Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

~~~ CHƯƠNG 2: EXO highscool. Cá Sấu comeback >v<

Đúng 6:00, tôi bật dậy với nguồn năng lượng tràn trề sau khi trải qua mười hai lần chuông báo thức. Khoác bộ đồng phục mới lên người, tôi đứng trước gương chau chuốt mình thật tỉ mỉ. Thật tình tôi không khỏi kinh ngạc và ngỡ ngàng khi nhìn vào gương. Dù đã nhìn đến cả tỉ lần rồi nhưng vẫn không thể không trầm trồ. Ai cha, người đâu lại xinh thế này? (_ _")

- "Gương kia ngự ở trên tường, thế giới ta ai đẹp được dường như ta"

Gương no comment...

- "Ôi ta biết mà! Mắt to da trắng môi hồng mi cong. Lại thêm nết hiền lành, yểu điệu thục nữ. Mẫu người lí tưởng của thời đại. Cậung chúa Baekie mà đứng số hai thách ai dám bò lên số một ^0^"

Tôi bước lên Mercedes để ba chở tới trường, kiêu sa như một nữ hoàng. Nhưng chỉ hôm nay thôi, ngày mai tôi sẽ làm hoàng tử dễ thương với "siêu xe a còng".

*

* *

Oaaaaa..... đây là ngôi trường tôi sẽ học ư?!! Có vẻ không rộng bằng trường Worf nhưng khá vừa mắt và sạch sẽ. Thực ra ba định cho tôi vào một trường trọng điểm ở đây, nhưng tôi là người biết thân biết phận, với sức học trung bình vớt của tôi thì học ở đây là ổn rồi, hì hì. Nhiều khi tôi tự vấn không biết mình có phải con ruột của ba mẹ không nữa. Hai bộ não bác học lại sinh ra một sinh vật bậc thấp như tôi á? Tôi không muốn được "gen trội" kiểu này đâu.

Ba đưa tôi đến văn phòng nhà trường để hoàn tất thủ tục, sau đó được cậu chủ nhiệm dẫn lên lớp luôn. Phòng học của tôi ở tận tầng bốn (hu hu), vậy là tôi "được" tập thể dục hằng ngày rồi. Đến cửa lớp, tuốt lại vẻ tự tin, tôi hít một hơi thật sâu lên dây cót tinh thần rồi hiên ngang bước vào lớp với cậu giáo. Không nằm ngoài dự tính của tôi, mọi người trong lớp đều xôn xao. Từng gót hồng nhẹ nhàng lướt như siêu mẫu cHuyên nghiệp làm màn ra mắt của tôi thêm phần ấn tượng...

"Rầm!!"

Rất ấn tượng! Mới vào lớp đã ra mắt một màn scandal ấn tượng thế này quả là quá ấn tượng ="=

- "Cả lớp trật tự! Hôm nay lớp mình đón một thành viên mới - bạn BaekHuyn. Bạn Baek mới cHuyển từ thành phố Seoul tới nên còn chưa quen với nhiều thứ, các em chào đón bạn nhiệt tình nhé!" - Cảm ơn đã cứu giá, tôi biết ơn nhìn cậu giáo mới.

*rầm rầm.....* - Tiếng vỗ tay

- "Well come BaekHuyn!!"

- "Là người trong Nam đấy..."

- "Xinh phết..."

- "Cũng bình thường thôi..."

- "............."

- "Nào, bây giờ bạn Baek tự giới thiệu mình với cả lớp chút nhỉ?!"

Đứng thẳng người trong tư thế hùng dũng, tôi dõng dạc đọc trôi chảy bài hung biện dài 8 phút. Í quên, bài tự giới thiệu tôi chuẩn bị từ tuần trước, học thuộc lòng không vấp một chỗ.

- "Tớ tên Buyn Baek Huyn, từ trường Worf chuyển tới, @#%(^$#%@&@... Rất mong được các bạn giúp đỡ!" - Kết thúc màn giới thiệu là nụ cười mỉm duyên dáng mà khiêm tốn - kiểu cười số 8 trong số 25 kiểu cười tuyệt chiêu của Buyn Baek Huyn.

- "Em xuống bàn kia ngồi nhé, chỗ đó còn trống." - Cậu chủ nhiệm chỉ tay về cái bàn thứ tư tổ ba.

