13.
"Nói cho tôi biết, là người tôi quen sao?"
Giọng Phác Xán Liệt rất nóng nảy khiến Biên Bá Hiền sợ hãi, nhưng cậu không kiềm chế lòng tò mò được, là Phác Xán Liệt ư, trừ Xán Liệt không còn ai đến tìm cậu cả.
"Em quan tâm gã đó?"
"Gã là người em thích? Em thích gã?"
Dù Biên Bá Hiền bị che mắt, nhưng Phác Xán Liệt có thể nhận ra Biên Bá Hiền đang kích động qua giọng cậu.
Vì sao em muốn người khác cứu em, vì sao em muốn ra ngoài, vì sao em không thể chấp nhận tình trạng hiện tại và ở lại đây?
Rốt cuộc tôi không tốt ở điểm nào.
Suy nghĩ bị tâm trạng khống chế, ý nghĩ Phác Xán Liệt gần như đến mức độ cố chấp, bầu không khí bỗng chùn xuống khiến Biên Bá Hiền không nhịn được co rúm lại, liên tục lắc đầu chui vào chăn.
"Tôi không hỏi, tôi không hỏi nữa."
"Biên Bá Hiền, em quá hấp dẫn người khác, tôi buộc phải để lại trên người em vài thứ, để người khác biết em là của tôi."
Phác Xán Liệt ngăn ý đồ rụt thành cục của Biên Bá Hiền, ghé vào tai cậu khẽ cười, hai cánh tay bị hắn giữ lại khiến cậu không thể cử động, huống hồ sức Phác Xán Liệt lớn kinh người, sao Biên Bá Hiền có thể trốn thoát.
"Thân thể em xinh đẹp như vậy, không để lại ít thứ đúng là tiếc mà."
Ngón tay chầm chậm lướt qua cổ, theo cổ áo mơn trớn vào trong áo sơ mi, chạm vào nơi nhẵn bóng.
Không phải Phác Xán Liệt chưa từng thấy cơ thể Biên Bá Hiền, trừ khá gầy, vóc người Biên Bá Hiền có thể gọi là quyến rũ, nơi không nên có mỡ thì không có, làn da quanh năm không tắm nắng trắng đến mức khiến người ta ghen tị, Biên Bá Hiền giãy giụa làm lộ ra nửa bả vai, khiến hô hấp Phác Xán Liệt mất khống chế.
"Đừng quyến rũ tôi, tôi không có sức chịu đựng lớn đâu."
"Tôi không có."
Lời Biên Bá Hiền bác lại không hề có lực sát thương, trong mắt Phác Xán Liệt khoảnh khắc này cậu là cừu con đợi làm thịt, nó không những sợ còn rất vui vẻ không ngờ.
"Thế thì bây giờ, chúng ta vẽ tranh đi."
Phác Xán Liệt hít sâu một hơi, và đưa suy nghĩ của mình vào thực tế, Biên Bá Hiền không thể thấy hành động của Phác Xán Liệt, chỉ nghe giọng anh là lạ, rồi ngay sau đó đã nghe thấy âm thanh bật lửa.
Phải làm gì?
"Có thể sẽ hơi đau đó."
Tiếng nói Phác Xán Liệt lọt vào tai, Biên Bá Hiền chưa kịp phản ứng xương quai xanh đã cảm giác đau nhói, cậu ngửa mặt lên rít một tiếng, đau quá, như bị kim đâm vậy.
Phác Xán Liệt đâm châm rất sâu, nhằm để lại dấu ấn thuộc về mình, nhìn máu tươi chảy ra từ kim châm, Phác Xán Liệt mỉm cười hơi hài lòng.
Huơ mũi châm nong nóng, Phác Xán Liệt không chút do dự đâm xuống vị trí bên cạnh ban nãy, từng lỗ từng lỗ nhỏ liên tiếp nhau, biểu mô và mao mạch rạn nứt khiến Biên Bá Hiền đau đớn, khuôn mặt thoáng chốc trắng bệch, hai tay vô thức muốn siết thứ gì đó, trên trán đã đổ đầy mồ hôi, Biên Bá Hiền càng đau, Phác Xán Liệt đâm càng thỏa mãn.
"Em ở đây vì tôi thương em biết không, tôi muốn tốt cho em."
Phác Xán Liệt cựa mình để hai chân Biên Bá Hiền ôm mình, ngăn cậu không ngừng vặn vẹo cơ thể vì đau.
"Đừng lộn xộn, đâm lệch sẽ xấu."
"Đau quá... Tôi đau quá a a a...."
Máu tươi dọc theo xương quai xanh chảy ngang bả vai, nhỏ xuống giường tỏa ra bông hoa đẹp đẽ, Phác Xán Liệt đè vai Biên Bá Hiền lại, chích hết châm này đến châm khác, ấn dấu bản thân muốn.
