Chapter 16: em không làm được
Chi đã khóc rất nhiều, cô muốn la lớn cho mọi người ra cứu nhưng không thể bởi họ ra sẽ biết hết chuyện lúc trước giữa cô và hắn
Mà trong nhà lại đang có cha má chồng mình nữa cô càng không thể làm vậy.
Đột nhiên từ đằng xa có tiếng xe hơi và tiếng rất nhiều người chạy lại, tất cả đều mặc quân phục và vác súng trên vai
Phong liền kéo Chi núp vào bụi cây bịt miệng cô lại. Chi nhìn , thì ra là anh hai của cô đã về rồi
Xe và cả đội lính cũng chạy vào trong nhà, Chi vội cắn tay hắn
Phong: em dám cắn tôi
Chi: tốt nhất anh mau biến đi nếu không tôi la lên thì anh sẽ chết không có đất chôn đó
Phong: em dám sao, nếu la lên xem ai xấu mặt cho biết
Chi: người vừa mới chạy vào là anh hai của tôi, chỉ cần tôi nói một tiếng thôi , anh chưa kịp nói gì thì đầu anh sẽ nở hoa
Phong nghe nói mà ớn lạnh và sợ vì chính mắt anh ta cũng thấy đám lính đó:
«ấy anh nói chơi thôi, em đừng tưởng thiệt, tại mình có hẹn là bỏ chốn vào tối nay em nhớ không nên anh mới tìm em thương lượng trước»
Chi: ai có hẹn cùng anh chứ...tôi có nói bỏ chốn cùng anh sao?... mau đi đi
Phong: anh mặc kệ tối nay đúng 3 giờ sáng ở bến đò em hãy mang theo thật nhiều tiền vàng bỏ chốn cùng tôi nếu không tôi sẽ tìm chồng em nói hết tất cả mọi chuyện, sau đó nói cho tất mọi người biết chuyện của chúng ta
Chi: anh đúng là tiểu nhân mà
Phong chạm vào người nhưng bị cô xô ra : tôi sẽ không đi cùng anh ,tuyệt đối không...
Phong: tối anh sẽ đợi ở đó , nếu em đến trễ hay không đến thì hãy chuẩn bị tinh thần đi là vừa
Nói xong hắn vội bỏ đi, Chi qùy gối xuống đất mà không ngừng khóc
« sao tôi lại ngu ngốc thế này chứ?»
Lam nảy giờ đi kiếm cô khắp nơi định ra đóng cổng lại thì gặp Chi ngồi khóc nức nở
« cô bị sao vậy?...Cô...»
Chi ôm lấy lành mà khóc: cô phải làm sao đây?
Lam: có chuyện gì vậy cô, cô đừng làm em sợ
Chi khóc một hồi rồi cũng cố nín
Lam: cậu hai về rồi đang nói chuyện với bà và ông bà hội đồng Kinh ,cô mau vào đi bà gọi kìa
Chi lau nước mắt lấy lại bình tĩnh : em xem cô đỡ chưa...
Lam: dạ , được rồi có gì thì mình nói sau nha cô
Chi vào nhà cuối chào tất cả mọi người
« em nghe cha nói vài ngày nữa anh mới về mà»
Phi: ừ đúng là vậy nhưng do có việc khẩn nên anh về sớm sẵn tiện thăm nhà luôn
Kinh: xem ra cậu rất bận thì phải
Phi: đúng là rất bận, hiện tại tôi chuẩn bị nhậm chức tổng đô đốc Tây Nam bộ
Kinh: dữ hôn , thì ra là quan lớn
Ông đứng dậy qua bắt tay với phi
« sau này nhờ cậu chiếu cố cho»
Phi: ông hội đồng khách sáo quá rồi, nào mời ông ngồi
Phi nhìn sang Chi: em gái của tôi còn khờ lắm nên có gì xin ông và bà hội đồng thông cảm bỏ qua cho...