Từng bước, từng bước, tôi khoan thai tiến về chỗ ngồi. Ý, lạ ghê, sao cái bạn nữ ngồi bàn cuối kia cứ nhìn tôi chòng chọc tóe lửa thế nhỉ? Căng thật, mới vào lớp đã cóBaekHuyntifan thế này...

- "Chào bạn!"

0_o

"xoẹt xoẹt" - sét đánh ngang tai!! Người tôi mềm nhũn, mặt cứng đờ, khóe môi giật giật trước nụ cười tỏa sét của người bạn cùng bàn.

- "Cá... ý, À... không, ch... chào bạn ^^"

="=

Tôi nhìn nhầm đúng không!

..... .........................................................

<< - "aisss..... Đi đứng kiểu gì thế!! Không có mắt à?????"

- "Ơ..."

- "Ơ ơ ơ, ơ quả mơ có hột!! Chạy gì mà như ma đuổi. "

- "Cậu coi lại đi, cậu là người đụng tôi trước mà" ><

...............................................................

*chụtzzzzz* (..........) >>

.................................................................

Từng đoạn phim tua nhanh tái hiện lại trong đầu tôi. Không sai, chính hắn! Cái tên đấu khẩu với tôi trong Lotte, rồi lúc sau cản trở việc nước của tôi lại còn lắm chuyện, làm tôi tức sôi gan. Oan gia, oan gia! Không những cùng trường mà còn cùng lớp. Không những cùng lớp mà còn cùng bàn. Từ Seoul, bây giờ là ở Incheon. Chẳng lẽ vì chuyện hôm qua mà hắn truy sát tôi ra tận đây? Quay sang phải một lần nữa, tôi nhìn từ đầu xuống chân, lại nhìn từ chân xuống đầu...

- "Không nhầm đâu!"

??? WHAT??? - Tôi há hốc, đủ để nhét cả rổ cam vào mồm.

- "Không cần phải ngạc nhiên thế đâu. Ya, chính tôi!"

- "....." - Tôi không nghe nhầm đấy chứ? Sao hắn biết tôi đang nghĩ gì nhỉ?

- "Tôi biết cậu đang nghĩ gì mà!"

"ĐÙNG" - đầu tôi nổ lên một tiếng. Tôi nhớ là nãy giờ mình đã nói câu gì đâu?

- "Hôm qua, rất đau. Cậu tính sao đây?"

Tên này kiệm lời dã man, chẳng bù cho hôm qua nói rõ lắm. Não tôi còn chưa kịp load xong mấy câu trước hắn đã độp thêm câu nữa làm noron thần kinh tắc nghẽn nghiêm trọng. Tính sao à? Sao trăng gì ở đây. Hắn con trai mà thù dai thế. Bao nhiêu tự tin từ 6 giờ sáng bốc hơi hết sạch từ khi quái vật hiện hình. Đồ cá sấu đáng ghét.

- "Chào Baekhuyn, làm quen nhé. Tớ tên Luhan." - nhỏ bàn trên tí tởn quay xuống bắt cHuyện với tôi.

- "Ừ, Luhan!"

Xoay 180 độ sang thái cực vui vẻ. Tôi chẳng biết nói gì nữa nên cười thân thiện một cái. Nụ cười số 2 trong số 25 kiểu cười của Buyn BaekHuyn ^v^

*

* *

Tiết đầu là môn toán, tôi thù môn này.

- "Ê, nhìn chung đi" - vừa nói, "cá sấu" vừa kéo cuốn sách ra giữa bàn, tôi còn chưa nói đồng ý mà! Đồ cá sấu vô duyên!

- "Tôi còn chưa quyết định xem phải để cậu đền bù thiệt hại cho tôi thế nào cho thỏa đáng đâu."

Mới với tay ra định giật lại cuốn sách thì tên cà chớn kia phủ đầu bằng một lời đe dọa. Tôi mới là người bị hại cơ mà. Tôi bị hắn đâm vào người, rồi bị hắn làm cho ngã, rồi bị tước đi first kiss tôi gìn giữ bao lâu. Tôi chưa thèm đòi đền bù thì thôi mà hắn dám đòi hả? Theo lời dạy của Na Tỉ Tỉ cùng đồng bọn, tôi đứng lên đấu tranh, quyết không để kẻ xấu thấy người lành mà bắt nạt.

