Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 11:

(Tôi — Hoàng — kể)

Từ lúc phòng Tùng bị dọn sạch, tôi biết:
mọi thứ đã vượt khỏi điểm mà tôi còn có thể giả vờ bình tĩnh.

Đêm 13/12 hầu như tôi thức trắng.
Không dám chợp mắt, không dám tắt đèn.

Mỗi khi đèn chớp, tôi tưởng tượng có ai đó đứng ngay góc phòng.
Rất im.
Rất kiên nhẫn.

Tôi mở mắt suốt đêm.
Ấy thế mà sáng dậy, đồng hồ lại nhảy thẳng tới 6 giờ.

Tôi không biết mình đã ngủ lúc nào.
Không biết chuyện gì xảy ra giữa khoảng tối ấy.

Điều duy nhất tôi biết là:

Khoảng giữa 3 giờ – 4 giờ sáng đã bị xóa khỏi trí nhớ.

1. Người lạ đầu tiên chủ động liên lạc với Hoàng

7 giờ sáng, tôi xuống sảnh ký túc thì điện thoại rung.

Không phải số lạ.
Không phải tin nhắn.

Là một cuộc gọi video.
ID người gọi: Không xác định.

Tôi đứng giữa sảnh.
Tay run.

Tôi bấm nghe.

Màn hình đen vài giây.

Rồi một gương mặt xuất hiện.

Một sinh viên khoảng 23 tuổi.
Mặt gầy.
Da hốc hác.
Mắt thâm đen như thiếu ngủ hàng tháng.

Cậu ta thở nặng:

— “Hoàng…
mày phải nghe tao.
Tao biết thứ đang theo mày.”

Tim tôi co thắt lại.

Tôi hỏi:

— “Mày là ai?”

Cậu ta liếc nhanh sang hai bên như sợ bị theo dõi:

— “Tao từng là sinh viên trường mày.
Năm đó… tao sống ở tầng bốn.”

Tầng bốn.
Cũng là tầng tôi đang ở.

Cậu ta nuốt nước bọt:

— “Chúng nó theo tao một tháng.
Giống hệt cách nó đang theo mày.”

Tôi lạnh người:

— “Chúng nó… là ai?”

Cậu ta run rẩy:

— “Một nhóm khốn khiếp chuyên bắt những người yếu nhất, cô độc nhất… rồi biến họ thành tài sản.
Tao không biết mặt chúng.
Tao chỉ biết…
hễ ai tìm sự thật…
sẽ biến mất.”

Tôi siết chặt tay.

— “Tùng? Chi? Sơn?”

Cậu ta gật, mắt đỏ hoe:

— “Ừ.
Tao cũng suýt là đứa tiếp theo.
Nếu mày còn ở đó, mày sẽ—”

Màn hình đột ngột giật mạnh.
Tiếng rè xoẹt.

Hình ảnh cậu ta bị bóp méo, như có ai kéo đầu cậu ta sang một phía.

Từ loa điện thoại vang ra một giọng đàn ông cực nhỏ, không cảm xúc:

— “Không được nói chuyện với nó.”

Video tắt.

Tôi đứng bất động giữa sảnh ký túc.
Mồ hôi ướt lưng áo.

Đó không phải cảnh báo.
Đó là một lời phán quyết.

2. Đức ngã lần thứ hai — và mất kiểm soát

Tôi chạy tìm Đức.
Cửa phòng cậu không khóa.

Đức ngồi giữa sàn.
Tay dính đất.
Mắt mở to nhưng vô hồn.

Tôi gọi:

— “Đức! Tỉnh táo lại coi!”

Nó không trả lời.
Miệng lẩm bẩm:

— “Mở cửa… mở cửa… mở cửa phòng Hoàng…”

Tôi chụp lấy vai nó:

— “Đức!!”

Nó giật mạnh, ngã ra sau rồi la lên như bị ai bóp cổ.
Toàn thân nó co giật.

Tôi hoảng loạn lay mạnh:

— “Đức!! Tỉnh lại!!”

Nó bật thẳng người lên, nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng:

— “…Hoàng… mày không nên ở đây nữa.”

Tôi hỏi:

— “Có ai vào phòng mày?”

Nó lắc đầu, mặt tái mét:

— “Không phải vào phòng…
Mà đứng ngoài cửa.
Đứng từ nửa đêm đến gần sáng.
Nó… không di chuyển.
Không rời mắt khỏi phòng tao.”

Tôi nuốt nghẹn:

— “Nó… nhìn mày?”

Đức run như lên cơn rét:

— “Nó… nhìn vào phòng tao…
nhưng tao biết…
thật ra nó đang đợi mày.”

Tôi lạnh gáy đến mức tay tê rần.

3. Hoàng gặp lại "bản sao mình" — vào ban ngày

Buổi trưa, tôi sang giảng đường B để tìm ăn.

Khi đi ngang cửa kính hành lang, tôi nghiêng đầu liếc phản chiếu trong kính như thói quen.

Tôi khựng lại.

Trong kính, tôi không phản chiếu một mình.

Sau lưng tôi —
một bóng khác đứng sát đến mức nếu là người thật thì tôi phải cảm thấy hơi thở.

