Là bản ver mà chưa được sự đồng ý của chính chủ. Dó đó, mong rằng lỡ như chủ nhân của truyện có phát hiện thì cũng thông cảm cũng như là tha lỗi cho mình nhé!
"Này ngốc! Em đã hại đời anh rồi! Giờ hãy chịu trách nhiệm với anh đi!""Ah! Chồng ơi! Em không biết chịu trách nhiệm là gì a..."(Tự vỗ bốp vào trán) "Không biết sao?""Vâng ạ!""Đồ ngốc nhà em chỉ cần hiểu chịu trách nhiệm là phải ở bên anh, yêu anh cả đời là được rồi.""Ah... Vậy thì em làm được.""Thế thì phải giữ lời hứa này nhé!""Vâng vâng! Kookie xin hứa. Xin tuân lệnh chồng yêu!"...Một bộ truyện chẳng phải là chủ đề mới mẻ gì. Nhưng mong các nàng dễ dàng tiếp nhận nó.•Truyện được viết từ chất xám của tác giả. Không mang ra ngoài dưới mọi hình thức.…
Tác Giả : Cửu Trọng ĐiệnNguồn : Hằng TỷGIỚI THIỆUĐây là lịch sử trưởng thành của một người xuyên qua thành con chồn nhỏ, đồng thời, cũng là lịch sử một thế hệ đế vương nuôi dưỡng động vật thành phi tử. Hắn, là hoàng đế hô mưa gọi gió. Tàn nhẫn quyết đoán, lạnh lùng vô tình, làm người ta nghe tin đã sợ mất mật. Thế nhưng một nam nhân vô cùng tàn nhẫn như vậy, lại nuôi một con sủng vật. . . Lại cực kì yêu thích, nuông chiều vô hạn với sủng vật. Trích đoạn thứ nhất: Thái giám vội vã chạy vào, thở không ra hơi, bẩm báo nói: "Bệ hạ, con Vân Chồn nhảy vào Thanh Nguyên trì, bắt một con cá Phượng Kim Lân, chạy đi hướng phòng bếp rồi." An Hoằng Hàn đang xử lý công việc, cũng không ngẩng đầu lên, "Nếu nó thích ăn, truyền lệnh cho Luật Vân quốc, để cho bọn họ lại đưa một đàn cá tới đây." Thái giám trợn mắt há hốc mồm, sững sờ ngay tại chỗ, cá Phượng Kim Lân trị giá ngàn vàng, cả Thanh Nguyên trì cũng khoảng chừng hai mươi con. Mà bệ hạ không chỉ dung túng con chồn nhỏ tùy ý làm càn vì hành động bắt mồi, còn muốn lấy loài cá quý hiếm như vậy làm thức ăn cho con chồn nhỏ. 【 con chồn nhỏ chắc chắn sẽ có ngày tu luyện thành người, hãy xem lúc đó một bậc đế vương sẽ làm ra phản ứng gì. . . 】 3 nguyên tắc nuôi thú: Thứ nhất, cho nó ăn no bụng, nói ra cho oai là: Nắm được dạ dày của nó. Thứ hai, phải có tính nhẫn nại, có câu nói, Dục tốc bất đạt Thứ ba, tự mình dạy dỗ, không mượn tay người khác, hay nói cách khác, phải khiến nó biết được. . . . . . nó thuộc sở hữu của người nào. 3 ưu thế lớn…
Tên gốc: Công lược cái kia traHán việt: Công lược na cá traTác giả: Đường MậtTình trạng bản gốc: Hoàn thànhSố chương: 240 chươngThể loại: Ngôn tình, xuyên nhanh, hiện đại, cổ đại, hệ thống, cẩu huyết, nữ phụ, ngược tra, OE, SE,...Nhân vật chính: Dung TựNguồn convert: wikidichEdit: LINH @MoTuLinhTình trạng edit: đang bò~bò (23/11/18)Văn án: Dung Tự: giới tính nữ, thuộc tính tra, đi bờ sông có ngày ướt giày. Vì mạng sống, trói định với cặn bã hệ thống. Nhiều lần cùng tra nam trên