Chương 378: Tạ lễ
Công Nghi Thiên Hành hơi mỉm cười.
Cố Tá lại nói: "Đệ đã nói lúc trước, khi Lâu Úy đưa Khải Môn Châu, những lý do nghe qua thì có vẻ rất hợp lý, nhưng thực chất vẫn có phần gượng ép. Bây giờ nghĩ lại, kỳ thật đó cũng là vì Thân huynh đã tìm hiểu rõ ràng thân phận của đại ca, cho nên mới cố ý tặng Khải Môn Châu."
Công Nghi Thiên Hành đáp: "Có thể có nguyên do này. Nhưng nếu A Tá không có tiềm lực như vậy, thì Thân Nguyên Bạch, dù sao cũng là người kinh doanh sản nghiệp, sẽ không dễ dàng lấy ra Khải Môn Châu mà tặng không cho người khác."
Cố Tá gật đầu: "Dù sao đi nữa, Thân Nguyên Bạch đúng là một nam tử biết tri ân báo đáp."
Công Nghi Thiên Hành cười nói: "Đúng vậy, thật đáng để kết giao."
Cố Tá nói: "Đúng vậy, thật đáng để kết giao."
Nói đến Thân Nguyên Bạch.
Sau khi y gặp Hóa Huyết Điện chủ, cũng không nán lại lâu mà nhanh chóng trở về.
Cố Tá nhìn người này – một tuyệt thế thiên tài hoặc có thể gọi là Thiên Kiêu được cất giấu – và nhận ra dường như y đã làm được việc gì đó trọng đại. Toàn bộ khí chất của y cũng thay đổi so với lúc trước.
Cậu nghĩ thầm rằng muốn hỏi, nhưng suy đi tính lại đây dù sao cũng là việc riêng của người ta, nên không tiện mở miệng.
Lúc này, Thân Nguyên Bạch không hề chần chừ, nhanh chóng cáo từ hai người rồi rời khỏi Thập Tuyệt Tông dưới sự tiễn đưa của Công Nghi Thiên Hành.
Nhưng khi Công Nghi Thiên Hành vừa tiễn khách xong, bên phía Hóa Huyết Điện lại ra lệnh triệu hắn đến gặp.
Cố Tá hơi ngẩn người.
Công Nghi Thiên Hành nhanh chóng chuẩn bị đi, trước khi rời đi hắn nói với Cố Tá: "Chắc sư tôn có chuyện quan trọng muốn bàn."
Cố Tá nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng nghĩ thầm: "Chuyện quan trọng này, chắc lại có liên quan đến Thân huynh rồi..."
Nửa canh giờ sau.
Công Nghi Thiên Hành quay về, sắc mặt của hắn hơi khó tả.
Cố Tá hỏi: "... Đại ca?"
Công Nghi Thiên Hành đáp: "A Tá, sư tôn gọi ta tới, trước tiên hỏi về nhân phẩm của Thân huynh."
Cố Tá gật đầu: "Làm người tất nhiên là không tệ."
Công Nghi Thiên Hành tiếp tục: "Sau đó, hỏi về gia cảnh hiện tại của Thân huynh."
Cố Tá ngạc nhiên: "Gì? Chẳng phải là Thần Phong thương hội..."
Công Nghi Thiên Hành nói tiếp: "Cuối cùng, sư tôn bảo ta xem qua lễ vật Thân huynh tặng."
Cố Tá: "?"
Công Nghi Thiên Hành thở dài: "Thân huynh tặng cho sư tôn những vật như: hai viên nguyên tinh, mười cây linh dược có sáu phần linh tính, mười khối thạch trứng, một kiện Địa cấp Linh Binh có tám phần linh tính, ba viên Địa cấp đan... Còn rất nhiều vật trân quý khác, không thể kể hết. Những lễ vật này, một người ở Thiên Nhân cảnh bình thường căn bản không thể gom đủ, ngay cả một số cường giả Nhân Cực cảnh cũng phải coi như bảo vật. Mà nếu một cường giả Nhân Hoàng cảnh lấy ra những thứ này, chắc chắn sẽ tổn hao không ít nguyên khí..."
