SOUL MATE.(4)
Cp: Lưu Diệu Văn x Đinh Trình Hâm
Fanfic là giả, không áp đặt lên người thật. Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả vui lòng không reup bất cứ đâu.
Link: https://bingzhuo13286.lofter.com/post/31c99bf8_1cd33d000
Edit: Mộng
_____________________________
Bốn
Một ngày bận rộn trôi qua, mặc dù không ai đề cập đến linh hồn bạn đời, nhưng mọi người đều biết rằng điều này vẫn còn chưa kết thúc.
Buổi tối các thanh thiếu niên đều rửa mặt xong tự phát tụ tập trên sô pha đại sảnh, ai không biết còn tưởng rằng là hoạt động tập thể, party tiệc ngủ mất. Tống Á Hiên và Hạ Tuấn Lâm lấy máy chiếu của Đinh Trình Hâm, chuẩn bị kiếm một bộ phim lành mạnh.
Hạ Tuấn Lâm cảm thấy cuộc sống phải có cảm giác nghi lễ, kiếm một bộ phim tình cảm kinh điển, ví dụ như<< Titanic>>...vân...vân..., tạo ra một chút bầu không khí. Về phần tiểu Tống lão sư đây, cậu thuần túy chính là vì tham gia góp vui, dù sao Hiên Hiên cũng sẽ không có tâm tư xấu đâu, cậu chỉ là muốn thuận tiện muốn đặt một bộ phim ma, có thể kiếm chút chuyện làm mà thôi.
Trương Chân Nguyên vừa xuống liền nằm liệt trên sô pha, nói mình đói đến không chịu nổi, biểu đạt đầy đủ quyết tâm muốn làm chút đồ ăn khuya.
Mã ca vẻ mặt hoang đường đứng dậy, nếu như trí nhớ của mình không có vấn đề gì, hôm nay ngoại trừ thời gian chụp ảnh, tiểu Trương Trương không phải vẫn luôn ăn cơm sao? Một người sinh ra và lớn lên trên phim trường đã nấu một bữa ăn cho ba người ah!
Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng tiểu đội trưởng của chúng ta vẫn xuất hiện trong phòng bếp, bắt đầu nấu mì, đồng thời rất có dự liệu trước mà nấu một nồi lớn, phòng ngừa bọn họ buổi tối ăn một ít khoai tây chiên, que cay, sô cô la các loại nguyên nhân gây hại khác.
Đợi đến khi Mã ca bưng một nồi mì đi ra ngoài, người người đều đã đến đông đủ.
Đề xuất phim kinh dị của tiểu Tống lão sư rõ ràng đã không được thông qua, bởi vì bây giờ rõ ràng mục đích đang được nhắm đến chính là bộ phim kinh điển <<Thành phố tình yêu>>.
Bảy người sau khi nhìn thấy mì, tự giác xếp hàng ngồi xuống, Trương Chân Nguyên như gió đi vào phòng bếp mang ra bảy bộ bát đũa, liền hùng hổ bắt đầu đại nghiệp diệt thức ăn.
Lưu Diệu Văn trước kia luôn hưởng ứng Trương ca nhất lại là một bộ dạng hưng trí thiếu khuyết, có chút cảm giác ăn không biết vị.
Đinh Trình Hâm đương nhiên cũng phát hiện ra sự khác thường của cậu, tiểu tử nhà mình, mình đương nhiên là đau lòng, cẩn thận nghĩ lại, sau buổi sáng hôm nay, ngoại trừ công việc cũng không có nói chuyện với cậu nữa, thật sự là không nên a, tiểu hài tử sợ là sẽ cảm thấy ủy khuất đi.
"Diệu Văn nhi ~ Phải ăn uống đầy đủ, bằng không sẽ không cao lớn ~" Đinh Trình Hâm mở miệng giọng điệu trước sau như một, nhưng ánh mắt nhìn chăm chú vào Lưu Diệu Văn lại nhiều hơn bình thường vài phần nói không nên lời.
"Được." Ánh mắt Lưu Diệu Văn cũng nhìn chăm chú vào Đinh Trình Hâm, ngoan ngoãn đáp ứng.
