Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

#2

Trải qua chuyện "kinh hoàng" đó, Tấn Phàm ở trên giường nằm suốt ba ngày mới có thể miễn cưỡng xuống giường đi lại, nhưng mà mỗi bước đi đều tác động đến bán thân bên dưới vô cùng đau đớn, làm cho cậu nhịn không được hô nhỏ.

"Không phải bảo em nằm ở trên giường nghỉ ngơi sao, lại không nghe lời."

Xử lý xong công sự, Duật vội vã trở về chăm sóc bảo bối của mình, mới bước vào cửa phòng đã nhìn thấy Tấn Phàm không có ngoan ngoãn nghỉ ngơi. Duật tiến lên một phen ôm lấy cậu hướng bên trong phòng ngủ đi vào.

Mặt Tấn Phàm đỏ bừng như quả hồng đào. Tuy rằng cậu đã bị bế như vậy rất nhiều lần, đối với khí lực kinh người của Duật đã không còn cảm thấy giật mình, nhưng mà bị một người đàn ông đẹp trai như vậy ôm, cậu như thế nào đều cảm thấy được ngượng ngùng.

Nhẹ nhàng đem Tấn Phàm là đặt ở trên giường, Duật từ ngăn kéo ở đầu giường lấy ra một lọ thuốc mỡ.

"Nên bôi thuốc, bảo bối."

"Tôi tự mình làm." Tấn Phàm vội thân thủ đi lấy thuốc.

"Nghe lời, chuyển người nằm sấp lại. Mấy ngày nay không phải đều là tôi giúp em sao?"

Kia còn không phải anh bắt buộc tôi à! Tấn Phàm ở trong lòng lầu bầu, nhưng vẫn ngoan ngoãn xoay người ghé vào trên giường.

Duật xốc lên áo ngủ trên người cậu, đem quần lót cậu cởi ra."Đem chân mở ra."
Cố nén cảm giác thẹn thùng hơi hơi mở ra hai chân, liền cảm giác Duật lấy tay tách ra mông cánh hoa của cậu, đem thuốc mỡ ướt át tiến vào trong cơ thể mình.

"Duật." Mặc quần áo, Tấn Phàm nằm ở giường kêu lên.

"Chuyện gì?"

"Tôi muốn về nhà xem thử." Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, cậu lại vài ngày không có trở về, trong nhà hiện tại không biết thành bộ dáng gì nữa, cậu rất lo lắng.

"Không được." Vốn đang mang theo trìu mến tươi cười, Duật nghe vậy lập tức trầm hạ mặt, "Nơi này chính là nhà của em, không có sự cho phép của tôi, em làm sao cũng không được đi."

"Tôi không thể mặc kệ người nhà, tôi phải về nhà."

"Không phải chỉ là một triệu năm nghìn vạn đô la thôi ư, tôi có thể cho em."

Chuyện của cậu, hắn đã sớm điều tra rành mạch, "Từ nay về sau, em phải ngoan ngoãn ở lại bên cạnh tôi, không có tôi đi cùng em, chỗ nào cũng không được đi, thế nào?"

Tấn Phàm sửng sốt, "Anh rốt cuộc là ai?"
Nguy cơ tài vụ của Tấn thị đến bây giờ vẫn còn được giữ bí mật, những người biết việc này chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Hắn làm sao mà biết được?

Duật cười, "Về sau tôi sẽ nói cho em, em rốt cuộc có đáp ứng hay không?"

Đáp ứng? Không đáp ứng? Tấn Phàm nhăn lại đôi mày đẹp.

Duật cầm tay cậu, nói: "Mặc kệ em có đáp ứng hay không, tôi cũng sẽ không thả em đi, tôi chỉ là muốn chính miệng em nói em sẽ ở lại bên cạnh tôi."

"Tôi. . . . . ."

"Nếu không nhanh lên gật đầu, tôi sẽ đưa thêm điều kiện khác nữa."

Tấn Phàm bỗng nhiên ngẩn ra, người này còn muốn điều kiện gì nữa chứ? "Tiền này cứ xem như là anh cho tôi mượn đi, về sau tôi trả lại, như vậy có được không?" Dù sao, cậu cũng không muốn cả đời đều bị nam nhân này áp chế a.