- "Im đi! Cậu có não không thế hả? Cậu chạy từ đâu ra đâm sầm vào tôi trước mà!" - Chính là thế này, tôi phải oai phong như thế này. - "Cậu nghĩ gì mà bắt tôi đền bù cho cậu trong khi tôi là người bị cướp đi nụ h... "

=="

Tôi muốn tự vả mình một phát. Nhắc đến cHuyện xấu hổ hôm qua, tôi ngượng chín mặt. Đang hừng hực khí thế đấu tranh mà lại bị câu nói khỉ gió kia dập tắt lửa chiến ngay từ giai đoạn đầu.

- "Về vật chất: thứ nhất, hôm qua vì bị cậu đâm nên tôi ngã trầy cả tay, bẩn cả quần áo. Thứ hai, cậu ngã đè hai cái giò heo lên bụng làm tôi bị nội thương đi kèm rối loạn tiêu hóa. Thứ ba, khi cưỡng hôn tôi, cậu đè cả tảng thịt lên người làm tôi trẹo cả vai, méo cả miệng, đã thế còn ợ rõ to làm ô nhiễm môi trường enzim của tôi, hậu quả rất nghiêm trọng. Bằng chứng là cơ thể tôi đây. Còn về tinh thần, cậu đã cướp trắng trợn nụ hôn đầu đời của tôi, làm ô uế hình ảnh trong sáng của một thằng con trai 16 tuổi đầu. Cậu tính sao đây?"

Tất cả tế bào trên mặt tôi căng ra. Một bài hùng biện quá "chuẩn" với luận điểm luận cứ và dẫn chứng rõ ràng chặt chẽ. Tôi suýt rơi cằm. Gặp phải cao thủ rồi, hắn nói mà cơ mặt không hề biến cHuyển, hai con ngươi chăm chú đặt lên bảng, mặt lạnh như tiền. Nếu không nhìn mồm hắn mấp máy chắc tôi cũng chẳng biết những lời vừa rồi là của hắn.

- "Đồ quái vật!" - Tôi trừng mắt, hét vào mặt cá sấu.

- "Hai em bàn bốn đứng dậy!"

Đang ngập trong lửa hận, tiếng thầy toán làm tôi giật mình. Tự dưng cá sấu kéo tôi đứng dậy.

Ok, muốn phân tranh quyền bồi thường cũng không phải nóng tới mức đứng dậy trong giờ học đâu, tôi không muốn chơi trội. Tức giận giật khỏi tay cá sấu, tôi kHuyến mại thêm cho hắn một cái đạp trời giáng.

- "Đã nói cHuyện trong giờ, đứng dậy vẫn còn chành chọe nhau được hả? Hai em đứng ra góc lớp cho tôi!"

Tôi có thể nhìn rõ khói xì ra xèo xèo trên đầu thầy. Tôi không ngu đến mức bị người ta mắng vào mặt còn không biết, vậy là đành lủi thủi đứng xuống phía cuối lớp. Vui rồi, mới tiết đầu của ngày đầu đi học đã bị đứng xó lớp, còn hình tượng nào đẹp bằng?

Máu trong người tôi sôi sùng sục. Hận cũ thù mới, tôi thề không đội trời chung với tên cà chớn kia!!

... Cơ mà sống lưng cứ lạnh lạnh ý nhỉ. Nhìn sang trái, tôi bắt gặp ánh mắt hình bom B52 đang chiếu tướng lên người mình. Lại cậu bạn antifan của tôi đây mà. Có cần thiết phải "thể hiện tình cảm" lộ liễu như thế không.

Hết tiết một, tên tôi chính thức được vinh danh trong "sổ vàng". Chữ thầy viết to như gà mái ấp ngang nhiên chêu ngươi tôi: "mất trật tự trong giờ: Buyn BaekHuyn, Park Chanyeol." - Park Chanyeol? Là đồ cà chớn đấy hả?

*

* *

- "Một bạn lên viết cho cậu ba thể của thì hiện tại hoàn thành và quá khứ hoàn thành."

Tiết cuối rồi, oải quá. Tôi mệt mỏi "trườn" ra bàn. Không được, phải ngẩng mặt lên, nhỡ lại bị ghi sổ vì không tập trung thì chết tôi, đó là thảm họa cho một học sinh mới cHuyển đến. Lại uể oải kéo đầu lên, tôi tỉnh cả ngủ khi nhìn thấy vật thể vàng chóe đang ngắc ngoải trên bảng. Sao nhà trường lại có thể chấp nhận cho học sinh để đầu tóc thế kia chứ! Quá vô kỉ luật mà.