Kinh: cậu nói quá rồi...thằng Trúc nhà tôi có thể lấy được nó là một điều may mắn lắm ( cười)
Phi: em còn đứng đó mau qua rót trà đi
Chi đi lại rót trà dâng hai tay cho ông Kinh : con mời cha
Ông Kinh cười tươi rói : được ,ngoan lắm
Phi : sao, bà hội đồng thấy ở đây có thổi mái không?
Bà ba: rất thổi mái, tôi thích lắm
Bà Phụng: Chi lát nữa con đưa bà hội đồng đi dạo xung quanh cho biết
Chi: dạ
Phi: sau nảy giờ không thấy chồng em đâu
Chi: dạ, ảnh đi dạy rồi, trưa một chút nữa thì về
Phi: thì ra là thầy giáo à, hay đó đa
Kinh: thằng con yếu ớt của tôi sao bì kịp cậu , oai phong hùng dũng thế này
Phi nghe ông nói mà cười lớn: dượng Út giỏi văn đương nhiên phong thái tao nhã thanh tú rồi, còn tôi giỏi võ nên thân người to lớn khỏe mạnh cũng không có gì đáng bàn cải phải không Chi
Chi không để ý tới những gì họ nói bởi cô đang lo chuyện của phong
Phi: mọi người xem , Chi nó mắc cỡ rồi kìa...sao chồng em thể chất khỏe lắm phải không nên khi ông hội đồng nói không nói gì
Chi: anh nói gì vậy?
Bà Phụng: thôi con đừng chọc nó nữa
Phi: con đi tắm đã lát nữa dượng Út về còn làm vài xị rượu nữa.
Chi dẫn bà ba đi dạo xung quanh nhà mà đầu ốc cứ mãi lo sợ chuyện bị Phong uy hiếp bỏ chốn.
Nên khi bà ba hỏi cô không hề nghe, cho đến khi bà lớn tiếng : Chi
Chi giật mình: dạ, thưa má
Bà ba tỏ ra khó chịu: xem ra con không có tâm trạng để đi dạo với người má chồng này phải không?
Chi vội cuối đầu: dạ, dạ...con xin lỗi ,con xin lỗi
Bà không nghe liền đi trở lại nhà , Chi vội đi theo :con xin lỗi...xin má đừng giận tội cho con lắm
Bà ba: tôi làm sao dám giận cô
Chi : con xin lỗi, con không có ý gì hết
Bà ba đi vào nhà nói với ông kinh: mình cũng nên về thôi ,ông đi vắng mấy ngày rồi, ở nhà chắc loạn lên hết
Kinh : bà không đợi thằng Trúc về sao?
Chi: dạ, phải , cha má đợi chồng con về rồi về cũng không muộn
Bà Phụng đi ra: sao về gấp quá vậy? Có phải chúng tôi tiếp đãi không chu đáo
Bà ba: thật ra, tôi và ông nhà định lát nữa sẽ về rồi, bà cũng biết đường xá xa xôi chứ không có buồn giận gì đâu
Chi: nếu con để cha và má về như thế này chắc chồng con sẽ trách con
Bà ba: con đừng nói vậy, Trúc là đứa biết lý lẽ nó sẽ không vì vậy mà trách con đâu
Kinh: thôi tôi cũng xin phép bà về cho kịp
Bà Phụng đành phải để họ về, còn Chi thì cảm thấy có lỗi vì đã làm má chồng mình giận
Họ đã đi xa rồi mà Chi cứ đứng đó, sắc mặt tái nhợt , bà Phụng chạm nhẹ vào người thì Chi giật bắn cả mình
« con xin lỗi...con xin lỗi....»
Bà Phụng: con bị gì vậy hả?
Chi: dạ, không có gì...
Bà Phụng: còn dám nói không có gì? Mặt không còn miếng máu nữa
Cô nhìn bà mà khóc nức nở, bà Phụng liền ôm cô vào lòng : con đừng khóc, có phải có chuyện gì rồi phải không?
Chi ôm lấy bà: con phải làm sao đây bà ơi, anh Trúc mà biết chắc con không sống nổi
Bà Phụng đẩy cô ra: có phải người đàn ông đó lại tìm con phải không?
