Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

một

buổi tối trong phòng tập của geng, vẫn là thứ không khí quen thuộc đến mức có thể nhắm mắt cũng hình dung ra được. ánh đèn trắng dịu trải đều khắp không gian, không chói lóa, cũng chẳng u ám như thể được đặt vừa vặn để giữ cho căn phòng ở trạng thái tỉnh táo mà không căng thẳng. ngoài kia, thành phố vẫn ồn ã nhưng ở đây chỉ có tiếng gõ bàn phím lách cách của những người còn thức.

minkyu ngồi ở ghế, lưng hơi khom về phía trước, ánh mắt dính chặt vào màn hình, tập trung đến mức dường như cả thế giới chỉ còn gói gọn trong từng khung hình đang tua đi tua lại. cạnh cậu, jaehyuk đứng cạnh bên, tay cầm con chuột, giọng đều đều nhưng rõ ràng từng chữ. giọng anh vốn trầm, khi nói chậm rãi như thế này lại càng tạo ra cảm giác vững chãi, khiến người nghe bất giác tin theo.

anh chỉ tay vào đoạn replay: "đoạn này, em nên lùi sớm hơn một nhịp, mid bên kia biến mất rồi mà mình không thấy. nếu để thế, đánh giá rủi ro sẽ sai hết."

giọng anh không gay gắt cũng chẳng có mảy may trách móc. ngược lại, nó mang sắc thái kiên nhẫn như thể đã nói trăm lần nhưng lần nào cũng chăm chú đến từng chi tiết. minkyu khẽ gật gù, tay cậu ghi chú lại, nét chữ nhanh nhưng vẫn rõ ràng như một thói quen đã ăn vào máu, đôi mày hơi cau, môi mím lại, trông vừa tập trung vừa sốt sắng.

"còn chỗ này nếu em cắm mắt chéo sông thay vì cắm sâu, tình huống đã khác, không cần tốc biến chạy." jaehyuk lại tiếp tục, đưa con chuột lướt nhẹ qua màn hình.

cậu im lặng lắng nghe, ngoan ngoãn như một người được chỉ bảo tận tình. mọi phản ứng đều nằm trong ánh mắt, ánh mắt của một kẻ khát khao tiến bộ, cố gắng nuốt trọn từng mảnh kiến thức.

đến khi phần phân tích cuối cùng kết thúc, jaehyuk khẽ duỗi người, vai hơi xoay để thả lỏng. rồi, chẳng hề báo trước, anh ngồi phịch xuống ngay đùi minkyu, động tác tự nhiên đến mức chẳng ai trong hai người coi đó là điều gì khác thường.

minkyu không hề giật mình. cậu chỉ dịch tay sang một bên để tránh vướng nhưng sau đó lại vòng ra sau, đặt nơi eo anh. cái ôm không chặt, cũng chẳng hời hợt, vừa đủ để giữ chặt người đối phương, điều đó cứ như một phản xạ, như một thói quen đã hình thành quá lâu đến mức cơ thể đi trước cả ý thức.

jaehyuk xoay mặt lại, ngắm nhìn gương mặt đang chăm chú của cậu. nét nghiêm túc kia khác hẳn vài phút trước, khi cậu còn bị cuốn vào phân tích chiến thuật. giờ đây, trong đôi mắt ấy không chỉ có game mà còn phảng phất thứ gì đó mềm mại, khó gọi tên.

"anh nói có chỗ nào khó hiểu không?" anh hỏi khẽ.

minkyu gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn dán vào màn hình nhưng cánh tay ôm anh khẽ siết hơn một chút. "không có. anh nói rất dễ hiểu, jaehyuk."

anh im lặng, dõi theo từng đường nét trên gương mặt kia. trong đôi mắt đen, anh nhìn thấy sự căng thẳng của một tuyển thủ trẻ, đồng thời cũng nhìn thấy niềm tin tưởng tuyệt đối dành cho mình. một lát sau, anh mỉm cười, khen ngắn gọn: "giỏi lắm, minkyu."

chỉ vài chữ ngắn ngủi nhưng minkyu thấy tim mình khẽ nhoi lên một nhịp. không cần đáp lời, cậu kéo anh sát thêm một chút, chậm rãi đưa đầu mình dựa vào vai anh, mũi ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên chiếc gáy trắng nõn kia.