Cố Tá nuốt một ngụm nước bọt: "Thân huynh không phải là táng gia bại sản rồi chứ?"
Công Nghi Thiên Hành khẽ lắc đầu: "Ta lại cảm thấy, từ khi Thân huynh được cứu và bắt đầu phát triển Thần Phong thương hội, hắn đã luôn âm thầm sưu tập những vật trân quý này. Đến nay, có chút giao tình với ta, lại nắm chắc cơ hội bái kiến sư tôn, nên mới mang theo tất cả dâng lên một lần."
Cố Tá thở dài: "Thân huynh đúng là có tâm."
Công Nghi Thiên Hành thoáng mang theo một tia cổ quái trong ánh mắt: "Sư tôn vì tình nghĩa năm đó mà gặp hắn một lần, lại còn vì một chuyện nhỏ chẳng tốn sức gì, không quá để tâm, liền nhận lấy tạ lễ này. Đến khi Thân huynh rời đi, tạ lễ được nhập kho, sư tôn xem xét xong mới phát giác bên trong có những vật vô cùng trân quý, không thể không triệu ta đến dò hỏi."
Cố Tá nghĩ đến tâm tình của Hóa Huyết Điện chủ lúc này, không nhịn được cười: "Điện chủ nhất định cảm thấy rất phức tạp." Cậu lại không khỏi nói: "Điện chủ nhận ân huệ của người khác, thường sẽ bù đắp bằng cách ban cho Nô tộc, nhưng Thân huynh lại không phải người của Thập Tuyệt Tông... Đại ca, huynh nói xem điện chủ giờ định đối đãi với Thân huynh thế nào? Với tính cách của điện chủ, khẳng định sẽ không cho rằng một chuyện nhỏ không tốn sức gì có thể đổi lấy nhiều thứ tốt như vậy."
Công Nghi Thiên Hành cũng buồn cười nói: "Nô tộc tất nhiên sẽ không ban tặng, nhưng ta nghĩ rằng sư tôn đã có ấn tượng sâu sắc với Thân huynh. Sau này có lẽ sẽ quan tâm hắn theo những cách khác."
Cố Tá lắc đầu nói: "Thân huynh cũng quá ngay thẳng. Chỉ cần đưa một hai món trong số tạ lễ này thôi cũng đủ để biểu đạt lòng biết ơn, vậy mà hắn lại dâng lên cả đống như thế, chẳng phải làm điện chủ khó xử sao?"
Công Nghi Thiên Hành nhướng mày, tựa hồ nghĩ đến điều gì đó. Một lúc lâu sau, hắn mới nói: "Sư tôn ban cho một khối Hóa Huyết Lệnh, bảo ta mang đi tặng cho Thân huynh. Nhờ tấm lệnh bài này, Thân huynh có ba lần cơ hội đến tìm sư tôn để được chỉ điểm võ học, và một lần cơ hội có thể nhờ sư tôn cứu giúp trong tình huống nguy nan."
Cố Tá chớp mắt: "Vậy thì Thân huynh cũng không lỗ vốn rồi?"
Công Nghi Thiên Hành thoáng động ánh mắt, cười mà không nói.
Chuyện này đến đây xem như đã kết thúc.
Công Nghi Thiên Hành nhận nhiệm vụ được Hóa Huyết Điện chủ giao phó, sau khi cáo biệt Cố Tá liền nhanh chóng xuống núi đi tìm Thân Nguyên Bạch để trao lệnh bài.
Thân Nguyên Bạch đi rất nhanh, lưu loát rời khỏi thành, Công Nghi Thiên Hành tự nhiên phải đuổi theo.