- "Thôi mời em về chỗ, những thứ này các em đã học hết từ lớp 9, sau đó cậu còn ôn tập lại trong thứ hai vừa rồi, vậy mà em vẫn không học. Em có biết là @#$r%^ht*%&#$%U%^*&%$...

<<15 phút sau>>

- "Em về chép cho cậu 20 lần bài tiết trước cậu cho ghi trong vở."

Sau 15 phút ca cẩm, nêu lên lợi ích của việc học tiếng anh, cậu giáo mới "ban thánh chỉ". Cậu dạy môn văn có vẻ cũng rất thích hợp đấy. Còn cậu "đầu vàng" kia mặt tiu nghỉu chu mỏ đi về chỗ, tội nghiệp.

- "Mượn thước kẻ nhé ^^"

Theo "thói quen nghe lời", tôi lấy thước kẻ đưa lên cho bạn ngồi cùng bàn với Luhan.

*thịch*

Ôi ôi não mất kiểm soát rồi.

Mắt. Hic, mắt "bạn ý" đẹp quá đi. Đôi mắt như muốn hút người ta vào trong vậy. Một khuôn mặt hoàn mĩ. Tôi thộn người ra một lúc =.=" bất giác tôi quay sang phải nhìn... cá sấu!! Cũng... không đến nỗi nhỉ?!! Đường nét trên mặt hắn khá rõ ràng và sắc nét, đẹp theo kiểu tỏa sáng (sao lại đi tâng bốc kẻ thù thế hả, mất mặt quá đi!) nhưng mà nếu nhìn kĩ thì trông hắn khá hiền, vẻ ương ngạnh bất cần chỉ hiện ra ở mái tóc dựng ngược ác cảm và đôi lông mày ngỗ nghịch.

Chết chết, tỉnh lại đi nào, đây là kẻ thù của Buyn BaekHuyn, bây giờ, sau này, và mãi mãi!!

- "Ê ê, BaekHuyn, tí về đi chơi với bọn tớ chút đi, mới vào lớp phải làm lễ ra mắt chứ. Nhaaaaaaa!!" - Luhan kêu gào thảm thiết =="

- "Ừ cũng được."

*

* *

[Trà sữa Feeling Tea]

- "Chúc mừng BaekHuyn gia nhập tập đoàn xuyên quốc tế của chúng ta, zô!! Thay mặt toàn hội, tôi xin giới thiệu, e hèm:

Tôi, Xiao Luhan, chủ tịch danh dự của tập đoàn. *vỗ tay*

Bạn Huang Zi-Tao, phó chủ tịch tập đoàn.

Cùng các thành viên: Zhang Yi-Xing, Do Kyung Soo, Kim Jong Dae, và tân thành viên Buyn BaekHuyn. Hú hú!!"

Và sau màn diễn tHuyết dài ngàn thu của "chủ tịch" Xiao Luhan, chúng tôi phè phỡn ăn uống, hò hét, đập phá lanh tanh bành một góc cửa hàng của nhà người ta. Ài, sao số tôi đi đâu cũng kết bạn với những người củ chuối thế này nhỉ.

Nhưng mà, tôi vui lắm. Chưa đầy một ngày tôi đã "thu nạp" được cả rổ bạn rồi. Tôi chỉ không hiểu sao họ mỗi người một tính cách mà lại chơi được với nhau +.+" Xiao Luhan mang tiếng là chủ tịch, nhưng tính tính rất trẻ con, nhí nhảnh, xuề xòa. Phó tịch Huang Zi-Tao thì khác hẳn, trông chín chắn hơn nhiều, có vẻ khảng khái lắm và toát ra khí chất mạnh mẽ của con nhà võ (nhà Tao có truyền thống Wushu mà). Yi-Xing lại có vẻ nhút nhát, ít nói, hay cười, trông Lay lương thiện như thiên thần ý. D.O, a cái tên này trùng tên cậu chủ nhiệm mà, khác mỗi cái họ. Trang mang nét dịu dàng, thục nữ dễ sợ, trông cũng thuộc hàng tiểu thư đài các. Còn Jong Dae thì gần gần giống Xiao Luhan, cũng nghịch ngợm và trẻ con, nhưng trông cậu bạn này "quái vật" hơn Luhan nhiều. Nhìn đôi mắt linh hoạt là biết, nhìn cái cách ăn mặc ngổ ngáo là biết, nhìn cái phong thái ngông nghênh là biết. Đây đích thị là một "cậu chàng lắm chiêu".