Tôi quay phắt lại.

Không ai.

Kính lại phản chiếu:
tôi đứng một mình.

Tôi cố trấn an mình: Ảnh ảo thôi.

Nhưng khi tôi bước tiếp, trong kính…
bản sao của tôi đứng lì tại một chỗ,
không đi theo.

Tôi bước thêm vài bước.
Bản sao vẫn đứng yên.
Mắt nhìn thẳng vào tôi.

Tôi chết lặng.

Gương không bao giờ phản chiếu lệch.
Nhất là khi gặp bóng người không thật.

Tôi không dám nhìn lần nữa.
Không dám bước chậm lại.
Tôi đi thẳng, càng nhanh càng tốt.

Nhưng ngay trước khi rời khỏi khu kính…
tôi nghe tiếng gì đó rất nhỏ —
như tiếng móng tay gõ lên mặt kiếng:

“cốc… cốc…”

Tôi chạy.

Không quay đầu.

4. Video thứ năm — hé hình dạng “người đội mặt người”

Tối đó, tôi mở laptop.

Không cắm USB.
Không mở file.

Nhưng file mới vẫn xuất hiện:

“005.mp4”

Tôi muốn xóa.
Tôi nhấn Delete.

File không xóa.
Chỉ đổi tên:

“HANG_DOI.mp4”

Tôi rùng mình.
File tự mở.

Màn hình rung mạnh.
Góc quay thấp — như đặt trong góc phòng ký túc.

Tôi thấy bóng một người
đứng ngoài cửa phòng tôi, giữa đêm.

Bóng đó không bình thường.

Cổ dài…
vai hẹp…
đầu nghiêng một góc lớn, như gãy nhưng không gãy hẳn.

Sau vài giây, bóng đó ngẩng lên.

Trên mặt nó —
không phải mặt người.

Mà là một chiếc mặt nạ da người, khâu thành từ nhiều lớp da ghép, méo xệch như đang cười.

Nhưng điều khiến tôi đoạt hơi thở là:

Mặt nạ đó có đôi mắt của tôi.
Đúng màu mắt tôi.
Đúng vị trí vết sẹo nhỏ trên mí.

Như thể ai đó đã…
cắt rời khuôn mặt tôi từ đâu đó để làm khuôn mẫu.

Video rung mạnh.
Sau đó tắt.

Tôi đờ người.

Không phải tôi đang bị dọa.
Không phải bị thao túng tâm lý.

Tôi đang bị “sao chép”.
Theo đúng nghĩa đen nhất.

5. Hòa gặp tai nạn lần thứ hai — nghiêm trọng hơn

Khoảng 10 giờ đêm, tôi nhận cuộc gọi từ một bạn cùng lớp.

Giọng run:

— “Hoàng!! Hòa… Hòa bị xe tông!!”

Tôi chạy như điên ra cổng sau trường.

Hòa nằm trên vỉa hè.
Máu từ đầu chảy xuống áo.
Chân gãy lệch hẳn về một phía.

Bảo vệ đứng chặn đường:

— “Không ai vào đây nữa!”

Tôi hét:

— “Hòa!! Hòa!!”

Một bạn nữ khóc:

— “Nó chỉ đi mua nước… rồi tự nhiên có người chạy xe tạt thẳng vào!”

Bảo vệ thì thầm với nhau:

— “Xe chạy nhanh quá… biển số đỏ… không rõ ai lái…”

Tôi hiểu.

Ai đó muốn Hòa im miệng.
Hòa đã dám cảnh báo tôi.
Và giờ nó trả giá bằng máu.

Tôi run.

Không phải vì thương Hòa.

Mà vì:

Nếu chúng đánh một đứa chỉ vì nói chuyện với tôi…
tôi là mục tiêu thật sự.

6. Một giảng viên biến mất ngay trong trường

Trở về ký túc, tôi nghe tin:

Thầy Định — người nói chuyện với tôi — không đến lớp.
Không ai liên lạc được.
Điện thoại tắt.
Phòng làm việc đóng.

Phòng đào tạo nói thầy xin nghỉ phép đột xuất.

Nhưng học sinh biết:

Tối qua thầy vẫn dự họp.
Thầy còn xuất hiện trong camera đến 11 giờ đêm.

Sau 11 giờ…
thầy biến mất khỏi toàn bộ hệ thống camera trường.

Như chưa từng tồn tại.

Tôi trở về phòng.

Ngồi trên giường.

Hít từng hơi khó nhọc.

Cả thế giới như bị bóp nghẹt vào một điểm nhỏ trước mắt tôi.

Giọng của người lạ trong cuộc gọi ban sáng vẫn vang trong đầu:

— “Tao biết thứ đang theo mày.”

Tôi thì thầm:

“Thứ đó là gì?”

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng gió nhẹ ngoài cửa…
và thứ gì đó rất chậm…

đang cào lên mặt tường phòng tôi từ phía bên kia.

“sột…
sột…
sột…”

Nó không vội.

Nó chờ.

Rất lâu.
Rất kiên nhẫn.

Như đang đếm ngược.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #empty