Mà Cố Tá lại một lần nữa chui vào phòng luyện dược, bắt đầu thực hiện kế hoạch luyện đan mà cậu đã chuẩn bị từ lâu.
Trước tiên là luyện chế Hoàng cấp Bổ Thiên Đan.
Luyện chế loại đan dược này là để phục vụ cho sự phát triển của tộc đàn dưới trướng Công Nghi Thiên Hành.
Dù là Nô tộc, chiến nô hay những kẻ mới đầu nhập vào, số người trời sinh khiếm khuyết có lẽ không nhiều, nhưng thiên phú không đủ, thuộc tính hỗn loạn thì lại rất phổ biến. Đây đều là nguồn nhân lực, nếu tư chất của họ không đủ, không thể tiến thêm một bước, vậy thì chỉ cần có Bổ Thiên Đan, giúp họ cải thiện tư chất, chẳng lẽ còn sợ họ không trung thành sao?
Hoàng cấp Bổ Thiên Đan có tác dụng tối đa là chữa trị khiếm khuyết tiên thiên cho võ giả đã đạt đến Hợp Nguyên hoặc Vũ Hóa cảnh. Phải biết rằng, cảnh giới của võ giả càng cao thì vấn đề tiên thiên càng khó giải quyết. Nếu đã đến Thiên Nhân cảnh, Hoàng cấp Bổ Thiên Đan dù có tác dụng cũng chỉ giúp họ dễ chịu hơn một chút, chứ không thể hoàn toàn bù đắp được khuyết điểm.
Ưu điểm của Hoàng cấp Bổ Thiên Đan là dược tính ôn hòa hơn nhiều so với Huyền cấp hay Địa cấp Bổ Thiên Đan. Võ giả từ Hậu Thiên cảnh giới đến Vũ Hóa cảnh đều có thể sử dụng. Không giống như hai loại cao cấp hơn, nếu võ giả có cảnh giới thấp lỡ uống vào, thân thể không đủ mạnh mẽ, chẳng những không được bổ trợ mà còn có thể bị phản phệ, dẫn đến nội tạng bạo liệt.
Cố Tá khoanh chân ngồi trước lò luyện đan Hoàng cấp, bên cạnh là chồng chất dược liệu như núi. Cậu bình tâm tĩnh khí, thần sắc nghiêm túc, mười ngón tay linh hoạt như bươm bướm lượn giữa hoa, liên tục đánh ra từng đạo thủ quyết.
Đồng thời, một sợi dị hỏa bùng lên từ đầu ngón tay cậu, trong chớp mắt đã rơi xuống đáy lò, lặng lẽ thiêu đốt.
Hiện tại, khi luyện đan, Cố Tá đã không còn sử dụng địa hỏa thông thường mà bắt đầu rèn luyện dị hỏa một cách có ý thức. Dù điều này đôi khi sẽ khiến thao tác chưa quen, dẫn đến luyện hỏng và phế đan, nhưng chỉ cần có thể kiểm soát tốt, phẩm chất đan dược nhận được chắc chắn sẽ cao hơn trước kia rất nhiều.
...Từng loại dược liệu lần lượt được đưa vào trong lò luyện đan.
Trên mặt Cố Tá phảng phất có ánh sáng trắng nhàn nhạt lưu chuyển, giữa chân mày cũng ẩn hiện một luồng lực lượng vô hình.
Vừa luyện đan, cậu vừa vận chuyển tâm pháp. Điều này giúp nội khí và cảnh giới linh đạo cùng nhau tăng trưởng. Dù hai nguồn lực này đồng thời tiêu hao, nhưng vẫn duy trì được trạng thái cân bằng. Hơn nữa, khi cảnh giới càng thấp, tốc độ tăng trưởng sẽ nhanh hơn tốc độ tiêu hao, giúp Luyện Dược Sư vừa luyện đan vừa tiến bộ. Tuy nhiên, khi đã đạt đến cảnh giới cao thâm, cùng lắm cũng chỉ duy trì được cân bằng, nhưng trong trạng thái này, thông qua việc lưu chuyển liên tục giữa nội khí và tinh thần lực, có thể rèn luyện và nâng cao chất lượng của cả hai yếu tố, chứ không đơn thuần chỉ là gia tăng số lượng.
