Chương 139: Chiêu Đệ Mất Tích
Một tháng sau, khi mọi việc dần trở về ổn định. Triều Ca tạm thời án binh bất động, Tây Kỳ trở lại cuộc sống như mọi khi yên bình, náo nhiệt nhưng cũng đầy rẫy sự nguy hiểm từ xung quanh.
Khương Tử Nha trên đường trở về phủ Thừa Tướng bỗng dưng liền khụy lại một lúc đang định hướng trở về đột nhiên tâm Khương Tử Nha tâm tựa hồ vô cùng đau lòng, Khương Tử Nha ngẫng đầu, trong nội tâm liền tỏa ra cảm giâc sợ hãi hắn liền vội vàng trở về. Vừa đến cửa Võ Cát liền hốt hoảng chạy đến báo tin không nhìn thấy Mã Chiêu Đệ, bọn họ đã cho người tìm khắp nơi đã qua nữa ngày vẫn chưa tìm thấy nàng.
Khương Tử Nha trong tâm liền hoảng sợ, chưa kịp định thần một luồng ánh sáng liền lóe lên hiện ra dòng chữ "đến Vị Thủy"
Không đợi Võ Cát lên tiếng hắn đã biến mất, lập tức trong chốc lát hắn liền xuất hiện tại Vị Thủy. Lúc Khương Tử Nha đến hắn nhìn khắp hướng xung quanh tựa hồ vẫn không nhìn thấy nàng, chỉ duy nhất nhìn thấy bóng dáng một người đứng ở bên cạnh bờ sông, người đó chính là Thân Công Báo.
Thân Công Báo xoay người, nhìn qua Khương Tử Nha trước mặt liền nở một nụ cười quỷ dị, hắn chậm rãi đi đến, không có chút nào chú ý tới toàn thân Khương Tử Nha đang phát ra hàn khí, liền trêu chọc nói: "Đại Ca, ngươi đến rồi? Hôm nay thời tiết không tệ, rất thích hợp để cho ta cũng Đại Ca tốt của mình ôn lại.chuyện cũ."
Khương Tử Nha hai tay nắm chặt, nhìn qua Thân Công Báo ngữ khí bình tĩnh có chút lạnh lùng cảm giác không thấy một tia rung động: "Chiêu Đệ đang ở đâu?"
Thân Công Báo cười lạnh, chỉ về hương sông Vị Thủy liền nói: "Đại Ca mau nhìn xem dưới kia, không chừng Tẩu Tẩu ta đang ở dưới đó."
"..." Trong tức khắc Thân Công Báo liền nôn ra một ngụm máu tanh hắn che ngực nhìn tới Khương Tử Nha, đột nhiên cười to: "Ha ha ha, Đại Ca đừng vội,...Đừng vội, ha ha ha..."
Khương Tử Nha nhìn Thân Công Báo ánh mắt giống như muốn một roi giết chết hắn, trong mắt tràn đầy hận ý.
"Khương Tử Nha, kiếp này, Thân Công Báo ta cùng ngươi không đội trời chung." Nói xong cũng liền biến mất.
Trên bờ sông Khương Tử Nha hầu như muốn đem toàn bộ Vị Thủy lật lên, cũng không tìm thấy tiểu kiều thê của hắn.
Màn đêm yên tĩnh, đêm đen như mực
chỉ để lại loe lóe ánh sáng của mặt trăng, Khương Tử Nha hai mắt vô thần rời đi, trong đầu chỉ có duy nhất một thanh âm, rồi lại một thanh âm, Chiêu Đệ, nàng rốt cuộc đang ở đâu?
Trong tướng phủ, mọi người đang đi đi lại lại vì lo lắng cho Mã Chiêu Đệ và con của nàng, liền nhìn thấy Khương Tử Nha toàn thân ướt đẫm đi đến, Lâm Chỉ Thanh mắt sắc quan sát vẻ mặt của Khương Tử Nha sao đó không khỏi lo lắng hỏi: "Chiêu Đệ đâu, toàn thân ngươi như thế lại là nước, Chiêu Đệ đang ở đâu?"
