Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 44

... Trên ngọn đồi

Ba thân ảnh lao nhanh lên đồi. Long nhanh chóng phóng hàng ngàn mũi tiêu bằng không khí về phía Nguyên. Chúng bị kết giới của cậu chặn lại. Nhưng không rơi xuống mà tan vào kết giới.

Phong cũng liên tiếp phóng những quả cầu khí về phía Nguyên. Nhưng kết quả cũng chẳng có gì khá hơn.

Còn Ken tuy sức mạnh chưa hồi phục nhưng với cậu thế là đủ. Một quả cầu lửa lớn bay về phía Nguyên. Tuy không dữ dội như lần trước nhưng sức nóng lại tăng thêm bội phần. Đến gần kết giới, quả cầu đó bị kết giới đánh bật ra, bay thẳng ra ngoài

- Chuyện quái gì đang xảy ra vậy ?- Ken càu nhàu

- Chịu - Phong lắc đầu.

Chưa để ai nói thêm gì thì kết giới của Nguyên bắt đầu vỡ ra nhưng có một điều kì lạ là những quả cầu vẫn còn nguyên. Chúng di chuyển theo quỹ đạo của mình như chưa có chuyện gì xảy ra.

- Sức của cậu ta cũng chỉ đến đó mà thôi- Long cười. Nguyên vẫn im lặng. Cậu vẫn tiếp tục đánh đàn. Tiếng đàn vang lên không nhanh không chậm mà da diết, trầm bổng. Trên bầu trời, ở nhiều nơi trong thành phố, có một dải lụa mỏng, vô hình đang nhẹ nhàng buông xuống

- Bây giờ, có chỗ cho đệ trút giận rồi- Ken nói với Long. Quả thật, Ken rất tức Nam nhưng Ken cũng nhận ra rằng Nam hơn hẳn Ken. Còn changf trai này thì khác. Trong ý nghĩ của mình,Ken chỉ coi Nguyên là một sát thủ tầm thường, có chút khả năng nhưng chưa đủ trình để đánh với cậu.

- Vậy thì nhường mày- Phong nói với Ken.

Ken hứng thú lao thẳng về phía Nguyên. Nguyên không né, không tránh cũng không bận tâm. Cậu vẫn ung dung ngồi đánh đàn. Thấy vậy, Ken lại càng tức.' Phen này phải cho cậu biết thế nào là lễ độ'. Ken nghĩ.

Những quả cầu lửa từ tay Ken lao thẳng về phía Nguyên. Nhiều, nóng và có phần mạnh hơn lúc trước. Nguyên vẫn ngồi im. Khi những quả cầu tiến gần về phía người cậu, Nguyên đưa đôi mắt lạnh lẽo lên nhìn những quả cẩu. Lập tức sức mạnh của chúng yếu dần. Một luồng gió thổi qua. Những quả cầu không bay thẳng về phía Nguyên mà vòng qua người cậu và trở về với chủ nhân của mình.

Ken bất ngờ. Và như một phản xạ tự nhiên, Ken giơ tay ra nắm lấy những quả cầu của mình. 'Dù sao cũng là lửa do mình tạo ra nên có nhận lại cũng chẳng sao. Cậu ta thật ngốc' Ken nghĩ thầm.

Nhưng cậu đã nhầm. Khi những quả cầu lửa tiếp xúc với lòng ban tay Ken, Ken cảm thấy lạnh. Rõ ràng là lửa sao có thể lạnh được ? Và cảm giác đó nhanh chóng lan tỏa khắp người Ken. Toàn thân Ken bây giờ thật lạnh.

- Cậu đã làm gì những quả cầu lửa của tôi?- Ken hét toáng

- Ngu ngốc- Đáp trả Ken chỉ là một lời nói cộc lốc, lanh lùng và vô cảm của Nguyên

- Ken, sao vậy ?- Long nhìn Ken với ánh mắt lo lắng và nhanh chóng đi về phía cậu. Lửa của Ken tắt dần, lụi dần. Ken đã mất sức mạnh

- Lạnh quá. Cậu ta...- Ken chưa kịp nói thêm câu gì thì ngất đã ngất đi. Và quả thật đúng như Ken nói toàn thân cậu lạnh toát. Đôi mắt của Long hằn lên sự giận dữ. Long hướng đôi mắt như muốn giết chết tất cả về phía Nguyên

- Để tôi - Phong chen vào.

Nhanh như một cơn gió, Phong tiến về phía Nguyên. Những quả cầu khí liên tiếp phóng về phía Nguyên. Cậu vẫn ngồi đó như trêu tức Phong. Nguyên lặng yên tiếp tục công việc của mình, đánh đàn. Và khi những quả cầu của Phong lao gần tới người cậu thì một cơn gió nữa thổi qua. những quả cầu tan biến giữa không khí như chưa từng tồn tại.

Phong thấy thế, càng tức giận hơn. Cậu tạo một cơn lốc bằng gió, bằng sự uất ức và tức giận của mình. Cơn lốc với sức mạnh ghê ghớm. Nó quét sạch những thứ có trên đường đi của mình, sạch đến mức trơ trọi khiến người ta có cảm giác như chúng chưa bao giờ tồn tại ở đây.

