn, tiệc đính hôn tổ chức rất linh đình cùng đông đảo khách khứa.
Trần Đăng Dương hỏi Thanh Pháp đi không, Thanh Pháp không đi, cậu muốn dọn dẹp căn hộ ở Ngô Đồng Danh Cư để bố mẹ lên ở mấy hôm.
Thanh Pháp không đi thì Trần Đăng Dương cũng không đi, rõ ràng đưa bố mẹ Thanh Pháp đi chơi quan trọng hơn tiệc đính hôn của Cố Thành Xuyên.
Nhưng hắn đã tặng Cố Thành Xuyên một món quà lớn.
Hắn gói toàn bộ bảy bức tranh người phụ nữ mặc váy màu xanh lá cây sẫm tặng Cố Thành Xuyên.
Tính cả bức tranh kia thì tám bức cùng chủ đề đều nằm trong tay y.
"Giúp cậu hoàn thành ước vọng." Trần Đăng Đăng nói trong điện thoại: "Chúc hai người trăm năm hạnh phúc."
Cố Thành Xuyên vô cảm cúp máy.
**
Sang hè, nhóm Thanh Pháp lại đi chùa thắp hương.
Trần Đăng Dương, Chương Tòng Trí và Hàng Nghênh Nhất xuất phát trước, Thanh Pháp đi đón Nhan Ngôn nên muộn hơn Trần Đăng Dương.
Chỗ ở vẫn là trai đường lần trước từng ở, đám Trần Đăng Dương đến trước tự chọn phòng và dọn dẹp đơn giản.
Hôm nay nhiều mây nắng yếu, Hàng Nghênh Nhất cũng che chắn kín kẽ đi dạo quanh trong chùa.
Khi quay lại trai đường, anh ta thấy Trần Đăng Dương ở vườn rau với một sư phụ.
Giữa mùa hè, vườn rau xanh mướt tốt tươi.
Hiện đang vào mùa cà chua chín, cây xanh trĩu quả, xanh đỏ đan xen vô cùng đẹp.
Trần Đăng Dương hỏi sư phụ mua một ít cà chua.
Lúc Hàng Nghênh Nhất xuống vườn rau thì sư phụ đang rời đi, Trần Đăng Dương tự cầm kéo chọn cà chua.
"Cuối cùng ông cũng tìm thấy thứ mình muốn." Hàng Nghênh Nhất nhìn anh cảm khái.
Trần Đăng Dương nhìn Hàng Nghênh Nhất, chỉ cười không nói gì.
Hàng Nghênh Nhất vẫn còn lo ngại: "Thanh Pháp chịu được ông thật à?"
Trần Đăng Dương nghĩ ngợi: "Thanh Pháp quá tốt, dù tôi có chỗ chưa đúng chưa tốt, em ấy cũng luôn bao dung."
Nhìn bộ dạng ấy của hắn, Hàng Nghênh Nhất nói: "Trước đây tôi luôn cảm thấy cậu là người kiểm soát Thanh Pháp, bây giờ nhìn nhận lại, có lẽ Thanh Pháp kiểm soát cậu cũng chưa biết chừng."
Trần Đăng Dương vừa hái cà chua vừa hỏi: "Có à?"
Hàng Nghênh Nhất thấy Trần Đăng Dương chẳng thèm nhìn mình thì trợn mắt: "Cái lũ yêu đương mấy ông phiền chết mất."
Anh ta bước lên bậc quay về trai đường, đúng lúc gặp Chương Tòng Trí đi ra: "Trở trời rồi, sắp nổi gió, về hết đi."
Trần Đăng Dương xách giỏ cà chua đứng dậy, vừa đi về trai đường vừa gọi điện cho Thanh Pháp.
Điện thoại không gọi được, không có ai bắt máy.
Trần Đăng Dương cau mày.
Hắn vừa đi vào sân trai đường thì gió lớn bắt đầu cuồn cuộn, thổi mành cỏ trong trai đường bay phần phật.