Võ Cát cũng lên tiếng: "Người đã tìm thấy sư mẫu chưa, sư mẫu đâu?"
Khương Tử Nha nhàn nhạt nhìn qua tất cả mọi người: "Không tìm thấy.", nói xong liền một thân trở lại gian phòng của mình, lưu lại mọi người với vẻ mặt ngơ ngác. Lâm Chỉ Thanh kích động lập tức lao ra ngoài để tìm nàng lần nữa. Lục Thần Hiên cũng đi theo nàng.
Khương Tử Nha trở lại trong phòng, nhìn thấy gian phòng vắng vẻ, lặng yên không một tiếng động, hắn hồi tưởng, trước kia mỗi lần trở về nhà, Chiêu Đệ đều hưng phấn chạy tới ôm hắn, ngọt ngào gọi hắn tướng công, mà hôm nay lại...
Khương Tử Nha đắm chìm tại trong ký ức, đột nhiên linh quang lóe lên " Thiên Thư"
Khương Tử Nha mở ra Thiên Thư, trong miệng liền niệm chú, chỉ chốc lát trên thiên thư xuất hiện hình ảnh bọn người Hồ Tiên Nhi đem Chiêu Đệ đang hôn mê ném vào giữa hồ, sau đó chỉ trong chốc lát mặt hồ đột nhiên phóng ra luồn ánh sáng tím...~ một tiếng động lớn, Thiên Thư liền khép lại.
Khương Tử Nha lại tiếp nhìn lại nhiều lần, nhưng vẫn như cũ tại lúc ánh sáng tím xuất hiện, Thiên Thư liền đóng lại: "Tại sao có thể như vậy?" Khương Tử Nha luôn luôn tín đến, nhìn qua ánh trăng moing lung ngoài cửa sổ, Khương Tử Nha không biết một hàng lệ tại gương mặt tuyệt mỹ rơi xuống lúc nào
............
Một tháng trôi qua
Khương Tử Nha vẫn không bỏ cuộc một mực tại bên bờ của sông Vị Thủy, nghĩ đến nàng và con của hắn, hắn không ngừng cố gắng để tìm kiếm tung tích của nàng, thế nhưng kết quả lại để cho hắn tuyệt vọng.
Mã Chiêu Đệ đã mất tích một tháng, Võ Cát, Tiểu Muội, Na Tra cùng tất cả mọi người cũng không dám tại trước mặt Khương Tử Nha nhắc tên nàng, cho dù Khương Tử Nha không nói gì thêm, nhưng là từ khi nàng mất tích. Khương Tử Nha liền chưa từng cười qua. Một khuôn mặt tuấn tú trong trẻo nhưng lại vô cùng lạnh lùng.
Khương Tử Nha mỗi ngày đều đến Hầu Phủ xử lí chính sự, ban đêm liền tại Vị Thủy ngẩn người, tất cả mọi người đều lo lắng cho hắn, thế nhưng là cũng không dám đến hỏi hắn.
Thẳng đến có một ngày thời tiết đã dần dần mát, lá cây không ngừng bay ở trong không khí nhiều lần xoay tròn, và rơi xuống. Khương Tử Nha nhìn qua lá cây rơi đầy đất, không khỏi ngừng nhớ tới nàng, Chiêu Đệ nàng ở đâu, lá rụng còn biết trở lại nàng như thế nào lại không trở về bên ta, vẫn là, nàng...Khương Tử Nha không dám tiếp tục suy nghĩ...
Khương Tử Nha đã không biết là lần thứ bao nhiêu nghĩ đến Mã Chiêu Đệ, hắn dùng toàn tâm để bảo vệ thiên hạ thế nhưng còn nàng và con của hắn thì sao?
..................
Cung Ngọc Diệt Hình
Ở bên trong một cái trong phòng tối, một nữ tử mặc một bộ y phục hồng phấn nằm trên giường, một đôi mắt yên tĩnh nhắm nghiền.