chuyện này với geng đã chẳng còn lạ lẫm. ban đầu, vài người còn nhíu mày khi thấy cảnh xạ thủ của đội vốn nổi tiếng với việc không ưa thích skinship thì giờ lại thản nhiên ngồi lọt thỏm trong lòng hỗ trợ trẻ tuổi nhưng rồi, thấy mãi cũng quen. thậm chí còn coi như một phần "chiến thuật nội bộ" kỳ quặc mà hiệu quả vô cùng.

có ngày, jaehyuk vừa ngồi chèn lên đùi minkyu, vừa gõ phím, trông chẳng khác nào anh nặng bằng chiếc gối bông. minkyu thì chỉ hơi dịch người, tay đưa ra sau lưng anh đỡ lại, mắt vẫn dán vào màn hình, không hề tỏ vẻ phiền toái. có hôm, như buổi tối nay, anh thong thả ngồi xuống sau khi feedback xong, hỏi cậu có hiểu không rồi mỉm cười khen ngợi, trong khi tay cậu ôm nhẹ lấy anh, tự nhiên đến mức vượt qua rào cản của hai người đồng nghiệp hay bạn cùng phòng đơn thuần.

người ngoài nhìn vào chỉ biết lắc đầu. có người bật cười trêu ghẹo, có người quay đi, không muốn dính vào bầu không khí mập mờ ấy nhưng quy chung thì chẳng ai nói gì. ai cũng biết, từ ngày cậu bước chân vào đội, jaehyuk đã là người dìu dắt từng bước, chăm lo cho cậu từng tý và cái cách cả hai dính lấy nhau giờ đây giống như một phần không thể tách rời khỏi hành trình tập luyện.

một lần, có người nửa đùa nửa thật: "hai người kia chắc sắp công khai là người yêu nhau rồi quá."

chẳng ai ngờ jaehyuk thản nhiên đáp, khi đang vắt chân trên ghế cậu, đầu gác hẳn lên vai cậu: "sắp rồi đó."

cả phòng ồ lên nhưng minkyu thì chỉ im lặng, khóe môi cười mím e thẹn, còn vành tai đỏ ửng. không phản đối mà cũng chẳng phủ nhận và thế là chẳng cần thêm lời giải thích nào nữa.

----

buổi tối buông xuống, phủ một màu tĩnh lặng lên khu ký túc sau một ngày scrim căng thẳng. tiếng ồn ào trong phòng tập vừa dứt, thay vào đó là khoảng lặng dễ chịu mà chỉ khi ra ngoài mới cảm nhận rõ.cả đội hẹn nhau đi ăn như một thói quen nhỏ hằng ngày mặc dù cho thời tiết có lạnh hay thất thường như thế nào.ngoài sân, gió đầu mùa len lỏi qua từng khe hở của dãy nhà, đem theo chút se lạnh đủ khiến người ta phải kéo cao cổ áo. joo minkyu đứng trước cửa ký túc, vừa chỉnh lại khẩu trang vừa bất giác ngoái đầu nhìn về phía hành lang dài hun hút rồi cuối cùng cũng thấy anh bước ra từ hành lang cuối dãy.

nhưng vừa thấy anh, thay vào niềm vui sướng trên gò má đỏ thì cậu liền đứng sững.

"jaehyuk, anh ăn mặc gì đây?"

xạ thủ nhà geng mặc quần đùi ngang gối màu kem, áo sơ mi dài tay màu trắng được cài cúc chỉnh tề đến tận cổ, bên dưới là đôi tất trắng kéo cao gần tới bắp chân, đi giày sneakers xỏ không dây. mái tóc rối nhẹ theo gió, mặt tỉnh bơ như thể chẳng có gì sai với bộ đồ giữa thời tiết mười tám độ ngoài trời.

