Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

7.

Thanh Pháp -
Đã hơn một tháng kể từ khi tôi và Đăng Dương bí mật quen nhau, nhưng tôi vẫn định tạm thời không nói cho ai biết

nhưng anh thường bí mật nắm tay tôi trên sân khấu khi không ai nhìn thấy và nói rằng cảm giác rất phấn khích.

Này, lúc này tôi sẽ dùng tay kia nhéo eo anh một cái, sau đó còn cho một cái nhìn cảnh cáo ,nhưng Đăng Dương lần sau vẫn sẽ tìm cơ hội nắm tay tôi, thực sự không có cách nào với anh ấy

"Pháp Kiều! Tuần sau nhớ đến họp báo nhé."

Đăng Dương và tôi đang đứng ở hành lang của phòng chờ ,không cần phải quay lại cũng biết đó là Thái Sơn.

DươngKiều -

Bài hát hợp tác đang ở giai đoạn cuối, và tôi đang bận rộn với nhiều nhiều thứ nữa trời thì đã quá khuya.

🐟: Bé Kiều có cảm thấy thương tôi không? Nhưng suy cho cùng cũng là công việc, cách giải tỏa duy nhất chính là mỗi đêm ôm chặt em ấy vào lòng rồi nói yêu em ấy và ngủ thật ngon.

🐍: Tôi không tin những điều vớ vẩn của anh ấy.

Thanh Pháp -
Thái Sơn rất nhanh đi đến trước mặt chúng tôi, tôi vô thức nhìn Đăng Dương ở một bên, quả nhiên, mặt anh ấy đen kịch, nhân tiện, hình như tôi quên nói với Đăng Dương rằng Thái Sơn là anh họ của tôi.

🐍: Được rồi, em hiểu rồi, nói cho em thời gian chính xác, em sẽ sắp xếp lịch trình.

Tay tôi lén móc ngón tay của Đăng Dương ra sau lưng, để an ủi anh ấy, lát nữa tôi sẽ nói cho anh ấy biết sự thật, để cứu tôi khỏi hủ dấm chua này

Dường như xoa dịu cũng vô ích, Đăng Dương vẫn đen mặt nói: "Tui cũng đi nữa"

Tôi cảm thấy nụ cười tiêu chuẩn của mình đông cứng trên mặt, không thể tin được quay lại nhìn Đăng Dương, anh ấy cũng nhìn sang

"Phốc... ha... ha ha ha... ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha. ha ha ha ha."

Khi tôi quay lại lần nữa, những gì tôi thấy là Thái Sơn cười đến muốn đứng không vững luôn rồi

"Xin lỗi, xin lỗi, hahahahahahaha, buồn cười quá, Kiều, mày chưa nói với nó anh là anh họ của mày đấy chứ?"

Tôi chưa kịp mở lời, Đăng Dương đã kinh ngạc từ phía sau đi tới, há miệng nhưng không phát ra âm thanh nào.

Chà, cũng là lỗi của tôi, tôi không nói với anh ấy nhưng Đăng Dương cũng không hỏi tôi mà đã đã tùy tiện suy đoán... Nghĩ thế nào cũng cảm thấy mình thật lúng túng.

Không khí bỗng trở nên yên lặng, Thái Sơn dường như cũng nhận ra mình đã phạm phải sai lầm lớn, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Đăng Dương và tôi, thật tình cờ, như được ông trời sắp đặt, điện thoại của anh lại vang lên vào lúc này.

"Xin chào, anh Hào,anh đã nhận được quà của lễ tonh nhân chưa ~ Nó thế nào? Thật bất ngờ phải không! Tại sao, em đã đặc biệt chọn hôm nay để tặng nó cho anh ... cái gì?! Ngày mai là lễ tình nhân phải không? Hôm nay lễ Tình nhân? Ôi, thật xin lỗi anh Hào Baby, em nhớ nhầm, ngày mai chúng ta làm lại nhé..."

