Chương 16
Editor : KimThanh.
" Tôi muốn xuống xe !! " Diệp Chu cũng không đoái hoài tới vết thương ở chân, cậu chân trái giẫm trên mặt đất ở thùng xe, chân phải vượt qua hàng rào nhảy xuống.
" Chớ lộn xộn. Theo lý thuyết, xe giành cho người già thao tác đơn giản, hẳn là dễ dàng bắt đầu. " Thương Tấn trực tiếp đem đùi phải của cậu đẩy trở về thùng xe, thấy Diệp Chu vẫn không tín nhiệm tiếp tục nói " Yên tâm, tôi là người có bằng lái. "
" Bằng lái ô tô với xe ba bánh có thể giống nhau sao ?? " Diệp Chu phát điên " Tôi cũng không muốn cùng cậu đồng quy vu tận. "
" Loại này trung bình tốc độ 30m tự tàn cũng khó khăn càng chưa nói tự vận. " Thương Tấn nhìn chằm chằm đầu xe, nhìn đến dưới xe có một cái bàn đạp nghi ngờ nói " Xe này làm sao chỉ có chân ga không có thắng xe ? "
Diệp Chu : " Đây chính là thắng xe ! "
Thương Tấn sờ lên cằm nói : " Vậy chân ga đâu ? "
Diệp Chu thở dài một hơi chỉ chỉ tay lái nói : " Cậu lấy tay vặn tay lái xe. "
Thương Tấn thử một chút, tay lái quả nhiên có thể vặn cậu ta Diệp Chu một cái nói : " Không nghĩ tới cậu rất khá. "
Nhận được khen ngợi của Thương Tấn, Diệp Chu kiêu ngạo mà hất càm lên có thể đem mình ngưu bức* phá hư. Nghĩ lại, loại xe này chỉ cần có tay có chân, là tự mình đều có thể chạy, dường như cũng không có chỗ nào đáng kiêu ngạo.
( * NGƯU BỨC/牛逼: rất lợi hại; mạnh mẽ (mang ý bất nhã) (cách viết khác ngưu B(牛B)/ngưu X(牛X)/NB)
Nguồn : Bạch Ngọc Sách.)
Thương Tấn lên xe nói : " Tôi trước chạy quanh chỗ này hai vòng, sau khi thao tác quen thuộc liền chở cậu đi phòng học. "
" Để cho tôi xuống trước — " Lời còn chưa nói hết, sau lưng Diệp Chu đột nhiên đụng tới trước " Trước khi cậu khởi động liền không thể nói với tôi một tiếng sao !!!!! "
" Xin lỗi. " Thương Tấn không nghĩ tới cái xe ba bánh này có thể linh hoạt như vậy, nhẹ nhàng vặn tay lái liền vút một cái chạy ra ngoài, phanh xe khá tốt tốc độ tương đối êm, không có làm cho Diệp Chu đụng quá ác " Cậu vịn xong chưa ? "
Diệp Chu hai tay nắm chặc hai bên hàng rào nói : " Có thể. "
Thương Tấn chạy xe ba bánh ở trước ký túc xá vòng vo hai vòng, mọi thứ đều thuận tay, sau đó chạy thẳng đến phương hướng căn tin lái đi.
Đi tới một nửa, Diệp Chu tinh thần căng thẳng rốt cuộc buông lỏng.
Thương Tấn thật không hỗ là Thương Tấn, lần đầu tiên chạy xe ba bánh ngoại trừ lúc mới bắt đầu không quen, lập tức lên tay. Tốc độ nắm rất chuẩn, thắng xe nhẹ nhàng chậm chạp, căn bản sẽ không có chút cảm giác không khỏe.
Chỉ bất quá nhìn xung quanh bạn học ánh mắt kinh ngạc, Diệp Chu một mạch hối hận không có đội một mũ.