Cơn lốc tiến về phía Nguyên. Nhanh, mạnh. Tiếng đàn vẫn tiếp tục vang lên trầm bổng, ngân nga. Tiếng đàn xé toạc không gian, xé toạc cơn lốc. Cơn lốc bị tiếng đàn xé tan và biến mất vào không trung như nó chưa từng được sinh ra. Tiếng đàn cũng khiến Phong tức điên. Đôi mắt ấy bây giờ chỉ có sự hận thù, sư căm phẫn.

Phong lôi trong gió ra một cây kiếm, phi thẳng vào người Nguyên. Sự việc tương tự lại tiếp tục xảy ra. tiếng đàn phá tan cây kiếm. Và gió tạo thành cây kiếm hòa vào tiếng đàn. Bay xa, bay xa.

Phong không thể chịu đựng được nữa. Cậu lao về phía Nguyên như một con thú dữ muốn ăn tươi nuốt sống con mồi của mình. Nguyên lạnh lùng ngước nhìn Phong. Lập tức, một quả cầu nhỏ bay xung quanh Nguyên bay thẳng về phía ngực của Phong. Phong né được. Phong mỉm cười.' Chỉ có trò cỏn con như vậy mà cũng muốn hạ gục tôi ư ?'. Phong nghĩ thầm. Cậu tăng tốc về phía Nguyên.

Nhưng Phong đã nhầm. Quả cầu bay ra xa rồi quay lại. Lúc này, nó nhỏ hơn trước nhiều, nhỏ đến nôi mà chính Phong và Long cũng không thể thấy được. Quả cầu bay thẳng vào lưng Phong. Phong cảm thấy lồng ngực mình nhói lên. Một cảm giác đau đớn. Và sau đó chưa đầy hai giây, Phong ngã xuống.

... Trong lúc ấy ở bệnh viện, phòng 307

Những mảng kí ức vụn vỡ của Tường Vi đang chắp nối lại với nhau như có một sức mạnh thần kì, như là điều không tưởng.

Từng dòng kí ức trôi chảy như một thước phim quay chậm. Tường Vi đang sống lại những tháng ngày tuổi thơ hạnh phúc, hồn nhiên và cả đau khổ.

Tất cả chúng lại trở về như trước cái ngày mà Tường Vi bị sốt, trước cái ngày mà cô quên tất cả về tuổi thơ của mình, về một người anh.....

.... Trở lại cuộc chiến

Long thấy vậy càng giận dữ hơn. Long lao về phía Nguyên. Lập tức tất cả những quả cầu xung quanh Nguyên bay ra khỏi quỹ đạo của mình. Long tưởng chúng nhằm vào mình nên đã tránh. Nhưng Long nhầm những quả cầu bay về phía kết giới nơi có Hoành và Yến. Những quả cầu bắt đầu nhỏ dần, nhỏ dần, chui vào kết giới, bay lồng ngực của Yến và Mai.

Long nhìn theo hướng những quả cầu không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nam và Thiên Tỉ đã ngừng đánh nhau từ lúc nào. Và họ cũng ngạc nhiên vô cùng khi thấy cảnh tượng ấy. Chỉ có Yến, khi phát hiện điều đó không những không ngạc nhiên mà hết sức bình thản, thậm chí Yến còn cười.

Long ngạc nhiên. Nhưng rồi cũng gạt điều đó sang một bên tiến thẳng về phía Nguyên. Long trưởng một lực mạnh cùng với sự tức giận về phía Nguyên. Nguyên vẫn thế, lạnh lùng, vô cảm và dường như coi thường Long. Nguyên vẫn ngồi im. Khi trưởng đó gần tiến về phía Nguyên cũng là lúc tiếng đàn của cậu tạo thành một cái khiên chắn lực đó.

Long không chịu để yên. Long bay người trên không, dồn hết lực vào bàn tay nhằm thẳng vào ngực của Nguyên.

Nguyên bây giờ mới quay ra nhìn Long. Đôi mắt đó thăm thẳm, lạnh lẽo như thấu hết con người Long. Long có chút run sợ nhưng bây giờ không dừng lại được. Đâm lao phải theo lao thôi.

Bàn tay Long tiến gần về phía Nguyên. Nguyên đưa tay ra đỡ. Hai bàn tay chạm vào nhau. Trong khi đó, Nguyên vẫn tiếp tục đánh đàn bằng tay còn lại. Ánh mắt họ chạm nhau. Long như đứng tim trong vài giây bởi ánh mắt vô cảm đó. Nếu như Long nhìn thấy cả gương mặt của Nguyên thì có lẽ chuyện không dừng ở đó. Nhưng Nguyên đã đeo mặt nạ. Và tất cả những gì Long thấy chỉ là một cặp mắt vô hồn, lạnh lẽo.

Sau vài giây, Long lấy lại bình tĩnh. Từ lòng bàn tay Long, một lưỡi dao từ không khí đâm thẳng vào lòng bàn tay Nguyên. Nhân lúc, hai bàn tay chạm nhau, Long đã làm Nguyên bị thương.

Lưỡi dao xuyên qua lòng bàn tay trái của Nguyên. Đôi mắt Nguyên như lạnh lẽo hơn, vô cảm hơn.

Và ngay sau đó, lưỡi dao bị một lực đẩy mạnh từ phía trước quay ngược trở lại cắm thẳng vào bàn tay Long. Cùng lúc đó, tiếng đàn của Nguyên khiến Long ngã ra phía sau.

Trên khóe môi Nguyên, máu chảy xuống cây đàn. Nguyên ngừng đàn. Cậu đứng dậy nhìn Long một lần nữa rồi lặng lẽ bỏ đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com