"Đăng Dương!" Chương Tòng Trí thình lình đánh đổ cốc, nhìn Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương như có linh cảm.
Hắn quơ điện thoại của Chương Tòng Trí, màn hình hiển thị một video nói gió lớn khiến đường lên núi khó đi, có người trượt chân lăn xuống núi, hiện đang tìm kiếm cứu hộ.
Nét mặt Trần Đăng Dương thoắt cứng lại, ngoài trời gió vẫn đang rít gào, tiếng loảng xoảng vang lên giống như có thứ gì rơi đổ.
Trần Đăng Dương muốn xuống núi, mây đen vần vũ trên đỉnh đầu như thể với tay là chạm tới.
Chương Tòng Trí đuổi theo can ngăn: "Hay cứ đợi một lát đã, biết đâu Thanh Pháp lên ngay thì sao."
Trần Đăng Dương nhíu mày, tim đập thình thịch khiến hắn khó chịu.
Chương Tòng Trí không muốn cho Trần Đăng Dương mò xuống, bây giờ quá nguy hiểm, chẳng biết lúc nào sẽ mưa to.
Gã kéo Hàng Nghênh Nhất cùng khuyên Trần Đăng Dương, Hàng Nghênh Nhất ra sức làm mới điện thoại cũng không có tín hiệu.
Trong khi mấy người họ còn đang tranh cãi, ở chỗ bậc đá cây cối um tùm có một người leo lên.
Thanh Pháp đội mũ đeo khẩu trang đầy đủ, thở hổn hà hổn hển.
Nhìn thấy Trần Đăng Dương, cậu thở hắt ra: "Gió to quá Dương ơi, làm em sợ chết khiếp!"
Phía sau cậu Nhan Ngôn cũng leo lên tới nơi. Xem như họ chạy nhanh, trời vừa nổi gió là cả hai hò hét nhau chạy, hoàn toàn không biết trên núi với dưới núi xảy ra chuyện gì.
"Không sao là tốt, không sao là tốt." Chương Tòng Trí thở phào, nhắc mọi người nhanh chóng quay về, chốc nữa trời mưa lại ướt hết.
Trần Đăng Dương và Thanh Pháp đi sau cùng, hắn bước chậm, Thanh Pháp còn đang mải kể lể với hắn đường khó đi thế nào, gió to đáng sợ ra sao.
Bỗng nhiên Trần Đăng Dương ôm siết Thanh Pháp trong lòng.
Thanh Pháp ngơ ngác ôm lại hắn: "Sao thế anh?"
Trần Đăng Dương thủ thỉ: "Tim không khỏe lắm."
"Tim làm sao, nghiêm trọng lắm không?" Thanh Pháp dán chặt vào Trần Đăng Dương, gần như có thể nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của hắn.
Cậu ôm Trần Đăng Dương, tuy không biết xảy ra chuyện gì nhưng vẫn vỗ lưng trấn an hắn.
Mãi lâu sau Trần Đăng Dương mới buông Thanh Pháp ra, Thanh Pháp hơi lo lắng bất an.
Trần Đăng Dương ngẫm nghĩ, đoạn lấy trong túi áo gió một quả cà chua nhỏ tròn vo, phần vỏ xanh đã chín đỏ quá nửa, giống cà chua này là ngon nhất, chua chua ngọt ngọt.
Thanh Pháp bất ngờ lắm, cậu cầm lấy quả cà chua rồi nắm tay Trần Đăng Dương.
Cậu nhìn Trần Đăng Dương, hắn đang cúi đầu mân mê tay cậu: "Thật sự là không dám buông."
Thanh Pháp cười khì: "Vậy thì sau này không bao giờ buông ra nữa, em cũng không buông."
Rừng xanh thấp thoáng, hai người nắm tay nhau cùng bước về phía trước.
***
TOÀN VĂN HOÀN
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com