Thật ra mỗi lần Lưu Diệu Văn nhìn mình như vậy, anh đều cảm thấy yêu nhi như đang làm nũng với mình, mềm mại, nhưng cũng vừa cố chấp lại sáng ngời, giống như một chú cún con đáng yêu... Làm cho Đinh Trình Hâm không khỏi mềm lòng xuống, thầm nghĩ đem cậu vững vàng vây vào địa bàn của mình, hảo hảo bảo hộ.
Có lẽ giống như Hạ nhi trước kia từng mắc ói nói, mình thật sự đối với người mình một tay nuôi lớn có bộ lọc trẻ con đi.
Nhưng chính là rất dễ thương a! Đinh Trình Hâm nhìn yêu nhi trước mắt, vẫn kiên định suy nghĩ của mình. (Hạ nhi: Tôi cảm thấy Đinh Trình Hâm đã không còn cứu được rồi.):'))
Bộ phim vừa mới bắt đầu, mọi người đã ăn gần xong rồi, chỉ còn lại Trương Chân Nguyên và Hạ Tuấn Lâm còn đang hoàn thành nốt công cuộc.
Đinh Trình Hâm đã sớm xem qua bộ phim này, lúc này thấy Lưu Diệu Văn vẫn không yên lòng liền quyết định không thể chờ thêm nữa, đi qua kéo hình thể đã sớm vượt qua mình, Lưu Diệu Văn cũng thuận theo bị kéo đi, nhắm mắt theo đuôi lên tầng gác mái.
Hai người vừa mới từ góc cầu thang biến mất trong tầm mắt mọi người, năm cái đầu nhỏ tròn liền đến chụm lại cùng một chỗ.
Mã Gia Kỳ: "Mau, đem tất cả những gì các em biết nói hết ra."
Trương Chân Nguyên: "Em không biết, mấy người chúng ta không phải vẫn luôn ở bên Diệu Văn nhi sao, chuyện gì cũng không phát sinh nha. Hạ nhi hẳn là biết đi? "
Hạ Tuấn Lâm: "A! Trương ca, anh! Em đúng là đã nhìn lầm anh."
Tống Á Hiên: "Ha ha, nhanh nói đi nhanh nói đi! "
Hạ Tuấn Lâm: "Để cho Nghiêm Hạo Tường tới trước! Em cùng Đinh ca nói chuyện sau cậu ấy."
Nghiêm Hạo Tường: "...Được rồi, các anh muốn biết gì? Em chính là chỉ cùng Đinh ca ngồi một lát, an ủi anh ấy một chút nha, các anh không phải đều biết sao ~".
Mã Gia Kỳ: "Anh thấy áp lực của Đinh nhi vẫn quá lớn, lo lắng cậu ấy không được liền sụp đổ, hôm nay muốn cùng cậu ấy tâm sự lại bị cự tuyệt, anh sợ cậu ấy đưa ra quyết định gì khiến mình hối hận. "
Hôm nay lúc làm việc, Mã Gia Kỳ muốn cùng Đinh Trình Hâm nói chuyện, nhưng Đinh Trình Hâm cảm thấy áp lực của anh đã đủ lớn, đoạn thời gian trước cũng là một đống chuyện phiền não, không nên để cho anh phiền lòng vì chuyện của mình nữa, liền tỏ vẻ mình có thể xử lý tốt, để Mã Gia Kỳ an tâm là tốt rồi. Thẳng đến trước khi xuống lầu, Đinh Trình Hâm lại nói với anh rằng mình đã hiểu rõ. Tuy rằng bất luận Đinh Trình Hâm đưa ra quyết định gì mình đều sẽ ủng hộ cậu ấy, nhưng vẫn không khỏi có chút lo lắng cùng tò mò.
Hạ Tuấn Lâm: "Không có việc gì, chúng ta hãy tin tưởng Đinh ca cùng Diệu Văn nhi đi! "
Trương Chân Nguyên: "Đúng vậy, mũi tên đôi của hai người họ đều đã quá rõ ràng, điều này chắc chắn không cần phải lo lắng, em tin tưởng họ!" Trương Chân Nguyên an ủi các huynh đệ cũng an ủi chính mình.
Tầng trên cùng, gác mái.
Mỗi lần nói chuyện riêng tư, bất luận nhân vật chính là hai người nào, ban công và tầng gác mái tuyệt đối là lựa chọn không thể thiếu.