Lúc này một lão giả đi đến trên tay còn bế theo một đứa trẻ đang không ngừng khóc, đi theo phía sau là một đồng tử cũng đang bế một đứa trẻ, bên cạnh còn có hai người một nam một nữ.
Nam tử đi đến bên cạnh nữ tử đang hôn mê, gương mặt lộ ra một chút lo lắng: "Thiên tôn, A Anh như thế nào còn chưa tỉnh?"
Lão già tóc bạc hiểu ý mỉm cười: "Không phải chưa tỉnh, chẳng qua là cần phải có người giúp nàng tỉnh lại."
Nam tử ngồi xổm bên cạnh nàng, trong ánh mắt không che dấu được vẻ thâm tình của hắn, hắn lẳng lặng dừng ở tay nàng, nhẹ nhàng gọi, thế nhưng là người trước mắt vẫn không có động tĩnh.
Nữ tử phía sau bất đắc dĩ lắc đầu, tiến lên liền nói: "Lạc Dương nên buông bỏ, ta vẫn chưa nói cho Khương Tử Nha biết, chẳng qua là hy vọng chuyện này do ngươi có thể đích thân làm"
Lạc Dương thống khổ nhìn qua người đang hôn mê: "Nương Nương, vì cái gì...?"
Nữ tử khẽ thở dài, nữ tử không ai khác chính là Nữ Oa người liền nói: "Như thế nào vẫn không chịu buông bỏ chấp niệm, không buông được chữ tình, người chịu đau khổ vẫn chỉ có thể là bản thân ngươi."
Lạc Dương mê mang nhìn nàng lẩm bẩm nói: "Hẳn là, ta cùng với nàng thật sự không có duyên phận."
Hồng Quân bên cạnh không ngừng dỗ đứa trẻ đang khóc, người là không nói gì, có nhiều thứ chi bằng chính mình tự nhìn thấu.
Đêm yên tĩnh, Lạc Dương vẫn ở trong phòng tối trông coi Mã Chiêu Đệ, hắn nhớ tới ngày Hồ Tiên Nhi đem đánh nàng bất tỉnh ném xuống sông Vị Thủy, Hắn đến là để thu Cơ Phát làm đồ đệ, ngoại trừ truyền thụ võ nghệ cho Cơ Phát, thời gian còn lại chính là đứng từ xa nhìn qua nàng,...........Ngày ấy nàng gặp nạn, hắn vốn nên ra tay, nhưng là nghĩ đến Khương Tử Nha đang ở bên cạnh, vì vậy liền rời đi.
Tại lúc Mã Chiêu Đệ chìm xuống đáy sông, đột nhiên một luồng ánh sáng tím xuất hiẹn, mặt nước sông liền tách ra, một tiếng động lớn vang luồng sáng liền đem theo nàng biến mất.
Ta vốn tưởng rằng là trời cao thương ta, thế nhưng là, ta cuối cùng cũng không sánh bằng người ở trong lòng nàng, trong phòng tối chỉ còn lại Mã Chiêu Đệ đang hôn mê.
Lầu các bên trên cung Ngọc Diệt Hình, Lão Tổ sau khi dỗ dành được hai tiểu bảo bối ngủ say, ngài liền nhìn qua người đang rời đi không khỏi lắc đầu, bất đắc dĩ lẩm bẩm: "Thiên mệnh như thế, chỉ nguyện ngươi sớm ngày hiểu rõ hàm ý trong chuyện này..."
Bầu trời một ngôi sao theo phía đông khẽ quét qua, trong ánh mắt theo ưu thương chuyển thành không muốn, cuối cùng khóe miệng lại cười khổ:" A Anh, nếu như đó là nàng muốn ta liền thành toàn nàng." Nói xong liền đứng dậy rời đi.
Vị Thủy
Khương Tử Nha như trước nhìn qua róc rách dòng sông ngẩn người. Một thanh âm lạnh lùng đột nhiên vang vọng ở xung quanh.
