8. Thân cây đỏ
Đã ba ngày trôi qua, hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ phân hóa, hết hôm nay, Phó Tư Siêu sẽ trở thành một Pistil thực thụ.
Mấy hôm nay Phó Tư Siêu như thế nào?
Cũng chẳng có gì đặc biệt cả, sáng đi học, chiều đi làm thêm, tối về ký túc xá mà thôi. Chỉ là khác với trước đây một chút, có một người luôn chực chờ để được đưa đón em. Có một người vào giờ nghỉ trưa sẽ chạy đến chở em đi ăn, hoặc là mang cơm đến cho em. Và sau cùng là những dòng chúc ngủ ngon đầy luyến tiếc.
Họ làm hòa rồi ư?
Cũng không hẳn. Trông Ngô Vũ Hằng và Phó Tư Siêu bây giờ giống như một đôi tình nhân mới yêu lần đầu vậy, rõ mồn một nhưng lại ngại ngùng không dám. Hay nói cách khác là Phó Tư Siêu không dám tiến, mà Ngô Vũ Hằng lại không dám không nghe theo Phó Tư Siêu.
Thật ra ban đầu Phó Tư Siêu vẫn luôn làm mặt lạnh, không quan tâm đến sự xuất hiện của Ngô Vũ Hằng. Nhưng anh lại rất cương quyết, em không nghe, anh sẽ nói đến khi em nghe, việc này đối với Phó Tư Siêu thì cũng khá là không thoải mái. Hơn thế, em không có ý định chạy trốn, em chỉ đợi một ngày mình có đủ can đảm để chấp nhận mà thôi. Em không từ chối những ân cần mà anh trao, kể cả những chiếc hôn vụn vặt khi dưới chân cầu thang hay trong phòng thiết bị vắng người. Vẫn sẽ luôn có một cái ôm tạm biệt khi anh đưa em về tới cửa ký túc xá, sẽ luôn có lời yêu mà anh thốt ra và rồi em đón nhận.
Họ yêu nhau rồi?
Đúng, vốn dĩ họ vẫn đang yêu nhau. Nếu hỏi ai trong hai người họ về câu trả lời chính xác cho mối quan hệ này, có lẽ họ cũng không thể miêu tả ra thành lời.
Hôm nay, Ngô Vũ Hằng đã nhắn cho Phó Tư Siêu bốn lần một câu hỏi:
Anh đón em về ký túc xá của mình nhé?
Và Phó Tư Siêu đều xem mà không trả lời.
Bị người ta lừa gạt tự nguyện bay vào cái lồng son, dĩ nhiên là em phải tổn thương một thời gian.
-
Ngô Vũ Hằng ngồi trong lớp học, cũng sắp hết giờ rồi, anh đang mong chờ khá nhiều thứ. Tiết hôm nay của giảng viên mới đến, không hiểu vì sao mà sinh viên đột nhiên chăm đến lạ, hơn 30 người đến dự thính ké. Cũng vì lẽ này mà một lớp học vốn yên tĩnh mà bỗng trở nên xôn xao, sự biến đổi quá nhanh này khiến Ngô Vũ Hằng khó mà tập trung hơn bình thường.
Chuông hết giờ vừa reo, Ngô Vũ Hằng liền cấp tốc dọn dẹp balo ra khỏi lớp, không chút do dự mà hướng về dãy phòng thí nghiệm. Lớp của Ngô Vũ Hằng tan sớm hơn so với Phó Tư Siêu nhiều, nên anh không vội đến chỗ em, ngược lại còn đi làm việc mình cần.
Bước vào phòng thí nghiệm, mùi hắc đặc trưng trong phòng xộc ngay vào cánh mũi khiến anh nhíu mày. Bỏ balo xuống nơi sạch sẽ, Ngô Vũ Hằng tiến đến góc dành riêng cho mình. Anh lấy chìa khóa mở tủ kính, lấy một lọ dung dinh nhỏ được bảo quản khá kín kẽ. Nhỏ một giọt rất nhỏ lên lam kính, rồi tiếp đến là một loạt các thao tác chuyên ngành, Ngô Vũ Hằng nghiêm túc vừa quan sát vừa điều khiển kính hiển vi. Dường như đã hài lòng với thứ mà mình quan sát được, anh cầm lấy lọ dung dịch tiếp tục nghiên cứu gì đó. Lúc lại thêm một chút này, lúc lại bớt một chút kia. Cứ khoảng năm phút là lại xem đồng hồ một lần, vừa nghiêm túc làm việc, lại vừa nghiêm túc đợi chờ em.
Cuối cùng, khi thấy đồng hồ chỉ điểm chỉ còn mười phút nữa là em tan học, Ngô Vũ Hằng mới tháo bao tay y tế, cất lọ dung dịch vào y như lúc đầu, dọn dẹp những thứ mình vừa dùng. Lúc đang khóa cửa, anh gặp giáo sư Trần - người đã giúp đỡ anh trong dự án lần này.
"Người chăm như cậu, chắc mười năm tôi mới thấy một lần đấy!" - Giáo sư Trần dành lời khen có cánh này cho anh.