con đường xem ai cặn bã hơn, xem ai công lược ai, đây mới là chân lí. Nam chính, nam phụ, vai ác, vật hi sinh, người qua đường Giáp, tất cả sinh vật thuộc tính tra đều là đối tượng cô công lược. Quyển sách có tên "Ngược em sau cùng anh sẽ yêu em", " Làm em không vui cuối cùng anh sẽ yêu em", "Mặc kệ như thế nào anh đều sẽ yêu em" Nữ chính yêu diễm đê tiện, đóng giả bạch liên hoa, chuyển sang trà xanh, tâm địa cứng rắn như thép, làm xong liền chạy thật kích thích. Toàn văn thật cẩu huyết ~~~Lời editor: Đọc nhiều lần, đọc rất hay nhưng đợi mãi chẳng ai edit nên ta edit lun 😋😋😋 "ta chủ yếu edit cho ta đọc nha"…
Cô chỉ là một cô gái bình thừơng với học lực bình thừơng gương mặt cũng bình thừơng nốt. Thế thì tại sao ông trời lại đẩy cho cô 3 ông anh trai có thể nói là quá không đựơc bình thừơng.Ba cô lấy vợ mới rồi cùng vợ 1 mực đi hửơng tuần trăng mật. Đẩy trách nhiệm chăm sóc cô cho 3 ngừơi con trai cô chưa gặp lần nào. Ba cô đây là trực tiếp đem cô đưa vào miệng sói rồi.…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…
Thể loại: đồng nhân văn ma đạo tổ sư, cổ trang đam mĩ, hài,pn có H, HE,..CP chính: Lam Hi Thần( Lam Hoán) x Giang Trừng (Giang Vãn Ngâm)CP phụ: Vong Tiện, Truy Lăng... với sự góp mặt của dàn nhân vật phụ: Lam gia trưởng bối hậu bối, Giang gia, Ngu gia,..Tác giả: Diệp Cẩm Linh.Độ dài: 100 chương chính văn +n phiên ngoại........Lời tác giả: Bộ này làm theo sở thích cá nhân, nhân vật thuộc về má Xú, tính cách và tình tiết thuộc về tui, tay nghề còn non mong mọi người chỉ dẫn nhiều. Đa tạ.........Một ngày nọ, Kim Lăng đột nhiên mò tới Giang gia, nói nhỏ với cữu cữu một tin động trời:-"Cữu cữu, ta...thích Lam Tư Truy."Giang tông chủ đang uống trà nghe xong phun ướt áo Kim Lăng.Sau đó lần đầu tiên lôi cháu ra đánh.Cơ mà đánh xong là giải quyết được vấn đề, thì đã không phải là hai cậu cháu nhà này.Vì Kim Lăng rất rất rất cứng đầu.Đã vậy còn là yêu đơn phương con nhà người ta.Giang tông chủ giờ mới bi ai phát hiện, đứa cháu này của hắn, giống Ngụy Anh đến bất ngờ.Vậy nên hắn chỉ còn biết ngửa cổ lên trời than thở, sau đó là vác mặt đi Lam gia tìm cách giúp Kim Lăng cưa người.Ai, vậy nên mới nói số Giang Trừng ngươi thực khổ a. Đã mất cháu thì chớ, giờ đến cả thân cũng muốn mất luôn rồi.........Một loạt kì án xảy ra, mạng người vô số, các gia tộc cùng nhau hợp sức phá án, chuyện cũ lật lại, những tình tiết dở khóc dở cười lại đem hai con người tưởng chừng như chẳng liên quan gì tới nhau buộc chung một chỗ. Nửa đời cô đơn, nay ta đã tìm được ái nhân bên mình...…
Câu chuyện kể về hai cô gái. Một minh tinh màn ảnh xinh đẹp, ngọt ngào và một nữ giám đốc quyến rũ, giàu có. Gặp gỡ, quan hệ, diễn biến tình cảm của họ như thế nào, cùng xem nhé!…