Duật lắc đầu, "Em không đáp ứng, tôi sẽ không cho em một phân tiền."

"Anh. . . . . ." Tấn Phàm thở phì phì nhìn hắn. Trong lòng thầm nghĩ lại. . . . . .

Ai, quên đi, dù sao chính mình đều đã bị người ta "ăn" mất rồi, Duật lại đối với cậu rất tốt, đáp ứng điều kiện của hắn cũng không phải là tệ lắm. Nói không chừng sau một thời gian dài, chờ lúc hắn cảm thấy chán ghét, có lẽ sẽ phóng hắn rời đi."Tôi đáp ứng anh."

★★★

Lần đầu tiên cùng Duật gặp nhau chính là ở U Lam. Còn nhớ chính mình lúc ấy đối với y cũng thập phần có cảm tình. Nếu không phải biểu hiện của Duật là tuyệt đối cường thế làm cho cậu theo bản năng muốn chạy trốn, cậu cũng sẽ không tránh mặt y một cách kịch liệt như vậy.

Hiện tại, vì giải quyết chuyện công ty nhà mình đang có nguy cơ về tài vụ, cậu cư nhiên đáp ứng rồi làm "vợ" của Duật, hơn nữa vào đêm hôm qua, Duật còn nói muốn cho cậu vì hắn mà sinh một đứa nhỏ.

Đáng giận a ——

Cậu nói như thế nào cũng là một nam nhân, làm sao mà sinh con cho được? Cho dù cậu đi chuyển đổi giới tính cũng sinh không được a. Nhưng Duật lại có vẻ rất cả quyết, ai, cậu thật không biết nên nói cái gì cho tốt nữa. Cậu ở trong này đợi vài ngày, Duật nói cho cậu biết tiền đã được chuyển vào tài khoản của công ty Tấn thị, bảo cậu không cần lo lắng. Thực nhàm chán, mỗi ngày chỉ một mình đối diện với TV rồi sách vở. Duật không cho cậu gọi điện thoại, lại càng không cho cậu lên mạng, chặt đứt tất cả mọi đường dây mà cậu có thể liên lạc ra bên ngoài.

Hắn thật là một tên bá đạo.

Hắn công tác bề bộn nhiều việc, có khi tới khuya mới trở về, hơn nữa luôn thích chiếm lấy cậu, hôn nhẹ ôm một cái, sau đó áp đảo cậu. Điều làm cho cậu không chịu nổi nhất chính là, tinh lực của Duật đúng là không phải bình thường, lúc nào cũng sung mãn tràn đầy. Sau khi bị hắn làm cái loại sự kia, cậu liền ở trên giường nằm một hai ngày. Ai.....

"Bảo bối, thấy nhàm chán sao? Đang tức giận cái gì a?"

Thanh âm quen thuộc, cậu không cần quay đầu lại cũng biết là ai.

"Duật, cho tôi đi ra ngoài một chút được không? Thực buồn. Nếu không anh đi cùng tôi được không?"

Xem ra cậu thật sự là buồn chán muốn chết rồi. Duật cười nhìn cậu."Có thể, chúng ta hiện tại đi ngay. Tôi mang em đi đến một nơi thú vị."

Tấn Phàm có chút kinh ngạc, sao bỗng nhiên lại sảng khoái như vậy? Không biết vì sao, Tấn Phàm cảm thấy đằng sau nụ cười đó của y còn có thâm ý khác, làm cho cậu không khỏi rùng mình sợ hãi.

"Đi chỗ nào?"

"Đi rồi em sẽ biết."

★ ★ ★

Bệnh viện? Đây là nơi mà hắn nói rất thú vị sao? "Duật, anh dẫn tôi tới nơi này để làm chi?"

"Đại sự." Duật kêu tất cả nhân viên đi theo đều ở bên ngoài chờ, liền cùng cậu đi vào bệnh viện.

Đi tới trước cửa một căn phòng giải phẫu không một bóng người, Duật lấy ra điện thoại gọi."Địch Sâm, đã chuẩn bị tốt hết chưa?"