Buổi sáng thứ hai, một người tao nhã như nam chính trong phim thần tượng, lái một chiếc xe ba bánh chạy bằng điện thân xe rớt phân nửa nước sơn, phía sau trong buồng xe, chở một người nam sinh đẹp trai dựa lưng vào hai tay tùy ý khoát lên hai bên trên tay vịn xe, hai người tiêu sái dạo chơi ở trong sân trường, trở thành một cảnh quan độc đáo ở A Đại.
Nửa giờ sau, chiếc xe ba bánh này dừng trong bãi đỗ xe ở phòng dạy học. Mà lúc này, rất nhiều học sinh đi ngang qua chỗ này, đều không hẹn mà cùng đối với hai người nhìn chăm chú.
" Tay đều đã tê rần. " Duy trì một quá lâu, Diệp Chu lắc lắc cánh tay dù cho tốc độ rất ổn định, ngồi ở đó bốn chân ghế không đều nhau vẫn cứ lung la lung lay.
Thương Tấn khóa kỹ xe, đỡ Diệp Chu xuống.
" Hoàn hảo hôm nay học lầu một. " Diệp Chu không để Thương Tấn cõng cậu, mà là cậy vào cánh tay của Thương Tấn đi tới phòng học.
Thân ảnh của hai người , thu hút toàn bộ lực chú ý của bạn học.
Chu Văn Đạo giả mù sa mưa lại gần nói : " Chu, tớ dìu cậu đi vào. "
Diệp Chu lườm cậu một cái, mới đặt tay trên bả vai của cậu ta, sau đó liếc nhìn Thương Tấn bên cạnh kỳ quái nói một tiếng " Cám ơn. "
Thương Tấn hướng về phía cậu gật đầu một cái, đi tới chỗ mình thường ngồi.
" Tớ nói các cậu thật đem tớ ném ra như vậy ?? " Để yên ổn đến ký túc xá, Diệp Chu bắt đầu tính sổ " Nói bạn học, tình cảm bạn cùng phòng đâu ?? "
" Đây không phải là cậu nói, chỉ cần chúng ta thời điểm đều không có ở đây, Thương Tấn biết chiếu cố cậu. " Chu Văn Đạo người thứ nhất không phục " Cậu nghĩ rằng chúng ta muốn làm tiểu nhân bội bạc sao ? Còn không phải là sáng tạo cơ hội cho cậu ! "
Diệp Chu nhếch mép một cái, cậu liền buồn bực đám người kia vì sao từ hôm qua bắt đầu không thích hợp, vừa đổi ký túc xá vừa bỏ lại cậu đi trước. Làm nửa ngày là bởi vì buổi sáng thứ bảy. "
Ngày đó Chu Văn Đạo mắt thấy Diệp Chu và Thương Tấn gian tình trong lúc đó — phi phi !! Là hiểu lầm ! Diệp Chu nói rõ lí do, đây bất quá là tình cảm bạn học bình thường, vừa vặn bởi vì bạn cùng phòng đều không ở đây, Thương Tấn mới không thể không tới chăm sóc cậu. Sau đó đám người kia liền nghĩ lầm, chỉ cần bọn họ không có ở đây Thương Tấn nhất định sẽ chăm sóc cậu.
Tuy là kết quả xác thực là như thế này, nhưng các cậu làm như vậy suy nghĩ qua cảm nhận của Thương Tấn chưa ?
Diệp Chu hướng phương hướng Thương Tấn nhìn một cái, không khỏi sinh ra một loại.... Áy náy.
Không sai, áy náy.
Rõ ràng học kỳ trước, hai người như một dạng đường thẳng song song, không hề cùng xuất hiện.
Nhưng bây giờ bởi vì sai lầm của mình sinh ra mà đem Thương Tấn kéo xuống thần đàn, để cho trên người Thương Tấn từ từ dính vào địa khí.
Thậm chí còn làm cho đối phương chạy xe ba bánh chạy bằng điện cũ nát.