Chi vừa khóc vừa gật đầu,
Bà Phụng: con mau vào nhà với ta nhanh lên
Bà kéo Chi vào phòng : Lam con đi mời cậu hai qua phòng bà ngay lập tức
Lam: dạ, con đi ngay đây ạ
Chi vừa vào phòng là qùy xuống đất không ngừng khóc làm bà Phụng bực mình
« con có nín đi không?»
Chi: con xin nội giúp con lần này đi con xin nội
Phi vừa bước vô thấy Chi khóc liền hỏi: chuyện gì mà khóc lóc van xin vậy hả?
Bà Phụng: phi con ngồi đi
Phi ngồi xuống ghế, Chi vẫn qùy cuối đầu xuống không dám nhìn ai hết
Phi: chuyện gì vậy nội?
Bà Phụng: con bình tĩnh nghe ta nói có được không? Đừng tức giận
Sở dĩ bà phải dặn trước như vậy là vì Phi là người đặc biệt nhạy cảm, và cực kỳ căm ghét loại phụ nữ đã có chồng rồi gian dâm với người khác, bỏ chốn theo trai.
Do năm xưa anh đã bị vợ phản bội bỏ chốn theo nhân tình nên Chi cũng rất sợ anh sẽ nổi trận lôi đình lên không biết có giết luôn cô không nữa , nên cả người run sợ
« bà ơi con xin bà, đừng nói anh sẽ giết con mất»
Phi nhìn Chi: sao lại sợ đến như vậy hả?
Bà Phụng: con phải nghe lời bà, chuyện đã lỡ rồi giờ chỉ có nó mới giúp được con thôi
Chi dập đầu xuống trước mặt anh mình làm phi nôn nóng hơn
Bà Phụng: chuyện là em con lỡ dại bị người ta dụ dỗ nên sa ngã
Phi: bị người ta dụ dỗ sa ngã...ý bà nói nó gian dâm với người ta sao
Anh đứng dậy đập mạnh xuống bàn làm cho bà Phụng giật mình còn Chi thì kinh sợ
Bà Phụng vội giữ người phi : con nghe ta nói hết đã, cái gì mà gian dâm không nghiêm trọng như vậy
Phi: chuyện tày trời như thế mà không nghiêm trọng, nói đi có phải vậy không?
Chi không ngừng khóc: em xin lỗi, là do em ngu ngốc tin lời đường mật của hắn
Phi tức đến nổi lấy súng ra chỉ vào cô: sao tao lại có đứa em hư hỏng như mày chứ
Bà Phụng : phi con làm gì vậy? Chuyện còn chưa nói xong con mau cất súng vào đi
Chi: em biết là mình sai, nên cũng không dám xin mọi người tha thứ
Phi: cả đời tao hận nhất là loại đàn bà lăn loàng không giữ phụ đạo nào ngờ ghét của nào trời trao của nấy mà
Bà Phụng: Ta bảo con thôi đi có nghe không? Em con cũng đã biết lỗi rồi giờ giết nó cũng đâu thay đổi được gì
Phi: cũng may thông gia người ta đã về rồi, nếu không con sẽ lôi nó ra cho họ muốn làm gì nó thì làm
Bà Phụng : giờ con mau nói rõ ra để anh con giúp
Phi: mày phải nói cho hết bằng mà dấu tao sẽ không tha có nghe không?
Chi lau nước mắt: dạ
Chi bất đầu kể hết mọi chuyện, phi nghe tới đâu là máu soi lên tới đó,
Chi: giờ anh ta ép em phải mang theo tiền vàng bạc để bỏ chốn cùng anh ta, nếu không
Bà Phụng: nếu không nó đi nói hết mọi chuyện ra phải không? Hắn đúng là khốn kiếp mà
Phi: được lắm, ngay cả em ông mà nó cũng dám đụng vào
Chi: giờ em rối lắm, không biết làm sao?
Phi: dượng Út biết rồi phải không?