"OK."

Tấn Phàm tò mò nhìn Duật, chuẩn bị tốt cái gì?

"Đi, vào thôi."

Nghi hoặc bị mang vào phòng giải phẫu, còn chưa thấy rõ bố trí bên trong, đã bị người đi theo phía sau đẩy ngã xuống cái giường gần đấy."Duật, anh muốn làm gì?" Tấn Phàm hoảng sợ. Cậu giãy dụa muốn đứng lên, nhưng sức lực của Duật quá cường thế làm cho cậu không thể nhúc nhích.

"Bảo bối, anh muốn em."

Tấn Phàm giật mình nhìn hắn, đừng nói với cậu là hắn đem cậu tới nơi này chỉ vì muốn làm chuyện đó. Nếu phải ở cái nơi kỳ quái như thế này, cậu tình nguyện trở về nhà cho hắn tha hồ mà ân ái.

Duật rất nhanh liền kéo quần của cậu xuống, xoa nắn dục vọng của cậu. Tiếng rên rĩ đầy dâm mĩ của Tấn Phàm vang lên, không quan tâm người bên ngoài có nghe thấy hay không. Từ mấy ngày nay, thân mình cậu đã được y dạy dỗ trở nên dị thường mẫn cảm.

"Duật. . . . . . Ngô. . . . . . Không cần ở. . . . . . nơi này. . . . . ."

"Ngoan, nghe lời."

Tấn Phàm cuối cùng vẫn là thần phục để mặc Duật âu yếm, chống cự yếu ớt lại chịu đựng khẩn trương cùng không khoẻ làm cho hắn tiến vào chính mình. Cậu cảm thấy hôm nay Duật vô cùng hưng phấn, làm cho cậu không chịu nổi, cuối cùng cư nhiên còn hôn mê bất tỉnh.
Không biết qua bao lâu, khi tỉnh lại, bên người không chỉ có Duật, còn có một nam tử tóc vàng khác, may mắn, quần áo cậu đã được mặc vào.

"Tỉnh? Chúng ta trở về nhà thôi." Duật trìu mến hôn hôn lên môi cậu.

"Được." Tấn Phàm vừa mới khởi động thân, lại lập tức cảm giác được trong bụng đau quá, đó là cái đau đớn từ bên trong truyền ra, làm cho cậu không khỏi nhăn mặt nhíu mày, lấy tay vỗ về bụng,

"Đau. . . . . ."

"Rất nhanh sẽ không đau." Duật đau lòng ôm lấy cậu.

"Duật, gần nhất nửa tháng, tốt nhất đừng cho cậu ấy vận động kịch liệt, nửa tháng sau đừng quên dẫn đến đây tái khám." Nam tử tóc vàng lên tiếng nhắc nhở.
"Làm sao quên được." Duật gật đầu, ôm Tấn Phàm đi ra bên ngoài đã có thủ hạ chờ sẵn.

Tái khám? Cậu bị làm sao vậy?

"Duật, tôi bị bệnh gì sao?" Gần nhất cậu không cảm thấy có chỗ nào là không thoải mái cả.

