Chương 5
Tối nay trôi qua thật nhanh, bất tri bất giác trời đã sắp sáng.
Tạ Kinh Lan thời điểm đến thay ca, liền chứng kiến Mạc Thành Ngọc nằm ngửa ở nóc nhà xuất thần nhìn trời , khóe miệng giương nhẹ, lộ ra vẻ mặt thích ý.
Từ lúc nhờ Mạc Thành Ngọc giúp đỡ chuyện này, hắn đã lâu không chứng kiến Mạc Thành Ngọc lộ ra bộ dạng phấn chấn đến vậy.
Hắn biết Mạc Thành Ngọc trong lòng cũng không tình nguyện, hoàn toàn là bởi vì không muốn để cho hắn khó xử mới có thể dứt khoát tiếp nhận việc khổ sai lần này.
Mỗi lần nhận ca, chứng kiến dáng vẻ một đêm mỏi mệt của Mạc Thành Ngọc, Tạ Kinh Lan đều nhịn không được cảm thấy áy náy cùng cảm động.
Hắn từng đề nghị để chính mình gác đêm, nhường Mạc Thành Ngọc thủ ban ngày. Mạc Thành Ngọc lại chỉ là tiêu sái cười: “Vậy sao được? Ta làm sao cam lòng để cho đại mỹ nhân như ngươi thức đêm?”. Ngữ điệu tuy có mang chút ý trêu chọc, giọng nói lại cực kỳ kiên định, khiến cho Tạ Kinh Lan nói không nên lời cự tuyệt.
Tạ Kinh Lan nhảy lên nóc nhà, ngồi xuống bên người Mạc Thành Ngọc, vỗ vỗ bờ vai của hắn, cười nói: “Thành Ngọc, tâm tình không tồi a? Đêm qua gặp chuyện vui gì, nói cho ta nghe một chút.”
Ý cười nơi khóe miệng Mạc Thành Ngọc càng thêm đậm, nhếch mày, khuôn mặt tuấn lãng tiêu sái lúc bình thường bỗng rạng rỡ như tắm gió xuân, “Mỹ nhân, mỹ nhân a! Đêm qua, ta gặp được một đại mỹ nhân —— “
“…” Tạ Kinh Lan có chút bất đắc dĩ.
Hắn và Mạc Thành Ngọc giao tình quá sâu, tự nhiên biết Mạc Thành Ngọc lại bệnh cũ tái phát.
Bất quá hắn càng thêm hiểu, Mạc Thành Ngọc tuy rằng thích mỹ nhân, lại chỉ dừng ở mức thưởng thức cùng bảo hộ. Bất luận là đối với nam nhân hay nữ nhân, Mạc Thành Ngọc đều tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghĩa cư xử đúng mực, không động tư tình, cũng sẽ không nảy ý đồ hạ lưu không an phận, thậm chí cả trong chuyện phong lưu cũng không quá quan tâm đến việc hắn có chiếm được tiện nghi mỹ nhân hay không. Hắn đối toàn bộ mỹ nhân đều là đối xử bình đẳng, cẩn thận che chở, từ trước đến nay chỉ có người khác mến mộ Mạc Thành Ngọc, còn chưa từng thấy Mạc Thành Ngọc vì ai động tâm một lần. Bởi vậy, tuy rằng Mạc Thành Ngọc luôn miệng nhắc đến mỹ nhân mỹ nhân, nhưng không làm cho người khác cảm thấy hắn nói năng tuỳ tiện, ngược lại làm cho người ta cảm thấy hắn thập phần phong nhã, lại càng thích cùng hắn kết giao.