Chi: dạ, đúng là ảnh đã biết nhưng còn chuyện này thì vẫn chưa, em làm sao dám để ảnh biết được
Bà Phụng: phi con tính sao? Bà thấy đúng là không nên để thằng Trúc biết, nó vừa mới bỏ qua cho Chi xong giờ còn chuyện này nữa chắc chắn nó sẽ hủy hôn, như vậy tội cho em con lắm
Phi nhìn Chi: anh hỏi em phải trả lời thật có nghe không?
Chi nhìn anh: dạ, giờ sao em dám nói dối nữa
Phi: em...ờ....em đã làm gì với tên khốn đó chưa?
Chi: làm gì là làm gì?
Bà Phụng: ý anh con là con có ngủ với nó chưa
Chi vội nói: dạ , không có
Phi: thật không?
Chi: đúng là em và ta có đụng chạm nhưng vẫn chưa có làm chuyện đó, em có thể thề
Bà Phụng: tạ ơn trời phật...
Phi: vậy còn với dượng Út
Chi nhìn bà Phụng: dạ, vẫn chưa
Phi: em và cậu ta lấy nhau hơn nửa năm rồi mà chưa động phòng là sao?
Chi: anh đừng hỏi mấy chuyện đó được không?
Bà Phụng: có phải nó không chịu
Chi: dạ, không phải
Phi: không cần phải hỏi, chắc nó nghĩ Chi không còn trinh nữa nên không muốn đụng vào
Bà Phụng: sao nghĩ vậy
Phi: cùng là đàn ông với nhau, cũng từng bị vợ cắm sừng nên suy nghĩ của anh ta có khác gì con đâu
Chi: con xin hai người đừng nói chuyện đó được không? Giờ phải xử lý chuyện tối nay dùm con đi
Phi: em cứ nghe lời anh, tối nay anh sẽ cho hắn biết râu hùm không dễ vuốt.
Lam gõ cửa: dạ thưa bà cậu Trúc về rồi
Bà Phụng: con mau lau khô nước mắt đi đừng để cho Trúc nghi ngờ
Phi: em cứ xem như không chuyện gì hết biết không?
Chi: dạ
Trúc để xe đạp bên hiên nhà, rồi lấy cặp đi vào nhà , Chi vội đi ra : mình mới về có mệt không?
Trúc: con thừa nội mới về
Phi đi ra, Chi: đây là anh hai của em ,anh ấy cũng mới về hồi sáng
Trúc bắt tay với anh ta: nghe nói đã lâu giờ mới gặp được anh
Phi bắt tay rất mạnh làm cô đau: anh cũng vậy xem ra dượng đẹp trai hơn anh rồi đó
Trúc: anh nói gì vậy? (Cười)
Bà Phụng: thôi con vào tắm thay đồ đi rồi ra ăn cơm
Trúc: dạ con xin phép
Chi vội đi theo sau cô vào phòng
Trúc: em vừa mới khóc phải không?
Chi: dạ, không có
Trúc kéo cô lại nhìn : còn chói mắt sưng cả lên rồi kìa
Chi : nào có , chắc hồi nảy em lột hành tím nên mới đỏ vậy thôi
Trúc hôn lên môi cô : thật không?
Chi cười: thật...mình không tin thì hỏi Lam đi
Trúc bỏ cô ra lại giường ngồi định tháo giày ra thì Chi cuối xuống tháo ra dùm cô
Rồi đứng dậy cởi bỏ áo vest xong tới cái áo sơ mi thì bị Trúc giữ tay lại, kéo xuống ngồi lên đùi mình
«cha và má trong phòng hả em?»
Chi vội đứng dậy : cha và má đã về hồi sáng rồi
Trúc: sao lại về
Chi: em xin lỗi, là do em không tốt, không giữ cha má lại được
Trúc: thôi , không có gì đâu, em đừng lo chắc ở nhà có việc gấp
Chi: mình không giận em
Trúc nhéo mũi cô: chuyện vậy ai mà giận , thôi tôi đi tắm đây em đi ra ngoài trước đi
Thật ra Trúc đang quan sát Chi xem thử cô có ý định bỏ chốn với phong không,
Chi thấy Trúc vào nhà tắm, liền lấy áo vest lên thì rơi xuống một sợ dây đeo tay bằng bạc rất đẹp
Cô nhặt lên xem đón là Trúc mua tặng mình nên bỏ trở vào túi mà cười mỉm
Rồi đi ra ngoài xem cơm nước đã dọn lên chưa, cô đi lại bàn bới cơm ra chén
Phi: chồng em biết uống rượu không?