Bụng cậu làm sao vậy? Vì cái gì lại đau?
Nói xong, Duật đã ôm cậu đi tới bên ngoài bệnh viện. Tấn Phàm lúc này mới phát giác có nhiều người như vậy nhìn thấy, cậu lại còn bị Duật ôm vào trong ngực, cậu không khỏi ngượng ngùng đỏ mặt, "Duật, buông tôi xuống, tôi có thể đi."  Ô. . . . . . Đúng là hảo mất mặt mà.
"Hư, đừng nhúc nhích, anh thích ôm em."
Lời nói của Duật làm cho mặt Tấn Phàm càng đỏ hơn, cậu chỉ có thể đem mặt chôn kín vào trước ngực Duật để che giấu khuôn mặt đỏ ửng của chính mình. Hơn nữa, ở trong lòng ngực của Duật, đau đớn ở bụng giống như giảm bớt không ít.
Thật cẩn thận, không hề có một chút khinh động đem người trong lòng ngực ôm vào xe, y cũng lên xe ngồi ở bên cạnh Tấn Phàm, "Lái xe, chậm một chút. Nhất định phải ổn."
"Vâng, ông chủ."
Xe chạy rất chậm và êm, Tấn Phàm cơ hồ không cảm giác có chút chấn động nào.
Cậu bị Duật lần thứ hai ôm vào trong lòng ngực.
"Bụng còn đau không?"
Tấn Phàm tựa vào vòm ngự Duật, nhíu lại mi ẩn nhẫn."Tôi bị làm sao vậy?" Tay cậu không tự chủ cầm lấy vạt áo Duật, "Trong bụng tôi . . . . Đau quá. . . . . ."
Duật hơi hạ thấp người, lấy ra thuốc giảm đau mà vừa rồi ở bệnh viện Địch Sâm đưa cho, "Đến, bảo bối, uống cái này đi, rất nhanh sẽ không đau."
Uống xong thuốc, Tấn Phàm lại cảm thấy buồn ngủ, Duật vừa mới đưa cậu vài thứ, nhưng cậu mệt mỏi quá, rất muốn ngủ.
Thuốc dần dần phát huy tác dụng, cảm thấy đau đớn trong bụng dần dần giảm bớt, Tấn Phàm nép vào vòm ngực của Duật cũng dần dần chìm vào mộng đẹp.
Nhìn thấy người trong ngực đang an ổn ngủ, Duật không khỏi siết chặt cánh tay. Y hảo thương cậu, đời này bất luận như thế nào, y cũng sẽ không buông cậu ra.
Nửa giờ sau, bọn họ lần thứ hai về tới biệt thự.
"Duật, tới rồi sao?" Xe ngừng, Tấn Phàm liền tỉnh.
"Từ từ, đừng xuống xe vội." Duật giữ chặt cậu, "Người đâu, đi lấy chăn bông mang đến."
Mới vừa tỉnh ngủ, cả người giống như bị trúng gió, cảm thấy rất lạnh.
Nữ giúp việc lấy đến tấm chăn bông, Duật đem Tấn Phàm dùng chăn bao nghiêm, chính mình xuống xe trước, sau đó đem cậu từ trong xe ôm ra, nửa ngủ nửa tỉnh, Tấn Phàm không hề phản kháng mặc cho y bài bố.
Duật đem Tấn Phàm nhẹ nhàng đặt xuống giường lớn trong phòng ngủ, giúp cậu cởi quần áo, lại kéo cái chăn ra sau một chút.
Thái độ của Duật hôm nay rất kỳ quái, giống như cậu là một vật phẩm mong manh dễ vỡ, phải cẩn thận từng chút.
"Duật, tôi rốt cuộc là bị bệnh gì?"
Thái độ của Duật làm cho cậu bất an cực độ, mà đau đớn trong bụng không biết là vì sao càng làm cho cậu hoang mang không yên, cậu muốn biết, cho dù là bệnh bất trị, cậu cũng muốn biết tại sao phải chết.
Nhìn thấy dáng điệu bất an của cậu, Duật ngồi xuống bên mép giường, "Đừng lo lắng, em không có sinh bệnh, hôm nay anh mang em đi bệnh viện chỉ là muốn Địch Sâm làm một cuộc tiểu phẫu cho em mà thôi."
"Tiểu phẫu? Làm cái gì?" Cậu khó hiểu.
Duật cười cười cúi đầu hôn nhẹ môi cậu, tay không ngừng vuốt ve bỏ đi quần áo cậu.
"Anh. . . . . . Anh làm gì?" Tấn Phàm mặt khống chế không được lại đỏ lên.
"Việc này còn cần phải nói sao? Bảo bối."
Không giống thưòng ngày, lần này Duật chỉ cần làm hai lần liền rời khỏi cơ thể cậu. Trước kia mỗi lần sau khi kết thúc, cậu đều mệt đến ngay cả nói đều nói không được, hơn nữa Duật lần này thật ôn nhu, làm cho cậu cảm thấy ngoài ý muốn, không thích ứng lắm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com