Mạc Thành Ngọc cũng không để ý đến Tạ Kinh Lan không tiếp lời, cứ thế thao thao bất tuyệt, trong giọng nói tràn đầy say mê, “Quả thật là một mỹ nhân lạnh lùng, lạnh như băng, lại không thích nói chuyện, bất quá khí chất đó, thân pháp kia, thật sự là đẹp a —— đáng tiếc đang yên lành, lại cứ cần gì cứ phải mang mặt nạ —— “
“Đợi một chút, ngươi nói đêm qua?! Bọn hắn lại xuất thủ?!” Tạ Kinh Lan đột nhiên cảm giác được có chút không đúng, Mạc Thành Ngọc rõ ràng là ở trên này gác đêm, như thế nào sẽ vô duyên vô cớ gặp được mỹ nhân, lại còn là một mỹ nhân đeo mặt nạ?
Mạc Thành Ngọc gật đầu nói: “Đúng a, bất quá người lần này không giống người lần trước, cho dù mang theo mặt nạ, cũng vẫn là đại mỹ nhân.”
“… Triệu đại nhân không có sao chứ? Võ công của hắn như thế nào?” Tạ Kinh Lan hiển nhiên sớm quen với phương thức nói chuyện của Mạc Thành Ngọc, ngừng lại một chút, liền hỏi tiếp.
Mạc Thành Ngọc lại đang trong đầu nhớ lại một lần Bạch y nhân tuyệt đại tao nhã, lúc này mới thật sự nói: “Người này cùng người xuất hiện vài lần trước tuyệt đối không thể so sánh. Tuy rằng ta cùng hắn giao thủ không nhiều lắm, không dò ra ra được nội tình gì, nhưng võ công xác nhận không kém. Nhất là thân pháp khinh công của hắn, ta cảm thấy trên đời chưa chắc có mấy người bì kịp được.”
“Kia, Triệu đại nhân vẫn bình an chứ?” Tạ Kinh Lan biết Mạc Thành Ngọc nếu sẽ sáng sớm mang bộ dạng này ngồi đây cảm thán mỹ nhân, Triệu Tri Phủ nhất định không có trở ngại. Nhưng nghe nói sát thủ lần này lợi hại như thế, cũng nên hỏi thăm thêm.
Nói đến đây cái, Mạc Thành Ngọc lại nghĩ tới tối hôm qua chật vật, cười khổ nói: “Chỉ chịu một ít thương ngoài da, bất quá nói ra thật xấu hổ, lãnh mỹ nhân thân pháp thật nhanh, lại không phải xuất chiêu theo lẽ thường, tối hôm qua quả thật là nguy hiểm.”
“Hắn dụng vũ khí gì?”
“Kiếm.”
“Có thể nhìn ra chiêu thức phái?” Hai người bọn hắn đều là thạo dùng kiếm, nếu là có thể nhìn ra lai lịch sư phụ của sát thủ, lúc đối chiến tự nhiên có thể ung dung không ít.
Mạc Thành Ngọc lắc đầu: “Nhìn không ra. Hắn chỉ ra ba chiêu kiếm, mỗi chiêu đều trực chỉ yếu hại, hoàn toàn không có chiêu thức.”
Tạ Kinh Lan nhíu mày: “Xem ra người đằng sau này tuyệt đối không phải tiểu nhân vật, bọn hắn rốt cục đã không nén được kích động. Thành Ngọc, ngươi mau trở về nghỉ, hảo hảo nghỉ ngơi dưỡng sức, hai ngày này chúng ta cần xốc lại một trăm hai mươi phần tinh thần, cẩn thận ứng đối.”
“Ân.” Mạc Thành Ngọc gật gật đầu, hai người sóng vai trở mình xuống khỏi nóc nhà.
Trước khi rời đi, Mạc Thành Ngọc lại lo lắng dặn dò một câu, “Kinh Lan, ngươi cũng phải cẩn thận. Ngàn vạn lần không nên cậy mạnh.”
“Yên tâm.” Tạ Kinh Lan tiêu sái cười, phong tư nhẹ nhàng, hắn đường đường là Tạ gia Nhị thiếu, cũng không phải hư danh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com