Cơn đau kéo dài cuối cùng trở nên tê liệt, Biên Bá Hiền chỉ biết lặp lại câu tôi đau quá, mặt không còn máu, chiếc giường trắng tinh nhuộm một mảng đỏ lớn, máu ở vai cậu vẫn chậm chạp chảy xuống, miếng vải đen che mắt ướt đẫm, còn có vài giọt nước mắt rơi xuống gối, vì giãy giụa kịch liệt nên chỗ bị trói bằng xích sắt đã đỏ ửng, nhưng những vết thương này cộng lại cũng không bằng Phác Xán Liệt gây ra.
Tuyệt vọng qua đi là vực sâu vô tận, giây phút vừa rồi dường như Biên Bá Hiền thật sự cảm nhận được cái chết, thậm chí muốn dứt khoát chết thế cũng được.
Tớ đau quá Xán Liệt, sao cậu còn chưa tới cứu tớ.
Mỗi lần kim đâm xuống là xuất hiện lỗ nhỏ, có thể đếm số lần châm là mười, vì kiểu chữ nối liền Phác Xán Liệt không quên khảy lại, mặc dù chỉ có bốn chữ, cuối cùng lại hiện ra chữ YEOL nằm trong vũng máu.
Chiếc giường trắng nhuộm đỏ, áo sơ mi trắng nhuộm đỏ, làn da trắng nõn càng bị nhuộm đỏ gay mắt, Phác Xán Liệt vuốt ve khuôn mặt đầy mồ hôi của Biên Bá Hiền, giúp cậu lau vết máu trên vai, khẽ đưa lên miệng liếm.
"Bây giờ rất rõ ràng rồi."
"Tôi hận anh."
Biên Bá Hiền hít sâu mấy lần cũng không thể nói nhiều hơn, ba chữ này gắng gượng lắm mới bật ra được.
"Bá Hiền, em hận tôi cũng được, yêu tôi cũng được, chỉ cần em nhớ tôi, em có thể làm bạn với tôi, chuyện gì tôi cũng chấp nhận với em."
Phác Xán Liệt cười nhẹ vài tiếng, như lời kêu gọi từ ma quỷ dưới địa ngục, hắn không quan tâm Biên Bá Hiền có hận mình hay không, miễn là Biên Bá Hiền nhớ hắn, dù ngày nào đó Biên Bá Hiền có thể cầm dao tới giết hắn, hắn vẫn bằng lòng.
Cơn đau trên vai nhắc nhở Biên Bá Hiền, ban nãy người đó đã làm gì mình, không còn sức để nói, Biên Bá Hiền nằm trên giường cố gắng khiến mình lơ đi mùi máu nồng đậm xung quanh, nếu máu cứ chảy như vậy sợ là sẽ mất máu quá nhiều, huống hồ đã qua lâu rồi mặt Biên Bá Hiền vẫn trắng bệch như cũ, Phác Xán Liệt nghĩ một lát rồi vào phòng vệ sinh giặt khăn sạch.
Chiếc khăn lạnh lẽo chạm lên vết thương khiến Biên Bá Hiền co lại, sau đó bị Phác Xán Liệt ép buộc đè lại không cho cử động, lau xong vết máu ở miệng vết thương và nơi tràn ra, chỗ gần xương quai xanh đã sưng lên rõ ràng, ửng hồng.
"Thật là đẹp." Phác Xán Liệt dùng tay sờ nơi bị đâm, đây cũng tính là hình xăm chứ, hình xăm để lại dấu ấn trên người, sở thích đóng dấu trên cơ thể người mình yêu, cũng lãng mạn.
Hiện tại Phác Xán Liệt như càng vọng tưởng thân thể Bá Hiền, thậm chí hắn còn nghĩ rằng mình nên đặt một số thứ lên cổ tay và bàn chân Biên Bá Hiền, bàn chân Biên Bá Hiền rất đẹp, nếu có ký hiệu gì đó thuộc về hắn, ắt hẳn sẽ đẹp hơn.
Lúc xoa chỗ sưng lên, Biên Bá Hiền run rẩy muốn tránh nhưng không thể, Phác Xán Liệt chậm rãi nghiêng mình, thành kính hôn lên nơi mình đâm, hương vị Biên Bá Hiền quá tuyệt, ngay cả máu cũng ngọt ngào.
"Thật muốn ăn em một miếng."
Dứt lời, đôi môi Phác Xán Liệt không an phận dọc theo đường cong đi lên, tìm yết hầu khó thấy ở cổ Biên Bá Hiền trêu chọc, rồi bất chợt hôn lên xương quai xanh, tỉ mỉ hôn cả người Biên Bá Hiền, khiến cậu nổi da gà.
"Đừng nghĩ về việc rời khỏi tôi, tôi sẽ tốt với em."
-
Tác giả bảo bộ này dần đi quá tầm kiểm soát của chị luôn rồi Ó_Ò
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com