Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 16: Lưỡng bại câu thương

Hắn lau đi máu bên khóe môi, ở thức hải nói với Lệ lão, "Ngài vừa mới nói, thần thức của ta nếu tăng lên tới Trúc Cơ hậu kỳ thì có thể đánh bại hắn, có phải hay không?"

Lệ lão dừng một chút, mới nói "Đúng vậy, với lực lượng huyệt mạch của hắn, ít nhất cũng phải trung kỳ mới có thể đối phó được."

Dạ Trầm Uyên hít sâu một hơi, "Như vậy, thỉnh Lệ lão giúp ta hấp thụ nốt nửa viên Vạn Năm Linh Tủy còn lại!"

Lệ lão cả king, "Ngươi hôm qua mới tiêu hao nửa viên, đối với thức hải đã cực hạn, hôm nay lại tiếp tục nửa viên, nếu chịu không nổi, thức hải sẽ rách bươm đấy!"

Nhưng không đợi hắn nói xong, Dạ Trầm Uyên lại lần nữa cùng Khương Việt đối chiến, trông hắn liều mạng không buông tay như vậy, ánh mắt Khương Việt càng thêm tàn nhẫn, dốc sức ứng phó! 

Cùng lúc, Dạ Trầm Uyên ở trong thức hải lớn tiếng nói, "Ta có thể! Hiện tại liền giúp ta luyện hóa!"

Lệ lão còn chút do dự, nhưng thấy Dạ Trầm Uyên giống như không muốn sống mà đấu pháp, trên người thương tích ngày càng nhiều, trong lòng hắn quýnh lên, bất chấp tất cả.

Phía trên đài cao, Nguyên Sơ đứng dậy, tại sao Dạ Trầm Uyên vẫn chưa nhận thua?!

Tu vi đối phương cao hơn hắn, đan dược cũng nhiều hơn, căn cơ thực vững, Dạ Trầm Uyên chỉ có duy nhất thần thức lớn hơn Khương Việt một chút, nhưng mà Khương Việt lại là thượng cổ huyết mạch, đối với thần thức có khả năng chống cự rất mạnh, thần thức chỉ vượt qua một chút thì vô pháp đối hắn tạo thành thương tổn! Dưới loại tình trạng này, hắn vì cái gì còn không nhận thua?

Khương Việt cũng cảm thấy rất kỳ quái, cây quạt của hắn vung lên, lại một lần dùng hết toàn lực đem Dạ Trầm Uyên đánh ngã trên mặt đất, hơi thở có chút nặng nề, hắn hung hăng nuốt vào một viên đan dược.

...Không biết vì sao, rõ ràng hắn mạnh hơn đối phương, bên kia toàn thân cũng toàn vết thương chồng chất, chính là nỏ mạnh hết đà, nhưng hắn lại cảm thấy mình càng đánh càng mệt, hắn nhạy bén cảm giác được độ nguy hiểm của đối phương đang ngày càng lớn, sao có thể như vậy?

"Ngươi tốt nhất đừng tiếp tục kiên trì nữa! Ngươi không phải đối thủ của ta, ngoan cố chống cự, ta liền giết chết ngươi!"

Khương Việt ấn cái trán đau nhức không thôi, hung hăng nói.

Dạ Trầm Uyên lại lần nữa đứng lên, lúc này trên người hắn nơi nơi đều là vết thương, tay lại vẫn cứ nắm chặt chùy thủ, không buông lỏng dù chỉ một phần.

"Ta sẽ không từ bỏ... Ta sẽ đánh bại ngươi!"

Nghe hắn nói làm đồng tử của Khương Việt co rụt lại, ngay sau đó hừ lạnh một tiếng, "Nếu đã như vậy, ngươi đi chết đi!"

Hắn nói xong liền hạ quyết tâm, lấy ra một viên ngũ phẩm đan dược, Bạo Linh Đan. Đan dược này có thể bổ sung cho hắn một cảnh giới linh lực, vốn dĩ, hắn muốn để cho trận quyết đấu cuối cùng, nhưng hiện tại không thể không dùng.

Đan dược vừa tiến vào cơ thể, liền hóa thành dòng nước linh lực bàng bạc ở trong thân thể hắn tung hoành, cỗ linh lực này cuối cùng hội tụ ở đầu ngón tay của hắn, hắn phải cho Dạ Trầm Uyên một kích cuối cùng, làm hắn bò cũng không dậy nổi.

Mà lúc này, Dạ Trầm Uyên chậm rãi đừng lên, trong nháy mắt, hắn tựa hồ cũng có điểm bất đông, trên người hắn tỏa ra một tầng linh sóng, hơn nữa gợn sóng linh lực kia có tiếp tục mạnh lên.

"Đây là..."

Chưởng môn cảm nhận được hơi thở quen thuộc, giữa mày lập tức ninh lên, hắn nhìn về phía Nguyên Sơ, ánh mắt có chút khó có thể tin.

Khương Việt cũng nhạy bén cảm giác được Dạ Trầm Uyên biến hóa, trong lòng hắn có chút hoảng loạn, trong tay pháp quyết thi triển càng nhanh! Mà người chống lưng cho Khương Việt ý thức được linh sóng quanh người Dạ Trầm Uyên không bình thường, cũng cảnh giác lên.