"đẹp mà, với lại thoải mái."

cậu nhíu mày, môi mím lại nhưng biết không có cách nào bắt anh quay về thay đồ được. park jaehyuk là kiểu người thích thoải mái hơn đúng đắn, thời tiết lạnh thì khoác thêm áo, chứ tuyệt đối không vì lạnh mà bỏ cái quần đùi yêu thích. cậu chỉ còn cách quay đi, lặng lẽ cầm thêm áo khoác dài màu xám tro mà mang theo cho anh mà không nói thêm lời nào.

cả đội kéo nhau tới một quán nướng trong con hẻm nhỏ, kiểu bình dân nhưng đồ ăn ngon, không gian đông đúc, ấm cúng. họ ngồi vào một dãy dài, cậu và anh vẫn như thường lệ là ngồi cạnh nhau, anh ở ngoài, cậu ở trong. mọi người vừa ngồi đã bắt đầu gọi món, không khí ồn ào, cười nói rôm rả.

thức ăn được mang lên, khói từ vỉ nướng bốc lên nghi ngút. park jaehyuk loay hoay gắp từng miếng thịt, trông chẳng để ý gì đến ai. áo sơ mi xắn đến khuỷu tay, tay kia thì cứ hí hửng gõ gõ đũa lên mép bàn. cậu vẫn chăm chú gỡ xương cá, thỉnh thoảng đẩy cho anh những phần mềm, dễ ăn.

rồi trong một khoảnh khắc khi ngẩng đầu lên, cậu bắt gặp ánh mắt từ bàn đối diện.

một nhóm thanh niên trẻ, có lẽ là sinh viên hoặc đồng nghiệp đi ăn chung, đang nhìn về phía bàn họ. không phải nhìn cả nhóm mà chính xác là nhìn anh. cậu thấy rõ vài ánh mắt lướt qua gương mặt anh, rồi tụ lại ở đôi chân trắng ngần thon dài lộ ra dưới lớp quần đùi. có người còn bật cười khe khẽ, thì thầm vào tai người bên cạnh, tay chỉ chỉ về phía anh, ánh nhìn không mấy thiện cảm.

mặt cậu tối lại. lông mày chau xuống, ánh mắt lạnh đi rõ rệt. tay đang gắp rau bỗng dừng lại, rồi không báo trước, cậu nghiêng người, bóp đùi anh một cái đau, park jaehyuk giật mình run tay, ức lên một tiếng rõ kêu.

"ức.. sao thế?"

minkyu không trả lời ngay, chỉ cầm lấy chiếc áo khoác nãy giờ vắt bên ghế, phủ mạnh qua đùi anh, che hết cả phần chân trống. cậu vẫn không nói gì, đôi mắt vẫn đang nhìn về phía bàn bên kia với vẻ khó chịu rõ rệt.

"có người nhìn." cậu lầm bầm, giọng thấp xuống, rồi đưa tay ra sau eo anh, vỗ nhẹ một cái như nhắc, sau đó kéo anh lại gần mình, ép sát vào khoảng trống bên cạnh.

jaehyuk nhìn cậu vài giây, dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra nhưng ánh mắt cậu lúc này nghiêm túc đến lạ, không giống nhưkiểu trêu ghẹo như thường ngày mà là thực sự không vui.

"ngồi sát vào, đừng để hở. " cậu lặp lại, tay vẫn đặt ở lưng anh.

anh chớp mắt. một lúc sau, cuối cùng cũng bật cười nhỏ, giọng như làn gió lướt ngang tai: "em ghen à?"

minkyu quay đi mà không phủ nhận, cũng không phản bác, cậu chỉ đơn giản là đưa tay lên kéo tay áo anh xuống thấp hơn, che nốt phần cổ tay trắng mềm đang để trần ra. dưới ánh đèn vàng của quán, gương mặt cậu nghiêm lại như thể đang cố nhẫn nhịn một điều gì đó.

anh lặng đi một chút, không còn cười nữa rồi anh nghiêng người, khẽ tựa vào vai cậu, nói rất nhẹ, đủ để cậu nghe: "cái đồ con nít nhà em, lần sau anh sẽ không mặc quần đùi ra ngoài nữa."

nói đoạn, jaehyuk gác chân lên đùi cậu rồi sau đó kéo tay cậu bỏ lên đùi mình, bọn thanh niên nhìn qua thấy thế thì cũng chột dạ mà rời mắt, minkyu nhìn anh, hơi bất ngờ một chút nhưng rõ ràng rất mãn nguyện với những gì anh vừa làm.

-------

đã beta.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com