Trên gác mái chỉ có một chiếc giường sofa, nằm trên đó vừa vặn có thể nhìn qua cửa sổ xinh đẹp nhìn ngắm bầu trời đêm bên ngoài, giống như Đinh Trình Hâm ở quê nhà khi anh còn nhỏ: Đêm hè nhàm chán liền nằm trên ghế trúc trong sân để hóng mát, ngắm sao, đáng tiếc đêm ở Bắc Kinh vĩnh viễn không thể nhìn thấy sao trời.
Lưu Diệu Văn và Đinh Trình Hâm sóng vai nằm ở trên, dựa vào nhau.
Kỳ thật Lưu Diệu Văn là lo lắng không yên, từ khi cậu mười mấy tuổi gặp được Đinh Trình Hâm, cậu vẫn truy đuổi, đi theo, bầu bạn cùng với sự tồn tại giống như người anh trai ruột này, chưa bao giờ tách biệt. Trong mười sáu năm kinh nghiệm sống duy nhất của mình, không có sự tồn tại đặc biệt nào như vậy! Cậu cũng biết rằng sau này cũng sẽ không bao giờ có nữa.
Không thể nói rõ là khi nào, bản chất loại tình cảm này đã có thay đổi, Lưu Diệu Văn cũng chưa bao giờ là người bám lấy quá khứ không buông.
Nhưng trong chuyện liên quan tới Đinh Trình Hâm, hết thảy đều không thể dùng lý lẽ thường mà suy đoán.
Cậu từng cố gắng truy cứu căn nguyên của tất cả, là đối với Đinh nhi vượt qua dục vọng chiếm hữu tầm thường, hay là cảm giác nguy cơ mãnh liệt xuất hiện sau khi Nghiêm ca trở về, hay là "Bong bóng tỏ tình" trong tiệc sinh nhật lần thứ mười tám cùng một nụ hôn thật sự không thể nói là đơn thuần kia... Rất nhiều rất nhiều chuyện.
Lưu Diệu Văn cứ suy nghĩ lại suy nghĩ, cuối cùng quy kết là lần đầu tiên nhìn thấy Đinh Trình Hâm.
Có lẽ bắt đầu đã sai, làm gì có anh em ruột nào không có quan hệ huyết thống, bất quá là khi tình cảm mới chớm nở theo bản năng hấp dẫn cùng gần gũi mà thôi, ở độ tuổi còn chưa thể hiểu được tình yêu là gì, tự nhiên đem tất cả động tâm quy kết cho tình cảm huynh đệ, đợi đến khi hiểu được, phần tình cảm này đã lắng đọng thành một phần của cuộc sống.
Yêu chuyện này của cậu, đã dung nhập hàng ngày vào mỗi một ánh mắt, mỗi một động tác, mỗi một hô hấp, rốt cuộc không thể dứt bỏ.
Lưu Diệu Văn cho tới bây giờ đều luôn dũng cảm, đối với Đinh Trình Hâm càng kiên định, không chút nào lay động.
Lưu Diệu Văn suy nghĩ rất nhiều giờ khắc này đột nhiên bình tĩnh lại, không phải loại thỏa hiệp hay nhận mệnh trước khi tiếp nhận tuyên án cuối cùng, chỉ là cậu đã rõ ràng mình chân chính muốn cái gì, cậu cảm giác mình chưa bao giờ thanh tỉnh hơn giờ phút này.
Đối với ý nghĩ của Đinh Trình Hâm, cậu kỳ thật cũng không nắm chắc.
Cậu cảm thấy mình nên tin tưởng, trong đôi mắt luôn có thể cùng mình nhìn nhau ẩn giấu chính là tình cảm giống như mình. Nhưng cậu cũng sẽ hoài nghi có phải tất cả những chuyện này chỉ là tưởng tượng của mình hay không.
Bất quá giờ phút này cậu đã không còn sợ hãi, cậu nếu đã nhận định được mục tiêu, nhận định được Đinh Trình Hâm, vậy cậu vô luận như thế nào cũng sẽ không buông tha, chuyện phải làm mới biết được kết quả, không cố gắng làm sao biết ngươi làm không được.
Huống chi cậu căn bản không bỏ được Đinh Trình Hâm, ở tuổi mười hai mười ba tuổi còn chưa hiểu tình yêu đã thích người, làm sao có thể buông tay.
Còn tiếp...
Ừ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com