"Giáo sư Trần cứ nói quá!" - Ngô Vũ Hằng đáp một cách xã giao, sau đó lấy cớ có việc bận mà không thể nói chuyện lâu rồi đi trước.
"Đừng trách tôi nói nhiều, dự án lần này của cậu không đáng để bỏ ra nhiều công sức thế này đâu. Nó không có nhiều giá trị sử dụng."
Ngô Vũ Hằng vốn đã đi trước, nhưng nghe thấy lời này thì khựng lại. Một giây sau đó, anh quay người lại đối diện với giáo sư, bằng giọng nói tràn ngập tự tin và ánh mắt kiên định, anh nói lên quan điểm của mình:
"Có vẻ như ở phương diện này, em và giáo sư không đồng quan điểm. Tỉ lệ nhỏ thì không có nghĩa là nó không có giá trị sử dụng, dù là tỉ lệ nhỏ thì vẫn có người sẽ cần nó."
"Phải không? Hay là em chỉ đang lạm quyền?"
"..."
"Tại sao lại đột ngột chuyển đề tài từ Khả năng dung hòa của Pistil thành Thân cây đỏ? Chính bản thân em có lẽ phải rõ hơn thầy chứ?"
"Từ một đề tài được nhiều người đánh giá cao đổi thành một đề tài không ai đủ can đảm để theo, em nghĩ sẽ ổn không?"
Giáo sư Trần là một trong những người mà Ngô Vũ Hằng kính trọng nhất, vì thế mà lời nói của ông cũng rất có trọng lượng đối với anh. Rõ ràng nhất là khi nghe được những lời này xuất phát từ miệng của giáo sư, anh đã âm thầm dao động. Anh biết mục tiêu của mình không phải là đề tài này mà là kết quả thu được từ nó. Anh biết nó không có nhiều giá trị sử dụng, nhưng lại có giá trị với một người. Hơn thế, giá trị này lại khá rủi ro, anh không biết nó có thành công hay không. Nhưng nghĩ đến đêm đó, tấm lưng trắng ngần với thân cây đỏ loang lỗ trên cơ thể chẳng giống những Pistil bình thường của em, anh lại thấy đau lòng.
Ban đầu vốn chỉ muốn em làm vật mẫu cho thí nghiệm, sau cùng em lại trở thành đề tài của riêng anh. Và có một điều quan trọng mà giáo sư luôn nhắc nhở anh, lấy hình mẫu thì phải có sự cho phép của hình mẫu. Mà chuyện này anh đương nhiên là chưa từng mở lời với Phó Tư Siêu, anh không nghĩ rằng em sẽ đồng ý.
Suy tư một lúc, anh nhận ra mình sắp trễ giờ đón Tư Siêu, đành quay đầu cáo từ giáo sư Trần mà đi trước. Anh bảo với ông rằng sẽ ổn, giáo sư Trần chỉ biết mỉm cười lắc đầu nhìn một đứa trẻ tràn đầy nhiệt huyết đang dần xa mà thôi.
"Thay đổi rồi." - Ông lẩm bẩm rồi sau đó cũng bước đi.
-
Lúc Ngô Vũ Hằng tới nơi thì Phó Tư Siêu đã đang đứng trước cửa lớp đợi anh đến rồi. Thật ra, anh khá bất ngờ vì em không bỏ đi trước mà lại nán lại chờ mình. Tâm tình vui vẻ còn bày tỏ hẳn ra mặt và lời nói:
"Em đợi anh à?"
"Không có." - Phó Tư Siêu né tránh ánh mắt của anh và đáp.
"Rõ ràng là đợi anh mà!"
Ngô Vũ Hằng ngó nghiêng một lúc thì thấy áo khoác của em chỉ kéo khóa một nửa, anh cảm thấy không vui. Trời đang khá lạnh, sức em đã yếu lại còn thế này, nói không chừng về sẽ cảm lạnh mất. Nghĩ là làm, anh liền kéo khóa lên đến cổ, vẫn thấy chưa đủ nên đội luôn cái nón của áo lên. Chắc chắn rằng không một làn gió nào có thể làm em lạnh mới yên tâm mà buông ra.
Nhưng buông rồi, anh lại đờ ra khi thấy dáng vẻ đáng yêu này của em nhỏ. Hai cái má phính lộ ra ngoài khiến anh muốn nựng, đôi môi bất giác bĩu ra khiến anh muốn thơm. Anh đưa tay hưởng thụ đôi má mềm, không nhịn được liền hôn lên hai cái.
Phó Tư Siêu đỏ mặt nhưng lại không phản kháng, đợi anh thỏa mãn rồi thì bỏ đi trước. Ngô Vũ Hằng cũng biết người ta ngại rồi, đành cun cút theo sau. Đi được một đoạn, anh lại giở trò chạm tay em, chạm mấy cái rồi nắm lấy cả bàn tay. Mười ngón tay đan vào nhau, một bên thả trôi, một bên nắm chặt không buông.
"Đi mua sữa dâu cho Tư Siêu mau lớn nào!"
-
tbc
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com