- "Này, trông Buyn BaekHuyn dịu dàng là thế, cậung tử là thế, hóa ra cũng thuộc loại "rách giời rơi xuống" - Sau một hồi quậy tung quán trà sữa lên, "cậu chàng lắm chiêu" xoa cằm phán tôi một câu, ra vẻ uyên bác lắm.

- "Ờ ờ đúng đúng" - chủ tịch hùa theo, mặt nhăn nhăn nhở nhở - "trông thế mà kinh, ha ha ha"

- "Mi nói cái gì? Yaaaaaa cho mi chết này. Chết đi. Chết đi!"

- "Á á... quỷ sứ đội lốt thiên thần!! Help!!!!!!!!!!"

Chết thật chưa gì đã lộ tẩy.

Bọn tôi đùa nhau, đánh nhau, chửi bới nhau, như thể quen nhau lâu lắm rồi ý ==" Vì đã lộ "bản chất" rồi nên bọn tôi cũng chẳng câu nệ gì nữa, gọi nhau bằng mày tao cho thoải mái.

*

* *

Cuối cùng cũng về nhà. Hôm nay ba đích thân vào bếp. Đồ ăn ngon quá, dù đánh chén tơi bời ở hàng trà sữa rồi nhưng tôi vẫn nốc sạch ^_^

Xong xuôi, tôi trèo lên giường vào facebook khoe chiến tích ngày hôm nay cho bọn bạn trong Nam. Ý, có tận mười hai thông báo. Toàn là ảnh lũ bạn chụp ngày đầu tiên đến trường. Khổ thân chúng nó, nếu tôi không phải cHuyển đi thì đã có khuôn mặt thiên thần của tôi xuất hiện trong đó rồi.

- Rau muống luộc: [ê, hôm nay thế nào?] - Na inbox tôi.

- Bacon chuchoe: [haizzz, chán chết, mới tiết đầu đã bị ghi sổ đầu bài, còn gặp phải lão gia cà chớn nữa >"<]

- Rau muống luộc: [Lão gia cà chớn???]

- Bacon chuchoe: [à không có gì, đại loại là hôm nay rất chán. Mới đến Incheon lần đầu còn chưa kịp thăm thú gì đã phải đi học luôn]

- Bé Bun: [hú hú hú, ê, trường mới đẹp không?]

- Bacon Chuchoe: [thì cũng...

.................................

*sập*

..... Ách! Ipad hết pin sập cả nguồn. Mở di động ra tiếp tục tâm sự đêm kHuya với các bạn hiền, ơ hơ hơ, sao off hết lượt vậy? Mà cũng sắp đến giờ rồi, chuẩn bị đi thôi.

*

* *

[Rose cafe]

Tôi bước vào trong, chọn một bàn gần cửa sổ và gọi cho mình một tách cappuccino trong khi chờ. Phong cách bài trí của tiệm cafe này khá nhẹ nhàng nhưng vẫn có điểm nhấn gây ấn tượng, không gian yên tĩnh khiến khách hàng cảm thấy khoan khoái lạ thường. Tôi mới tới Hà Nội nên chưa biết nhiều nơi, có lẽ sau này tôi sẽ ghé đây thường xuyên ^^

Hôm nay tôi ngồi đây để chờ một người. Người mà tôi cũng chẳng biết là ai ==" Chỉ biết chú ấy là người đã cho máu ba tôi khi ông gặp tai nạn phải vào viện tháng trước. Tôi muốn cảm ơn lâu rồi nhưng đến giờ mới nhờ người liên lạc được, nài nỉ mãi chú ấy mới chịu đi gặp. Người đâu mà tốt bụng dữ...!

*tít tít, tít tít*

[Cậu đến rồi này. Cháu ngồi đâu thế?]

Cậu Hương nhắn tin, cậu đứng đâu nhỉ?

- "Cậu Hương, con ngồi đây này!"

- "A, chàoBaekHuyn..." Cậu Hương bước tới, và

- "CẬU???"

- "Là cậu???"

- "Hai đứa biết nhau nhau hả?"

- "A, bạn cùng lớp của cháu cậu à. Trùng hợp thật."

1 phút chết lặng trước nhan sắc của người đối diện. Lạ quá, chẳng lẽ cậu ta là... Nhưng chú ấy làm sao bằng tuổi mình được? Dù rât khó tin nhưng tôi vẫn buột miệng hỏi:

- "Cậu là... là người cho máu ba tôi?"