Chi: dạ, không
Bà Phụng: con đừng ép nó uống nhiều vài ly là được rồi
Phi: xem ra nội rất cưng cháu rễ này đó đa
Trúc đi lại ngồi vào bàn, Chi liền đi ngay qua ngồi cạnh bên
Trúc: con mời mọi người ăn cơm
Phi: dượng đã quen với cuộc sống ở đây chưa?
Trúc: dạ quen rồi, mà anh về chơi hay còn đi nữa
Phi: về chơi vài bữa thôi do tôi sắp xuống Long Xuyên nhậm chức rồi
Bà Phụng: vậy con có cần gì không để nội lo cho
Phi cười: không cần đâu nội, mọi thứ có thuộc hạ con lo rồi
Chi: vậy anh ở đó bao lâu
Phi: sao, nhớ anh hả, em cũng biết làm quân nhân như anh trên bảo đi đâu là đi đó mà
Trúc: xem ra anh rất bận rộn
Phi lấy ly rót rượu rồi đưa qua cho cô: nào ly này anh mời dượng gọi là gặp mặt
Trúc nhận lấy uống hết, phi đưa tiếp
« ly này thì là với tư cách người anh tôi giao đứa em gái cho cậu»
Trúc cố uống hết , rồi anh ta lại mời tiếp, cô không thể nào từ chối nên uống và uống đến khi cả người nóng ran ,mặt ửng đỏ Chi vội cản lại
« thôi đi anh, chồng em say rồi »
Bà Phụng: anh con lâu mới về cứ để hai đứa nó uống đi
Trúc: anh , em xin lỗi thật sự em khó chịu quá rồi
Phi đi qua ép cô uống tiếp, Chi vội đẩy ra « anh ấy say thật rồi »
Phi thấy bộ dạng của Trúc đúng là sai thật rồi nên vội kè cô vào để lên giường
Phi uống nhiều nhưng không có vẻ gì say hết : em đó nếu không muốn nó biết chuyện đêm nay thì phải chuốt cho nó say chứ
Chi : em quên mất
Phi: giờ mới chập tối thôi, em không cần lo nào gần đến giờ hãy cằm lấy gói đồ này rồi đi đến chỗ hẹn gặp thằng khốn đó
Chi: em đi một mình sao?
Phi: để không bứt dây động rừng, em đi một mình đi ...yên tâm anh đã cho người giăng thiên la địa võng hết rồi
Chi: em cám ơn anh
Phi đẩy cô lại giường: giờ còn sớm ,em nhân cơ hội này mà chứng minh cho cậu ta thấy em vẫn còn trong sạch đi
Anh vỗ vai cô mấy cái, Chi liền đứng dậy đi lại bàn
« anh nói gì vậy? Sao em làm được»
Phi: anh là đàn ông mà nên anh hiểu rõ cậu ấy, đàn ông không bao giờ chấp nhận người vợ của mình không còn trinh đâu
Chi căng thẳng: nhưng em vẫn còn mà
Phi: em nói thì ai tin, hơn nữa cậu ta đã biết ,em từng qua lại với thằng khốn kia , cho dù có tha thứ bỏ qua cho em đi nữa, thì trong lòng cậu ta vẫn ninh ninh rằng em đã thất thân rồi
Chi nghe phi nói thấy có lý
Phi: cho nên khi gần gũi với em sẽ bị ám ảnh về chuyện đó mà rất khó để hòa hợp
Chi: nhưng em làm sao làm được đây
Phi: chẳng lẽ chuyện đó cũng cần anh dạy...mau lên giường đi rồi từ từ cũng sẽ biết làm thế nào
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com