Tất nhiên, các Luyện Dược Sư cũng có thể nuốt Bổ Khí Đan để lấp đầy nội khí trước khi luyện dược. Dù điều này có thể dẫn đến nội khí giả tạo và không ổn định, nhưng sau một quá trình luyện dược, nội khí sẽ tự nhiên được củng cố, trở nên vững chắc hơn.
Tuy nhiên, phương pháp này không thể áp dụng với các loại đan dược vượt qua cấp bậc hiện tại của Luyện Dược Sư. Nếu làm vậy, nội khí và tinh thần lực sẽ bị tiêu hao nghiêm trọng, thậm chí có thể dẫn đến trạng thái cạn kiệt nội khí hoặc tổn thương tinh thần lực, dẫn đến thất bại hoàn toàn trong việc luyện chế đan dược.
Hiện tại, Cố Tá đang luyện chế Bổ Thiên Đan, một loại đan cậu đã rất quen thuộc.
Trong đan lô, từng đợt dược khí từ từ xuất hiện và tiến vào khí hải của cậu. Khi khí hải được bổ sung không ngừng, đài sen trong khí hải bắt đầu tỏa ra ánh sáng mờ nhạt. Dị hỏa trong lô truyền ra từng tia nhiệt lực, hòa vào khí hải, làm Huyền Khí trong đó tựa như những cơn sóng lửa cuộn trào. Cảnh tượng này đẹp đến mê hồn.
Đồng thời, một luồng lực lượng từ dưới đan lô trào dâng, vươn thẳng lên đỉnh đầu rồi hội tụ vào một viên đan thần tròn trịa. Tinh thần lực không ngừng được đan thần hấp thu và phóng thích, tạo thành một dòng lưu chuyển tuần hoàn từ trên xuống dưới.
Động tác ngón tay Cố Tá không ngừng nghỉ, từng đạo thủ quyết được đánh ra liên tục.
Mỗi đạo thủ quyết đều có sự liên kết mơ hồ với những thủ quyết tiếp theo. Thậm chí, có vài thủ quyết dường như lặp lại, nhưng chính sự lặp lại ấy lại giúp các loại dược liệu trong đan lô hòa quyện nhanh chóng và hình thành đan dược.
Đột nhiên, Cố Tá thu tay lại!
Ngay lập tức, một tia sáng tím lóe lên trong đan lô. Đan lô khẽ chấn động, nắp lò tự động mở ra, mấy tia sáng nhanh như chớp lao ra khỏi lò. Cố Tá vội vàng đánh một đạo thủ quyết, trong chớp mắt, mười mấy dấu tay như lưới bao phủ đan lô, chặn mọi đường thoát.
"Phập!"
Trên một mâm ngọc đặt sẵn bên cạnh, ba viên đan dược màu lam nhạt hiện ra.
Cố Tá dùng tinh thần lực quét qua.
Một viên là Hà Vân Đan, hai viên còn lại là Vô Hà Đan.
Đây đều thuộc mức độ bình thường, không hề vượt ngoài dự kiến.
Cậu tiếp tục kiểm tra nội khí và tinh thần lực, mọi thứ vẫn duy trì ở trạng thái cân bằng. Sự khống chế dị hỏa cũng trơn tru, trạng thái hiện tại có thể nói là không tệ.
Cố Tá hiểu rằng đây chỉ là giai đoạn làm quen ban đầu, do vậy có chút ngượng tay.