Đây là chỗ Diệp Chu áy náy nhất, nghĩ đến chỗ này cậu oán hận trợn mắt nhìn bạn cùng phòng trước mấy lần, trong miệng giọng điệu cũng không tốt lắm " Các cậu mượn xe thì mượn xe, mượn chiếc xe đạp không được sao ???? "
Lão đại Chu Văn Đạo thở dài một hơi nói : " Cậu nghĩ rằng chúng tớ không muốn sao ? Mượn một vòng, cư nhiên cũng không có chỗ ngồi ở phía sau xe. "
Diệp Chu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép* nói : " Xe đạp không có chỗ ngồi ở phía sau xe, các cậu còn muốn kết giao bạn gái ? Trong sân trường chở bạn gái đi học đúng hình ảnh tốt đẹp dường nào ! Mua một chỗ ngồi ở phía sau xe coi như các cậu ở phía trước chạy, để bạn gái ở phía sau đuổi theo sao ?? "
( * ví với việc yêu cầu nghiêm khắc đối với người khác, mong muốn họ được tốt hơn.)
Lần này chọc vào chỗ thương tâm của Chu Văn Đạo rồi, cậu ta che ngực nói : " Thì ra vấn đề ở chỗ này. Chờ tớ đến tháng sau có tiền sinh hoạt phải đi đổi lại chiếc xe đạp có ghế sau ! "
Diệp Chu liếc cậu ta một cái, thầm nghĩ vấn đề của cậu không ở chỗ này, mà là chiều cao cảm động lòng người. Nể tình chiều cao của Chu Văn Đạo, ngược lại Diệp Chu quan tâm mà không có tiếp tục.
Thế nhưng có một chút phải nhấn mạnh.
" Thời điểm lát đổi giờ học, đem xe đạp của cậu nhường cho Thương Tấn. Cậu tới chạy xe ba bánh.
Chu Văn Đạo kinh hãi " Tại sao !! "
Diệp Chu sờ lỗ mũi một cái không được tự nhiên nhỏ giọng nói : " Thương Tấn ở trường học tốt xấu có chút nổi tiếng, chạy loại xe ba bánh này bị người khác nhìn thấy rất mất mặt a. Nhưng cậu không giống xe ba bánh cùng hình tượng của cậu không có đụng chạm quá lớn. "
" Tớ và xe ba bánh mới không xứng !! "
Nói hết lời, rốt cuộc để Chu Văn Đạo đồng ý trao đổi xe.
Sau khi tan lớp, chờ phần lớn người đều đi, Diệp Chu mới để Từ Dương Quân đỡ, đi ra phòng dạy học.
Trong nhà xe, bạn học quen thuộc nhao nhao lái xe rời đi.
Mà xe ba bánh để ở một bên, ngược lại Thương Tấn chỉ ngồi ở trên ghế lái, thấy Diệp Chu đi qua nói : " Cậu thật chậm a. "
Chu Văn Đạo và Từ Dương Quân liếc nhau, lập tức bội bạc mà vứt bỏ Diệp Chu, chạy xe với tốc độ ánh sáng nhanh rời đi.
" Này ! Các cậu — " nhìn bóng lưng bạn cùng phòng phía trước càng ngày càng xa, Diệp Chu mím môi khe khẽ nói : " Thương Tấn, xin lỗi phiền toái cậu như vậy... "
Cái này là lần đầu tiên Diệp Chu dùng giọng điệu mềm nhẹ lại yếu thế, Thương Tấn chà xát cánh tay " Cậu có thể đừng nói chuyện với tôi như vậy được không ? Cảm giác thật là mắc ói. "
Diệp Chu căm tức nhìn cậu ta quát lên : " Này, cậu đây nói là tiếng người sao !! "
" Thế này mới đúng chứ. " Thương Tấn xoay người, hơi hơi nhếch miệng.
Thông báo : tui lười quá nên hôm nay 3 chương thôi nha mai lại 2 chương như cũ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com