Thái Sơn nhấc điện thoại, bỏ đi như không có chuyện gì xảy ra, đổ đống hỗn độn lên đầu tôi, Đăng Dương không biết tại sao mà tỏ vẻ vô cùng thất vọng, quả thực là lỗi của tôi khi quên nói với anh ấy.
Khi tôi định nắm lấy tay Đăng Dương thì anh ấy đã bước qua đi thẳng vào phòng chờ rồi, tôi phải làm sao đây anh ấy giận thật rồi.

DươngKiều -
🐍: "Nếu Đăng Dương thực sự tức giận thì sao?"
🐟: Phải làm gì? Tất nhiên là hôn tôi rồi! Nói thật là tôi không tức giận, cũng không hẳn là tức giận, nhưng tôi luôn là người buồn cười trong mắt Thái Sơn, bạn có thể tưởng tượng hôm nay anh ấy cười suýt chết ở hành lang như thế nào.

Thanh Pháp cũng tự trách mình, tôi có thể nghe rõ những suy nghĩ của anh ấy và trái tim tôi thực sự mềm lại.

🐱:"Vừa rồi nói không cần, Pond ghen nhiều lần như vậy, vì sao không nhớ nói?"

🐍:"Em đầu óc làm sao không tốt a, hiện tại không biết làm sao để dỗ anh Dương..."

🐱:"Bằng không, đi lên hôn nó, nó liền quên chứ gì..

Đăng Dương -
Hễ nghe hôn là thấy rạo rực, nhưng không chỉ muốn hôn mà muốn hôn cả người.

Về nhà, tôi đã làm đúng như vậy.

Lúc cánh cửa đóng lại, tôi đặt tay lên sau đầu bé Kiều và nhẹ nhàng kéo em ấy đến trước mặt tôi, sự nhớ nhung Kiều những ngày này đã lên đến đỉnh điểm vào lúc này.

Tôi không kiềm chế được sức lực nên hôn mạnh vào môi Kiều, có lẽ nó đau, Kiều rên rỉ rồi bắt đầu đáp lại tôi một cách không khéo léo, môi tôi hơi tách ra để bao bọc em tốt hơn lưỡi tôi luồn vào mọi ngóch ngách trong khoan miệng của em ấy

Tôi cảm nhận được Kiều thở nhanh hơn rất nhiều, em ấy bất mãn đập vào vai tôi vì thở không được..
"Sao anh không cắm vào..." Khóe mắt Kieuurưng rưng nước mắt, không biết là thương anh, hay bất mãn

Nói chung là trái tim tôi tan chảy, tôi lại ôm Kiều

"Vào ngay đi." khi Kiều vừa nói dứt câu thì...

Cạch-âm thanh của thứ gì đó rơi xuống đất phá tan bầu không khí, tôi ôm Kiều trong tay và nhìn về phía nguồn phát ra âm thanh một cách không hài lòng.
Quang Hùng và Thành An đứng chết lặng trước cửa phòng ngủ của mình, trên sàn có một cuốn sổ báo cáo nằm ngổn ngang, ai có thể nói cho họ biết những người anh em trước mặt họ đang làm gì!

"Kiều, mày..." Thành An đang định hỏi tại sao lại hôn nhau, bầu không khí vẫn mơ hồ như vậy thì Quang Hùng đột nhiên che mắt lại, nửa đẩy anh ra.

"Suỵt! Đi thôi, đi ăn thôi."

Tôi không dám nhìn vào mắt Đăng Dương , đi ngang qua anh và đẩy cửa ra, trước khi cửa đóng lại, tôi nghe thấy Quang Hùng thì thầm với Đệ tử siêu cấp vip pro của mình.

"An ngốc, bọn họ yêu nhau."

—————

Huhu sori mấy mom nha tui bị anh 🐱 tóc hồng cám dỗ đi gặp ảnh hoài nên quên luôn vụ tui có cái acc này🥲🥲

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com