Cậu lấy từ trong tay áo ra hai bình ngọc, đặt cẩn thận lên khay ngọc. Sau đó, cậu nhẹ nhàng chỉ một ngón tay, dưới sự tác động của tinh thần lực, ba viên đan dược lập tức bay lên. Một bên trái, một bên phải, chúng nhanh chóng được đưa vào hai chiếc bình cổ đã chuẩn bị sẵn.
Tiếp theo, Cố Tá bắt đầu luyện chế mẻ đan dược thứ hai.
Vẫn là những thao tác giống như trước: đưa dược liệu vào lò, kích hoạt dị hỏa, kết thủ quyết, rồi nhìn từng luồng tím hà trỗi dậy từ lò luyện. Lần này, cậu luyện được hai viên Hà Vân Đan và một viên Vô Hà Đan.
Kết quả có chút tiến bộ.
Tiếp đó, cậu tiếp tục luyện đến mẻ thứ ba, thứ tư...
Phần lớn các mẻ đều ra kết quả giống nhau: hai viên Hà Vân Đan và một viên Vô Hà Đan, đôi khi là ngược lại, nhưng rất hiếm khi có cả ba viên đều là Hà Vân Đan.
Dù vậy, để luyện được ba viên Hà Vân Đan một cách dễ dàng, với Cố Tá mà nói, vẫn là điều không thể.
Tuy nhiên, thành tích như vậy đã đủ khiến cậu trở thành một Luyện Dược Sư có thể ngẩng cao đầu.
Cố Tá tiếp tục luyện chế không biết bao nhiêu mẻ, thời gian trong phòng luyện dược trôi qua tựa hồ không có ngày đêm. Chỉ đến khi toàn bộ dược liệu để luyện Bổ Thiên Đan được dùng hết, cậu mới dừng tay.
Giờ phút này, khí hải và thiên phủ trong cơ thể cậu trở nên đầy đặn, tràn ngập sức sống nhờ việc luyện chế liên tục không ngừng. Điều này làm Cố Tá cảm thấy hài lòng.
Sau khi thu gom toàn bộ Bổ Thiên Đan vào ngọc bình, cậu nghiêm túc lấy ra một viên thạch trứng.
Việc làm quen đã hoàn tất, cậu không còn cảm giác ngượng tay. Giờ đây, cậu muốn luyện một loại đan dược đặc biệt dành cho đại ca mình.
Hiện tại Công Nghi Thiên Hành đã đạt được thành tựu nhất định ở cảnh giới Thoát Phàm, thực lực của hắn có thể quét ngang bất kỳ ai cùng cấp. Cố Tá tin tưởng rằng, với sáu khí hải làm hậu thuẫn, thậm chí những thiên tài đỉnh cấp cũng không phải đối thủ của đại ca mình.
Chính vì vậy, cậu quyết định mạo hiểm, chuẩn bị luyện chế một loại Hoàng cấp đan dược.
Loại đan dược mà Cố Tá muốn luyện chế lần này chính là Chân Dương Đan.
Năm đó, khi luyện Tiểu Chân Dương Đan, cậu đã dùng linh dược, còn giờ đây cậu có trong tay một loại kỳ dược ẩn chứa sức mạnh của đại nhật, nên quyết tâm thử nghiệm xem liệu nó có tác dụng như mong đợi hay không.
Với tư cách là một Luyện Dược Sư, việc nghiên cứu và khám phá luôn là điều không thể thiếu.
Cố Tá lấy ra một con dao nhỏ, nhẹ nhàng cắt viên thạch trứng. Sau đó, cậu nhanh chóng ném thạch trứng ra phía trước, đồng thời lùi lại và dùng tinh thần lực tạo thành một mạng lưới khổng lồ bao trùm toàn bộ phòng luyện dược.
Cách làm này hoàn toàn chính xác.
Bởi vì ngay khi viên thạch trứng bị cắt ra, một luồng sáng rực rỡ phá không mà ra, chiếu sáng toàn bộ phòng luyện dược đến mức chói mắt.