- "A. Kia rồi." - cậu Hương chỉ ra phía cửa

- "Gì cậu?"

- "Người cho máu ba cháu đến rồi!"

- "Ớ, thế ra Kris không phải người cho ba con máu ạ?"

- "Ài, không phải, Kris là cháu cậu mà, cậu nhờ nó chở tới đây thôi ^^"

Hóa ra thế, tôi cứ tưởng Kris là "chú ấy". Hơi buồn. Mà cậu Hương bảo kia rồi, sao không thấy đâu nhỉ?

- "Cậu, đâu rồi? Chú ấy đâu?" - Tôi ngó nghiêng.

- "0_o chú nào?"

- "Chú cho máu ba con ý."

- "Cháu nghe ở đâu thế? Người cho ba cháu máu là cậu bạn này đây, làm gì có chú nào." - vừa nói dứt câu, cậu Hương vừa nhích sang một bên, để người đứng sau cậu "lộ diện".

- "Chào... CẬU???"

- "CÁ... CÁ... CÁ SẤU???"

0_o

- "Á, lại quen nhau nữa hả? Hôm nay toàn gặp người quen nhỉ. Thôi, hai đứa cứ ngồi nói cHuyện đi nhá, cậu có chút việc. Bye hai cháu. Đi thôi Kris"

- "Chào nhé ^^"

- "Ơ, cậu!" T_T

CHuyện gì đây trời? Tôi không hiểu gì cả!

- "Hóa ra cậu là người phiền phức cứ đòi gặp tôi trả ơn hả?... Lần thứ tư rồi nhỉ, "cậu bạn xinh đẹp" " - *cười đểu*

- "Cậu... có thật cậu là... là "chú ấy" ?"

- "Tôi già đến thế cơ à? Thôi, tôi không có nhiều thời gian đâu. Muốn trả ơn tôi thế nào thì trả nhanh nhanh đi, tôi bận lắm!"

- "Trả.. trả..."

- "Chẳng phải cậu nằng nặc đòi gặp tôi để cảm ơn à?"

- "Tôi..."

- "Ài, thực ra không cần phải lằng nhằng thế đâu, tôi là người tốt bụng, làm ơn không mong đền đáp."

- "Thế..."

- "Nhưng... nếu cậu có lòng thì tôi cũng có dạ. Thế này nhé, bây giờ thì tôi chưa nghĩ ra, khi nào cần giúp gì tôi sẽ nhờ cậu sau. Yên tâm, chúng ta còn gặp nhau nhiều mà!"

Nói một hơi dài, cá sấu đứng dậy ra ngoài. Tôi còn chưa kịp nói câu gì mà! Ách. CPU của tôi đang trì trệ load từng thông tin một. Một tên cà chớn khó ưa mà tôi chỉ muốn lao ra bóp cổ, thì giờ lại trở thành ân nhân của tôi á? Đến chúa cũng khó tin. Mà không chỉ chúa đâu, phật tổ, bồ tát, Tôn đại thánh cũng không tin nổi!

Đầu tôi ù ù, không còn tâm trạng đâu thưởng thức cà phê nữa, lết về nhà thôi. Cuộc "xem mặt" kết thúc trong vòng chưa đầy nửa tiếng đồng hồ =="

*

* *

Buồn ngủ thật. Mặc dù mới có 9:30, nhưng sáng nay dậy sớm quá nên tôi buông ngủ kinh khủng. Thôi thì hôm nay không làm cú đêm nữ, đi ngủ sớm cho đẹp da ^v^

Trong lúc ngủ, cậu bé bất giác sờ tay lên cổ nhưng cứ thấy trống trống. Nỗi bấtBaekHuyn nhen nhói trong đầu cậu - "nó đâu rồi?"

*cạch cạch*

Ba mở của phòng tôi. Hic, đang ngủ ngon mà...

- "Baek à, mai ba đi cậung tác, ở nhà ngoan nha con gái"

Ba lại thế rồi. Tôi lớn rồi mà, có thể tự chăm sóc cho bản thân, vậy mà cứ lần nào đi cậung tác ba lại dặn tôi "ở nhà ngoan".

- "Dạ, ba, con biết rồi mà ><"

- "Ukm, thôi ngủ sớm đi con, sáng mai còn đi học"

_J

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com