"Một người mang mệnh giải cứu chúng sinh thiên hạ, lại suốt ngày đối mặt với dòng sông mà ngẩn người, thật sự là buồn cười."
Khương Tử Nha tựa hồ không có nghe thấy, tiếp tục trầm mê ở chính mình.
Lạc Dương nhìn qua Khương Tử Nha như thế, đột nhiên có một loại muốn trả thù hắn: "Khương Tử Nha, ngươi chẳng lẽ không muốn biết nàng bây giờ đang ở nơi nào..."
Khương Tử Nha nghe vậy liền quay đầu lại, đứng dậy xông đến trước mặt Lạc Dương: "Ngươi nói cái gì...?" Khương Tử Nha suy tư một chút, vừa cười khổ, xoay người: "Ta cũng không biết...ngươi thì như thế nào biết rõ."
Lạc Dương đôi mắt xanh lạnh nhìn qua Khương Tử Nha, âm điệu mạnh mẽ nói: "Mã Chiêu Đệ vẫn còn sống hơn nữa hai đứa trẻ cũng đã chào đời."
Khương Tử Nha dừng bước lại, xoay người, thanh âm mang theo nghi ngờ: "Lời ngươi nói là sự thật? "
"Là sự thật."
"Nàng ở đâu? Chiêu Đệ đang ở đâu?" Lạc Dương xem qua Khương Tử Nha, nhìn kỹ hắn đã tiều tụy đi rất nhiều, hắn ngược lại là thật lòng với nàng, nhưng Lạc Dương trong nội tâm vẫn là không cam lòng, dựa vào gì mà nữ tử hắn bảo vệ vạn năm nay cứ như vậy lại thuộc về người trước mặt, Lạc Dương hừ lạnh: "Dựa vào cái gì để ta nói cho ngươi biết?"
"Dựa vào nàng là người mà ta yêu." Khương Tử Nha dùng ánh mắt kiên định nói.
"Ta cũng yêu."
"Vậy ngươi đến tột cùng muốn thế nào...?" Khương Tử Nha tức giận nói: "Ngươi đừng quên nàng là thê tử của ta."
Lạc Dương hừ nhẹ: "Trừ phi ngươi quỳ xuống dưới chân ta dập đầu ba cái." Khương Tử Nha sửng sốt.
Lạc Dương cười lạnh nói: "Khương Tử Nha, ta biết rõ ngươi luôn luôn tự cho mình thanh cao, như thế nào không muốn quỳ, cũng đúng, đường đường là........." Lạc Dương còn chưa dứt lời, đột nhiên kinh ngạc nhìn qua Khương Tử Nha đã quỳ trên mặt đất.
Lạc Dương trong mắt tất cả đều là tức giận, thỏa đáng thời điểm Khương Tử Nha chuẩn bị dập đầu, Lạc Dương ném ra một chưởng, Khương Tử Nha liền té ngã trên đất.
"Ngươi đây là có ý gì..."
Lạc Dương trong mắt cực kỳ phức tạp, nhưng thanh âm lạnh lùng nói ra: "Chiêu Đệ về sau sẽ trách ta."
Khương Tử Nha vui vẻ, lập tức đứng dậy: "Vậy ngươi..."
Lạc Dương nhìn qua Khương Tử Nha: "Khương Tử Nha, đây là ta lần thứ ba ta bại dưới tay ngươi rồi."
Khương Tử Nha không quan tâm những lời này, đang chuẩn bị tiếp tục hỏi, Lạc Dương nhàn nhạt nói: "Cung Ngọc Diệt Hình."
Khương Tử Nha ngây ra một lúc, đối Lạc Dương nói hai chữ: "Đa tạ." Liền hướng phương hướng cung Ngọc Diệt Hình mà tiến đến.
Lạc Dương nhìn trời, trong ánh mắt tựa hồ có cái gì tại chuyển động, A Anh lần này, ta thật sự buông tay, nếu có một ngày nàng biết được, sẽ tha thứ cho ta sao?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com