Luồng sáng ấy dường như muốn thoát ra khỏi phòng luyện dược. May mắn, tinh thần lực của Cố Tá đã bao phủ từng góc nhỏ, ngay khi ánh sáng vừa chạm vào, cậu đã nhanh chóng tạo thành một lồng giam giữ nó lại. Nếu không, ánh sáng ấy sẽ lập tức thoát đi, và cậu chẳng thể nào giữ được.
Cố Tá không dám lơ là, dùng đến bảy phần tinh thần lực để củng cố lồng giam, đồng thời nhắm mắt tập trung.
Ước chừng nửa canh giờ trôi qua, ánh sáng dần yếu đi, và sự giãy giụa của nó cũng dịu lại.
Cố Tá mở mắt, tinh thần lực khẽ động.
Lồng giam nhanh chóng thu nhỏ lại, để cậu nhìn rõ thứ bên trong.
Đó là một thực vật có hình dạng như một con chim, nhìn không khác gì chim thật. Mỗi chiếc lông vũ đều rõ ràng từng chi tiết, toàn thân đỏ rực như lửa, dưới thân có ba chân.
Cố Tá cảm thán: "Tam Túc Kim Ô."
Nhưng cậu biết, thứ này không phải loài chim thật sự. Bởi vì khi dùng tay xoa nhẹ, có thể cảm nhận được bên trong nó là chất lỏng chảy động, không phải máu thịt của sinh vật sống.
Loại kỳ dược này được gọi là Kim Ô Thảo.
Kim Ô Thảo là một loại kỳ dược đặc biệt, chứa đựng nhiệt lực vô cùng mạnh mẽ, được sử dụng trong các giai đoạn đột phá hay luyện tập võ học liên quan đến đại nhật chi lực. Lần này, Cố Tá sẽ dùng nó để luyện chế Chân Dương Đan, hỗ trợ khí hải màu kim hồng của đại ca cậu.
Cố Tá không chút do dự. "Đại ca cần dùng tốt nhất."
Cậu nâng Kim Ô Thảo lên, nhẹ nhàng đặt tay ở phần bụng của nó. Một giọt chất lỏng màu kim hồng từ miệng Kim Ô Thảo chảy ra, rơi xuống chén ngọc.
Ngay lập tức, một luồng nhiệt lực cháy bỏng tỏa ra, giọt chất lỏng ấy tựa như một mặt trời nhỏ, phát ra ánh sáng chói lòa.
Đồng thời, sau khi giọt chất lỏng được lấy ra, ánh sáng từ Kim Ô Thảo trở nên nhạt đi.
Cố Tá lấy một chiếc hộp đặc biệt lót đầy hỏa ngọc, đặt Kim Ô Thảo vào trong để bảo quản. Hỏa ngọc không thể phục hồi lại Kim Ô Thảo, nhưng vẫn có thể duy trì dược tính không bị hao tổn.
Cố Tá không chút tiếc rẻ —— đại ca của cậu nên dùng cái tốt nhất.
Chỉ thấy cậu dùng đôi tay nâng Kim Ô Thảo lên, lòng bàn tay đối diện với bụng chim của Kim Ô Thảo, nhẹ nhàng chạm vào một tễ của hỏa chén ngọc —— chỉ trong một thoáng, một giọt chất lỏng màu kim hồng từ miệng chim phun ra, dừng lại trong hỏa chén ngọc.
Một lực lượng nóng cháy vô cùng phát ra, chỉ một giọt thuốc này cũng đã như một vòng tiểu thái dương, tỏa ra quầng sáng chói mắt!
Đồng thời, sau khi giọt thuốc được phun ra, ánh sáng của Kim Ô Thảo cũng dần mờ đi.
Cố Tá lại lấy ra một cái tráp, phủ kín hỏa ngọc bên trong, rồi bỏ Kim Ô Thảo vào. Sau đó, cả tráp cùng hỏa ngọc được cất vào ô đựng đồ.