Màu vàng nhạt vầng sáng hiện ra trong tay Khương Việt, vầng sáng kia ngày càng mãnh liệt, chói mắt giống như cực quan, dao động truyền đến vô cùng quen thuộc...... Thế nhưng là sát chiêu trong đệ nhất thiên giai công pháp Khương thị, Đãng Cực Bát Phương?!

Chỉ là cấp bậc hiện tại của Khương Việt không đủ, cho dù có Bạo Linh Đan thêm vào, hắn cũng chỉ thể hiện được 1/100 sức mạnh, bất quá đối phó với Dạ Trầm Uyên đến đứng còn không vững, như vậy là đủ rồi!


Nguyên Sơ nhịn không được hướng về phía trước bước vài bước, Dạ Trầm Uyên là đang làm cái gì vậy? Chiêu này của đối phương đến Trúc Cơ hậu kỳ cũng không nhất định có thể cường ngạnh chống chịu, hắn vì cái gì còn chưa đầu hàng?

Quy tắc chính là nếu một trong hai người chưa đầu hàng, thì người kia cũng không cần nương tay.

Nhưng bởi vì tính chất của trận đấu, có rất ít người ở cuộc so đấu này liều mạng, rốt cuộc sau này vẫn còn cơ hội, cho nên lôi đài này của Dạ Trâm Uyên càng thêm làm người chú mục.

Vầng sáng màu vàng càng ngày càng thịnh thập phần chói mắt, mà trên người Dạ Trầm Uyên đang cúi đầu trầm mặc ở kia, tốc độ linh sóng dao động càng lúc càng nhanh! Loại uy áp cùng khí thế này, thật là phẩm giai Luyện Khí đang tỷ thí sao?

Không ít tầm mắt đều chú ý về chỗ nay, mà trên lôi đài, Khương Việt nhìn Dạ Trầm Uyên, tuy rằng sắc mặt tái nhợt nhưng lại đắc ý tươi cười.

"Lúc này, ta thắng chắc rồi!"

"Đãng Cực Bát Phương!"

Hắn gầm lên một tiếng, sức mạnh ở đầu ngón tay đã đạt đến cực hạn nháy mắt bùng nổ, che thiên lấp địa bốn phương tám hướng càn quét, nơi nó đi đến, mặt đất huyền thạch liền trực tiếp trồi lên một tầng, uy thế to lớn hướng Dạ Trầm Uyên sát tới.

Mắt thấy công kích đằng kia sắp chạm đến người Dạ Trầm Uyên, xung quanh không có chỗ chắn, hẳn là vô lực kháng cự!  Hắn nếu không đầu hàng, chờ hắn chỉ có con đường chết!

Một khắc kia, Nguyên Sơ tâm nhắc tới cổ họng!

Dạ Trầm Uyên rốt cuộc cũng động, hắn thét dài một tiếng, linh sóng trên người tràn ra như thật! Linh sóng một tầng lại một tầng  va chạm thẳng vào công kích của Khương Việt, cũng xuyên thủng kết giới, ảnh hưởng đến toàn bộ các lôi đài khác!

Những người đang thi đấu ở đay, đều phải bắt buộc dừng lại, che đầu kêu đau không thôi, đồng thời linh lực của Đãng Cực Bát Phương cũng  đụng phải phòng hộ tráo thượng, nháy mắt tất cả đều rung chuyển, trên lôi đài nơi Dạ Trầm Uyên đứng bị đất đá bụi mù che đậy, không ai nhìn thấy tình huống bên trong.

Chẳng lẽ ... cả hai đều đã chết cả rồi!

Đợi linh lực tan ra, đá vụn rơi xuống, lôi đài giữa không trung tách làm hai nữa, bên của Khương Việt đã bị san bằng, cả người ngã vào lồng ngực của bạch y lão nhân, sinh tử không rõ.

Dạ Trầm Uyên bên này sàn đấu từng đoạn nát vụn, cả người hắn giống như vớt từ trong bể máu đi ra, quỳ rạp trên mặt đất.

Ngay khi trọng tài chưa biết phân biệt thắng thua thế nào, lão nhân đang ôm Khương Việt đã căm giận nói, "Đáng giận, tiểu tử này dám làm trọng thương thần thức của thiếu chủ chúng ta? Để mạng lại đi!"

Nói xong, tay áo vung lên, một đạo linh sóng hung dữ thẳng tắp đánh về phía Dạ Trầm Uyên, một kích mất mạng, Dạ Trầm Uyên trọng thương không phải nghi ngờ.

Nhưng công kích kia được nửa đường đã bị hóa giải, từ phía trên chậm rãi rơi xuống một tiểu tiên đồng, trên mặt nàng tràn đầy lệ khí, ánh mắt bất hảo nhìn hướng lão nhân kia.

"So đấu lôi đài luôn luôn có ngoài ý muốn, ngươi làm trưởng bối lại tùy tiện nhúng tay, là có ý tứ gì?"

Nguyên Sơ một bước cũng không nhường, "Bọn chúng là so đấu công bằng, nếu có gan lên lôi đài thì phải có gan thừa nhận, nếu đã sợ chết, tại sao còn muốn lên núi tu luyện? Trốn trong nhà luyện luyện không phải là được rồi sao?!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com