Hỏa ngọc có thể bảo quản Kim Ô Thảo, mặc dù không bằng những khoáng vật có thể nuôi dưỡng và phục hồi Kim Ô Thảo với đại nhật chi lực, nhưng ít nhất có thể bảo trì dược tính của Kim Ô Thảo mà không bị xói mòn.
Ngay sau đó, Cố Tá mang tới một thùng linh tuyền thủy cực kỳ tinh khiết, lại nâng hỏa chén ngọc lên, nhẹ nhàng khuynh đảo về phía linh tuyền thủy —— "Chi chi!"
Trong một làn sương trắng, cả thùng linh tuyền thủy dần chuyển sang màu kim hồng, sắc màu diễm lệ, chất như hổ phách, tựa như đang chảy xuôi mà lại như không.
Cố Tá nhìn thấy, âm thầm gật đầu.
Ngay sau đó, hắn lại đem Địa Tâm Hỏa bốc cháy lên, bay nhanh đạn nhập các dược liệu cần thiết cho Chân Dương Đan, khi đến cuối cùng, mới đưa thùng linh tuyền thủy lấy ra ba phần, cho vào đan lô.
Trong đan lô, bắt đầu sinh ra phản ứng kịch liệt!
Màu trắng ngà của dược khí từng đợt trào ra từ đan lô, bay nhanh vào giữa mày Cố Tá —— chúng không phải bị Cố Tá hấp thu, mà là trực tiếp tiến vào ô đựng đồ, trở thành dược khí tích lũy của cậu.
Đồng thời, đan lô trái phải lắc lư, tựa như bên trong đang không ngừng va chạm, nhưng dược hương mờ mịt lại làm cho cả phòng luyện dược giống như bị một lớp kim hồng phủ lên, mỹ lệ đến cực điểm!
Đột nhiên, trong đan lô phát ra một tiếng nổ vang!
Cố Tá vội vàng đánh ra vô số thủ quyết, bao phủ đan lô lại.
Đan lô đột ngột bay lên, vài đạo hồng quang bắn thẳng ra!
Vô số dấu tay bao phủ qua đi, tả hữu trảo lấy, cuối cùng, khi mồ hôi mỏng thấm ra từ trán Cố Tá, bên cạnh hỏa chén ngọc, mới xuất hiện chín viên đan dược.
Tất cả đều màu kim hồng, giống như ánh sáng mặt trời, như Minh Hà.
Cố Tá cúi đầu nhìn.
Những viên đan dược này......
Hai viên mười hai phẩm Vô Hà Đan, ba viên mười một phẩm đan, bốn viên thập phẩm đan.
Nói thật, hiệu quả chúng đều giống nhau.
Nhưng trong lòng Cố Tá lại rất cao hứng, vì cậu cảm nhận được, dù là thập phẩm đan, ẩn chứa đại nhật chi lực cũng mạnh mẽ hơn cả Chân Dương Đan, Kim Ô Thảo quả thật có hiệu quả phi phàm!
Chỉ có điều, thập phẩm đan và mười một phẩm đan mặc dù hiệu quả tốt, nhưng trong đó vẫn chứa một chút tạp chất, dù ít nhưng cũng không thể bỏ qua. Cậu không muốn cho đại ca dùng.
Vì vậy, Cố Tá vẫn chia thành ba bình, thu hồi tất cả đan dược, rồi sau đó cẩn thận suy nghĩ lại quá trình luyện đan trước, tổng kết một chút kinh nghiệm luyện đan không tì vết...... Bắt đầu luyện đan lò thứ hai.
Một lò, hai lò, ba lò......
Vô Hà Đan càng ngày càng nhiều, Cố Tá tinh thần rất phấn chấn, luyện đến mức trời đất tối tăm, ngày đêm chẳng phân biệt.
...... Cho đến khi thanh âm của Công Nghi Thiên Hành truyền đến.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com